1. Home
  2. Đô Thị
  3. Trà Xanh Trá Hình
  4. Chương 2

Trà Xanh Trá Hình

Chương 2

❮ sau
tiếp ❯

4

 

Trên bàn ăn.

 

Thẩm Kiều Nam háo hức thông báo tin tôi có thai.

 

Mẹ chồng tôi mừng rỡ khôn xiết, ngoài bao lì xì đã chuẩn bị sẵn, bà còn chuyển khoản cho tôi trước mặt mọi người.

 

Đôi đũa của Hứa Mạt đột ngột rơi xuống đất.

 

Động tác của mẹ chồng tôi khựng lại.

 

Bà khẽ nhíu mày: “Hứa Mạt cũng không còn nhỏ nữa, cũng nên tính chuyện kết hôn sinh con đi.”

 

Sắc mặt Hứa Mạt có chút khó coi.

 

“Dì Thẩm, con còn chưa vội.”

 

Mẹ chồng tôi như vô tình nói: “Mấy hôm trước còn nghe mẹ con nói đang sốt ruột, mong sau này cùng dì bế cháu gái đấy.”

 

Hứa Mạt gượng cười.

 

Hứa Mạt miễn cưỡng cười vui.

 

“Dì Thẩm, con thật sự không sao mà.”

 

Cô ta đột nhiên nhìn sang tôi: “Với lại, con không có con thì sau này chẳng phải cũng có con của Kiều Nam nuôi dưỡng sao.”

 

Sắc mặt tôi sa sầm.

 

Tôi nghe thấy tiếng mẹ chồng đặt mạnh ly nước trái cây xuống bàn.

 

Vẻ mặt bà nghiêm nghị.

 

“Con có học ở nước ngoài về thì cũng không thể tùy tiện nói đùa như vậy.”

 

“Bây giờ phong tục ở nước ngoài đã loạn đến mức có thể đem con của người khác ra làm trò đùa rồi sao?”

 

Bà càng nói càng giận, dứt khoát cầm điện thoại lên, “Dì phải gọi cho mẹ con, dạy lại con cách ăn nói cho tử tế.”

 

Lần này thì Hứa Mạt tái mét mặt mày.

 

Cô ta cầu cứu, huých chân vào ghế của Thẩm Kiều Nam.

 

“Cậu mau giúp anh em nói đỡ đi!”

 

Tôi gắp viên thịt chiên khó nhai nhất trên bàn nhét vào miệng Thẩm Kiều Nam.

 

“Chồng à, nếm thử giúp em với~”

 

5

 

Mấy cô trà xanh hán tử* có một lợi thế.

 

(*) Trà xanh hán tử ( 汉子茶 ): Dùng để chỉ những cô gái giả vờ như mình rất phóng khoáng, thẳng thắn, và có tính cách giống con trai. Nhưng thực tế, họ lại cực kỳ có tâm cơ, luôn tỏ ra một đằng nhưng thực chất lại làm một nẻo.

 

Họ có thể dựa vào cái mác vô tư, không câu nệ tiểu tiết của mình, giả vờ không hiểu sự khó chịu của người khác để tiếp tục làm điều mình muốn.

 

Ngoài cửa sổ, pháo hoa nở rộ.

 

Tiếng gõ cửa vang lên, Hứa Mạt lập tức nhảy chân sáo chạy ra mở cửa.

 

Hai người bạn thân của Thẩm Kiều Nam bước vào, miệng không ngớt lời chúc tụng năm mới.

 

Hứa Mạt mỗi người khoác một tay.

 

Rồi kéo đến trước mặt Thẩm Kiều Nam, xòe tay ra.

 

“Kiều Nam, anh em đến chúc Tết cậu đây!”

 

“Chúc mừng phát tài, lì xì mau lên!”

 

Thẩm Kiều Nam lén nhìn tôi một cái.

 

Tôi khoác tay Thẩm Kiều Nam, cười dịu dàng: “Chị Hứa Mạt ơi, kinh tế nước ngoài khó khăn đến thế cơ à…”

 

Đám bạn từ nhỏ đều ngây người tại chỗ.

 

Tôi kéo tay Thẩm Kiều Nam, lắc lắc, “Là nước M hả, nghe nói bên đó nhiều người vô gia cư lắm…”

 

Chưa dứt lời, tôi đã vội bịt miệng.

 

“Em không có ý gì khác đâu chị, nghe nói chị vừa từ nước M về, em chỉ tò mò thôi mà…”

 

Hứa Mạt đỏ bừng mặt vì tức giận.

 

Cô ta hất tay đám bạn đang nắm lấy mình, chỉ vào tôi quát lớn.

 

“Tôi đến chúc Tết, tôi là anh em của Thẩm Kiều Nam, cô nói vậy là có ý gì hả!”

 

Cô ta đá đổ cả hộp quà người khác mang đến.

 

“Thẩm Kiều Nam, vợ cậu nói tôi như thế mà cậu không quản à!”

 

Tôi sợ hãi lùi về sau.

 

Hai tay ôm lấy bụng dưới còn chưa lộ rõ.

 

“Đừng… đừng giận…”

 

Thẩm Kiều Nam giật mình, vội vàng đỡ lấy tôi.

 

Ánh mắt anh ta nhìn Hứa Mạt đầy tức giận: “Hứa Mạt, cô ấy có thai rồi!”

 

Hứa Mạt tức đến đỏ cả mắt.

 

Một người bạn tên Trần Diệp vội hòa giải: ”Hứa Mạt, năm mới đến rồi, đừng giận nữa.”

 

Môi cô ta run rẩy.

 

Cô ta lùi về sau, ngã vào lòng Trần Diệp, “Thẩm Kiều Nam, người khác kết hôn rồi vẫn vậy, còn cậu kết hôn xong lại để anh em chịu ấm ức à?”

 

Sắc mặt Thẩm Kiều Nam khó coi.

 

Anh ta nhìn cô ta rồi lại nhìn tôi.

 

Vô cùng khó xử.

 

Tôi cắn môi, “Chị Hứa Mạt, có phải chị không thích em không…”

 

Tôi kéo tay Thẩm Kiều Nam, “Hình như chị Hứa Mạt hiểu lầm em rồi, Kiều Nam, anh giúp em giải thích được không…”

 

Vừa nói chuyện.

 

Tôi đã buông tay anh ta ra, lau đi giọt nước mắt vốn không hề có.

 

Chóp mũi tôi đỏ ửng, ngập ngừng: “Có phải tại tôi ăn nói không khéo, khiến mọi người không vui rồi không…”

 

Lời này vừa dứt.

 

Phòng khách nhất thời rơi vào im lặng quái dị.

 

Thẩm Kiều Nam ôm lấy eo tôi.

 

“Không sao đâu vợ, là bọn họ nghĩ nhiều thôi.”

 

6

 

Trần Diệp là một kẻ giỏi hòa giải.

 

Kéo Hứa Mạt ra ngoài, vài phút đã dỗ dành xong xuôi.

 

Hai người khiêng từ cốp xe ra không ít rượu.

 

Hứa Mạt vỗ vào thùng rượu, dương dương tự đắc: “Đây đều là do tôi bảo lão Trần mang đến cho cậu đấy, vẫn là anh em có lòng với cậu nhất.”

 

Tôi chậm rãi bước xuống từ trên lầu.

 

Giọng điệu nhẹ nhàng: “Chồng à, trong phòng lạnh quá…”

 

Mọi người trên ghế sofa đều quay lại nhìn tôi.

 

Thẩm Kiều Nam tiến đến, xoa mặt tôi an ủi: “Vợ à, em cứ bật điều hòa trong phòng trước đi, lát nữa bọn họ chơi xong anh sẽ lên lầu với em.”

 

Khóe mắt tôi thấy Hứa Mạt đang mở rượu trên ghế sofa, không ngừng nháy mắt với hai người bạn thân.

 

Cô ta nói giọng mỉa mai: “Có thai rồi không ở trên đó nghỉ ngơi, còn xuống đây xen vào chuyện của con trai.”

 

“Vợ của Thẩm Kiều Nam đúng là không biết an phận!”

 

Trần Diệp vội bịt miệng cô ta lại.

 

Thẩm Kiều Nam cũng lộ vẻ khó xử: “Tình Tình, muộn thế này rồi… Hay là… em lên lầu trước đi?”

 

Anh ta hạ giọng dỗ dành: “Anh sẽ nhanh chóng đuổi bọn họ về.”

 

Tim tôi hẫng một nhịp.

 

Có thứ gì đó trong lồng ngực, từ từ chìm xuống.

 

7

 

Tiếng ồn ở đại sảnh tầng một không hề nhỏ.

 

Bốn người, ba nam một nữ.

 

Cười nói ầm ĩ đến tận nửa đêm.

 

Hai má Hứa Mạt ửng hồng, bắt đầu đề nghị chơi trò chơi.

 

Đề mục là “Thật lòng hay thử thách”.

 

Vòng đầu tiên cô ta đã thua, Trần Diệp cười hề hề: “Vậy thì cậu chọn một người để hôn đi, trước kia cậu và Kiều Nam ngủ chung, bọn tôi cũng không được chứng kiến, lần này phải mở mang tầm mắt mới được!”

 

Không khí đang nóng lên.

 

Hứa Mạt mắt nhắm mơ màng, kéo vạt áo Thẩm Kiều Nam đến trước mặt.

 

Thần sắc Thẩm Kiều Nam có chút dao động.

 

“Hứa Mạt, cậu uống say rồi…”

 

Chưa dứt lời, môi anh ta đã bị cô ta hung hăng hôn lấy.

 

Tôi ở trên lầu xem camera giám sát chất lượng cao.

 

Rõ ràng nhìn thấy đầu lưỡi hồng hào của cô ta không ngừng liếm láp.

 

Một phút.

 

Hai người mới quyến luyến rời nhau.

 

Hứa Mạt cười khanh khách, lè lưỡi nói: “Cắn môi cậu chảy máu rồi, để vợ cậu xem, Thẩm Kiều Nam, vốn dĩ là người của tôi.”

 

Tôi thấy rõ ràng.

 

Hai tay đang buông thõng của Thẩm Kiều Nam đột nhiên như có tri giác.

 

Anh ta đưa tay ra sau gáy Hứa Mạt.

 

Trách yêu: “Không đứng đắn gì cả.”

 

Tôi im lặng tắt điện thoại đang phát trực tiếp.

 

Cảm giác chua xót trong lòng tan biến hết.

 

Tôi chợt nhận ra.

 

Thẩm Kiều Nam.

 

Thật sự không giống như tôi nghĩ.

 

Tôi vốn tưởng anh ta chỉ là người không rõ ràng, nhưng dù sao cũng có một nửa dòng máu của mẹ chồng tôi.

 

Không mong anh ta quyết đoán mạnh mẽ.

 

Chỉ cần anh ta đừng trăng hoa như bố chồng là được.

 

Không ngờ.

 

Thật sự không ngờ tới.

 

8

 

Rạng sáng.

 

Trời hửng sáng.

 

Mấy người bọn họ mới giải tán.

 

Nệm bên cạnh tôi lõm xuống.

 

Người bên cạnh nồng nặc mùi rượu, ôm lấy eo tôi.

 

“Vợ à, đừng giận, bọn họ cứ ép anh uống…”

 

“Chồng yêu vợ…”

 

Chưa dứt lời.

 

Tiếng ngáy đã vang lên.

 

Tôi gạt tay anh ta ra, tránh xa anh ta.

 

Mở đoạn video phát lại từ camera giám sát.

 

Sau đó Hứa Mạt bắt đầu thua liên tiếp.

 

Từng người một trao đổi “môi kề môi” với nhau.

 

Bao gồm cả Thẩm Kiều Nam.

 

Thua hai ván, hình phạt của trò “Thật lòng hay thử thách” là phải móc nội y của Hứa Mạt ra, xuyên qua lớp quần áo.

 

 

Những hình ảnh phóng túng, trác táng.

 

Dù tua nhanh cũng có thể thấy rõ bọn họ chơi vui vẻ đến mức nào.

 

Tôi chợt cảm thấy may mắn.

 

Từ sau khi mẹ chồng bị tai biến mạch máu não, tôi đã lắp camera ở tầng một.

 

Nhưng tôi chưa từng nói với Thẩm Kiều Nam chuyện này.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi