1. Home
  2. Đô Thị
  3. Trà Xanh Trá Hình
  4. Chương 1

Trà Xanh Trá Hình

Chương 1

tiếp ❯

Tiệc liên hoan cuối năm.

 

Trên bàn xuất hiện một “chị em” của chồng mà tôi chưa từng gặp, lại còn ngồi sát bên chồng tôi.

 

Đến lần thứ tư cô ta ôm lấy cánh tay chồng, tôi nôn thốc nôn tháo.

 

Chồng tôi cuống quýt lo lắng, vỗ lưng giúp tôi dễ thở.

 

Cô “chị em” kia thì nhướng mày khoanh tay:

 

“Kiều Nam, vợ cậu chọn cũng thường thôi nhỉ?”

 

À, thì ra là trà xanh trá hình.

 

Nhưng cô ta đâu biết.

 

Về trà nghệ, tôi là sư tổ của cô ta đấy.

 

1

 

Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên gượng gạo đến kỳ lạ.

 

Thẩm Kiều Nam nhíu mày: “Hứa Mạt, đừng có ăn nói lung tung.”

 

Tay anh ta vỗ nhẹ lên lưng tôi.

 

Giọng Hứa Mạt nhỏ đi một chút: “Trước đây tôi với cậu uống cả đêm, hai người lăn lóc trên giường đến sáng cũng có nôn đâu.”

 

Lập tức có người trong phòng vội vàng chữa cháy:

 

“Chị dâu, chuyện đó xưa rồi, đừng để ý lời Hứa Mạt nói bậy nha.”

 

Hứa Mạt ngớ người.

 

Rồi bị người xung quanh bịt miệng lại.

 

Sau khi gỡ tay ra khỏi mặt, cô ta bĩu môi: “Nói thật cũng không được, có phụ nữ đúng là phiền phức.”

 

Cơn buồn nôn trào ngược, tôi bị sặc đến đỏ hoe cả mắt.

 

Ngẩng đầu lên, mắt đã ửng đỏ, tôi nói: “Kiều Nam, có phải em làm hỏng cuộc vui của mọi người rồi không, xin lỗi…”

 

Thẩm Kiều Nam xót xa: “Vợ à, em không khỏe thì mình về trước nhé.”

 

Khóe mắt tôi liếc thấy sắc mặt Hứa Mạt thoáng chốc biến đổi.

 

Cô ta kéo vạt áo Thẩm Kiều Nam: “Tôi mới về nước, cậu có vợ rồi là không cần anh em nữa hả?”

 

Sắc mặt Thẩm Kiều Nam sa sầm lại.

 

“Hứa Mạt, vợ tôi đang khó chịu.”

 

Cô ta vươn cổ nhìn tôi.

 

“Chị dâu, có phải chị thấy quan hệ của bọn tôi tốt quá nên không vui không?”

 

Tôi yếu ớt ngã vào lòng Thẩm Kiều Nam.

 

“Tôi hơi khó chịu, vị chị gái này, nếu cô nhất định muốn giữ Thẩm Kiều Nam lại, có thể cho tôi đi trước được không ~”

 

Anh ta cau mày.

 

Đỡ lấy eo tôi, “Anh đưa em về nhà trước.”

 

Thẩm Kiều Nam dẫn tôi ra ngoài, “Mọi người cứ uống đi, vợ tôi không khỏe, lần sau tôi mời.”

 

Người phụ nữ phía sau không vui.

 

“Có gia đình rồi mà đến chút tự do cũng không có sao, Thẩm Kiều Nam cậu thật là mất hứng!”

 

Bước chân Thẩm Kiều Nam không hề dừng lại.

 

Anh ta kéo tôi lên xe, gọi tài xế hộ một mạch.

 

Trong xe, anh ta xoa lưng cho tôi.

 

“Tình Tình, em còn khó chịu không, hay là chúng ta đến bệnh viện trước nhé.”

 

Cảm giác buồn nôn nhờ gió lạnh thổi cũng đỡ hơn nhiều.

 

Tôi kéo giãn khoảng cách với anh ta.

 

“Anh và Hứa Mạt, lăn lên giường với nhau từ khi nào thế?”

 

Thẩm Kiều Nam ngẩn người.

 

Anh ta lúng túng quay mặt đi: “Đó đều là chuyện trước khi anh quen em, hôm nay liên hoan, anh cũng không biết cô ta đến…”

 

Anh ta lại nắm lấy tay tôi, giọng điệu nịnh nọt: “Hơn nữa, lúc đó bọn anh đều say, không có chuyện gì xảy ra cả, anh thề!”

 

Đúng lúc này, tài xế hộ gõ cửa xe.

 

Thẩm Kiều Nam kéo tay tôi vào lòng, lo lắng nói.

 

“Bác tài đi chậm một chút, vợ tôi không khoẻ.”

 

2

 

Ngày hôm sau, tôi vẫn bị cảm giác buồn nôn đánh thức.

 

Tôi nằm bò ra bồn cầu nôn khan vài tiếng.

 

Thẩm Kiều Nam lập tức từ trong phòng ngủ chạy ra, “Vợ còn khó chịu hả? Anh đi mua thuốc cho em ngay!”

 

Anh ta hốt hoảng chạy loạn.

 

Đến cả điện thoại trên giường cũng quên mang theo.

 

Đúng lúc này, điện thoại bắt đầu đổ chuông liên hồi.

 

Tôi lau miệng xong liền cầm điện thoại của anh lên.

 

Thấy giao diện Wechat đang mở một nhóm chat bốn người.

 

Cô gái tên Bọt Biển liên tục gửi tin nhắn vào nhóm.

 

[Anh em mau tỉnh đi, mặt trời chiếu đến mông rồi kìa!]

 

[Tôi muốn đi chúc Tết từng nhà đây, tiền lì xì của đại ca chuẩn bị chưa?]

 

[Tag Thẩm Kiều Nam, vợ yêu của cậu sao rồi, hôm nay tụ tập chơi chút đi, đừng có trốn nữa, chỉ có nhà cậu là chán ngắt! Không thì cậu đừng dẫn vợ theo nữa!]

 

[Tôi không quan tâm, năm nay cậu phải lì xì cho tớ một cái thật to, to hơn của vợ cậu! Nếu không anh em không tha thứ cho cậu đâu!]

 

Thẩm Kiều Nam lúc này hớn hở chạy về.

 

“Vợ à, anh đúng là đầu óc để quên đâu rồi, ở cửa hàng người ta hỏi em có phải có thai không, mình thử que trước đã, rồi anh đưa em đi bệnh viện nhé!”

 

Ánh mắt anh ta dừng lại ở chiếc điện thoại trên tay tôi.

 

Vẻ mặt có chút không tự nhiên.

 

Tôi đưa điện thoại cho anh ta: “Anh em của anh, đòi lì xì, còn phải to hơn của em.”

 

Nghĩ một chút.

 

Tôi lại nói thêm một câu: “Cô ta bảo tối nay tìm anh đi chơi, bảo anh đừng dẫn vợ theo.”

 

Thẩm Kiều Nam lúng túng nhận lấy.

 

“Hứa Mạt cô ấy không có ý gì đâu, tính tình thẳng thắn, nói năng không suy nghĩ thôi, vợ đừng để bụng.”

 

Tôi lẳng lặng nhìn anh ta.

 

Thẩm Kiều Nam ngập ngừng một lát, rồi ấn nút nghe ngay trước mặt tôi:

 

“Đừng có rảnh rỗi mà nói linh tinh, vợ tôi không đi thì tôi cũng không đi.”

 

3

 

Tôi vào nhà vệ sinh thử nước tiểu buổi sáng.

 

Mấy que thử đều hiện hai vạch.

 

Thẩm Kiều Nam mừng rỡ như điên, ôm chầm lấy tôi hứa hẹn:

 

“Vợ yêu yên tâm, sau này anh nhất định không làm em buồn nữa.”

 

“Em cứ vui vẻ sinh con ra, sau này em chính là công thần lớn đó.”

 

Anh ta lại vội vàng đưa tôi đến bệnh viện khám, xét nghiệm máu.

 

Kết quả xác định là có thai.

 

Anh ta mới gọi điện về nhà: “Mẹ, lát nữa con cho mẹ bất ngờ lớn!”

 

Xe chạy một mạch, dừng lại ở trong sân lớn.

 

Thẩm Kiều Nam giật lấy hộp quà trên tay tôi, mặt mày hớn hở.

 

Còn chưa vào đến cửa đã lớn tiếng gọi:

 

“Mẹ ơi, con mang tin vui về cho mẹ đây!”

 

Anh ta vừa bước chân vào nhà.

 

Một bóng người đỏ rực lao tới, một tay ôm lấy cổ anh ta.

 

“Thẩm Kiều Nam sao giờ mới về, anh em chờ cậu lâu lắm rồi đấy!”

 

Cô ta ôm cổ Thẩm Kiều Nam, một bàn tay không an phận sờ xuống dưới.

 

Rồi chạm mặt tôi.

 

Cô ta giật mình, buông tay ra vẻ bực bội:

 

“Má nó, quen tay rồi, quên mất là cậu có vợ rồi.”

 

Áo của Thẩm Kiều Nam bị cô ta làm cho xộc xệch.

 

Anh ta vô thức chỉnh lại, rồi nhìn về phía tôi.

 

“Tình Tình…”

 

Anh ta còn chưa kịp nói hết câu.

 

Tôi đã bước tới chỉnh lại cổ áo cho anh ta.

 

Vừa chỉnh vừa đỏ hoe mắt, “Chị à, chị ghét cái áo sơ mi em ủi phẳng lắm sao…”

 

Hứa Mạt ngẩn người.

 

Cô ta kinh ngạc trợn tròn mắt.

 

Thẩm Kiều Nam nói:

 

“Mỗi tối nhìn thấy em giúp anh ủi phẳng cổ áo, đó là điều hạnh phúc nhất của anh.”

 

Nghe vậy, tôi nhíu mày.

 

“Hứa Mạt, chị cũng lớn rồi, đừng có hấp tấp như thế.”

 

Lúc này, mẹ chồng tôi đi xuống lầu.

 

Nhìn thấy tôi, bà cười nhã nhặn: “Tình Tình về rồi đấy à con.”

 

Thẩm Kiều Nam nhặt hộp quà vừa rơi dưới đất lên.

 

Anh ta kéo tay tôi đi tới:

 

“Mẹ, mẹ chỉ nghĩ đến Tình Tình thôi, chẳng thèm quan tâm đến con trai gì cả.”

 

Khung cảnh thật hòa thuận vui vẻ.

 

Tôi quay đầu lại, thấy Hứa Mạt đang nhìn chằm chằm vào mình.

 

Môi cô ta mím chặt thành một đường thẳng.

 

i gọi thẳng tên: “Chị Hứa Mạt, sao trông chị có vẻ không vui vậy?”

 

Vẻ mặt cô ta lộ rõ vẻ bối rối.

 

Mọi người trong phòng đều đổ dồn ánh mắt về phía cô ta.

 

Hứa Mạt gượng gạo nói: “Tôi, tôi… Vân Tình, chắc cô nhìn nhầm rồi…”

 

tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi