Chỉ Cần Một Lời Nói
Chương 3
❮ sautiếp ❯11
Tôi cũng không ngờ bữa cơm đầu tiên của tôi và Trần Nhiên lại là ở cửa hàng tiện lợi 24 giờ.
Khoảnh khắc hương thơm từ trong bát tỏa ra, tôi cảm thấy cả cuộc đời như được viên mãn.
Tôi vui vẻ ăn bữa khuya, đến nỗi khi có người đến gần, theo bản năng liền che bát lại.
Trần Nhiên đưa tay ra rồi khựng lại giữa không trung: “Ngon đến vậy sao?”
Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần đấu tranh tư tưởng, đẩy bát về phía anh.
“Thử chút không?”
Cùng lắm thì lát nữa tôi sẽ nếm thử một miếng của anh.
Tôi rút đũa ra, nhưng Trần Nhiên lại ấn tay tôi xuống, cầm tay tôi, dùng đũa của tôi ăn mì của tôi một cách thành thạo.
Ánh mắt anh sáng lên: “Ngon quá!”
Không biết có phải do cay hay không, mà mặt tôi nóng bừng lên.
Cái bát này đúng là không tầm thường.
Húp xì xụp mấy miếng, cũng chẳng cảm nhận được mùi vị gì.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, bất ngờ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của cả hai, cùng với Trần Nhiên đang bật cười sau khi bắt gặp ánh mắt của tôi.
Tôi chợt phát hiện ra một điều thú vị.
“Trần Nhiên, quần áo cậu mới mua à?”
Trần Nhiên mải mê nhìn ngắm quần áo của mình, không phát hiện ra vấn đề gì mới hỏi tôi: “À, sao cậu biết?”
“Cậu chưa gỡ mác áo á.”
Anh mặc một chiếc áo hoodie trắng, lúc tôi giật mác áo, suýt chút nữa làm anh nghẹt thở.
Phải mất rất nhiều sức mới giật được cái mác xuống.
“Khụ.”
Thấy anh vẫn còn ho, tôi có chút ngại ngùng.
“Xin lỗi cậu nhé.”
Trần Nhiên xoa cổ, hoàn hồn lại: “Không sao.”
“Tôi rất vui.”
Anh chàng này sao tự dưng lại nói lấp lửng thế nhỉ.
Tôi vỗ đùi cái đét.
Chết rồi.
Không lẽ anh bị ngốc rồi chứ?
Trần Nhiên vừa mới khỏi bệnh, đừng có mà lại vì tôi mà có chuyện gì!
Đáng lẽ tôi nên cảm thấy có lỗi, nhưng mắt lại nhắm chặt, cố gắng nín cười.
Vì dáng vẻ ngốc nghếch của anh vừa rồi thực sự quá buồn cười.
Đúng là khi người ta vui quá, lại dễ tự chuốc lấy phiền muộn.
“Là vì hôm nay đi hẹn hò với bạn gái nên vui vẻ sao?”
Anh quay mặt đi, một lúc lâu sau mới đáp:
“Ừm.”
Nửa khuôn mặt và tai lộ ra ửng đỏ.
Tôi cũng quay mặt đi.
Tay không ngừng khuấy khoắng bát mì đã trống không.
“Ai vậy, tớ có quen không?”
“Trần Nhiên, cậu thật không ra gì, cũng không nói dẫn bạn gái cậu đến gặp tớ.”
“Dù sao… chúng ta cũng là bạn cùng bàn hai năm.”
“Đồ có tiền đồ!”
Trần Nhiên rất tự nhiên cầm lấy bát không trong tay tôi, ném vào thùng rác, quay người lại cười khúc khích.
“Ai nói tôi có bạn gái.”
“Không có sao?”
Tôi chống tay lên: “Tớ đã thấy rồi, hôm qua có một chị gái dáng người rất đẹp lên xe của cậu, ngồi ghế phụ.”
“Dáng người rất đẹp?” Anh khựng lại, hình như nhớ ra điều gì, giọng nói trầm xuống: “Là Giang Hoài Nguyệt.”
“Cậu còn nhớ không, bạn thí sinh ban nghệ thuật lớp bên cạnh ấy.”
Một lần nữa chạm mắt, ánh mắt anh đặc biệt nồng nhiệt.
“Cậu còn từng nói muốn giới thiệu cô ấy cho tôi.”
Tôi lảng tránh ánh mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong kính phản chiếu ánh mắt anh, luôn dõi theo tôi.
“Chuyện đó bao nhiêu năm rồi, tớ không nhớ đâu.”
Tôi nhớ.
12
Dáng vẻ Trần Nhiên chơi đàn dương cầm.
Không phải trên TV, không phải trong bản tin.
Mà là ở trước mặt tôi, đặc biệt chơi đàn cho riêng mình tôi nghe.
Trong mười tám năm thuận buồm xuôi gió, bình lặng không chút gợn sóng của cuộc đời, tôi chưa từng nghĩ sẽ có người vì tôi mà chơi trọn vẹn một bản nhạc.
Tôi từng nghĩ tương lai sẽ có người cùng tôi đi chợ, nấu cơm cho tôi, chúng tôi sẽ dần hòa hợp trong những chuyện vụn vặt của cuộc sống.
Nhưng không ngờ cuộc sống không chỉ có củi, gạo, dầu, muối, tương, giấm, trà.
Anh chừa lại nửa chiếc ghế cho tôi, tùy ý gảy vài nốt nhạc, rồi mơ hồ nói một câu: “Thích.”
Tôi ngồi cạnh anh, ngón tay chần chừ mãi không đặt lên phím đàn, vì tôi chưa từng học chơi dương cầm.
Trần Nhiên rõ ràng cũng không có ý định dạy tôi, cứ thế say sưa chơi đàn, phím đàn dưới tay anh như dòng nước chảy mặc sức anh điều khiển.
Tôi cứ nghĩ anh chỉ tùy tiện chơi thôi, cho đến khi nghe thấy khúc nhạc quen thuộc.
Giang Hoài Nguyệt từng chơi trong lễ tốt nghiệp.
Tôi tùy tiện nhấn vài phím đàn, phát ra âm thanh không mấy dễ nghe: “Trần Nhiên, nếu người ngồi bên cạnh cậu là Giang Hoài Nguyệt, có phải sẽ…”
Rất xứng đôi.
Chưa kịp để tôi nói hết, tiếng đàn dương cầm du dương bỗng im bặt, thay vào đó là những âm nặng nề vang lên.
Liên tiếp.
Và đầy giận dữ.
13
Khi Trần Nhiên đưa tôi về nhà, hai mắt tôi đã díu lại không ngừng.
Lúc mở mắt ra, tôi bị tiếng chuông báo thức mình tự đặt đánh thức, bên cạnh là Trần Nhiên cũng đang nằm trên ghế dựa mơ màng mở mắt.
Anh dụi mắt, hỏi tôi: “Tỉnh rồi à?”
Thấy tôi ngơ ngác nhìn quanh, anh chầm chậm chỉnh lưng ghế về vị trí ban đầu.
“Hôm qua thấy cậu ngủ say quá nên tôi không gọi dậy. Tôi không biết nhà cậu ở đâu nên đã lái xe đến gần công ty cậu trước.” Ánh mắt anh thoáng bối rối: “Hôm nay cậu không nghỉ làm đấy chứ? Vậy để tôi đưa cậu về.”
“Không có.”
Tôi chỉnh lại gương chiếu hậu, sửa soạn qua loa rồi chuẩn bị xuống xe thì nghe thấy tiếng gõ cửa kính.
“Trần Nhiên, cậu có ở trong đó đúng không?”
Là Giang Hoài Nguyệt.
Cô ta gõ cửa bên phía tôi, tôi đành ra hiệu cho Trần Nhiên.
Anh hơi nhíu mày: “Mở ra đi.”
Cửa kính xe hạ xuống.
Dần dần lộ rõ tình cảnh trong xe.
Vẻ kinh ngạc trên mặt Giang Hoài Nguyệt không thể nào giả được, mái tóc dài bị gió thổi rối tung, toát lên một vẻ đẹp tan vỡ đến nao lòng.
Nước mắt lưng tròng, cô ta nhìn qua tôi, nói với Trần Nhiên: “Xin lỗi, tôi đến không đúng lúc rồi, tôi đi ngay đây.”
Bóng dáng Giang Hoài Nguyệt dần khuất xa.
Nắm đấm của tôi siết chặt, tôi đấm mạnh vào bắp tay Trần Nhiên: “Còn không mau đuổi theo đi!”
“Tôi không.”
“Đồ tồi.”
Trần Nhiên giận dữ: “Tôi đuổi theo, tôi đuổi theo cô ấy làm gì!”
“Con gái nhà người ta khóc vì cậu, cậu còn không muốn chịu trách nhiệm, không phải đồ tồi thì là gì hả?”
“Cô ấy có phải bạn gái tôi đâu.” Anh như quả bóng xì hơi, quay ngoắt khuôn mặt góc cạnh sang hướng khác.
Tôi kiên nhẫn khuyên nhủ: “Thì cũng là cậu đã cho người ta hy vọng, nếu không, sao người ta có thể một lòng một dạ với cậu như vậy chứ?”
“Hừ.”
Trần Nhiên quay đầu trừng mắt nhìn tôi: “Tôi đã nói với cô ấy, tôi có người mình thích rồi.”
“Lần nào cậu cũng nói vậy.”
“Vậy sao cô ấy còn…”
Tôi đứng về phía các bạn nữ.
“Tóm lại là cậu sai.”
14
Sau khi xâu chuỗi lại mọi chuyện, tôi cảm thấy thế giới này càng trở nên ảo diệu hơn.
Năm thứ ba Trần Nhiên đến Anh, anh gặp Giang Hoài Nguyệt.
Khi đó, vì ảnh hưởng của thuốc, Trần Nhiên phải gắn liền với chiếc xe lăn, Giang Hoài Nguyệt thường xuyên đến thăm anh, không vì bất cứ mục đích gì, cứ thế bất ngờ xuất hiện bên cạnh anh.
Mỗi ngày đều nói chuyện với anh.
Đôi khi nhìn Trần Nhiên, Giang Hoài Nguyệt lại rơi nước mắt.
Sau đó, Trần Nhiên nhìn thấy một người trên TV, người đó có sáu, bảy phần giống anh, còn Giang Hoài Nguyệt thì lặng lẽ đứng yên tại chỗ, mặc cho nước mắt tuôn rơi.
Cô ta tưởng Trần Nhiên không nói được, nên bàng hoàng kể lại câu chuyện của họ.
“Cậu có biết không?”
“Tiểu A và Tiểu B quen nhau ở lớp luyện thi nghệ thuật, họ là những học sinh được thầy cô yêu thích nhất, lần nào cũng được chọn làm bạn diễn mẫu.”
“Có lúc họ là bạn bè, có lúc là bố con, có lúc là kẻ thù không đội trời chung, có lúc lại là một đôi uyên ương khổ mệnh yêu nhau say đắm. Dường như mọi cung bậc cảm xúc trên đời này họ đều đã trải qua, việc họ yêu nhau cũng là điều đương nhiên.”
“Nhưng gia đình chàng trai gặp biến cố, anh vừa đi làm vừa đi học, sợ cô gái không chịu được khổ, nên đã đề nghị chia tay, cô gái không đồng ý, mong anh suy nghĩ lại. Không ngờ khi gặp lại, chàng trai đã kết hôn với một tiểu thư nhà giàu, còn trở thành một nam minh tinh nổi tiếng.”
Trần Nhiên, người mà Giang Hoài Nguyệt luôn cho rằng không biết ăn nói, lạnh lùng ngắt lời: “Vậy nên cậu muốn tìm một người thay thế cho cậu bé kia?”
Giang Hoài Nguyệt lộ vẻ khó xử, quỳ xuống trước mặt Trần Nhiên, không ngừng níu lấy tay anh.
“Giáo viên dạy diễn xuất nói tôi là thiên tài hiếm có.”
“… Tôi có thể yêu cậu cả đời.”
“Là diễn thôi sao?”
Giang Hoài Nguyệt không trả lời.
“Cút.”
15
Trần Nhiên lẽo đẽo theo sau tôi vào tòa nhà văn phòng, phó phòng Lưu cười híp mắt chào chúng tôi.
Phía sau ông ta còn có một người nữa.
Khi không nói nên lời, người ta thường hay cười.
Là Giang Hoài Nguyệt.
Giang Hoài Nguyệt là một hot girl khá nổi tiếng trên mạng, việc mời cô ta cũng không có gì lạ.
Phó phòng Lưu quyết định: “Giang tiểu thư khiêu vũ, Trần tiên sinh đệm nhạc, chẳng phải là quá hợp hay sao?”
Hợp cái gì mà hợp.
“Phó phòng Lưu, chuyện này…”
“Tôi muốn độc tấu, vì đây là lễ hội văn hóa, tôi không muốn dương cầm chỉ đóng vai trò đệm nhạc, nếu có thể, tôi muốn nhiều người biết đến vẻ đẹp của dương cầm hơn.”
Giang Hoài Nguyệt nhìn về phía phó phòng Lưu.
Phó phòng Lưu cũng không ngờ Trần Nhiên lại dứt khoát như vậy, điên cuồng nháy mắt với tôi.
“Phó phòng Lưu, có phải ông ngủ không ngon không? Tôi có mang thuốc nhỏ mắt, hay là ông nhỏ thử xem?”
Phó phòng Lưu vô cùng đau lòng.
“Haiz, là do tôi già rồi, không hiểu được suy nghĩ của những người trẻ tuổi các cô. Nếu đã vậy, Tiểu Lý, cô toàn quyền phụ trách việc sắp xếp tiết mục lần này, sau này sẽ thưởng cho cô mấy ngày nghỉ phép!”
“Phó phòng Lưu khách khí quá, cứ gọi tôi là Tiểu Tống là được.”
Sự thật chứng minh, gừng càng già càng cay!
16
May mắn có các anh chị trong cục giúp đỡ, lễ hội văn hóa đã diễn ra thành công tốt đẹp.
Danh tiếng của Giang Hoài Nguyệt vào tháng Hai đã thu hút không ít khán giả, trong đó có một bóng dáng cao lớn che kín mít đặc biệt nổi bật. Tiết mục của cô ta vừa kết thúc, tôi liền chạy theo bóng người đó.
Trần Nhiên biểu diễn ba tiết mục, một bài để phô diễn kỹ thuật, một bài là ca khúc quen thuộc với công chúng, còn bài kia thì tôi không rõ.
Là tiết mục cuối cùng, sau khi Trần Nhiên biểu diễn xong, sẽ có phần giao lưu biểu diễn với khán giả.
Với tư cách là người dẫn chương trình, tôi mặc bộ lễ phục màu trắng và chọn ra mười em nhỏ, để Trần Nhiên dạy các em ấy một ca khúc đơn giản.
Lúc này, khán giả đã về gần hết, chỉ còn lại một số phụ huynh có con nhỏ vẫn nán lại.
Một bé gái mặc váy đỏ rụt rè kéo vạt áo tôi: “Chị ơi, em có thể nhường suất của mình cho bạn khác được không ạ?”
Tôi khó hiểu: “Tại sao vậy em? Các bạn khác đều muốn lên sân khấu, sao em lại muốn nhường suất của mình thế?”
“Em không biết chơi đàn piano.”
Một cảm xúc trong lòng tôi như bị đánh trúng.
Tôi nhìn quanh một vòng.
Những bạn nhỏ khác lên sân khấu đều có thể chơi đàn một cách trôi chảy, thậm chí có vài bạn rất thành thạo, trông như dân chuyên nghiệp, chỉ có cô bé trước mặt tôi, ngón tay lơ lửng trên phím đàn nhưng mãi không dám đặt xuống.
Tôi ngồi xuống bên cạnh cô bé, nắm lấy tay cô bé.
Tôi chợt nhớ đến bản thân mình trước đây.
“Sẽ không sao đâu?” Tôi hỏi cô bé: “Em có muốn đàn không?”
Cô bé lấy hết can đảm: “Muốn ạ!”
Trước đây tôi cũng vậy, vì không biết chơi piano, vì người khác chơi quá hay, nên không dám đụng vào, sợ bị chê cười.
Nhưng nếu cả đời cứ để ý ánh mắt của người khác, thì đáng thương quá.
“Chị ơi, chị biết chơi piano không?”
Tôi mỉm cười gật đầu.
Rồi lại lắc đầu.
Tôi thực sự không có năng khiếu chơi đàn, năm ngón tay chẳng thể tách rời.
Nhưng mà…
“Em có muốn học bài ‘Ngôi sao nhỏ’ không?”
Chỉ cần một ngón tay là đủ rồi.
Cô bé có năng khiếu hơn tôi nhiều, rất nhanh đã có thể cùng tôi song tấu.
Lần thứ hai kết thúc.
Sau lưng vang lên tiếng vỗ tay.
Quay đầu lại thấy Trần Nhiên mặc vest xanh lam đứng đó, dáng người thẳng tắp, không biết đã nghe bao lâu rồi.
Với những bản nhạc anh từng chơi, thì bài này chắc chỉ ở trình độ trẻ con?
“Hai người đàn rất hay.”
Anh bước đến ngồi cạnh tôi, giải thích đơn giản một chút, rồi chúng tôi bắt đầu tam tấu.
Có anh dẫn dắt, cả bản nhạc như được nâng lên một tầm cao mới.
Nếu như trước đó chỉ là những ngôi sao nhỏ, thì bây giờ đã là cả một bầu trời sao.
Anh nói, anh đã thành lập một quỹ piano, sẽ mở các lớp dạy piano gần các trường tiểu học và trung học cơ sở ở Giang Thành, và người đầu tiên được nhận chính là cô bé mặc váy
đỏ.
Cô bé vui mừng ra mặt, hỏi tên bản nhạc thứ hai mà Trần Nhiên vừa chơi trên sân khấu là gì, tỏ vẻ rất ham học hỏi.
Nhưng Trần Nhiên không nói thẳng cho cô bé biết, mà lại hỏi: “Em có biết chị gái này tên là gì không?”
Từ trong bóng tối, tôi trả lời trước: “Tống Nam Kiều.”
“Ừ.”
“Khúc nhạc này tên là Tống Nam Kiều.”
Đầu óc tôi nặng trĩu.