1. Home
  2. Hiện Đại
  3. Bạn Trai Hay Anh Trai?
  4. Chương 5

Bạn Trai Hay Anh Trai?

Chương 5

❮ sau

13

 

“Vậy đại tiểu thư đã hết giận chưa?” Lục Kỳ Bạch khẽ cười một tiếng, giọng nói trong trẻo trầm thấp.

 

“Anh nói hết giận là hết giận sao, ai bảo lúc đầu anh không nói rõ ràng làm em hiểu lầm.” Tôi giả bộ giận dỗi.

 

Lục Kỳ Bạch đột nhiên tiến sát lại gần tôi, vòng tay ôm lấy eo tôi, dùng một nụ hôn chặn lại những lời tôi định nói.

 

Sau đó, Lục Kỳ Bạch đã đích thân đến nhà họ Lư mà tôi không hề hay biết, không chỉ làm rõ mọi chuyện mà còn cắt đứt quan hệ hợp tác giữa hai nhà.

 

Thủ đoạn quyết liệt đến mức bố Lục tức giận đập vỡ cả cốc, dù sao cũng nên chú ý đến quan hệ hai nhà một chút, Lục Kỳ Bạch chỉ thản nhiên đáp lại một câu: “Kẻ nào chọc vào người của con thì phải trả giá đắt.”

 

So với bố Lục tức giận, mẹ Lục lại vô cùng phấn khích, cả đêm lẽo đẽo theo sau Lục Kỳ Bạch lải nhải: “Con mau mau cưới Mạn Mạn về nhà đi, không nhanh cưới về nhỡ bị người khác nẫng tay trên thì sao?”

 

Lục Kỳ Bạch bị nói đến đau cả đầu: “Mẹ, con đang chuẩn bị rồi, mẹ đừng lo lắng thái quá.”

 

14

 

Còn tôi lúc này đang sung sướng nằm trên giường bóc lì xì, toàn là tiền mừng tuổi của Lục Kỳ Bạch.

 

Nhìn đống tiền đỏ chót trên giường, tôi suýt chút nữa thì cười như ngỗng kêu, có cảm giác như một đêm thành tỷ phú vậy.

 

“Tiểu phú bà, bao nuôi không?”

 

Bên tai tôi đột nhiên vang lên một giọng nói trong trẻo dễ nghe.

 

Tôi chỉ cảm thấy màng nhĩ rung lên, tim cũng như bị giấy nhám nhẹ nhàng nghiền qua, đè nén sự xao động trong lòng, tôi xoay người túm lấy cà vạt của anh, Lục Kỳ Bạch hai tay đút túi quần bị ép phải cúi người, cong mày cong mắt nhìn tôi.

 

Tôi hất cằm nhìn anh, giọng nói dịu dàng, ánh mắt thẳng thắn: “Vậy Lục thiếu gia ra giá đi?”

 

“Em trao thân cho anh là đủ rồi.”

 

“Hóa ra em bao nuôi anh, còn phải dâng cả bản thân cho anh à?”

 

Lục Kỳ Bạch đột nhiên ôm lấy eo tôi, hôn tôi một cái, đuôi mày cong cong, ánh mắt tràn đầy dịu dàng, “Cũng không phải không thể.”

 

Tôi ngượng ngùng đẩy anh ra: “Đồ lưu manh, mơ đẹp quá.”

 

Lục Kỳ Bạch khẽ cười, cưng chiều xoa xoa mái tóc xoăn dài của tôi: “Cô nhóc à, thay đồ đi, ông xã đưa em đi ngâm suối nước nóng.”

 

Hai mắt tôi lập tức sáng lên, tung tăng bắt đầu chọn quần áo.

 

Nửa giờ sau bước ra khỏi phòng ngủ, mẹ tôi suýt chút nữa cười ngất:

 

“Con mặc cái gì mà trông như chim cánh cụt thế này.”

 

Tôi lườm Lục Kỳ Bạch một cái: “Không phải tại con trai ngoan của mẹ sao, anh ấy thì hay rồi, áo len cổ lọ thêm áo khoác ngoài, đơn giản gọn nhẹ, còn bắt con mặc hết lớp áo thu đông này đến lớp khác, cuối cùng còn khoác thêm cho con một chiếc áo phao dáng dài.”

 

Không chỉ vậy, còn đội cho tôi một chiếc mũ lông xù, cả người trắng toát, đi lại cũng khó khăn.

 

Mặt tôi đen sì, Lục Kỳ Bạch ngược lại rất hài lòng, trước mặt bố mẹ tôi, anh nâng mặt tôi lên hôn một cái: “Mặc nhiều vào, anh thích.”

 

Ngoài mặt tôi tỏ vẻ không hài lòng, nhưng trong lòng lại ngọt ngào đến mức nổi bong bóng hồng.

 

15

 

Lục Kỳ Bạch đưa tôi đến khu nghỉ dưỡng, tôi vui vẻ như một đứa trẻ nhà quê, chỗ này một tí, chỗ kia một tí.

 

Mặc đồ dày cộm, suýt chút nữa thì ngã nhào, may mà Lục Kỳ Bạch nhanh tay lẹ mắt túm lấy mũ áo khoác lông của tôi, kéo một cái khiến tôi ngã nhào vào lòng anh.

 

Tôi cười ôm lấy eo anh.

 

Lục Kỳ Bạch cúi đầu hôn tôi một cái, giọng nói lười biếng nhưng đầy cưng chiều: “Chim cánh cụt nhỏ, đừng có đi lạc đấy.”

 

Đến tối, tôi muốn đi ngâm suối nước nóng, nhưng Lục Kỳ Bạch lại đột nhiên nhận điện thoại rồi ra ngoài.

 

Đợi nửa tiếng mà vẫn không thấy anh về, tôi đành phải lén lấy bộ đồ bơi quyến rũ của mình ra rồi tự đi ngâm suối nước nóng.

 

Bộ đồ bơi này là tôi tranh thủ lúc Lục Kỳ Bạch không để ý lén bỏ vào.

 

Đến hồ nước nóng, tôi cởi áo choàng tắm rồi bước vào, ngâm mình trong làn nước ấm áp, lỗ chân lông lập tức giãn nở, thật là thoải mái.

 

Ngâm mình một lúc suýt chút nữa thì ngủ thiếp đi.

 

Đột nhiên tôi rơi vào một vòng tay ấm áp, tôi theo bản năng ôm lấy cổ anh, trong lúc mơ màng có người đang hôn tôi, tôi giật mình tỉnh lại.

 

Đập vào mắt là khuôn mặt điển trai của Lục Kỳ Bạch, tôi thở phào nhẹ nhõm, đưa tay đấm nhẹ vào lồng ngực rắn chắc của anh.

 

Giọng nói mềm mại, nũng nịu oán trách: “Anh làm em giật cả mình.”

 

Lục Kỳ Bạch ghé sát vào tai tôi, cọ cọ: “Bà xã, bikini ở đâu ra vậy?”

 

Hai tay tôi chống lên ngực anh, ánh mắt lảng tránh, ấp úng nói: “Em lén bỏ vào lúc anh không để ý.”

 

Lục Kỳ Bạch ghì chặt tôi, một tay tháo sợi dây sau lưng tôi, mảnh vải ít ỏi trên người bị Lục Kỳ Bạch cầm trong tay ngắm nghía.

 

“Mặc lên người rất đẹp, lần sau mua nhiều một chút.”

 

Đuôi mắt tôi ửng hồng, nhìn anh đầy vẻ đáng thương, môi cũng bị hôn đến sưng vù: “Em không cần, anh muốn mua thì tự đi mà mua.”

 

Lục Kỳ Bạch cười đáp: “Được, anh mua.”

 

Sau khi quấn quýt ngâm mình trong suối nước nóng hai tiếng đồng hồ, tôi được Lục Kỳ Bạch bế về phòng.

 

Toàn thân mềm nhũn, thật sự không còn chút sức lực nào để đi.

 

Vừa ngã xuống giường liền thiếp đi.

 

Trước cửa sổ sát đất, Lục Kỳ Bạch đang nói chuyện điện thoại.

 

“Dời sang ngày mai đi, không cần vội.”

 

Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy trong vòng tay của Lục Kỳ Bạch.

 

Vừa định xuống giường thì bị anh ôm eo kéo lại, sau lưng áp vào một lồng ngực ấm áp, bên tai văng vẳng giọng nói lười biếng của Lục Kỳ Bạch:

 

“Bà xã, đi đâu vậy?”

 

Tôi xoay người, đặt tay lên người anh, Lục Kỳ Bạch vẫn nhắm mắt.

 

Trong đầu nảy ra ý đồ xấu, tôi cầm điện thoại lên chụp lén mấy tấm ảnh anh đang ngủ, sau này đem bán kiếm tiền, đường đường là ảnh ngủ của đại thiếu gia nhà họ Lục, ai mà không mê cho được.

 

Đặc biệt là mấy cô gái nhớ thương Lục Kỳ Bạch, chắc chắn sẽ tranh nhau giành giật.

 

Tôi còn đang chìm đắm trong mộng đẹp, chiếc điện thoại trong tay bỗng dưng không cánh mà bay.

 

“Đào Mạn Mạn, sáng sớm đã chụp lén bổn thiếu gia, gan em cũng lớn đấy.”

 

“Thành thật khai báo, em muốn làm gì?”

 

Tôi chối: “Không muốn làm gì cả, em chỉ muốn tự mình ngắm thôi.”

 

“Anh đang ở ngay đây, em ngắm ảnh làm gì?” Giọng người đàn ông trầm khàn, đầy đặn, khi hạ giọng nói chuyện, lại mang theo ý vị tán tỉnh nồng đậm.

 

Nói rồi anh đè tôi xuống, khiến cả ngày tôi đều phải ở trên giường.

 

Tôi khóc không ra nước mắt, tự chuốc lấy phiền phức làm gì không biết!

 

16

 

Đến tối, Lục Kỳ Bạch chọn cho tôi một chiếc váy dài màu trắng xinh đẹp, chân đi giày cao gót sáu phân, khoác bên ngoài là áo khoác của Lục Kỳ Bạch, dài đến tận mắt cá chân.

 

Độ ấm thì khỏi phải bàn!

 

“Lục Kỳ Bạch, đây là lần đầu tiên anh mời em ăn tối dưới ánh nến đúng không?” Tôi chống hai tay lên cằm, đôi mắt lấp lánh nhìn Lục Kỳ Bạch đang ngồi đối diện.

 

“Nếu em thích, ngày nào anh cũng làm bữa tối dưới ánh nến cho em.” Lục Kỳ Bạch dịu dàng, nghiêm túc cắt bít tết giúp tôi, sau đó đặt trước mặt tôi.

 

Ăn xong bữa tối ngọt ngào dưới ánh nến, bên ngoài đột nhiên bắn pháo hoa.

 

Tôi vui vẻ tiến lên xem, Lục Kỳ Bạch theo sát phía sau, khoác áo choàng lên vai tôi.

 

Từng chùm pháo hoa như sao băng bay vút lên bầu trời đêm, nở rộ rực rỡ muôn màu.

 

Ngắm một lúc, tôi mới sực tỉnh: “Lục Kỳ Bạch, vừa rồi là tên em sao?”

 

Chẳng đợi Lục Kỳ Bạch trả lời, pháo hoa lại lộng lẫy bung nở trên nền trời đêm đen kịt.

 

Đào Mạn Mạn, anh yêu em.

 

Em có bằng lòng lấy anh không?

 

Hốc mắt tôi nhòe đi, làm bộ làm tịch đấm nhẹ vào ngực Lục Kỳ Bạch: “Nếu anh làm em khóc, tối nay anh ngủ sô pha.”

 

Lục Kỳ Bạch dở khóc dở cười, hôn lên đôi mắt ướt át của tôi, giọng nói vừa nghiêm túc vừa dịu dàng: “Vậy, Đào Mạn Mạn, em có đồng ý lấy anh không?”

 

Vừa nói, Lục Kỳ Bạch vừa lấy nhẫn ra, quỳ một chân xuống.

 

Tôi cảm động đến rơi nước mắt: “Anh đã gọi em là vợ rồi, em còn có thể không lấy anh sao?”

 

Khóe môi Lục Kỳ Bạch cong lên ý cười, a

nh cẩn thận đeo nhẫn cho tôi, rồi ôm tôi vào lòng, cúi xuống hôn tôi say đắm.

 

Vừa qua năm mới, hôn lễ của hai người cũng diễn ra như đã định.

 

(Toàn văn – hoàn)

 

❮ sau

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi