1. Home
  2. Chữa Lành
  3. Chỉ Cần Một Lời Nói
  4. Chương 2

Chỉ Cần Một Lời Nói

Chương 2

❮ sau
tiếp ❯

6

 

Tôi từng xem một bộ phim truyền hình, những đặc điểm mà em trai nữ chính biểu hiện ra giống hệt Trần Nhiên.

 

Theo bản năng, tôi cho rằng.

 

Trần Nhiên mắc chứng tự kỷ.

 

Dù sao biểu hiện của anh ở trường học, thật sự quá mức ngây thơ.

 

Mọi người đều ngầm hiểu mà giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

 

Chỉ là thỉnh thoảng sẽ dùng ánh mắt liếc nhìn Trần Nhiên, mà bản thân anh lại không hề hay biết, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như phong cảnh trong mắt anh là một thế giới khác.

 

Tôi học theo dáng vẻ của anh, chống cằm tựa vào bàn, ngăn cách tầm mắt của tất cả mọi người.

 

Khi đó, phong cảnh và anh như hòa làm một.

 

Mẹ của Trần Nhiên phủ nhận cách nói của tôi.

 

“Tiểu Nhiên không phải bị tự kỷ.”

 

“Chỉ là sợ sấm chớp, hôm đó lại không may va đầu vào góc bàn.”

 

Tôi thấy may mắn.

 

Anh chỉ là phản ứng hơi chậm mà thôi.

 

Nếu cứ phải phân loại rạch ròi.

 

Thì tình trạng hiện tại của Trần Nhiên, có thể xem là một dạng PTSD*.

 

(*) Rối loạn căng thẳng sau chấn thương (PTSD): là tình trạng sức khỏe tâm thần không ổn định, nguyên nhân do người bệnh chứng kiến, trải qua sự kiện kinh hoàng trước đó.

 

Mẹ Trần Nhiên giải thích xong, nắm chặt tay tôi, vô cùng chân thành.

 

“Tiểu Kiều, cảm ơn cháu, dì nghe giáo viên nói Trần Nhiên thay đổi là từ sau khi ngồi cùng bàn với cháu.” Bà ấy rưng rưng nước mắt: “Cháu có biết, khi Trần Nhiên ở nhà nhắc đến tên cháu, dì đã vui mừng biết bao!”

 

Tôi gật đầu.

 

Đương nhiên là tôi biết.

 

Trong lớp, có người gọi tôi là đầu gấu.

 

Có người gọi tôi là em Kiều.

 

Có người gọi tôi là lớp trưởng môn Ngữ văn.

 

Có người gọi tôi là Tiểu Kiều.

 

Chỉ có Trần Nhiên là đặc biệt nghiêm túc, nhấn nhá từng chữ, gọi tên tôi.

 

“Tống, Nam, Kiều.”

 

Mặc dù đôi khi phát âm không chuẩn, cần tôi phải sửa lại.

 

“Dì ơi, đó đều là việc cháu nên làm, Trần Nhiên rất ngoan, cũng rất chân thành, cháu, chúng cháu đều rất thích cậu ấy ạ!”

 

Tôi đưa cho bà ấy một tờ khăn giấy.

 

Càng ngày càng cảm thấy cảnh tượng này quen quen.

 

Ăn uống một lúc, mẹ Trần Nhiên mấy lần ngập ngừng muốn nói.

 

Trong lòng tôi cũng thấp thỏm không yên.

 

Cuối cùng, sau khi tôi nuốt xong miếng kem cuối cùng, mẹ Trần Nhiên lên tiếng: “Tiểu Nhiên phải ra nước ngoài chữa bệnh, dì muốn cháu…”

 

Tôi chợt hiểu cảm giác quen thuộc này từ đâu mà đến.

 

Trong lòng lộp bộp một tiếng.

 

Tôi đã thấy quá nhiều rồi.

 

Đến mức thốt ra: “Dì à.”

 

“Dì đừng nói nữa.”

 

“Cháu đều hiểu cả.”

 

“Cháu không cần tiền, cháu sẽ rời khỏi Trần Nhiên.”

 

Tôi sớm nên đoán được.

 

Trần Nhiên đẹp trai, đa tài đa nghệ lại nhiều tiền, có lẽ còn có một vị hôn thê chưa từng gặp mặt.

 

Vương tử bạch mã mà tôi tưởng tượng ra, không có nghề nghiệp nào được gọi là con cháu nhà giàu.

 

Mẹ của Trần Nhiên lại sửng sốt, chợt nở nụ cười.

 

“Đứa nhỏ ngốc, cháu nói cái gì đó.”

 

“Dì muốn cháu và Tiểu Nhiên cùng nhau đi nước ngoài, về phần chi phí dì sẽ toàn quyền phụ trách.”

 

Tôi nghi hoặc.

 

Bánh từ trên trời rớt xuống?

 

Sao trên trời lại có bánh rớt xuống thế này.

 

Trong nháy mắt này, tôi cũng không cảm thấy mừng rỡ, mà là luống cuống.

 

Tôi đi rồi, còn bố mẹ tôi thì sao?

 

Nếu một ngày không còn tiền nữa, liệu dì còn quan tâm đến tôi không?

 

Quan trọng nhất là, ngay cả bài nghe tiếng Anh tôi cũng toàn dựa vào đoán mò, vậy làm sao có thể sống ở nước ngoài?

 

Tôi thu lại nụ cười.

 

Không nghĩ ra được cách nào tốt hơn.

 

Tôi cúi người thật sâu trước mẹ của Trần Nhiên:

 

“Cháu cảm ơn dì.”

 

“Cháu phải về nhà bàn bạc với bố mẹ một chút.”

 

Mẹ anh bình tĩnh hơn tôi nhiều, đẩy một tấm danh thiếp đến trước mặt tôi.

 

“Dì và Tiểu Nhiên sẽ đợi điện thoại của cháu nhé.”

 

Tôi đứng dậy định rời đi.

 

Bỗng nhiên, phía sau vang lên tiếng nắp ấm nước rơi xuống nặng nề.

 

Quay đầu lại, tôi thấy Trần Nhiên đang đứng lên với vẻ mặt đầy kinh ngạc, dường như anh vẫn chưa biết khóc, chỉ có những tiếng nức nở nghẹn lại nơi cổ họng.

 

Tôi chẳng kịp nghĩ nhiều, vội bịt tai, chạy thẳng về nhà.

 

7

 

Nghe xong chuyện Trần Nhiên muốn đi châu Âu còn tiện thể rủ tôi theo, bố mẹ tôi đều im lặng.

 

“Đi nước ngoài, học à?”

 

Bố tôi, một công nhân bình thường, gắng gượng hỏi: “Một năm mười vạn có đủ không?”

 

Mẹ tôi làm kế toán lắc đầu: “Tiền học phí không thôi cũng đã quá số đó rồi.”

 

Mẹ giơ một ngón tay lên.

 

Bố tôi nuốt nước bọt: “Một… một trăm vạn á?”

 

Mẹ tôi gật đầu.

 

“Ba năm, ít nhất phải một trăm vạn.”

 

Đối với gia đình tôi, đây quả thực là một con số trên trời.

 

Sau đó, cả hai người đều đồng loạt nhìn tôi.

 

Tôi gãi đầu, đổi cách nói: “Con cũng không muốn đi, chỉ là nói cho bố mẹ biết chuyện này thôi.”

 

Tiếp đó.

 

Bố mẹ tôi có vẻ rất bận rộn.

 

Mẹ tôi đem mấy hộp nước ngọt nằm ngang trong tủ lạnh chuyển thành dọc, lặp đi lặp lại mấy lần.

 

Bố tôi cầm điều khiển TV, mở menu, lúc thì chỉnh độ sáng, lúc lại chỉnh về như cũ.

 

“…”

 

Nửa đêm, tôi nằm trên giường trằn trọc không ngủ được.

 

Nghe thấy có tiếng người rón rén đi vào phòng, tôi liền vờ nhắm mắt ngủ.

 

Có ai đó hôn lên trán tôi, rồi nhét thứ gì đó vào bên gối.

 

Nghe giọng nói, tôi mới nhận ra đó là mẹ.

 

Mẹ khẽ nói với người bên cạnh: “Ông xã, anh nói xem con có trách chúng ta không?”

 

Bố tôi không trả lời.

 

Tôi hé mắt ra, thấy bố đang ôm mẹ vào lòng.

 

Sau khi bố mẹ rời đi, tôi sờ dưới gối, thấy một phong bì, bên trong có 1000 tệ.

 

“…”

 

Ngày thứ ba sau kỳ thi đại học, đáng lẽ tôi phải được ngủ nướng đến tận trưa, thì lại mất ngủ.

 

Ngẫm nghĩ rất lâu.

 

Tôi mới chọn một ngày không quá sớm, cũng không phải giờ cơm, thời tiết lại đẹp để gọi điện lại cho mẹ của Trần Nhiên.

 

Tôi đã chuẩn bị trước bản nháp, tỏ vẻ trịnh trọng.

 

Cuối cùng cũng chỉ nói được vài chữ.

 

“Cháu cảm ơn dì, tạm thời cháu chưa muốn đi du học ạ.”

 

Ngừng một lát, tôi nói thêm:

 

“Chúc bạn Trần Nhiên mau chóng bình phục ạ.”

 

Cúp máy.

 

Tôi ngồi xích đu trong công viên, cứ đung đưa mãi, đung đưa đến khi các cô các bác tập thể dục nhịp điệu về hết cả.

 

Cuối cùng cũng hiểu vì sao trong phim thần tượng luôn có một bà mẹ chồng độc ác, cầm tấm séc, bắt nữ chính bình thường rời xa con trai bà ta.

 

Thực ra không cần nhắc nhở. Rồi sẽ có ngày nữ chính cũng tự rút lui.

 

Khi bên cạnh bạn xuất hiện một người có vóc dáng đẹp hơn bạn, xinh đẹp hơn bạn, giàu có hơn bạn, khí chất hơn bạn, thì ai cũng sẽ cảm thấy được sự chênh lệch.

 

Nhưng như vậy thì tình yêu giữa họ không còn thuần khiết nữa.

 

Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

 

Không có trăng.

 

Không có mây.

 

Cũng chẳng có sao.

 

Bầu trời mà Trần Nhiên nhìn thấy cũng ảm đạm thế này sao?

 

Có lẽ trưởng thành là như vậy.

 

Năm năm cũng chỉ như một cái chớp mắt.

 

8

 

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi thi đỗ công chức.

 

Trong buổi họp lớp, tôi khó tránh khỏi trở thành đề tài bàn tán.

 

“Hồi đó thầy chủ nhiệm đã bảo cậu là đứa nói nhiều nhất, sau này chắc chắn sẽ kiếm cơm bằng miệng.”

 

“Thầy chủ nhiệm đúng là thần toán.”

 

Lớp trưởng trêu tôi.

 

Các bạn học khác cũng dăm ba câu, cụng ly với tôi.

 

Lúc ấy trong lớp, chẳng có mấy ai mà tôi không bắt chuyện được, tất cả đều đến mời rượu tôi.

 

“Cậu còn nói tớ, cấp ba làm lớp trưởng, nhập ngũ rồi, còn định tiếp tục làm lớp trưởng à?” Không có chuyện gì mà tôi không ứng đối được.

 

Những bạn học còn đang học nghiên cứu sinh thì hỏi thăm về triển vọng công việc và mức lương của những bạn đã đi làm, không tránh khỏi có chút buồn bã.

 

Chủ đề nhanh chóng chuyển sang một hướng khác.

 

Trên bàn ăn, không biết ai đó nhắc đến tôi: “Tống Tống, cậu và Trần Nhiên còn liên lạc không?”

 

“Nghe nói cậu ấy đi du học rồi, giờ thế nào rồi?”

 

Cảm giác xấu hổ thoáng qua, tôi khịt mũi, giả vờ như không để ý.

 

“Không biết.”

 

“Từ khi cậu ấy ra nước ngoài thì không còn liên lạc nữa.”

 

Có người thở dài, ngay sau đó lại có người nhắc đến Giang Hoài Nguyệt.

 

Cô ta ngồi ở bàn bên cạnh.

 

Được mọi người vây quanh.

 

Nghe nói cô ta không định dấn thân vào giới giải trí nữa mà định làm người nổi tiếng trên mạng.

 

“Tiếc thật.”

 

Có người buột miệng: “Không thấy chỉ xét riêng ngoại hình, Giang Hoài Nguyệt và Trần Nhiên rất xứng đôi sao?”

 

Mấy bạn nữ nhao nhao: “Đúng đó.”

 

“Chẳng phải cả hai người họ đều đến nước Anh sao, không chừng là đi cùng nhau ấy chứ!”

 

Tôi nhìn về phía Giang Hoài Nguyệt, có chút thất thần.

 

Không hiểu sao, tôi cứ có cảm giác cô ta cũng đang nhìn mình.

 

Bạn thân vỗ vai tôi, kéo tôi về thực tại, nhưng giây tiếp theo tôi chỉ muốn bịt miệng cô ấy lại.

 

“Chỉ có mình tớ là thấy Tống Tống và Trần Nhiên đẹp đôi thôi à? Hồi đó Trần Nhiên chẳng thèm nói chuyện với ai, chỉ có Tống Tống nói chuyện với cậu ấy là cậu ấy cười thôi đấy!”

 

Tôi ư?

 

Ánh mắt của mọi người lại đổ dồn về phía tôi.

 

May mà tôi nhanh trí.

 

Tôi đứng dậy, nâng chén rượu.

 

“Gặm với không gặm cái gì, chẳng thực tế chút nào!”

 

“Đã nhắc đến tôi rồi, thì tôi cũng phải nói đôi lời! Tháng sau ở quảng trường văn hóa, cục chúng tôi có tổ chức triển lãm văn hóa, mọi người nhất định phải đến ủng hộ đấy nhé.”

 

Tôi nhìn quanh một lượt, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt.

 

“Không ai được trốn đâu đấy!”

 

Một hơi cạn sạch chén rượu.

 

Chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi lung tung nữa.

 

9

 

Đối với buổi triển lãm văn hóa lần này, cục đã chuẩn bị từ lâu, đến khi chốt danh sách khách mời, lãnh đạo đưa cho tôi một xấp tài liệu:

 

“Tiểu Lý à, trong cục chỉ có mình cô là người trẻ, những người trong tập tài liệu này đều trạc tuổi cô…”

 

“Phó phòng Lưu, tôi là Tiểu Tống.”

 

Tôi hít sâu một hơi: “Với lại, tôi mới đến được một năm, việc này e là không ổn lắm.”

 

“Tôi sợ mình không đảm đương nổi.”

 

Phó phòng Lưu vỗ vai tôi, điềm nhiên nói:

 

“Cũng không phải yêu cầu cô mời hết, tùy tiện mời một hai người là được.”

 

“Không khó đâu, người trẻ tuổi nên rèn luyện nhiều vào, có lợi ích cả đấy.”

 

Hết cách, tôi đành phải nhận lấy tập tài liệu.

 

Gượng cười, trông còn khó coi hơn cả khóc.

 

“Vâng, phó phòng Lưu. Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.”

 

Thế nhưng, khi lật trang đầu tiên của tập tài liệu.

 

Nhìn thấy tên của Trần Nhiên, tôi cảm thấy thế giới này thật ảo diệu.

 

Vừa đi vừa dụi mắt.

 

Hoàn toàn không để ý đến người đang đứng trước mặt, đến nỗi, đâm sầm vào người đối diện.

 

Tôi ngẩng đầu, còn chưa kịp nói ba chữ “Xin lỗi”, đã vội cúi đầu nhìn ảnh chụp trên tài liệu, rồi lại nhìn người vừa tới.

 

Ảo diệu.

 

Quá ảo diệu.

 

Chắc chắn là sáng nay tôi ăn nhiều nấm quá nên mới bị ảo giác!

 

Mãi đến khi có người gọi tôi lại.

 

Giọng nói vô cùng quen thuộc:

 

“Tống Nam Kiều.”

 

“Lâu rồi không gặp.”

 

Tôi kéo còi báo động.

 

Trần Nhiên đưa tay về phía tôi, nụ cười trên mặt giống hệt như lúc ở trên vòng đu quay.

 

Tôi rảnh tay, theo bản năng định đưa tay ra bắt, nhưng lại bị anh nắm trọn cả bàn tay.

 

Lòng bàn tay Trần Nhiên lạnh ngắt, nhưng khi chạm vào tay tôi, lại có chút hơi ấm.

 

Tôi hơi sững sờ, cố gắng giữ vẻ lịch sự:

 

“À, Trần Nhiên.”

 

“Phải, lâu rồi không gặp.”

 

Đôi mắt đen của anh nheo lại, dừng trên mặt tôi, không hề rời đi.

 

“…”

 

“Ôi!”

 

Sau lưng vang lên tiếng kêu.

 

Ngoảnh đầu lại, đã thấy Phó phòng Lưu ngã ngồi xuống đất.

 

Theo bản năng, tôi định tiến lên đỡ, nhưng vừa đi được hai bước, chợt nhớ tay mình vẫn đang bị nắm, theo quán tính, lại lùi về sau hai bước.

 

Càng gần Trần Nhiên hơn.

 

Thấy Phó phòng Lưu chậm rãi đứng dậy, tôi thở phào, lên tiếng hỏi han:

 

“Phó phòng Lưu, ông không sao chứ?”

 

Phó phòng Lưu xoa mông, ra vẻ thoải mái: “Tôi có thể có chuyện gì chứ.”

 

Ông ta xua tay.

 

“Không cần để ý đến tôi, các cô cậu cứ nói chuyện đi.”

 

Chỉ là ánh mắt nhìn thế nào cũng thấy không ổn.

 

Tôi chợt nhớ ra.

 

Phó phòng Lưu nổi tiếng trong cục là người thích hóng hớt, rảnh rỗi là lại xách bình giữ nhiệt lân la khắp các phòng ban, nghe ngóng đủ chuyện.

 

Tôi vỗ trán.

 

Chết rồi.

 

Trần Nhiên khẽ hắng giọng, hỏi nhỏ tôi: “Giờ tôi có nên buông tay không?”

 

Tôi nghĩ chắc anh ở nước ngoài lâu quá, nhất thời chưa quen lại với văn hóa trong nước, nên có ý tốt nhắc nhở: “Ừm.”

 

“Ở Trung Quốc, bắt tay ba giây là đủ, lâu hơn là vượt quá giới hạn rồi.”

 

“Vượt quá giới hạn,” Anh dừng một chút, giọng kéo dài: “Sẽ có hậu quả gì?”

 

Lông mi tôi run rẩy, không trả lời được.

 

Anh buông tay.

 

Tôi lùi lại.

 

Lần nữa trở về khoảng cách an toàn.

 

Ánh mắt Trần Nhiên chầm chậm di chuyển từ tay tôi lên: “Tối nay cậu có kế hoạch gì không?”

 

“Tôi đi lâu quá rồi, không biết quán nào ngon cả.”

 

Tôi liếc nhìn đồng hồ.

 

“Để hôm khác đi, hôm nay tớ có hẹn rồi.”

 

Tôi vội vàng lướt qua anh.

 

Khi đến gần cửa, tôi mới lấy hết can đảm để chúc mừng anh:

 

“Tớ có xem trận đấu mấy hôm trước.”

 

“Chúc mừng cậu đã giành được giải vàng nhé.”

 

Anh đang cúi đầu liền ngẩng lên.

 

Thật ra tôi muốn nói với anh rằng, quá trình điều trị rất thành công.

 

Anh vốn dĩ nên như vậy.

 

10

 

Tôi nhận bó hoa mà đối tượng xem mắt Lý Hạo tặng.

 

“Cảm ơn anh.”

 

Anh ấy có vẻ rất vui.

 

Đây là lần thứ ba tôi gặp anh ấy.

 

Chúng tôi hẹn nhau đi xem phim, một bộ phim tình cảm như bao cặp đôi bình thường khác.

 

Đi được vài bước, tôi vẫn quay đầu lại.

 

Chiếc Bentley màu đen Trần Nhiên đang ngồi, cửa sổ hé mở một khe nhỏ.

 

Sau đó, tôi thấy một người phụ nữ ngồi vào ghế phụ lái, gương mặt quen quen nhưng không nhìn rõ lắm.

 

Cô ta nhìn về phía tôi.

 

Tôi chột dạ quay ngoắt đầu đi.

 

Để ý thấy hành động của tôi, Lý Hạo thuận miệng hỏi: “Em quen à?”

 

Tôi nói dối: “Không quen.”

 

Rồi kéo anh ấy rời đi.

 

Lý Hạo là giáo viên cấp hai.

 

Giống như tôi, đều là người có hộ khẩu ở đây.

 

Người nhà anh ấy đều là những người hiền lành, chất phác.

 

Bố mẹ tôi đều rất thích anh ấy.

 

Anh ấy cũng rất tôn trọng tôi.

 

Mọi người đều nói, tôi và Lý Hạo là một cặp trời sinh.

 

Chúng tôi rất hợp nhau.

 

Còn ba phút nữa là hết phim, anh ấy ra khỏi phòng chiếu, khi quay lại còn chu đáo đưa cho tôi một cốc trà sữa nóng để ủ ấm tay.

 

“Em có thấy nam chính trong phim vừa rồi nhìn rất quen không?”

 

Tôi im lặng gật đầu.

 

Thật ra, tôi không tập trung xem phim.

 

“Giống một người bạn cấp ba của em, tên là Trần Nhiên nhỉ.”

 

Nghe hai chữ này, tôi chợt mở to mắt.

 

Lần trước Lý Hạo đón tôi đi hẹn hò, trong lúc tôi trang điểm, mẹ tôi đã cho anh ấy xem rất nhiều ảnh của tôi, trong đó có một tấm ảnh chụp chung cả lớp cấp ba.

 

Khi đó, tôi kéo Trần Nhiên chen vào giữa, những người khác đều ngoan ngoãn để tay xuôi theo người, chỉ có tôi khác người, cùng Trần Nhiên giơ tay chữ V.

 

May mà Lý Hạo không tiếp tục chủ đề này nữa.

 

Anh ấy hỏi tôi, liệu anh ấy có vinh hạnh trở thành bạn trai của tôi không.

 

Tôi có chút do dự.

 

Lý Hạo không làm khó tôi, anh ấy cười xòa: “Lần sau chúng ta đi Disneyland Thượng Hải nhé, nghe nói con gái đều thích nơi đó.”

 

“Disneyland có vòng đu quay không?”

 

“Hình như là không.”

 

“Vậy thì không đi.”

 

Lý Hạo bật cười.

 

Anh ấy lái xe đưa tôi xuống dưới nhà.

 

Suốt dọc đường đi đều rất im lặng.

 

Anh ấy cụp mắt rất lâu, rồi mới nhìn thẳng vào tôi: “Còn có lần sau không?”

 

“Không còn nữa.”

 

Tôi nên chừa cho mình một đường lui.

 

Nhưng như vậy thì không công bằng với anh ấy.

 

Chạng vạng tối, tôi gọi điện theo số điện thoại trên tài liệu.

 

Đã quá muộn, tôi đã chu

ẩn bị sẵn tinh thần anh sẽ không bắt máy.

 

Nhưng điện thoại lại đổ chuông.

 

Đáng lẽ tôi nên hàn huyên với Trần Nhiên trước, rồi từ từ dẫn dắt vấn đề, nhưng lời đến bên miệng lại là…

 

“Cậu yêu đương rồi à?”

 

“Chúc mừng cậu nha.”

 

Giọng điệu có chút ghen tị.

 

Đầu dây bên kia khẽ đáp: “Hửm?”

 

Chắc là anh không nghe rõ, tôi cũng ngại lặp lại.

 

Một lần nữa, cả hai lại rơi vào im lặng.

 

Một giây.

 

Hai giây.

 

Ba giây.

 

Đầu dây bên kia có tiếng đáp lại, giọng nói có vẻ nũng nịu:

 

“Tống Nam Kiều, tôi đói rồi.”

 

“Cậu thì sao?”

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi