1. Home
  2. Cổ Đại
  3. Túi Thơm Định Tình
  4. Chương 6

Túi Thơm Định Tình

Chương 6

❮ sau
tiếp ❯

22.

Ba ngày sau là Tết Tắm Lan, đêm đó đường phố vô cùng náo nhiệt.

Ta kêu Bảo Châu ở lại, cùng Tạ Doãn Hành đi dạo phố.

Bảo Châu đã quen với việc này.

Tạ Doãn Hành hiếu kỳ nhìn ngó xung quanh, bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của ta, chàng ngượng ngùng cười: “Lúc nhỏ ở nhà ta bị quản nghiêm lắm.”

Trái tim ta lập tức mềm nhũn.

Nào là lật đật đầu hổ, nào là cầu nha chạm ngà tinh xảo, nào là khóa Lỗ Ban hình thù kỳ lạ, nào là chim thổi sáo bằng gỗ, chàng chỉ liếc qua một cái rồi mua hết cho ta.

Đồ đạc trên tay chất thành núi, chàng cười bất lực, cầm một chiếc mặt nạ che mắt.

Chiếc mặt nạ rất mỏng, chất liệu như vàng như ngọc, hoa văn phức tạp, chỉ che được nửa khuôn mặt, thật ra căn bản không che được mắt chàng, ngược lại càng tôn thêm vẻ tiên khí.

Hiểu rồi, chủ yếu là để mê hoặc ta đây mà.

Phía trước bỗng vang lên tiếng ồn ào, có một người kể chuyện dựng sạp.

Tạ Doãn Hành như biết trước điều gì, nắm tay ta: “Đi thôi, nghe chuyện hay nào.”

23.

Tiên sinh kể chuyện kia đến từ Tuyên Châu.

Quả thật là một câu chuyện tuyệt vời.

Ông ta nói:

“Ở Tuyên Châu có một đám lưu manh, cậy thế Triệu Tri Châu, hoành hành ngang ngược trong thành, ức hiếp dân lành, vơ vét của cải khắp nơi. Bách tính sợ đắc tội quan lại, giận mà không dám nói.”

“Người xưa có câu, thiện ác hữu báo, không phải không báo, chỉ là thời cơ chưa đến.”

“Nghe nói nửa tháng trước, tên lưu manh kia đụng phải kẻ cứng đầu, bị đánh cho bầm dập mặt mày, khóc gọi phụ mẫu ngay tại chỗ.”

Lòng ta khẽ động.

“Dân chúng hả hê lắm, nhưng cũng lo cho vị tráng sĩ kia. Ai ngờ, người nọ chẳng hề để tâm, phủi tay áo rời đi.”

“Ai nấy đều nghĩ tráng sĩ đắc tội quan phủ, ắt gặp họa, trong lòng không khỏi tiếc nuối. Nhưng ai mà ngờ được, mấy hôm trước, một tờ phán quyết đóng ấn ngọc tỷ được gửi đến Tuyên Châu, không chỉ phạt tên lưu manh ba mươi trượng, mà còn cách chức Triệu Tri Châu ngay tại chỗ, cả hai đều bị đày đến Lĩnh Nam.”

Nói đến đây, ông ta cố ý hạ giọng, ra vẻ thần bí: “Nghe nói những đại thần trong triều có giao hảo với Triệu Tri Châu cũng bị liên lụy, khóc lóc xin được tha tội trước mặt Hoàng thượng cơ đấy!”

Ta há hốc mồm kinh ngạc.

Tạ Doãn Hành thừa cơ nhét vào miệng ta một miếng bánh quế hoa.

Hương vị ngọt ngào lan tỏa, ta nhai nhồm nhoàm: “Là, là chàng làm à?”

Chàng cong mắt cười: “Nàng thích không?”

Ta vừa nhai vừa cảm thán: “Thích, thích lắm luôn! Chàng giỏi thật đấy!”

Chàng hớn hở ra mặt, rõ ràng vừa làm một chuyện kinh thiên động địa, giờ phút này lại hệt như đứa trẻ được cho kẹo, chờ đợi ta khen ngợi.

Sợi dây lý trí cuối cùng cũng đứt phựt.

Ta quyết định đánh cược một phen.

Trăng treo trên trời cao, người ở ngay trước mắt, ta đưa tay đặt lên ngực chàng, chân thành tha thiết: “Chàng có muốn cùng ta thành thân không?”

Dưới lòng bàn tay, tim chàng đập như trống dồn.

Trong khoảnh khắc, chàng nắm chặt tay ta, cúi người xuống: “Ta nguyện ý…”

Nhưng sự đời đâu phải lúc nào cũng được như ý.

Lời còn chưa dứt, một tiếng sét vang lên sau lưng: “Hắn không thể thành thân với tỷ!”

24.

Một chiếc bàn vuông nhỏ, bốn chiếc ghế đá thấp, bốn người ngồi với những tâm tư khác nhau.

Hề Vân Phong, Tạ Doãn Hành, ta và cả Liễu cô nương.

Liễu cô nương mặc một bộ váy dài thêu gấm lộng lẫy, đầu cài trâm vàng, mũ ngọc trai, ánh sáng châu báu rực rỡ, khí chất dịu dàng, đoan trang, cử chỉ toát lên phong thái khuê các.

Ta nhìn lại mình, váy áo vải thô, tay áo xắn đến khuỷu tay, vừa đi chợ đêm vui vẻ, giày còn dính bùn đất.

Bỗng dưng thấy chẳng vui vẻ gì nữa.

Hề Vân Phong nhìn hết người này đến người kia, cuối cùng không nhịn được: “Mẹ kiếp, ta điếc rồi à, sao không ai nói gì vậy?”

Thà hắn câm còn hơn.

Liễu cô nương cất tiếng: “Thái tử điện hạ…”

Ta đập bàn đứng dậy: “Hề tiểu cẩu, vậy mà ngươi lại là Thái tử!”

Hề Vân Phong: “…”

Giọng Tạ Doãn Hành lạnh lùng như băng: “Liễu tiểu thư xin mời trở về, ta chưa từng đồng ý hôn sự này, bên Liễu thái phó ta sẽ tự mình giải thích.”



Liễu cô nương nước mắt lưng tròng: “Nhưng Thái tử điện hạ, chúng ta từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, phụ thân ta cũng một lòng trung thành với ngài. Dù điện hạ không muốn cưới ta làm thê tử, ta nguyện làm thiếp, điện hạ cũng nhẫn tâm từ chối sao?”

Hề Vân Phong lén ghé vào tai ta: “Hắn không từ chối được đâu, Liễu thái phó thế lực lớn lắm, hắn phải nhờ đám quan văn kia củng cố địa vị.”

Ta véo tai hắn: “Chỉ có mình ngươi biết, chỉ có mình ngươi lắm mồm!”

Hề Vân Phong ấm ức vô cùng: “Tỷ tỷ, ta là vì tốt cho tỷ thôi, ta sợ tỷ bị tên kia lừa, hắn còn chẳng thèm nói cho tỷ biết hắn là Thái tử.”

Ta chán nản ngồi phịch xuống: “Ta biết.”

Sao có thể không biết cơ chứ, lần đầu gặp mặt chàng đã nói huỵch toẹt ra rồi.

Thiếu gia sinh ra trong nhung lụa lại chẳng coi tiền bạc ra gì, bên cạnh còn có Ảnh vệ võ công cao cường, ngọc bội xiêm y chỗ nào cũng thấy hình rồng, ngay cả Trạng nguyên cũng phải nể chàng ba phần.

Chỉ là ta tự lừa mình dối người, không muốn đối diện sự thật thôi.

Mấy tâm tư thiếu nữ này, ta muốn đánh cược một phen, nhưng ngay từ đầu đã không có tư cách tham gia ván cờ này.

Ta không cam tâm, trừng mắt với Hề Vân Phong: “Thái tử thì sao chứ, Thái tử ghê gớm lắm à? Đợi ta làm Hoàng đế, ta cũng phong ngươi làm Thái tử!”

Hề Vân Phong bật cười: “Tỷ tỷ, hai kẻ cô đơn như chúng ta, đúng là rất hợp để tạo phản đấy.”

25.

Tạ Doãn Hành là Thái tử, còn ta thì không thể làm Thái tử phi.

Chuyện này thật khó giải quyết, ta cùng Bảo Châu bàn bạc kế sách trong tiểu viện.

Bảo Châu có vẻ ngây thơ: “Tiểu thư, ta thấy Tạ công tử rất thích người, người làm Thái tử phi thì có gì không được chứ?”

Ta hỏi nàng ấy: “Ngươi có biết đương kim Hoàng đế, hậu cung có mấy vị quý phi, mấy vị phi, mấy vị tần, phẩm hàm thế nào, lại có phong hiệu gì không?”

Nàng ấy lắc đầu.

Ta nhảy dựng lên đánh nàng ấy: “Không biết! Không biết mà cũng dám vào cung! Sáng vào chiều đã bị người ta thưởng cho một trượng hồng, đến lúc đó ta biết mò ngươi ở cái giếng nào đây hả?”

Nàng ấy ôm đầu chạy trối chết: “Vậy tiểu thư tự mình vào cung đi, ta không đi đâu, sau này người vinh hoa phú quý làm Hoàng hậu nương nương, nhớ thưởng cho ta chút bạc tiêu xài là được.”

Ta đuổi theo nàng ấy: “Vậy là ta vào cung bán mạng làm thuê cho ngươi hả?”

Náo loạn một hồi, nàng ấy lại hiến kế: “Hề công tử cũng không tệ, hay là tiểu thư theo ngài ấy cũng được.”

Ta hỏi: “Chỗ nào không tệ?”

Nàng ấy bẻ ngón tay: “Người ta tốt bụng, đơn thuần.”

Ta nói: “Hắn đơn thuần? Hắn đơn thuần mà còn rước được cả Liễu cô nương về à?”

Nàng ấy lại nói: “Ngài ấy là Võ Trạng nguyên, thân thể khỏe mạnh, gả cho ngài ấy còn có thể làm phu nhân tướng quân.”

Ta không để bụng: “Thân thể Tạ Doãn Hành cũng tốt, thể lực cũng không tệ.”

Ngày nào cũng leo núi, thể lực không tốt mới lạ.

Bảo Châu kêu lên một tiếng: “Lời này ta có thể nghe được sao?”

Hết cách, Bảo Châu lấy ra một con xúc xắc: “Tiểu thư, hay là người gieo xúc xắc đi, lẻ thì chọn cún con, chẵn thì chọn Thái tử.”

Xúc xắc linh lung khảm hồng đậu, đỏ trắng đan xen, trông thật đáng yêu.

Đây đúng là một cách hay.

Ta nắm chặt con xúc xắc, nghĩ ngợi trong lòng rồi bất chợt tung mạnh lên.

Xúc xắc bay lên đến điểm cao nhất, hứng lấy ánh mặt trời, lấp lánh sáng ngời.

Khoảnh khắc ấy, ta chợt nhận ra, điều tuyệt diệu của cách này là, chẳng cần đợi nó rơi xuống, ta đã biết đáp án mình mong muốn nhất rồi.

Xúc xắc rơi xuống đất, Bảo Châu định nhào tới xem, ta liền đá một phát xuống ao, “ùm” một tiếng, bọt nước bắn tung tóe.

Bảo Châu giật mình: “Tiểu thư, người làm gì vậy?”

Ta quay người bước ra: “Ngươi đừng lo, ta có chủ ý rồi.”

26.

Đẩy cánh cửa gỗ ra, ta thấy Tạ Doãn Hành đứng ngay trước cửa.

Ta mới nhớ ra, bản thân còn đang giận dỗi chàng, tối qua đã đuổi chàng ra khỏi viện.

Không ngờ chàng biết mình có lỗi, đứng ngoài này cả một đêm.

Khuôn mặt tuấn mỹ giờ tiều tụy, phờ phạc, thân hình gầy gò, y phục vốn chỉnh tề nay xộc xệch, rối bời, gió thổi những sợi tóc lòa xòa, dưới ánh mặt trời trông như một bóng ma lang thang.

Thấy ta, ánh mắt chàng chợt lóe sáng, rồi lại nhanh chóng ảm đạm, giọng nói khàn đặc: “A Diên…”

Chàng lảo đảo bước tới, bàn tay chìa ra rồi lại rụt về, đáy mắt phủ một tầng tơ máu: “Đừng bỏ ta mà…”

Ta nói: “Được rồi, được rồi, biết rồi, chàng vào nhà chờ thông báo đi.”

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi