1. Home
  2. Đô Thị
  3. Chỉ Có Anh
  4. Chương 1

Chỉ Có Anh

Chương 1

tiếp ❯

Bố tôi bị trĩ phải nhập viện.

 

Bảo tôi tan làm về quản lý giúp KTV của ông.

 

Một mình tôi làm không xuể.

 

Nên đã gọi mấy em trai đẹp mã đến chống lưng.

 

Tan tiệc.

 

Em họ tôi hỏi: “Chị ơi, tối nay chị còn đến nhà em không?”

 

Tôi chỉ vào em trai ruột: “Không, tối nay chị ngủ nhà nó.”

 

Rồi chuyển khoản cho em họ một vạn tệ, “Tiền công hôm trước.”

 

Em họ tôi kích động ôm hôn rối rít, “Chị ơi, mai chị chọn em nhé? Em có thể làm liên tục hai tiếng đấy!”

 

“Đến nhiều thì chán, vài ngày nữa rồi tính.”

 

Sau này.

 

Tôi bị bên A ép vào bàn họp.

 

Người đàn ông lạnh lùng, cao ngạo kia đỏ hoe mắt nhượng bộ:

 

“Em có thể nuôi nhiều cá, nhưng chính cung phải là anh.”

 

1

 

Tôi và em kế tôi làm cùng một công ty.

 

Tôi làm thiết kế, còn nó làm kinh doanh.

 

Hôm nay em kế tôi bảo, muốn mời khách hàng bên A đi ăn.

 

Đối phương chỉ cử một người.

 

Sợ lãng phí.

 

Lại nghĩ đến việc tôi ăn khỏe.

 

Nên nó tiện thể rủ tôi đi cùng.

 

Tôi nhìn nồi lẩu ngỗng đang sôi sùng sục trước mặt.

 

Khóe miệng giật giật: “Này, ai dạy cậu mời khách hàng bên A ăn lẩu thế?”

 

Em kế tôi: “Chứ không lẽ mời anh ta ăn cơm hộp?”

 

Tôi nghẹn họng: “Bảo sao doanh số mãi không tăng.”

 

Em kế tôi vỗ ngực đảm bảo: “Đã ăn với anh ta hai lần rồi, anh ta thích món này lắm!”

 

Kết quả người ta vừa đến.

 

Em kế tôi ngây ngẩn cả người.

 

Nhân viên kinh doanh nhỏ của bên A dẫn theo sếp lớn, “Đây là tổng giám đốc Đàm của chúng tôi.”

 

Tổng giám đốc Đàm nổi bật giữa đám đông, phong độ ngời ngời.

 

Khuôn mặt tuấn tú, trang phục đắt tiền.

 

Cùng một nồi lẩu thập cẩm như bàn chúng ta.

 

Thật là thập cẩm quá đi.

 

Tổng giám đốc Đàm đưa tay về phía tôi: “Tang Nghê, lâu rồi không gặp.”

 

Tôi hơi chột dạ đứng dậy bắt tay xã giao với anh ấy: “Ha ha, một tuần không gặp, cứ như bảy ngày xa cách vậy, Tổng giám đốc Đàm!”

 

Hai bên ngồi xuống.

 

Em kế tôi thừa lúc mọi người không để ý, lén hỏi tôi: “Quen à?”

 

Tôi che mặt, dùng khẩu hình miệng trả lời: “Ngủ rồi.”

 

Em kế tôi: “!”

 

2

 

Em kế tôi là do mẹ kế mang đến.

 

Coi như em kế.

 

Tôi còn có một em trai ruột.

 

Nhưng tôi đối xử với hai đứa như nhau.

 

Bởi vì tôi có khá nhiều em trai.

 

Nào là em ruột, em kế, em họ, em con chú con bác, còn có cả em nuôi.

 

Đã thế tôi lại còn là một người cuồng em trai.

 

Cho nên đám em trai này lớn lên đều rất quấn quýt tôi.

 

Em kế tôi gắp một miếng đùi ngỗng cho tôi: “Chị, ăn nhiều thịt vào.”

 

Tôi toát hết cả mồ hôi.

 

Cái đứa không có mắt nhìn này.

 

Phải gắp thức ăn cho khách hàng chứ!

 

Đàm Độ Tầm cầm ly giấy dùng một lần bằng những ngón tay thon dài trắng nõn.

 

Đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng quan sát chúng tôi.

 

Em kế tôi: “Chị gầy quá, toàn thấy xương, cầm cấn hết cả tay.”

 

Đàm Độ Tầm nghe vậy, quai hàm căng cứng.

 

Trong đôi mắt lạnh lẽo dâng trào cảm xúc mãnh liệt.

 

Chiếc ly giấy trong tay bị bóp méo mó.

 

Nước cam đổ lênh láng ra tay.

 

Cấp dưới của anh ấy giật mình: “Tổng giám đốc Đàm, để tôi lau giúp anh!”

 

“Không cần.” Đàm Độ Tầm mỉm cười đứng dậy: “Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một lát.”

 

Anh ấy vừa đi.

 

Em kế tôi liền hỏi cấp dưới của anh ấy: “Chuyện làm ăn nhỏ như vậy, sao lại kinh động đến cả sếp lớn?”

 

Cấp dưới ngơ ngác: “Không biết ạ… Chắc có lẽ anh ấy cũng muốn ăn lẩu thì phải.”

 

3

 

Tôi viện cớ đi vệ sinh.

 

Vừa đến chỗ rẽ, tôi đã bị ai đó mạnh tay kéo lại.

 

Rồi ép vào tường.

 

Ánh mắt Đàm Độ Tầm sắc bén, nhìn tôi chằm chằm đầy ghen tuông:

 

“Tại sao ngủ với tôi rồi lại không liên lạc?”

 

Tôi chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt anh ấy: “Cũng… Cũng đâu tính là ngủ?”

 

Anh ấy như thể vừa nghe được chuyện cười, hừ lạnh một tiếng.

 

Cơ thể áp sát tôi hơn.

 

Tôi ngẩng đầu lên, suýt chút nữa đụng phải yết hầu của anh ấy.

 

“Em quên đêm đó em đã làm những chuyện quá đáng với tôi thế nào rồi à?”

 

Mặt tôi đỏ bừng, “Không phải vẫn chưa đến bước cuối cùng sao…”

 

“Tang Nghê, em đây là muốn quỵt nợ đấy à?”

 

“Tổng giám đốc Đàm, chúng ta không hợp nhau, ở bên nhau sẽ không hạnh phúc đâu.”

 

Đàm Độ Tầm: “Không hợp ở chỗ nào? Tam quan?”

 

Tôi: “…Kích cỡ.”

 

Bất giác nhớ lại thảm kịch đêm đó.

 

Tôi đau đến mức khóc ré lên.

 

Anh ấy vừa hôn vừa dỗ dành tôi mới dừng lại.

 

Chắc Đàm Độ Tầm cũng nghĩ đến chuyện đó giống tôi.

 

Hơi thở của anh ấy rối loạn mấy nhịp, giọng điệu cũng dịu đi, “Tôi là lần đầu, chưa có kinh nghiệm, em phải cho tôi cơ hội thích nghi chứ…”

 

Nghĩ đến đêm đó, tôi lại run lên cầm cập, “Có những chuyện không thể gượng ép, hay là thôi đi.”

 

Anh ấy không kìm được giận dữ: “Cho nên em tìm tên ‘cẩu con’ kia làm bạn trai?”

 

“Cẩu con gì? Bạn trai gì?”

 

“Em nói xem? Nào là gắp thức ăn, rồi còn nói sờ vào thấy cấn tay.”

 

Tôi cạn lời, “Nó là em trai tôi!”

 

Khí lạnh quanh người Đàm Độ Tầm tan biến trong một giây, anh ấy chớp mắt ngây thơ, “Hóa ra là cậu em vợ.”

 

Trở lại bàn tiệc.

 

Anh ấy lại trở về dáng vẻ tươi tắn, phơi phới dặn dò cấp dưới: “Giao cả dự án khu mới cho Giám đốc Tang làm đi.”

 

Em kế tôi suýt chút nữa quỳ xuống gọi anh ấy là thần tài.

 

Còn vênh mặt khoe khoang với tôi: “Đã bảo với chị là bên A thích ăn lẩu ngỗng rồi mà!”

 

4

 

Bên A thích ăn gì, tôi còn không rõ sao?

 

Tôi và Đàm Độ Tầm quen nhau qua những bữa ăn.

 

Khi đó, cả hai chúng tôi đều là du học sinh ngành nghệ thuật.

 

Ai mà biết được giá trị của một du học sinh giỏi nấu ăn chứ?

 

Tôi gần như là nhân vật trung tâm trong cộng đồng người Hoa ở nước ngoài.

 

Trong vòng bạn bè, lời nói của tôi có sức nặng.

 

Nhờ vậy mà quen biết được đại thần tầm cỡ như “Tầm”.

 

Anh ấy rất bí ẩn.

 

Liên tục giành giải thưởng lớn nhưng không bao giờ lộ diện.

 

Tôi còn tưởng anh ấy quá xấu hổ nên không dám gặp ai.

 

Gặp rồi mới biết.

 

Anh ấy không chỉ đẹp trai, gia thế tốt, mà còn có thiên phú hơn người.

 

Hóa ra không lộ diện là một loại từ bi.

 

Tôi đã tiếp xúc với “Tầm” vài lần.

 

Trao đổi về tác phẩm, thảo luận về cuộc sống.

 

Anh ấy cho tôi thấy một thế giới rộng lớn hơn.

 

Cũng khiến tôi tỉnh ngộ nhận ra một sự thật phũ phàng.

 

Nghệ thuật là trò chơi của người giàu.

 

Một người không có thiên phú, gia cảnh bình thường như tô

i.

 

Tốt nhất là nên theo đuổi những thứ thực tế.

 

Cảm ơn “Tầm” đã giúp tôi không lãng phí mấy năm trời.

 

Vừa tốt nghiệp, tôi liền về nước tìm việc.

 

Không hề hụt hẫng, không hề mông lung.

 

Chăm chỉ làm việc, tận tụy như trâu ngựa.

tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi