1. Home
  2. Hiện Đại
  3. Bạn Trai Hay Anh Trai?
  4. Chương 4

Bạn Trai Hay Anh Trai?

Chương 4

❮ sau
tiếp ❯

10

 

Lúc đến là ngồi xe của Lục Kỳ Bạch, giờ về chỉ có thể tự đi bộ, thời tiết quái quỷ này còn đột nhiên đổ tuyết, lạnh chết mất.

 

Tôi càng đi càng giận, Lục Kỳ Bạch mấy lần định khoác áo lên người tôi đều bị tôi hất ra, đồ đàn ông tồi, ai thèm cái áo khoác rách của anh chứ!

 

Trong màn tuyết rơi trắng xóa, tôi xoa tay, rảo bước thật nhanh, Lục Kỳ Bạch lặng lẽ theo sau.

 

Anh biết tôi đang giận, có nói gì cũng không lọt tai, nên chỉ im lặng đi cùng.

 

Đi được một đoạn, tôi mới thấy một chiếc taxi, vừa định vẫy lại thì xe đã dừng ngay trước mặt Lục Kỳ Bạch.

 

Tôi tức đến nghiến răng nghiến lợi, sải bước qua mở cửa xe rồi ngồi vào, một loạt động tác liền mạch.

 

Về đến nhà, quả nhiên tôi bị cảm.

 

Tôi mệt mỏi cuộn tròn trong chăn, vừa sụt sịt vừa mắng Lục Kỳ Bạch là đồ tồi.

 

Điện thoại liên tục báo tin nhắn, tôi cầm lên xem, toàn là tin nhắn Wechat của Lục Kỳ Bạch.

 

Đang định nhắm mắt cho qua, thì màn hình hiện lên một tin nhắn:

 

[Đào Mạn Mạn, tôi là Lư Hân Duyệt, chúng ta gặp nhau một lát đi, nói chuyện về Kỳ Bạch.]

 

Tình địch bây giờ đều ngông cuồng thế này sao? Dám hẹn gặp thẳng mặt chính cung luôn rồi.

 

Tôi trả lời: [Được, địa điểm cô chọn đi.]

 

Hôm sau, dù bệnh cảm vẫn chưa khỏi hẳn, nhưng vì diệt trừ tình địch, tôi cũng chẳng màng.

 

Sáng sớm tôi đã trang điểm thật lộng lẫy, mái tóc xoăn dài như rong biển xõa tự nhiên sau lưng, diện một chiếc sườn xám xẻ tà cao thêu hoa màu đỏ rượu vang, bên trong mặc quần tất da chân, chân đi giày cao gót tám phân, khí chất chính cung lập tức tràn đầy.

 

Bên ngoài khoác thêm áo măng tô dáng dài, xách theo túi xách nhỏ, tốt nghiệp rồi, không ăn mặc trưởng thành một chút, ra đường lại bị chê cười là học sinh cấp ba mất.

 

Đến nơi, tôi không khách khí, ngồi xuống ngay trước mặt Lư Hân Duyệt.

 

Vẻ kinh ngạc thoáng qua trong mắt cô ta, dường như không ngờ tôi lại thay đổi nhiều đến vậy.

 

“Cô có năm phút, nói ngắn gọn thôi.” Tôi hất tóc, giọng nhàn nhạt.

 

Thái độ đó như thể hoàn toàn không coi cô ta ra gì.

 

Lư Hân Duyệt có chút nghiến răng, nhưng rất nhanh đã kiềm chế, khôi phục vẻ kiêu căng thường ngày.

 

“Nếu không phải cô đột nhiên xuất hiện, tôi và Kỳ Bạch đã kết hôn vào tháng sau rồi.”

 

“Ồ, vậy sao, tiếc thật đấy.” Tôi nhấp một ngụm cà phê, đáp hờ hững.

 

Móng tay Lư Hân Duyệt như muốn đâm vào lòng bàn tay, nhưng vẻ mặt vẫn giữ nguyên vẻ cao ngạo: “Đào Mạn Mạn, bốn năm đại học, chắc cô cũng nghe không ít người nói tôi là bạn gái của Kỳ Bạch rồi nhỉ.

 

Tôi và Kỳ Bạch quen nhau từ hồi cấp ba, khi đó chúng tôi vừa gặp đã yêu, rất nhanh đã chìm đắm trong tình yêu, nhưng đáng tiếc, chuyện vui chẳng kéo dài, vì một người bạn thân của Kỳ Bạch đã chết trong một vụ tai nạn xe trên đường đi du lịch cùng chúng tôi.

 

Kỳ Bạch mất hết tâm trạng yêu đương, vì không muốn làm lỡ dở tôi, nên đã chia tay.

 

Tôi không chấp nhận, vì anh ấy, tôi đã từ bỏ cơ hội du học nước ngoài, vào cùng một trường đại học với anh ấy.

 

Chắc cô cũng thấy rồi, trong ví anh ấy có ảnh chụp chung của chúng tôi, anh ấy vẫn còn yêu tôi, ở bên cô chẳng qua chỉ là để tôi ghen mà thôi.”

 

Tôi bật cười: “Lư Hân Duyệt, hôm nay cô hẹn tôi ra đây là để tuyên bố chủ quyền à?

 

Đã vậy, nếu tôi không ra chiêu, chẳng phải sẽ khiến cô mất mặt lắm sao?

 

Lục Kỳ Bạch là người thế nào, tôi còn hiểu rõ hơn cô. Anh ấy tuyệt đối sẽ không vì muốn làm ai đó ghen mà đi quen bạn gái.

 

À đúng rồi, quên chưa nói cho cô biết, tôi và Lục Kỳ Bạch quen nhau từ khi mới lọt lòng, người anh ấy thích vẫn luôn là tôi.

 

Mặc dù có một khoảng thời gian chúng tôi không gặp nhau, nhưng sau đó lại học chung một trường đại học. Anh ấy đã theo đuổi tôi rất nhiệt tình, chắc hẳn cô cũng từng nghe qua, đại thần khoa máy tính nức tiếng lại ân cần giúp đàn em xách vali, còn tự mình đệm đàn piano cho cô ấy trong buổi tiệc chào tân sinh viên.”

 

Mặt Lư Hân Duyệt đã méo xệch, trông rất khó coi.

 

Tôi cười khẩy: “Cô nghĩ mặt mình to đến cỡ nào vậy, Lư Hân Duyệt? Cô thực sự nghĩ mình quan trọng đến thế sao?

 

Nhưng mà lần này cũng may nhờ có sự tự cho là đúng của cô, mà tình cảm của tôi và Lục Kỳ Bạch mới nhanh chóng tiến triển. Tháng sau, chúng tôi có thể mời cô đến dự đám cưới của chúng tôi rồi.”

 

Lư Hân Duyệt giận tím mặt, xách túi bỏ đi.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực, uống một ngụm cà phê lớn. Nói dối trắng trợn đúng là không dễ dàng gì.

 

11

 

Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng vỗ tay.

 

Tôi quay người lại, một người đàn ông mặc vest xanh lam đậm đứng dậy, sải bước chân dài, ngồi xuống trước mặt tôi.

 

Tôi ngạc nhiên: “Là anh, Diệp Minh?”

 

“Đào Mạn Mạn, lâu rồi không gặp, không ngờ lần tái ngộ này lại được tận mắt chứng kiến cảnh em tay không xé xác tình địch. Ngày càng bá đạo rồi.”

 

Diệp Minh cười nhìn tôi, giọng nói dịu dàng.

 

Tôi vừa định đáp lời, thì thấy ở cửa, Lục Kỳ Bạch đang đẩy cửa bước vào.

 

Trong lòng nảy ra ý xấu, tôi cố tình cao giọng: “Anh Diệp, tôi rất hài lòng về anh, anh xem ngày mai đi đăng ký kết hôn có được không?”

 

Còn chưa dứt lời, Lục Kỳ Bạch đã đến trước mặt tôi:

 

“Bà xã, em nói chúng ta mai đi đăng ký kết hôn hả? Vậy đi thôi, không cần đợi đến mai, hôm nay luôn cũng được, sổ hộ khẩu anh mang theo bên người rồi.”

 

Khóe miệng tôi co giật, ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh: “Lục Kỳ Bạch, sao anh không đi theo lẽ thường vậy?”

 

“Không phải, sao anh lại ở đây? Không thấy em đang xem mắt à, tới đây làm loạn cái gì.” Giọng tôi lạnh nhạt.

 

Lục Kỳ Bạch cởi áo khoác để sang một bên, chen vào ngồi cạnh tôi:

 

“Xem mắt? Bà xã, là kỹ thuật của anh khiến em không hài lòng sao? Không sao, tối nay chúng ta lại luyện tập thêm.”

 

“Khụ khụ khụ.” Diệp Minh cố ý ho khan: “Cô Đào, không phải cô nói cô còn độc thân sao, vị này là?”

 

Tôi gượng cười: “Con trai của mẹ tôi, anh trai tôi, thời gian trước đầu óc bị kẹt cửa, có chút không bình thường, hay nói mấy lời lung tung, anh Diệp, anh đừng để bụng, chúng ta tiếp tục.”

 

“Đầu óc có vấn đề à?” Lục Kỳ Bạch nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi chằm chằm.

 

Tôi chẳng sợ anh, ưỡn ngực nhìn thẳng: “Sao, anh có ý kiến?”

 

Lục Kỳ Bạch dùng lưỡi chống vào quai hàm, chợt cười khẽ: “Không có ý kiến, kẻ hèn này nào dám có ý kiến với bà xã đại nhân.”

 

Xì, tôi lườm anh một cái, chẳng còn tâm trạng hàn huyên với Diệp Minh, người bạn học cũ này nữa.

 

Tôi xách túi đứng dậy, nói với Diệp Minh: “Chúng ta liên lạc qua Wechat nhé.”

 

Nói xong liền quay người rời đi.

 

Lục Kỳ Bạch nhướng mày nhìn người đàn ông đối diện: “Tôi biết anh, người theo đuổi Mạn Mạn, đến lúc đó mời anh đến dự đám cưới của chúng tôi.”

 

Diệp Minh: “…”

 

Hóa ra tôi chỉ là công cụ, vui vẻ thì lôi ra dắt đi dạo.

 

12

 

Lục Kỳ Bạch đuổi theo, không nói hai lời đã vác tôi lên vai.

 

Tôi đầu nặng chân nhẹ, vô cùng khó chịu, giơ tay đấm thùm thụp vào lưng anh: “Lục Kỳ Bạch, đồ khốn, mau thả em xuống!”

 

Đến bãi đỗ xe, Lục Kỳ Bạch nhét tôi vào trong xe, bản thân cũng nhanh chóng theo vào, còn khóa trái cửa xe.

 

Tôi giận sôi máu, chân đi giày cao gót đá vào ống quần anh: “Lục Kỳ Bạch, anh bị bệnh à!”

 

Lục Kỳ Bạch đột nhiên cười khẩy: “Đào Mạn Mạn, em đi xem mắt, coi như anh chết rồi à?”

 

“Vậy anh đường đường chính chính để tình địch đến ở nhà, anh coi em chết rồi sao?”

 

“Lư Hân Duyệt là bạn gái của Lâm Hạo.” Lục Kỳ Bạch đột nhiên nói.

 

“Lâm Hạo là ai?”

 

Một bầu không khí u ám bao trùm lấy Lục Kỳ Bạch.

 

“Cậu ấy là bạn nối khố của anh, hồi cấp ba, cậu ấy vừa gặp Lư Hân Duyệt đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, hai người nhanh chóng hẹn hò. Sau khi tốt nghiệp, ba chúng tôi tổ chức một chuyến du lịch tự lái, mỗi người một xe, Lư Hân Duyệt ngồi xe của Lâm Hạo.”

 

Nói đến đây, Lục Kỳ Bạch khựng lại, giọng hơi khàn đi: “Khi qua đường, có một chiếc xe tải bị mất phanh, Lâm Hạo chết ngay tại chỗ, còn Lư Hân Duyệt thì bị thương nặng.”

 

“Thời gian đó, tình trạng của Lư Hân Duyệt rất bất ổn, anh có hơi để tâm hơn một chút, dù sao cô ta cũng là bạn gái của Lâm Hạo trước khi cậu ấy mất.”

 

“Ai ngờ cô ta lại để ý anh, còn ngang nhiên dựa vào quan hệ của hai nhà.”

 

Nghe đến đây, tôi vô cùng may mắn vì đã không mắc bẫy của Lư Hân Duyệt, cô ta đã biến tất cả những gì liên quan đến Lâm Hạo thành chuyện của cô ta với Lục Kỳ Bạch.

 

Cũng may là tôi chưa nói những lời của Lư Hân Duyệt với anh, nếu không Lục Kỳ Bạch chắc chắn sẽ tìm đến tận cửa tính sổ.

 

Lục Kỳ Bạch đột nhiên chuyển đề tài: “Đào Mạn Mạn, em nói đã xem ảnh trong ví của anh, có phải chỉ liếc qua nên không nhìn rõ không?”

 

Vừa nói, anh vừa đưa tay ra, kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa là một tấm ảnh, khóe môi hơi cong lên: “Giờ thì em nhìn kỹ lại tấm ảnh này đi.”

 

Tôi cầm tấm ảnh lên xem, là ảnh chụp ba người, Lư Hân Duyệt đứng giữa, chắc lúc trước tấm ảnh chỉ lộ ra một góc, che mất vị trí của Lâm Hạo, nên tôi mới theo bản năng cho rằng đó là ảnh chụp chung của Lư Hân Duyệt và Lục Kỳ Bạch.

 

Tôi lập tức ngượng chín mặt, chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó để chui vào.

 

“Còn nữa, em nói mọi người đồn Lư Hân Duyệt là bạn gái anh,

sao anh nghe lại không giống em? Anh nghe được là, đại thần khoa máy tính thích cô em khóa dưới, theo đuổi người ta nhiệt tình.”

 

Lần này thì mặt tôi đỏ bừng thật sự.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi