1. Home
  2. Chữa Lành
  3. Chỉ Cần Một Lời Nói
  4. Chương 1

Chỉ Cần Một Lời Nói

Chương 1

tiếp ❯

1

 

Năm lớp 11, lớp tôi có một anh chàng đẹp trai chuyển đến.

 

Tên là Trần Nhiên.

 

Đẹp trai cực kỳ, cao mét tám ba, eo thon vai rộng.

 

Tiếc là không nói một câu nào.

 

Đợi thầy chủ nhiệm giới thiệu xong, tôi lập tức giơ tay: “Thầy ơi, em đề nghị bạn Trần Nhiên đây nên luân phiên ngồi cùng bàn với các bạn nữ trong lớp, để tiện làm quen và giao lưu tình cảm với mọi người ạ!”

 

Nói xong.

 

Nghe thấy tiếng “Xì” đồng loạt của đám con trai.

 

Trần Nhiên nhìn chằm chằm xuống mu bàn chân, mặt không biểu cảm.

 

Thầy chủ nhiệm thẳng thừng từ chối đề nghị mưu cầu phúc lợi cho nữ sinh của tôi, dẫn anh đến chỗ ngồi một mình ở dãy cuối.

 

Sau khi ngồi xuống, anh bắt đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Cứ nhìn chằm chằm như thế cả ngày.

 

Tại sao tôi biết ư?

 

Bởi vì hễ có thời gian rảnh, tôi lại quay đầu tự giới thiệu.

 

“Tống Nam Kiều, mệnh thiếu Mộc, nên mới có hai chữ Mộc.”

 

Sợ anh không biết viết, tôi dùng bút dạ viết ba chữ thật to lên sổ tay, nhét vào trang đầu tiên trong sách của anh.

 

2

 

Lên lớp 12, các bạn trong lớp đều từng bị tôi “khủng bố” tinh thần, không ai muốn ngồi cùng bàn với tôi nữa.

 

Cho đến khi tôi kéo học thần đứng đầu khối xuống khỏi “bệ thần”, thầy chủ nhiệm cuối cùng không thể ngồi yên được nữa, sắp xếp tôi và Trần Nhiên ngồi cùng bàn.

 

Tôi thì không có ý kiến gì.

 

Dù sao thì hồi đi học, đến cái vòi nước duy nhất trong lớp cũng từng bị tôi nói cho hỏng.

 

Nhưng Trần Nhiên còn kín tiếng hơn cả ống nước.

 

Anh vẫn như mọi khi, nhìn ra ngoài cửa sổ, dùng đường quai hàm sắc nét của mình nhìn xuống tôi.

 

Tôi nghĩ.

 

Sớm muộn gì cũng bị bệnh đốt sống cổ.

 

Tôi thăm dò đưa que cay đến trước mặt anh: “Này, ăn không?”

 

Anh không nói gì.

 

“…”

 

Tôi nhịn.

 

Tan học, tôi tìm anh mượn vở ghi.

 

Anh: “…”

 

Tôi: “!”

 

Bị lơ từ đầu đến cuối.

 

Tôi giận rồi.

 

Trong điều kiện không làm phiền các bạn khác, tôi dùng giọng hơi chất vấn:

 

“Trần Nhiên, ngoài cửa sổ rốt cuộc là có ai vậy?”

 

“…”

 

“Gật đầu là YES, lắc đầu là NO, tớ nói YES, cậu nói gì?”

 

“…”

 

Chịu thật đấy.

 

Cái này mà cũng nhịn không đáp được à?

 

Thôi được.

 

YES OR NO, anh đã chọn OR.

 

Chưa từng nghe nói khóa này của chúng tôi có người khuyết tật nha.

 

Tôi nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của anh, rơi vào trầm tư.

 

Có lẽ, dưới lớp mặt nạ lạnh lùng cao ngạo của anh, là…

 

Một người bố cờ bạc, một người mẹ ốm đau, một cô em gái đang đi học và một mình anh tan vỡ.

 

Haizz.

 

Tôi đúng là một cô gái đa sầu đa cảm.

 

Mới chớm thu.

 

Cái nóng của mùa hè vẫn chưa tan hết, không khí khô khốc, thỉnh thoảng thổi đến những cơn gió nhẹ, cuốn theo rèm cửa, cũng thổi vào những trái tim xao động bất an.

 

Mọi người đều đang cắm cúi viết.

 

Chỉ có tôi, vì không nói được lời nào, mà vò đầu bứt tai.

 

Không hiểu sao, tôi lấy kem dưỡng da tay ra, lỡ tay bóp nhiều quá, thấy Trần Nhiên một tay chống cằm một tay vẫn còn trống, liền tiện tay bôi lên đó.

 

Đợi đến khi anh cảm nhận được cảm giác trơn nhớt trên tay, liền ngơ ngác nhìn về phía tôi.

 

Lúc này tôi mới nhận ra mình đã làm gì.

 

Nuốt nước bọt, mặt tôi nóng bừng lên.

 

Anh nói với tôi câu đầu tiên: “Hửm?”

 

Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

 

A.

 

A!

 

Thì ra anh không phải người câm.

 

3

 

Trên TV đang chiếu bộ phim thần tượng Đài Loan máu chó lúc 8 giờ tối.

 

Số phận của nữ chính cũng khổ sở như tâm trạng của mẹ tôi lúc này.

 

Sau buổi họp phụ huynh, mẹ có chút lo lắng.

 

Với kết quả thi thử lần ba, thành tích của tôi chỉ vừa đủ điểm sàn đại học.

 

Mẹ tôi ngăn bố gắp thịt cho tôi, ánh mắt sáng rực:

 

“Bố nó à, hay là mình cũng cho con bé thi nghệ thuật như bé Viên Viên nhà bên cạnh đi?”

 

Nhà bên cạnh có Giang Hoài Nguyệt, tên ở nhà là Viên Viên.

 

Là hoa khôi của khu.

 

Chỉ cần đi dạo vài vòng trong khu, kiểu gì cũng có phụ huynh muốn chọn làm con dâu.

 

Bố tôi ủ rũ ra mặt, nhưng cũng không vội từ chối.

 

“Giờ thi nghệ thuật thì có kịp không?” Bố thở dài, rồi nói tiếp: “Cũng tại anh, ai bảo con bé giống anh nhiều quá làm gì.”

 

Bố tôi, biệt danh là cóc ghẻ.

 

Nghe vậy, tôi liền đập bàn đứng dậy.

 

“Tống Đại Phú, bố đừng có mà trách con!” Tôi quay sang mách mẹ: “Mẹ ơi, bố giấu quỹ đen trong két nước bồn cầu!”

 

“Con bé này! Hôm qua bố còn mua kem cho con đấy!”

 

Mẹ tôi cầm muỗng canh chỉ thẳng vào bố: “Hay lắm!”

 

Mẹ tôi bận rộn “xử lý” bố.

 

Đến khi tôi lén lút quay lại trường thì phát hiện Trần Nhiên vẫn còn ở đó.

 

Tuy anh vẫn không thích nói chuyện, nhưng ít nhất khi tôi hỏi, anh sẽ trả lời.

 

“Sao cậu còn chưa đi thế?”

 

Trần Nhiên nhìn tôi một lúc rồi nói: “Tôi đợi mẹ.”

 

“Mẹ cậu cũng chưa về à?”

 

1.

 

2.

 

3.

 

Tôi quen chờ anh mở lời.

 

“Ừm.”

 

“Tại sao?”

 

“Cô giáo.”

 

“Cô giáo tìm mẹ cậu nói chuyện à?”

 

Anh gật đầu.

 

“Ừm.”

 

Bố tôi từng nói, tôi không phải là người giỏi học hành, nhưng lại rất giỏi nắm bắt lòng người.

 

Mấy lần mẹ tôi định dùng cây cán bột dạy dỗ tôi, đều bị tôi đánh bài lùi, vì tôi luôn nói trúng tim đen của bà.

 

Với Trần Nhiên cũng không ngoại lệ.

 

Trần Nhiên bật cười.

 

Tôi nhìn anh.

 

Dưới cặp kính gọng đen, đôi mắt tròn của anh cong cong, hai lúm đồng tiền lún sâu vào hai bên má.

 

Vừa ngoan ngoãn lại hiểu chuyện.

 

Tim tôi lỡ một nhịp.

 

Nhưng miệng vẫn cứng rắn: “Đừng có cười!”

 

Trần Nhiên lập tức thu lại nụ cười.

 

Chỉ là tôi không ngờ, anh đột nhiên đưa tay nhéo má tôi.

 

“Giận à?”

 

“Đừng, giận.”

 

Hồi mới quen, Trần Nhiên luôn rất ít nói.

 

Tôi liền kể chuyện cười cho anh nghe.

 

“Cậu có biết vì sao Bạch Tuyết cả đời luôn gặp nhiều tai ương không?”

 

Anh tròn mắt.

 

Không nói một lời.

 

Tôi liền tiết lộ đáp án.

 

“Vì xung quanh cô ấy toàn người lùn.”

 

“Ha ha ha.”

 

Tôi cười ngặt nghẽo.

 

Trần Nhiên nghiêng đầu.

 

Tôi nghi ngờ anh không hiểu, bèn nói lại lần nữa.

 

Vẫn không có kết quả.

 

Cuối cùng tôi cũng hiểu thế nào là đàn gảy tai trâu.

 

Nhìn khuôn mặt trắng trẻo, bầu bĩnh của anh, tôi không nhịn được đưa tay nhéo một cái.

 

Đến khi khóe miệng anh nhếch lên đến độ tôi vừa ý, mới vỗ tay.

 

“Nhớ chưa, sau này khi tớ nói xong, cậu chỉ được lộ ra vẻ mặt này.”

 

“Đây, biểu thị sự vui vẻ.”

 

Không ngờ.

 

Anh thực sự nhớ kỹ.

 

Trần Nhiên lại kéo kéo má mình, làm điệu bộ với tôi: “Vui vẻ.”

 

Lần này đến lượt anh nhắc tôi, phải vui vẻ.

 

Ngoài cửa, mẹ của Trần Nhiên khẽ hắng giọng.

 

4

 

Tôi chưa từng thấy một người phụ nữ nào đẹp đến vậy.

 

Toàn thân bà ấy toát lên sự thanh thoát, tự tin và đầy khí chất.

 

Nếu phải diễn tả, thì đó là một vẻ đẹp thuộc về một đẳng cấp khác hẳn tôi.

 

Chỉ là, dấu vết nước mắt còn sót lại nơi khóe mắt bà ấy, có chút phá vỡ nét hoàn mỹ ấy.

 

Mẹ của Trần Nhiên gọi tôi và anh lại, hơi cúi người một chút.

 

“Cháu là Tiểu Kiều đúng không?”

 

Vốn luôn tự nhận mình chẳng sợ trời chẳng sợ đất, vậy mà tôi lại lắp bắp khi trả lời:

 

“Dạ… dạ… đúng ạ, bác gái.”

 

Bà ấy mỉm cười, nụ cười mang cùng một đường nét dịu dàng như của Trần Nhiên.

 

Sau đó, bà ấy lái xe đưa tôi về nhà.

 

Trước khi xuống xe, bà ấy còn tiện tay đưa cho tôi một chiếc bánh ngọt nhỏ.

 

Là bánh từ tiệm cao cấp mà chúng tôi vừa đi ngang qua khi nãy, trên nhãn giá còn ghi rõ 688.

 

Chỉ một miếng bánh.

 

Nhưng còn đắt hơn cả chiếc bánh sinh nhật của tôi mỗi năm.

 

Tôi nhận lấy chiếc bánh, có chút lâng lâng.

 

Trần Nhiên ngồi trong xe vẫy tay chào tôi, nhưng tôi không rảnh tay để đáp lại.

 

Trong đầu tôi lúc này…

 

Không ngừng vang lên giọng nói của mẹ anh trong cuộc điện thoại khi nãy.

 

“Ừ, ra nước ngoài.”

 

“Thủ tục đã xong rồi.”

 

“À, cô bé kia…”

 

Ánh mắt chúng tôi bất chợt chạm nhau qua gương chiếu hậu.

 

Bà ấy thoáng giật mình, sau đó nhanh chóng dời mắt đi.

 

“Tôi sẽ xử lý ổn thỏa.”

 

5

 

Những người bạn từng ngày nào cũng gặp gỡ, sau kỳ thi đại học, số người còn duy trì trò chuyện đã ít đi nhiều.

 

Tôi và Trần Nhiên lại thường xuyên gặp nhau. Không biết có phải ảo giác của tôi hay không, mà dường như anh nói nhiều hơn trước, phản ứng cũng nhanh nhạy hơn, thỉnh thoảng trên gương mặt còn có thể nhận ra những cảm xúc khác nhau.

 

Lúc đầu, mẹ anh vẫn luôn đi cùng, nhưng dạo này bà ấy bận rộn hơn, không phải lúc nào cũng có mặt. Đôi khi là tài xế đến đón anh.

 

Trần Nhiên là người tập trung hơn so với những người cùng tuổi. Ở bên anh, hoặc là nghe anh đàn piano, hoặc là ngắm anh vẽ tranh.

 

Tôi vừa xấu hổ vì sự hạn hẹp của bản thân, lại vừa cảm thán rằng những phản ứng đơn điệu của mình lúc nào cũng có thể khiến anh vui vẻ.

 

Vài ngày trước khi có kết quả thi, tôi đưa anh đến một công viên giải trí.

 

Loại công viên nhỏ và rẻ tiền.

 

Tôi chợt suy ngẫm.

 

Gần đây tôi đã hình thành một thói quen không tốt, đối với việc anh tiêu tiền vì tôi, tôi lại ngày càng thản nhiên đón nhận.

 

Anh đã dẫn tôi bước vào thế giới của mình.

 

Tôi cũng nên đáp lễ mới phải.

 

Công viên chỉ có ba trò chơi, trong đó vòng quay Ferris mở cửa lúc năm giờ chiều, vận hành trong nửa tiếng, vừa vặn một vòng.

 

Lúc vào cabin, tôi nói sẽ ngồi đối diện anh, nhưng nhân viên vừa đóng cửa, anh lại dịch sang, chen chúc bên cạnh tôi trong không gian vốn đã chẳng rộng rãi gì.

 

Hôm nay anh không đeo kính.

 

Để lộ ra đôi mắt hạnh nhân, ánh mắt trong veo.

 

Khóe miệng anh hơi cong lên, đôi mắt chớp chớp nhìn tôi không rời, đẹp đến mức khiến tôi không ngừng muốn đến gần để ngắm anh.

 

Nhưng khi trong đồng tử của anh chỉ còn phản chiếu khuôn mặt tôi, tôi lại vô thức né tránh, quay đầu sang hướng khác.

 

Tôi hối hận ba năm cấp ba đã xem không dưới 100 bộ phim thần tượng, giờ đây trong đầu những hình ảnh đó cứ tua đi tua lại như slide, chỉ khác là nam nữ chính đã đổi thành mặt người khác.

 

Tôi lấy kem dưỡng da tay ra.

 

Sau khi thoa xong, tôi mới để ý thấy trước mặt mình vẫn còn một đôi tay đang đưa ra.

 

Tôi bóp một ít kem lên tay Trần Nhiên.

 

Anh bĩu môi.

 

“Nợ cậu đó.”

 

“Lần sau cậu tự mang kem dưỡng da đi!”

 

Lại thoa thuốc cho anh.

 

Vòng quay mặt trời chầm chậm lên đến điểm cao nhất.

 

Tôi nhắm mắt lại, ước nguyện.

 

Hôm đó trên xe, thật ra tôi đều nghe thấy cả.

 

Mẹ Trần Nhiên nói muốn đưa anh đi chữa bệnh.

 

Tôi đã đủ hạnh phúc rồi.

 

Vậy thì cầu chúc cho anh uống thuốc vào là khỏi bệnh.

 

Mở mắt ra.

 

Phát hiện Trần Nhiên cũng bắt chước, nhắm nghiền mắt.

 

Hàng mi đen rũ xuống.

 

Anh mặc áo phông trắng, sạch sẽ như một thiên thần, sau lưng tụ lại một vầng hào quang.

 

Càng không biết hình tượng của anh trong lòng tôi càng đẹp, tôi lại càng sợ mất đi.

 

Thiếu niên cho rằng ly biệt, chính là không bao giờ gặp lại.

 

 

Sau này tôi còn biết tìm đâu ra một kẻ ngốc vừa nghe lời vừa hay cười như vậy chứ?

 

Không đợi anh mở mắt, tôi đã kéo tay anh lên đóng một dấu.

 

“Trần Nhiên, cậu nợ tớ một điều ước, đừng quên trả lại cho tớ đấy.”

 

Giọng tôi nghẹn ngào.

 

Trần Nhiên vẫn cười, chỉ là trong mắt có thêm vài phần khó hiểu.

 

Anh nói: “Vui vẻ.”

 

Hôm sau, mẹ anh hẹn tôi đến quán cà phê, sắc mặt nghiêm trọng.

 

tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi