1. Home
  2. Đam Mỹ
  3. Bạn Cùng Phòng
  4. Chương 2

Bạn Cùng Phòng

Chương 2

❮ sau
tiếp ❯

06

 

Đêm đến gió bắt đầu thổi.

 

Mùa thu thoáng chốc đã đến.

 

Tôi đang ngủ mơ màng thì đột nhiên cảm thấy nhột nhột ở chân.

 

Ngồi dậy xem, thì ra là Chu Độ đang lén lén lút lút đứng đó.

 

Bóng người mờ mờ ảo ảo làm tôi giật cả mình.

 

“Cậu làm gì ở đây vậy?”

 

“Hoài Thư, tôi thấy hơi lạnh, có thể ngủ cùng cậu không?”

 

Chu Độ da trắng, mắt lại to.

 

Cứ nhìn chằm chằm người khác với ánh mắt ướt át như vậy, chẳng khác nào cún con.

 

Tay tôi tự động vén chăn lên.

 

“Vào đi.”

 

Chu Độ thoăn thoắt trèo vào, ôm tôi một cách rất tự nhiên.

 

Mùi bạc hà the mát lan tỏa xung quanh.

 

Cậu ấy áp sát vành tai tôi, giọng nói trầm thấp cố tình đè nén, dịu dàng vấn vương.

 

“Hoài Thư, eo cậu nhỏ thật đấy, một tay tôi đã ôm trọn được rồi.”

 

Tôi buồn ngủ ríu cả mắt.

 

Vòng tay ra sau sờ đại cậu ấy một cái.

 

“Eo cậu cũng được đó, ngủ mau đi.”

 

Người bên cạnh khựng lại một nhịp thở, cơ bụng dường như cũng căng cứng hơn một chút.

 

Tôi chẳng buồn nghĩ nhiều, tranh thủ chìm vào giấc ngủ ngay.

 

Sáng hôm sau.

 

Đại Tráng thấy Chu Độ xuống từ giường tôi, trợn tròn mắt.

 

“Độ ca, cậu dính Hoài Thư quá rồi đấy! Thế này thì sau này cậu ấy làm sao kiếm bạn gái được.”

 

Lúc này tôi mới giật mình.

 

Chu Độ quả thực quá mức bám dính lấy tôi.

 

A Mao vội vàng bịt miệng Đại Tráng, ú ớ kéo người đi.

 

Tôi vẫn nằm trên giường trầm tư.

 

Đúng là không thể cứ tiếp tục thế này được.

 

Tôi còn muốn yêu đương khi học đại học nữa chứ.

 

Chu Độ ghé sát mép giường, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

 

“Hoài Thư, tối qua tôi chỉ hơi lạnh một chút thôi…”

 

“Tối nay tôi lấy thêm cho cậu một cái chăn nữa.”

 

07

 

Cơn gió thu này thổi tới thật dữ dội.

 

Ngay cả Đại Tráng cũng thấy lạnh dù đã đắp chăn mỏng.

 

Chu Độ thì khỏi phải nói.

 

Tôi chuẩn bị cho cậu ấy hai cái chăn, còn nhét hai túi nước nóng xuống chỗ để chân.

 

Vậy mà nửa đêm cậu ấy vẫn bị lạnh tỉnh giấc, mò lên giường tôi.

 

Tôi đau đớn suy ngẫm.

 

Thật sự không thể cứ tiếp tục thế này.

 

Đành phải tìm kiếm sự trợ giúp từ cư dân mạng.

 

[Bạn cùng phòng quá dính người thì phải làm sao? Tối nào cũng đòi ôm tôi ngủ.]

 

Các câu trả lời muôn hình vạn trạng.

 

[Uống chút thuốc Đông y điều trị là ổn thôi.]

 

[Cứ nói thẳng với cậu ấy là tôi thích cậu, đảm bảo trai thẳng sẽ sợ chạy mất dép.]

 

[Tôi chưa bao giờ gọi mối quan hệ này là bạn cùng phòng, chắc là do gia giáo của tôi.]

 

[Xuất hiện rồi, bạn cùng phòng kiểu mới.]

 

Tôi xem một hồi, chọn một bình luận có vẻ đáng tin nhất để tìm hiểu sâu hơn.

 

Đúng vậy.

 

Chính là cái thứ hai.

 

Cái bình luận bảo [Nói với cậu ấy là tôi thích cậu] ấy.

 

Tôi càng nghĩ càng thấy có lý.

 

Thế là.

 

Vào lúc Chu Độ lại một lần nữa nửa đêm mò lên giường tôi.

 

Tôi nghiêm túc nói với cậu ấy: “Tôi thích cậu.”

 

Biểu cảm ghê tởm như tôi tưởng tượng đã không xuất hiện.

 

Hình như cậu ấy còn hưng phấn hơn…

 

Tôi: ?

 

08

 

Tiếng mưa rơi tí ta tí tách.

 

Tiếng ngáy khe khẽ của Đại Tráng vang vọng trong phòng.

 

Chu Độ chống hai tay hai bên tôi, đôi mắt sáng như sao trời.

 

Cậu ấy hơi cúi người xuống.

 

“Tống Hoài Thư, tôi…”

 

“Không đúng.”

 

Tôi nhìn phản ứng của cậu ấy, cau mày thật chặt.

 

“Sao cậu lại không giống như trên mạng nói?”

 

“Khác chỗ nào?”

 

“Ờm… Không có gì…”

 

Cái miệng chết tiệt này, lúc nào cũng nhanh hơn cái đầu.

 

Năm phút sau, tôi vẫn phải đầu hàng trước sự tấn công dữ dội của Chu Độ.

 

Tôi đè tay cậu ấy đang cù lét bên hông mình.

 

Cười đến mức không thở nổi.

 

“Đừng nghịch nữa, lát nữa đánh thức bọn họ mất!”

 

Mặc dù Đại Tráng và A Mao đã quen với việc hai đứa tôi ngủ chung một giường.

 

Nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn thấy xấu hổ một cách khó hiểu.

 

Đúng lúc Đại Tráng ở giường đối diện ngừng ngáy, lẩm bẩm gì đó không rõ.

 

Tôi sợ đến mức bịt miệng Chu Độ lại.

 

Chu Độ thì nhìn tôi từ trên xuống dưới, tay lại lơ lửng bên hông tôi, rục rịch muốn nhúc nhích.

 

Đợi đến khi ký túc xá yên tĩnh trở lại.

 

Tôi mới kể hết mọi chuyện.

 

Chu Độ nghe xong, im lặng nằm xuống cạnh tôi, quay lưng về phía tôi.

 

Tôi nhường cho cậu ấy một chút không gian, khẽ chọc cậu ấy.

 

“Cậu giận rồi à?”

 

“Không, tôi chỉ đang nghĩ, hóa ra cậu thấy tôi rất phiền.”

 

Giọng cậu ấy buồn bã, nghe thật đáng thương.

 

Tôi biết mình đuối lý, “Không có chê cậu phiền, cũng không ghét cậu.”

 

Chu Độ quay ngoắt lại, “Không ghét vậy là thích sao?”

 

“Ờm…”

 

“Phải do dự lâu như vậy, quả nhiên vẫn là ghét tôi.”

 

Cậu ấy như một chú cún con tan nát cõi lòng.

 

Tôi cắn răng, “Thích.”

 

Chu Độ lật người lại, nhìn tôi chằm chằm, cảm xúc nồng nhiệt trong mắt cậu ấy cuộn trào dữ dội.

 

Tôi nói tiếp: “Cậu, Đại Tráng, A Mao, tôi đều thích.”

 

“…Ngủ đi!”

 

Chu Độ nghiến răng nghiến lợi nói.

 

Cậu ấy cũng không ôm tôi nữa, quay lưng lại rồi tự mình đi ngủ.

 

Để lại tôi với vẻ mặt mờ mịt.

 

Thật sự không giống như những gì cư dân mạng nói.

 

Hình như cậu ấy giận rồi.

 

Nhưng cậu ấy cũng đâu có sợ đến mức bỏ chạy!

 

09

 

Tôi lại đi cầu cứu cư dân mạng.

 

[Người ta không chạy thì cậu nên chạy đi chứ lão đệ.]

 

[Uống thuốc Đông y không? Mười ngày một liệu trình, hai liệu trình là khỏi.]

 

[Nguy hiểm kích thích, đêm khuya lén xem.]

 

Bình luận cuối cùng còn tặng kèm một đường link.

 

Tôi lỡ tay bấm vào.

 

Bị cảnh tượng thoáng qua bên trong làm cho sét đánh cháy khét.

 

Đối diện với màn hình điện thoại đã hiển thị bị cấm truy cập.

 

Tôi cảm thấy cuộc đời mình đã phải chịu đả kích nặng nề chưa từng có.

 

Tôi cầm cốc nước lên, tu liền mấy ngụm.

 

Vẫn không thể nào dập tắt được sự chấn động kia.

 

Trời ạ.

 

Đây là tư thế mà con người có thể làm ra sao?

 

Khi Chu Độ quay lại.

 

Tôi vẫn ngồi trên ghế suy ngẫm về cuộc đời.

 

Cậu ấy vẫy vẫy tay trước mặt tôi, “Nghĩ gì thế?”

 

“Suy nghĩ một chút về triết lý nhân sinh.”

 

Chu Độ đặt tay lên vai tôi.

 

Tôi giật nảy mình, phản ứng cực kỳ mạnh, hất cậu ấy ra.

 

Sau khi hành động kết thúc.

 

Cả hai chúng tôi đều có chút ngây người.

 

Chu Độ không nói gì, chỉ thu tay về.

 

“À, đội bóng muốn đi chơi tập thể, có muốn tạm dừng suy nghĩ, đi đánh bi-a với bọn tôi không?”

 

Tôi có hơi hối hận, nhưng cũng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

 

“Được thôi.”

 

Đổi chủ đề một chút cũng tốt.

 

Theo lệ thường, tôi đi ăn vài xiên nướng, uống chút bia.

 

Sau đó, cả bọn kéo nhau đến phòng chơi bi-a.

 

Mười mấy người chia thành mấy bàn, người biết chơi hay không biết chơi đều cầm gậy chọc loạn xạ.

 

Lúc thì bi cái vào lỗ, lúc thì chọc thủng cả bàn.

 

Cả phòng vang vọng tiếng cười của chúng tôi.

 

Tôi cũng cười theo một lúc, tạm thời quên đi chuyện buổi chiều.

 

Bỗng nhiên, tôi phát hiện Chu Độ đứng im lặng một bên.

 

“Sao cậu không chơi?”

 

Chu Độ cụp mắt xuống, “Thật ra tôi không rành lắm.”

 

Trùng hợp ghê.

 

Tôi lại cực kỳ rành.

 

Cũng là muốn bù đắp lại một chút cho thái độ bất lịch sự với Chu Độ hồi chiều.

 

Thế là tôi nói: “Để tôi chỉ cho cậu.”

 

10

 

Thường thì, tôi nên đứng sau lưng cậu ấy, hướng dẫn cậu ấy chơi.

 

Nhưng mà…

 

Chu Độ cao lớn hơn tôi một chút.

 

Tôi đứng sau cậu ấy căn bản không với tới bàn bi-a.

 

Không còn cách nào khác.

 

Tôi đành đứng trước mặt cậu ấy.

 

“Chơi bi-a phải hạ thấp trọng tâm, người áp sát mặt bàn.”

 

“Như này hả?”

 

Chu Độ vừa nói vừa hạ người xuống.

 

Mùi hương quen thuộc bao trùm lấy tôi.

 

Dưới lồng ngực ấm áp, áp sát vào tôi là nhịp tim mạnh mẽ và đầy sức sống.

 

Tôi cố gắng định thần lại.

 

“Đúng, sau đó đặt tay như thế này, coi như một cái giá đỡ.”

 

Tay Chu Độ lập tức phủ lên tay tôi.

 

Hai bàn tay có chút khác biệt về màu sắc đan xen trên mặt bàn.

 

Tim tôi cũng đập loạn nhịp theo.

 

“Ừm, gần đúng rồi. Tay cầm gậy thả lỏng, nhắm vào tâm bi cái”

 

Chu Độ dùng sức thật mạnh.

 

Quả bóng trắng đập vào quả bóng xanh, vẽ ra một đường cong đẹp mắt trên bàn, rồi quả bóng xanh rơi thẳng vào lỗ.

 

Tôi như chạy trốn khỏi vòng tay của cậu ấy.

 

“Cậu đã học được rồi! Giờ thì tự đánh đi!”

 

Chu Độ chớp chớp mắt.

 

“Tôi hơi quên mất tay này phải đặt thế nào rồi, cậu có thể dạy lại tôi một chút không?”

 

“Như vừa rồi ấy, cậu thử lại xem.”

 

Tôi không để ý đến cậu ấy nữa, tự mình đi ra xa một chút.

 

Sau đó liền nghe thấy Đại Tráng nói với người khác: “Cậu xem, Độ ca lại giả vờ rồi.”

 

Tôi: “…”

 

Thật ra tôi đã lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn.

 

Nhất là sau khi bị chấn động bởi cảnh tượng ban ngày.

 

Mọi hành vi của Chu Độ dường như đều có lời giải thích hợp lý.

 

Nhưng tôi cảm thấy, tự tiện suy đoán xu hướng tính dục của người khác là có chút bất lịch sự.

 

Hơn nữa tôi… cũng có chút sợ hãi.

 

Không biết có phải thật sự cần uống chút thuốc Đông y để điều trị hay không.

 

11

 

Không khí lạnh lẽo ngắn ngủi qua đi.

 

Nhiệt độ ấm trở lại.

 

Đêm nay Chu Độ không trèo lên giường tôi nữa.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

 

Có chút may mắn cũng có chút hụt hẫng.

 

May mắn là vì tôi định tối nay sẽ tìm hiểu kỹ hơn về nhóm người đó.

 

Còn hụt hẫng là vì điều gì thì tôi vẫn chưa rõ.

 

Sau khi tắt đèn.

 

Dưới rèm giường, trong chăn.

 

Ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên mặt, lúc sáng lúc tối.

 

Tôi cau mày.

 

Nghĩ đến gì liền nhập cái đó vào khung tìm kiếm.

 

[Được bạn cùng phòng thích là cảm giác gì?]

 

[Cong có phải là bệnh không?]

 

[Thuốc Đông y nào có thể điều trị được vấn đề giới tính?]

 

Tưởng tượng viển vông.

 

Nói năng lung tung.

 

Cuối cùng.

 

Tôi suýt chút nữa thì tự làm mình ngạt thở.

 

Cũng coi như xác định được một chuyện: Đây không phải là bệnh, không thể dùng thuốc Đông y để điều trị!

 

Kết luận này làm tôi yên tâm.

 

Không cần uống thuốc Đông y là tốt rồi.

 

Tôi vui vẻ.

 

Cất điện thoại, chìm vào giấc mộng đẹp.

 

Nhưng không ngờ lại gặp được Chu Độ trong mơ.

 

Cái ngày mà Chu Độ bị bong gân, bảo tôi lấy đồ ngủ cho cậu ấy, cảnh xuân hôm đó hiện lên trong mộng.

 

Vẫn là phòng bi-a.

 

Gương mặt không rõ ràng của Chu Độ dần dần áp sát tôi.

 

Không khí mờ ám lan tràn khắp phòng.

 

Hai bàn tay quấn lấy nhau, run rẩy đến mức không cầm chắc được gậy bi-a.

 

Ngọn lửa sôi trào trong lòng gần như muốn thiêu đốt tôi.

 

Chu Độ lấy thân mình làm bàn, dẫn dắt tôi đánh một cú toàn thắng.

 

Không biết qua bao lâu.

 

Trời đổ mưa rào, cuối cùng cũng dập tắt được ngọn lửa kia.

 

Tôi thở hổn hển tỉnh lại.

 

Giật mình bởi phản ứng của chính mình.

 

Đây là lần đầu tiên tôi mơ thấy giấc mơ kiểu này, mà đối tượng lại còn là Chu Độ!

 

Tôi vội vàng bò xuống giường.

 

Đụng phải Đại Tráng.

 

Tôi cúi đầu, trơ mắt nhìn một giọt máu mũi đỏ tươi rơi xuống đất.

 

“…”

 

12

 

Đại Tráng bật dậy.

 

“Đệch, Hoài Thư, cậu chảy máu mũi!”

 

Chu Độ nghe vậy liền kéo rèm ra, đầu tóc bù xù như tổ quạ, đôi mắt lờ đờ ngái ngủ.

 

Khác một trời một vực so với dáng vẻ quyến rũ trong mộng.

 

Cậu ấy làm bộ dạng muốn xuống giường.

 

“Hoài Thư, cậu không sao chứ?”

 

Bây giờ nhìn thấy cậu ấy là tôi lại chột dạ không thôi.

 

Vội vàng xua tay: “Không sao, chỉ là nóng trong người thôi, cậu ngủ tiếp đi.”

 

Đại Tráng ấn mạnh tôi xuống ghế.

 

“Hoài Thư, cậu ngẩng đầu lên, tớ đi lấy khăn ướt chườm trán cho cậu.”

 

Chu Độ vẫn xuống, cậu ấy đấm Đại Tráng một cái.

 

“Đồ ngốc, đây là cách cầm máu sai rồi!”

 

Khi quay sang tôi, cậu ấy đã thay đổi vẻ mặt.

 

“Nào, bóp chặt hai bên cánh mũi, cúi đầu xuống, để máu tự chảy ra.”

 

Tôi ngây ngốc làm theo.

 

Chủ yếu là vì dáng vẻ của Chu Độ trong khoảnh khắc ấy trùng khớp với giấc mơ của tôi.

 

Não tôi như ngừng hoạt động.

 

Thậm chí còn nghi ngờ trên đầu mình đang bốc khói.

 

“Cứ giữ như vậy vài phút nhé.”

 

Chu Độ đưa tay sờ gáy tôi.

 

“Hoài Thư, sao cậu nóng thế này, hay là tôi đưa cậu đến phòng y tế

của trường nhé.”

 

Mũi tôi bị nghẹt, giọng nói ồm ồm.

 

“Không sao, tôi không sao thật mà.”

 

Nếu cậu ấy có thể tránh xa tôi ra một chút thì tôi sẽ khỏe lại nhanh hơn.

 

Một lúc sau.

 

Chu Độ khẽ nhắc tôi, “Được rồi, bỏ tay ra xem nào.”

 

Máu mũi đã ngừng chảy.

 

Nhưng tôi cũng toát mồ hôi hột.

 

Tôi nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh, nói lớn: “Tôi đi tắm đây!”

 

Chu Độ đứng ngây người tại chỗ.

 

“Đừng tắm nước lạnh, sẽ bị cảm đấy!”

 

Tôi, người đang định tắm nước lạnh: “…”

 

Mặc kệ!

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi