1. Home
  2. Đam Mỹ
  3. Bạn Cùng Phòng
  4. Chương 3

Bạn Cùng Phòng

Chương 3

❮ sau
tiếp ❯

13

 

Sau đó tôi luôn cố tình lảng tránh Chu Độ.

 

Giờ lên lớp thì đi lệch giờ.

 

Tan học thì chuông vừa reo tôi liền chạy mất dạng.

 

Chu Độ nhiều lần định mở lời đều bị tôi chặn họng.

 

“Câu lạc bộ của tôi có việc, buổi tối có thể sẽ về muộn, không cần để đèn cho tôi đâu.”

 

Nhìn thấy cậu ấy.

 

Tôi lại nhớ đến giấc mơ kia.

 

Ngoài chột dạ ra thì chỉ có sợ hãi.

 

Sao con người lại có thể tạo ra tư thế như vậy chứ!

 

Tôi tự thấy mình trốn rất kỹ, rất tự nhiên.

 

Nhưng không ngờ ngay cả Đại Tráng cũng nhận ra.

 

Đại Tráng vốn vô tư là thế, vậy mà lại lén hỏi tôi trên WeChat.

 

[Sao thế Thư Tử, cãi nhau với Độ ca à?]

 

[Không có, sao cậu lại nói vậy?]

 

[Tôi thấy hai người cứ là lạ.]

 

[Cậu nghĩ nhiều rồi, dạo này câu lạc bộ của tôi bận thôi.]

 

Cuộc trò chuyện kết thúc tại đó.

 

Câu lạc bộ của tôi bận thật.

 

Cơ hội gặp mặt Chu Độ ít đi.

 

Ngược lại, tôi tiếp xúc với đàn anh trong câu lạc bộ nhiều hơn.

 

14

 

Tôi lại trốn Chu Độ.

 

Mọi người trong câu lạc bộ gần như đã về hết.

 

Tôi nằm gục trên bàn, định đợi ký túc xá tắt đèn rồi mới về.

 

Gió lạnh thổi qua, bụng tôi kêu ùng ục.

 

Đại Tráng gọi tôi về ký túc xá ăn bữa lẩu đầu tiên của mùa đông.

 

Tôi từ chối.

 

Nhìn nồi lẩu sôi sùng sục, tôi càng thấy đói hơn.

 

Bỗng nhiên.

 

Một lon nước ấm khẽ chạm vào má tôi.

 

Tôi ngẩng đầu lên.

 

“Đàn anh?”

 

“Sao giờ này em còn ở đây, ký túc xá sắp tắt đèn rồi.”

 

“Ừm… Không có gì, sao đàn anh cũng ở đây?”

 

Trịnh Vũ kéo chiếc ghế bên cạnh tôi rồi ngồi xuống.

 

“Anh đi ngang qua dưới lầu, thấy đèn phòng học của chúng ta còn sáng.”

 

“Sao thế, cãi nhau với bạn cùng phòng à?”

 

Có lẽ ánh đèn vàng ấm áp dễ khiến người tôi thả lỏng cảnh giác.

 

Tôi ôm chai nước ấm trong tay để sưởi.

 

Rũ mắt xuống, tôi do dự không biết có nên nói ra tâm sự của mình không.

 

“Đàn anh, hình như em thích một người rất đặc biệt.”

 

“Đặc biệt đến mức nào?”

 

“Đặc biệt ở chỗ… cùng giới tính.”

 

“À…”

 

Trịnh Vũ ra vẻ đã hiểu.

 

Tôi quan sát kỹ phản ứng của anh ấy.

 

Không hề có biểu cảm ghét bỏ hay kinh tởm.

 

Anh ấy chỉ đơn thuần “à” một tiếng.

 

Ngược lại, tôi thấy hơi khó chịu, “Anh không thấy lạ sao?”

 

“Không, vì anh cũng vậy.”

 

“Hả?!”

 

Tôi trợn tròn mắt, không ngờ anh ấy cũng thế.

 

Trịnh Vũ cười nói: “Em thấy thích đàn ông là lạ lắm à?”

 

“Có một chút.”

 

Dù sao thì tôi cũng đã làm trai thẳng hai mươi mấy năm rồi.

 

Thời thanh xuân cũng không hề bồng bột như những người khác.

 

Nhưng tôi cũng chưa từng nghi ngờ về giới tính của mình.

 

Cho đến khi tôi nhìn thấy cái bình luận đáng nguyền rủa kia.

 

Trịnh Vũ gật đầu.

 

“Vậy đối với những chuyện thân mật, em cảm thấy thế nào, có thấy ghê tởm không?”

 

“Cái đó thì không, chỉ là cảm thấy khó tin thôi.”

 

Anh ấy như bị câu trả lời của tôi làm cho bật cười.

 

“Nỗi sợ hãi của con người thường đến từ những điều chưa biết, có lẽ phải thực hành mới biết được.”

 

“Không giấu gì em, thật ra anh thích em lâu lắm rồi.”

 

“Nếu có thể, anh hy vọng được làm đối tượng thí nghiệm đầu tiên của em.”

 

15

 

Tôi lại ngây người.

 

Đầu óc chậm chạp xử lý đoạn thông tin này.

 

Khóe mắt thoáng thấy bóng người lướt qua ngoài cửa sổ.

 

Tôi phải mất vài giây mới hiểu được ý anh ấy.

 

“Đàn anh, em xin phép từ chối ạ.”

 

Trịnh Vũ không nói gì, chỉ bảo tôi có thể đến tìm anh ấy tâm sự bất cứ lúc nào.

 

Tôi cười gượng đồng ý.

 

Trong lòng hiểu rõ câu lạc bộ cũng không ổn rồi.

 

Tôi thở dài, chậm rãi bước về ký túc xá.

 

Nhưng đột nhiên bị kéo vào rừng cây nhỏ bên cạnh ký túc xá.

 

Ngã vào một vòng tay quen thuộc mang hương bạc hà.

 

Chu Độ thấy tôi đứng vững liền buông tôi ra.

 

“Hoài Thư, dạo này cậu trốn tôi là vì anh ấy sao?”

 

Tôi ngẩn người.

 

Thì ra bóng người vừa lướt qua là Chu Độ.

 

Nhận ra tâm tư của mình có lẽ đã bị cậu ấy phát hiện, tôi ngược lại thấy nhẹ nhõm hơn.

 

Đối mặt trực tiếp hình như cũng không khó như vậy.

 

Chu Độ hơi cúi người, giữ cho tầm mắt ngang với tôi.

 

Cậu ấy cau mày, vẻ mặt cún con đáng thương quen thuộc.

 

Chiêu này trong thời gian cậu ấy bị thương ở chân, dùng với tôi thì trăm lần như một.

 

Thật ra bây giờ cũng không ngoại lệ.

 

Cậu ấy nói:

 

“Hoài Thư, nếu cậu cần đối tượng thí nghiệm, có thể là tôi được không?”

 

Sao ai cũng tranh nhau muốn làm đối tượng thí nghiệm vậy.

 

Tôi bất giác lơ đãng.

 

Chu Độ lại cho rằng tôi từ chối cậu ấy.

 

Mí mắt vừa chớp, những lời lẽ trà xanh quanh co liền thốt ra.

 

“Tôi biết, vẫn là anh ấy tốt hơn.”

 

“Anh ấy biết nói lời ngon tiếng ngọt dỗ dành người khác, chắc là do yêu đương nhiều nên mới thành thạo như vậy.”

 

“Không giống tôi, lần đầu tiên thích một người, đến cả tỏ tình thế nào cũng không biết.”

 

“Cũng không trách cậu lại chọn anh ấy.”

 

Tôi kịp phản ứng, cố nén cười.

 

“À… Vậy thì đúng là đàn anh chu đáo hơn rồi.”

 

Vẻ mặt của Chu Độ thoáng chốc nứt toác.

 

Chắc cậu ấy đang vắt óc tìm cách nói chuyện kiểu trà xanh khác.

 

Tôi nói tiếp: “Tiếc là tôi không thích anh ấy.”

 

Mắt Chu Độ sáng rực lên.

 

“Vậy…”

 

“Tôi cần chút thời gian để thích nghi.”

 

Chu Độ tỏ vẻ bất mãn.

 

“Cậu đã trốn tránh tôi rất lâu rồi, vẫn chưa thích nghi được sao?”

 

“Tôi từ trai thẳng chuyển thành cong, rồi hoàn toàn chấp nhận chỉ mất có ba giây thôi đấy.”

 

Tôi thật sự kinh ngạc.

 

Không phải chứ… Tôi đi vệ sinh còn mất ba phút.

 

Cậu ấy chỉ cần ba giây là đã yêu rồi á?

 

16

 

Tôi liên tục nhấn mạnh là mình cần thời gian.

 

Chu Độ đành phải chiều theo ý tôi.

 

Tôi không trốn tránh cậu ấy nữa.

 

Mà thử tiếp nhận, làm quen, và thích nghi với mối quan hệ mới này.

 

Hôm đó.

 

Công việc của câu lạc bộ cuối cùng cũng xong.

 

Sắp tới sẽ có một khoảng thời gian dài được rảnh rỗi.

 

Phòng ký túc xá đang rục rịch chuẩn bị bữa lẩu đầu tiên của mùa đông phiên bản 2.0.

 

Vì phiên bản 1.0 tôi và Chu Độ đều chưa được ăn.

 

Tôi thấy mọi người đã chuẩn bị gần xong, chỉ còn thiếu đồ uống.

 

Thế là tôi nhắn tin vào nhóm: [Mọi người muốn uống gì nào, tôi mời.]

 

Đại Tráng: [Bia Dũng Sấm Thiên Nhai!]

 

A Mao: [Cho tôi một ly nước chanh đầy đá, đầy đường của Mixue ạ.]

 

Chu Độ: [Cậu đang ở đâu, tôi qua đó tìm cậu.]

 

Tôi chụp một bức ảnh siêu thị rồi gửi qua.

 

Tôi vừa quay người chọn đồ uống thì Chu Độ đã đến.

 

Cậu ấy hơi thở hổn hển.

 

“Đừng mua cho họ, mua cho cậu là được.”

 

“Vậy họ uống gì?”

 

“Để tôi mua.”

 

Tôi nhìn vành tai đỏ ửng của cậu ấy, chợt hiểu ra.

 

“Chu Độ, không lẽ cậu ghen cả việc tôi mua đồ uống cho họ à?”

 

Lần này thì cổ cậu ấy cũng đỏ theo.

 

“Nếu tôi nói đúng thì sao?”

 

Tôi cố tình nhíu mày: “Vậy có phải cậu hơi quá mức chiếm hữu rồi không?”

 

“Thích mới như vậy.”

 

Chu Độ khẽ nắm lấy tay tôi.

 

“Phải thích đến không chịu nổi mới thế, chỉ mong mọi thứ của cậu đều thuộc về tôi.”

 

Tôi ngượng chín mặt, gỡ tay cậu ấy ra.

 

Rồi rẽ sang một lối đi khác.

 

Sau đó liền nghe có người nói: “Mấy đôi yêu nhau bây giờ sến súa quá đi mất.”

 

Tôi: “…”

 

Chu Độ rõ ràng cũng nghe thấy.

 

Cậu ấy lại sáp lại gần, nắm tay tôi, ghé sát tai tôi nói nhỏ:

 

“Cậu xem, có phải nên cho tôi một danh phận rồi không?”

 

Cảm giác nhột nhạt lan từ vành tai đến tận đầu ngón tay.

 

Tim tôi run lên từng hồi.

 

Như thể đang mách bảo tôi.

 

Thừa nhận đi, Tống Hoài Thư, mày đã cong hơn cả cuộn nhang muỗi rồi.

 

17

 

Tôi chọn đồ uống mình thích bỏ vào giỏ hàng.

 

Của Đại Tráng và A Mao cũng mua đủ cả rồi.

 

Từ nãy đến giờ Chu Độ không có được câu trả lời mình muốn nên cứ ủ rũ không vui.

 

Cậu ấy im lặng xách đồ về ký túc xá.

 

Im lặng bỏ món tôi thích vào nồi lẩu.

 

Rồi lại im lặng múc cho tôi một bát lớn thịt bò cuốn.

 

Đại Tráng làu bàu: “Để lại cho tao hai miếng coi!”

 

“Ai thèm, muốn ăn thì tự mà nhúng.”

 

Giọng Chu Độ không tốt, đến Đại Tráng cũng phải ngớ người.

 

“Ơ kìa Độ Ca, cậu sao thế?”

 

Đại Tráng thấy Chu Độ không thèm để ý đến mình, bèn quay sang hỏi nhỏ tôi.

 

“Thư ơi, cậu ấy sao thế?”

 

“Không có gì, dỗi tí thôi.”

 

Chu Độ lập tức cụp mắt xuống, tủi thân như sắp khóc đến nơi.

 

Tôi cười, quyết định không trêu cậu ấy nữa.

 

Tôi nhìn quanh một lượt, cuối cùng giật cái khoen trên lon nước ngọt ra.

 

“Chu Độ, đưa tay đây.”

 

“Hả?”

 

“Không phải tay này, tay trái, mu bàn tay hướng lên trên.”

 

Chu Độ nghi hoặc, nhưng vẫn làm theo.

 

Thế là trước mặt hai người kia, tôi lồng chiếc khoen lon nước ngọt vào gốc ngón áp út tay trái của cậu ấy.

 

“Được rồi, ăn lẩu tiếp thôi.”

 

Chu Độ đơ người tại chỗ.

 

Đại Tráng hít một hơi khí lạnh.

 

A Mao liếc qua một cái, thừa lúc mọi người không để ý, vớt sạch thịt bò cho vào bát mình.

 

Đại Tráng hoàn hồn trước, thấy thịt bò lại hết sạch.

 

Tức giận bóp cổ A Mao.

 

“Để lại cho tao hai miếng! Tao còn chưa được ăn miếng thịt bò nào!”

 

A Mao bị sặc ho sù sụ.

 

“Thì chẳng phải vẫn còn thịt dê với thịt gà à!”

 

“Tao không muốn! Tao chỉ muốn phần bò cuốn thôi!”

 

Hai người kia ở bên cạnh cãi nhau chí chóe.

 

Tôi cười như nắc nẻ.

 

Ngoảnh mặt sang, lại thấy mắt Chu Độ đỏ h

oe.

 

“Hửm?”

 

Không đến nỗi đó chứ, đây là bị dọa sợ hay là cảm động vậy trời…

 

Tôi lại gần gọi cậu ấy.

 

“Chu Độ?”

 

Cậu ấy nhanh chóng quẹt khóe mắt.

 

“Em cho anh danh phận rồi sao?”

 

“Đúng vậy.”

 

“Anh có danh phận rồi!”

 

“Đúng vậy.”

 

Đại Tráng tặc lưỡi.

 

“Thôi được rồi, hai hộp thịt cừu chuẩn bị nhúng lẩu, mười giây nữa bắt đầu tranh, không giành được là hết đó nha.”

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi