1. Home
  2. Đam Mỹ
  3. Bạn Cùng Phòng
  4. Chương 4

Bạn Cùng Phòng

Chương 4

❮ sau

18

 

Ăn lẩu xong.

 

Hiện trường hỗn độn một mảnh.

 

Mọi người đều nằm ườn ra tiêu thực.

 

Tôi rút điện thoại ra, “Theo lệ cũ, rút thăm rửa bát nhé?”

 

A Mao xua tay, “Không cần, Đại Tráng bao hết.”

 

Đại Tráng thở dài.

 

“Hai người nói xem sao tự dưng lại thành đôi thế hả.”

 

Tôi gãi đầu, “Cũng không đột ngột lắm.”

 

Tôi với Chu Độ tiếp xúc có giấu giếm gì bọn họ đâu.

 

A Mao “hừ” một tiếng.

 

“Thằng đó mù, kệ nó đi, nó còn đòi cá với tao, nói hai người trong sạch, không thì nó bao rửa bát cả ký túc xá một học kỳ.”

 

Tôi: “… Đại Tráng, cậu đúng là dũng sĩ.”

 

Chu Độ không nói gì.

 

Là vì cậu ấy đang ngắm nghía chiếc nhẫn lon nước ngọt tôi tặng.

 

Làm tôi cũng thấy ngại ngùng.

 

“Đừng nhìn nữa, hôm khác em sẽ chuẩn bị cái xịn hơn.”

 

“Không được, đây là món quà đầu tiên em tặng anh, anh phải cất giữ cẩn thận.”

 

Tiếng thở dài như sấm động đất lở từ ban công vọng lại.

 

Khiến tất cả chúng tôi đều phải bật cười.

 

19

 

Trời lại trở lạnh.

 

Chu Độ ôm gối đứng bên giường nhìn tôi.

 

Đôi mắt cố tình mở to, chớp chớp tựa như có ánh sao lấp lánh bốn cánh bay ra.

 

“Hoài Thư, chân anh mà lạnh là sẽ đau.”

 

Tôi bất đắc dĩ đành mở chăn ra trước.

 

“Vào đi.”

 

Trước kia chúng tôi cũng từng chung chăn chung gối.

 

Nhưng khi đó tôi vẫn còn là trai thẳng, tâm tư đơn thuần.

 

Còn bây giờ…

 

Tôi gạt phắt tay Chu Độ đang lần mò trên eo mình ra.

 

“Đừng quậy, em phải ngủ.”

 

“Em cứ ngủ đi.”

 

Ngủ thế nào được!

 

Tôi trông giống người có thể tọa hoài bất loạn lắm sao!

 

Chu Độ bắt đầu giở trò với tôi.

 

Chỗ này sờ một chút, chỗ kia hôn một cái.

 

Tôi chịu không nổi, xoay người đối diện với cậu ấy.

 

Định bụng sẽ nói chuyện đạo lý đàng hoàng với cậu ấy.

 

Bây giờ là giờ tắt đèn, nên nghỉ ngơi cho tốt, làm phiền người khác là hành vi rất bất lịch sự.

 

Lời còn chưa kịp thốt ra đã bị chặn lại.

 

Đôi môi nhẹ nhàng chạm vào nhau.

 

Không có bất kỳ động tác nào, chỉ đơn giản là chạm vào như thế.

 

Vậy mà lại khiến cho toàn bộ lý trí của tôi trong phút chốc tan biến.

 

Tim đập loạn nhịp.

 

Chu Độ lùi ra một chút.

 

Tai và cổ đỏ ửng như sắp nhỏ máu.

 

Hiếm khi thấy được biểu cảm ngượng ngùng như vậy trên gương mặt cậu ấy.

 

Tôi nuốt nước bọt.

 

Đã bảo rồi mà, tôi không phải là quân tử gì đâu.

 

Chu Độ cũng nhìn tôi.

 

Ánh mắt giao nhau, cả hai đều không tự chủ được mà tiến lại gần hơn.

 

Rõ ràng, sự tiếp xúc nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước là không đủ.

 

Tôi khẽ hé miệng.

 

Một nụ hôn kết thúc.

 

Cả hai người đều không được thoải mái cho lắm.

 

Khó chịu muốn chết.

 

Chỗ đó của Chu Độ làm tôi cấn không nhẹ.

 

Cậu ấy mím môi, “Anh đi tắm cái đã.”

 

Sau đó cậu ấy về giường mình ngủ.

 

Tôi hơi buồn cười.

 

Tuổi trẻ hăng máu dễ “cướp cò” lắm.

 

Ngủ riêng cũng tốt.

 

20

 

Hôm sau.

 

Cả phòng ký túc xá cùng nhau ăn cơm.

 

Đại Tráng buột miệng, “Độ ca, sao tối qua cậu lại đột nhiên đi tắm thế?”

 

Tôi sặc luôn.

 

Vành tai Chu Độ lại ửng đỏ.

 

“Đắp nhiều chăn quá, nửa đêm nóng quá tỉnh dậy.”

 

“Không thể nào, tối qua nhiệt độ có bảy, tám độ thôi mà, cậu nóng tỉnh á? Hay cậu ăn nhiều cật dê quá?”

 

“Đúng đúng, tại tôi ăn nhiều.”

 

Tối đó, Chu Độ liền nói muốn ra ngoài ở.

 

Ý đồ của cậu ấy quá rõ ràng.

 

Tôi vốn định từ chối, nhưng nghĩ lại thì chuyện này cũng sớm muộn thôi.

 

Vừa hay tuần sau nữa là sinh nhật cậu ấy.

 

Tôi nảy ra một ý.

 

Véo nhẹ tai cậu ấy.

 

“Tuần sau sinh nhật anh, chúng ta sẽ ra ngoài ở.”

 

Cuộc sống của Chu Độ bỗng chốc tràn đầy hy vọng.

 

Cả người phơi phới, đến tiết học lúc tám giờ sáng cũng cười toe toét.

 

Đến Đại Tráng còn thấy lạ.

 

“Độ ca, cậu bị ma nhập à? Dù mày là ai, mau ra khỏi người Chu Độ ngay!”

 

Cậu ấy vừa nói vừa vung móc quần áo loạn xạ.

 

Bị Chu Độ đạp cho một phát.

 

“Cút đi.”

 

Thoáng cái đã đến sinh nhật cậu ấy.

 

Cả phòng rủ nhau đi ăn một bữa lớn.

 

Chu Độ có nhiều bạn bè.

 

Còn gọi thêm mấy người bạn thân hay chơi cùng.

 

Cả đám ồn ào náo nhiệt cả buổi.

 

Bánh sinh nhật đẹp đẽ là thế, cuối cùng kem bánh bay tứ tung.

 

Sau khi ồn ào xong.

 

Người tặng quà thì tặng quà.

 

Người giải tán thì giải tán.

 

Đại Tráng uống say bí tỉ, bất tỉnh nhân sự.

 

A Mao bảo chúng tôi không cần lo lắng, cậu ấy sẽ đưa người về.

 

Trong phòng bao rộng lớn chỉ còn lại tôi và Chu Độ.

 

Tôi bảo lễ tân mang một chiếc bánh sinh nhật khác tới.

 

Là tôi đã bí mật đặt riêng.

 

Sớm đã đoán đám nam sinh này sẽ không ngoan ngoãn ăn bánh kem.

 

Nhưng thọ tinh thì vẫn phải ăn.

 

Tôi cắm nến lên bánh.

 

Dưới ánh nến lung linh, Chu Độ rũ mắt ước nguyện.

 

Cậu ấy thổi tắt nến.

 

“Hoài Thư, quà sinh nhật em chuẩn bị cho anh đâu?”

 

“Ở trên lầu.”

 

21

 

Tầng trên là khách sạn.

 

Tôi đã tỉ mỉ trang trí theo hướng dẫn trên mạng.

 

Khi dẫn Chu Độ lên, thật ra tôi rất ngượng ngùng.

 

Mấy dải lụa hồng hồng phấn phấn kia, cũng không biết cậu ấy có thích không.

 

Tôi đẩy cậu ấy vào cửa, gỡ miếng bịt mắt trên mắt cậu ấy xuống.

 

“Thích không?”

 

Chu Độ nhìn mọi thứ trước mắt, xoay người ôm lấy tôi.

 

“Thích, thích, thích, thích.”

 

Cậu ấy nói rồi định hôn tôi.

 

Bị tôi đẩy ra.

 

“Đi tắm trước đã.”

 

“Được. Cùng nhau nhé?”

 

“Không! Ai tắm phòng người nấy!”

 

Chuyện này tôi không có chuẩn bị.

 

Tắm xong đi ra, hai đứa tôi ngồi trên giường nhìn nhau.

 

Dưới ánh đèn màu hồng nhạt.

 

Hai đứa tôi ngượng ngùng như thể mới quen.

 

Tôi nhớ tới “bài tập” đã chuẩn bị trước.

 

Đỏ mặt hỏi: “Anh ở trên hay ở dưới?”

 

“Anh thế nào cũng được.”

 

“…Em cũng thế, vậy nghe em nhé?”

 

Lý luận tri thức rất phong phú, nhưng thực tiễn vẫn là lần đầu tiên.

 

Tôi cứng đờ ngồi trên đùi cậu ấy.

 

Ngón tay run rẩy hoạt động.

 

Người dưới thân hô hấp nặng nề, cơ bụng thắt chặt.

 

Trán tôi đổ mồ hôi.

 

“Em đừng lộn xộn, nếu không không giải được.”

 

Chu Độ nhịn nửa ngày.

 

Tôi chỉ giải được nửa ngày.

 

Mắt thấy phản ứng của cậu ấy càng lúc càng lớn.

 

Tôi nát bét rồi.

 

Chu Độ thuận thế xoay người đè tôi dưới thân.

 

“Sao lại không linh hoạt như vậy, anh đến.”

 

Nhất thời thượng vị thay đổi.

 

Trạng thái lý tưởng của tôi có chút không giống.

 

Nhưng… không quản được!

 

 

Chu Độ rõ ràng sống tốt hơn tôi nhiều.

 

Hai ba cái liền câu tôi tan rã không thành quân.

 

Tôi trèo lên vai cậu ấy, “Không phải lần đầu tiên sao? Sao lại thuần thục như vậy!”

 

“Mô phỏng rất nhiều lần ở trong đầu.”

 

“Bảo bảo, anh có thể vào không?”

 

“Tùy anh, tùy anh!”

 

[Toàn văn]

 

 

 

❮ sau

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi