1. Home
  2. Hiện Đại
  3. Bạn Trai Hay Anh Trai?
  4. Chương 3

Bạn Trai Hay Anh Trai?

Chương 3

❮ sau
tiếp ❯

7

 

Tôi ngồi nghiêm chỉnh trên xe của Lục Kỳ Bạch, Lục Kỳ Bạch thấy buồn cười.

 

“Em đang lo lắng gì vậy? Mỡ để lâu cũng hỏng, chuyện này chẳng phải rất tốt sao.”

 

Tôi lườm anh một cái: “Anh thì biết cái gì, nếu mẹ em mà biết em dụ dỗ con trai cưng của bà ấy, thì thể nào cũng xé xác em ra mất.”

 

Lục Kỳ Bạch bình tĩnh lái xe: “Có anh ở đây, mẹ sẽ không làm gì em đâu.”

 

Tôi ủ rũ cúi đầu, cũng chỉ còn cách này thôi.

 

“Giờ anh đưa em đi đâu?”

 

“Nhà anh.”

 

“Nhà anh á?” Tôi đột nhiên ngồi thẳng dậy: “Em thế này mà đến nhà anh thì không ổn lắm đâu.”

 

Lục Kỳ Bạch liếc tôi một cái, trong mắt ánh lên ý cười nhàn nhạt: “Nếu em không như vậy, thì anh cũng không biết mặt mộc của em đáng yêu thế này đấy.”

 

“Dẻo miệng.” Ngoài miệng tôi nói vậy, nhưng trong lòng lại ngọt ngào muốn tan chảy.

 

Đến nhà họ Lục, nhìn căn biệt thự sang trọng đó, chân tôi run rẩy cả lên khi xuống xe.

 

Tôi ôm chặt lấy cánh tay Lục Kỳ Bạch, ngẩng đầu nhìn anh, thắc mắc: “Nhà anh giàu như vậy sao lại có quan hệ với nhà em?”

 

Lục Kỳ Bạch tự nhiên ôm lấy eo tôi, một tay xoa nhẹ mái tóc xoăn dài của tôi: “Mẹ em và mẹ anh là bạn học, từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau.”

 

“Vậy tại sao em không có ấn tượng gì với anh?”

 

“Mỗi lần anh đến chúc Tết, mẹ em đều nói em còn đang ngủ, bình thường anh cũng không chủ động đến nhà em, cho nên không gặp được cũng là chuyện bình thường thôi?”

 

“Đi thôi, vị hôn thê, đi gặp bố mẹ chồng nào.”

 

8

 

Còn chưa kịp vào trong, một bóng hình xinh đẹp đã chạy tới ôm chầm lấy Lục Kỳ Bạch, đẩy tôi sang một bên.

 

“Kỳ Bạch, em nhớ anh lắm.”

 

Lục Kỳ Bạch sa sầm mặt, gỡ người phụ nữ đang ôm mình ra, lạnh giọng nói: “Không phải tôi đã nói đừng động vào tôi rồi sao? Lư Hân Duyệt, nếu còn như vậy nữa thì cô cút ra khỏi nhà tôi ngay.”

 

Mấy ngày trước, Lư Hân Duyệt mặt dày nói muốn đến ở cùng vợ chồng nhà họ Lục để đón Tết, nên đã chuyển đến nhà họ Lục ở vài ngày.

 

Lư Hân Duyệt là con gái của đồng đội bố Lục Kỳ Bạch, vợ chồng nhà họ Lục đều rất thích cô ta, coi cô ta như con gái ruột mà đối đãi.

 

Lục Kỳ Bạch vòng qua cô ta, nắm tay tôi đi vào.

 

Tôi không nói gì, nhưng trong lòng vô cùng khó chịu, bạn trai mình lại bị người phụ nữ khác ôm.

 

“Đợi chút, Kỳ Bạch, anh có biết bên trong đang làm gì không?” Lư Hân Duyệt giẫm giày cao gót, đứng trước mặt Lục Kỳ Bạch với vẻ kiêu ngạo.

 

“Bên trong ấy à, đang bàn chuyện hôn sự của chúng ta.”

 

Tôi khựng lại, có chút khó tin.

 

Lục Kỳ Bạch chẳng thèm nhìn cô ta, chỉ cúi đầu, dịu dàng nói với tôi: “Đừng nghe cô ta nói bậy, chúng ta vào thôi.”

 

Phòng khách nhà họ Lục so với vẻ náo nhiệt của nhà họ Đào thì yên ắng hơn nhiều.

 

Trên ghế sofa, bố mẹ hai bên đều đã ngồi sẵn.

 

Tôi nắm tay Lục Kỳ Bạch, không khỏi siết chặt, sắc mặt không được tốt lắm.

 

Mặt Lục Kỳ Bạch thì càng trầm xuống.

 

Mẹ Lục thấy con trai về thì vui vẻ chạy tới, khi nhìn thấy tôi thì hơi khựng lại, sau đó liền nói: “Mạn Mạn, con đến nhà dì Hứa sao không gọi điện trước, để dì còn chuẩn bị đồ ăn con thích.”

 

Tôi không đáp, ngẩng đầu nhìn Lục Kỳ Bạch hỏi: “Anh là con trai của dì Hứa ạ?”

 

Lục Kỳ Bạch nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng, khóe miệng khẽ cong lên: “Cuối cùng cũng nhớ ra rồi à?”

 

Khóe miệng tôi giật giật, giờ thì tôi nhớ ra thật rồi, hồi nhỏ tôi thích một cậu bé rất đẹp trai, suốt ngày lẽo đẽo theo sau làm đuôi nhỏ, còn ầm ĩ đòi lớn lên phải gả cho cậu bé ấy.

 

Không ngờ cậu bé đó chính là Lục Kỳ Bạch, đúng là oan gia ngõ hẹp.

 

Lục Kỳ Bạch ôm eo tôi, giọng nói không lớn, nhưng đủ để mọi người đều nghe thấy: “Vị hôn thê của con là Đào Mạn Mạn, đời này con chỉ cưới mình cô ấy.”

 

Vợ chồng nhà họ Lục hơi xấu hổ.

 

Mẹ Lục kéo con trai mình lại, nhỏ giọng hỏi: “Cả nhà đang bàn chuyện cưới xin cho con, giờ con lại nói với mẹ, bạn gái con không phải là Hân Duyệt à?”

 

“Mẹ, con có nói bạn gái con là Lư Hân Duyệt bao giờ đâu?

 

“Trước khi mọi người tự ý quyết định thì có thể hỏi ý kiến của con một tiếng không? Với cả, chuyện của con không cần mọi người phải lo.”

 

9

 

Lục Kỳ Bạch vừa quay người lại đã không thấy tôi đâu, anh hơi cau mày, định đuổi theo thì ánh mắt lạnh lùng dừng lại trên người Lư Hân Duyệt, mặc kệ bố mẹ hai bên đều có mặt, anh nói thẳng: “Cút khỏi nhà tôi, đừng để tôi nhìn thấy cô nữa!”

 

Bên ngoài đột nhiên tuyết rơi rất lớn, tôi vốn đã mặc phong phanh, nay lại càng thêm lạnh cóng.

 

Tôi xoa xoa hai tay, hà hơi, trên vai chợt cảm nhận được hơi ấm, ngẩng đầu lên nhìn, là Lục Kỳ Bạch.

 

Tôi mỉa mai: “Không ở trong đó với vị hôn thê của anh thì ra ngoài này làm gì?”

 

Lục Kỳ Bạch kéo cả áo khoác lẫn tôi vào lòng, cúi đầu tựa vào trán tôi, giọng nói dịu dàng: “Vị hôn thê của anh đang ở trong lòng anh đây này.”

 

Trong lòng tôi thấy ấm áp, nhưng vẫn có chút khó chịu, tôi đẩy anh ra, bực bội nói: “Lục Kỳ Bạch, sao chuyện gì anh cũng giấu em hết vậy?

 

Chuyện anh là con nuôi của mẹ em, từ khi quen em đến giờ anh chưa từng chủ động nói cho em biết.

 

Còn cả chuyện lần này nữa, nếu không theo anh về nhà thì em cũng chẳng biết anh còn có một vị hôn thê.”

 

Lục Kỳ Bạch day day mi tâm: “Mạn Mạn, nghe anh giải thích đã.”

 

“Giải thích gì chứ? Lục Kỳ Bạch, anh quan tâm chăm sóc em như vậy là vì mẹ em nhờ vả, chứ không phải thật lòng thích em. Người anh thích thật sự là Lư Hân Duyệt đúng không?” Tôi nói năng chua ngoa, như thể đang trút hết nỗi bất mãn chất chứa bấy lâu.

 

Cả cái đại học A này, ai mà không biết đại thần khoa máy tính có bạn gái là hoa khôi khoa mỹ thuật, tin đồn ầm ĩ khắp nơi, em chưa từng thấy anh ra mặt đính chính một lần nào.

 

Trong ví tiền của anh, để ảnh chụp chung của anh và cô ta, những chuyện này em chưa bao giờ chủ động chất vấn anh, anh muốn nói thì nói, không muốn nói thì thôi, em tôn trọng anh.

 

Nhưng lần này anh làm em quá thất vọng. Nếu em không về cùng anh, có phải lần sau sẽ trực tiếp đi dự đám cưới của bạn trai mình không?”

 

Tôi nói một mạch, lấy áo khoác trên vai ném vào người Lục Kỳ Bạch, quay lưng bỏ đi.

 

Cổ tay tôi bị Lục Kỳ Bạch giữ lại, sau lưng là giọng điệu cầu xin của anh: “Mạn Mạn, chuyện này là anh sai, là anh đã không giải thích rõ ràng với em.”

 

Tôi hất tay anh ra, nhìn anh đầy mỉa mai:

“Lục Kỳ Bạch, chúng ta nên bình tĩnh lại một thời gian, anh giải quyết mớ hỗn độn của anh xong rồi hẵng đến tìm em.”

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi