1. Home
  2. Đô Thị
  3. Tôi Là Bạch Nguyệt Quang Của Hào Môn
  4. Chương 6

Tôi Là Bạch Nguyệt Quang Của Hào Môn

Chương 6

❮ sau

 

24.

 

“Chị ơi, em đã cản mẹ lại rồi.” Tiếng chuông điện thoại vang lên, cuộc gọi được kết nối, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói vẫn còn sợ hãi của Thẩm Giác.

 

Tôi nghe tin mà thở phào nhẹ nhõm, vội chộp lấy chìa khóa chạy ra ngoài: “Em xử lý tốt lắm, đừng hoảng, chị đến ngay đây.”

 

Tôi đến kho hàng bỏ hoang, Vân Điềm bị bịt miệng, ngã soài trong vũng nước bùn dơ bẩn, còn mẹ tôi thì run rẩy, ánh mắt đầy hận ý, nhưng lại không dám làm gì vì có Thẩm Giác ở đó.

 

“Mẹ, làm vậy là phạm pháp, không được đâu, mẹ trừng mắt nhìn con cũng vô ích thôi.”

 

“Nó không chết, chị con sẽ phải chết, con có biết không hả!” Mẹ tôi nghiến răng nghiến lợi nói.

 

Thẩm Giác sững người, có chút ngơ ngác.

 

“Tránh ra!” Mẹ Thẩm đẩy cậu ra, định tiếp tục ra tay với Vân Điềm, nhưng bị tôi chạy đến túm lấy.

 

“Mẹ.”

 

“Sao con lại đến đây, mau đi đi! Chuyện này không liên quan đến con, Ngọc Khê, nghe lời mẹ, phải sống cho tốt.” Mẹ Thẩm thấy tôi thì giật mình, bà đẩy tôi ra.

 

“Mẹ, không sao rồi, không sao rồi, mọi chuyện kết thúc rồi, mẹ nghe con nói.” Thế là tôi kể cho bà nghe bí mật bốn năm mất tích, quá trình bị hệ thống trói buộc, cả những cuộc trò chuyện vừa rồi, và chuyện hệ thống bị tiêu hủy.

 

“Mẹ biết ngay mà, trên đời làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, Ngọc Khê, là mẹ không bảo vệ tốt cho con!” Mẹ Thẩm ôm chặt lấy tôi khóc nức nở, Thẩm Giác nghe vậy cũng đỏ hoe mắt.

 

25.

 

Vân Điềm là do Tạ Tri Hành đưa về ba năm trước, ban đầu mẹ Thẩm rất ghét cô gái có tướng mạo giống tôi, càng ghê tởm cái hành động tìm người thay thế của Tạ Tri Hành.

 

Con gái của bà là độc nhất vô nhị, dù trên đời có hàng vạn người giống nhau, cũng không ai có thể thay thế được.

 

Sau khi tôi mất tích, bà bắt đầu mất ngủ triền miên, thần kinh suy nhược.

 

Nhưng sau khi gặp Vân Điềm, bà đột nhiên bắt đầu mơ thấy đủ loại cảnh tượng tôi chết, có một giọng nói bảo bà rằng, chỉ cần đối xử tốt với Vân Điềm, thật lòng yêu thương cô ta như con gái, thì con của bà mới có cơ hội trở về.

 

Ban đầu bà không tin, nhưng những hình ảnh đó ngày càng xuất hiện nhiều hơn, bà đành thử tiếp xúc với Vân Điềm.

 

Quả nhiên có chuyển biến tốt, như thể nhìn thấy hy vọng, bà cưng chiều Vân Điềm hết mực, mọi người đều cho rằng bà chỉ đang gửi gắm tình cảm vào kẻ thế thân.

 

Nhưng mỗi đêm không ngủ, bà đều âm thầm cầu nguyện cho con mình trở về bên cạnh.

 

Cuối cùng, không lâu sau khi quyết định nhận Vân Điềm làm con gái nuôi, tôi thật sự đã trở về. Chỉ cần nhìn thoáng qua, bà đã nhận ra sự khác biệt giữa tôi và Vân Điềm, khoảnh khắc đó bà đã khóc nức nở.

 

Cứ tưởng mọi chuyện đến đây là kết thúc viên mãn, nhưng giọng nói kia lại xuất hiện, bảo rằng nếu bà phớt lờ Vân Điềm thì tôi sẽ tiếp tục gặp bất hạnh.

 

Lúc đầu bà không kiềm chế được, đã nghĩ cách bù đắp cho tôi trong bí mật, nhưng không có tác dụng.

 

Cho đến khi vụ tai nạn xe cộ kia phá tan ảo tưởng của bà, bà buộc phải công khai bảo vệ Vân Điềm.

 

Bà làm theo, quả nhiên tình hình tốt hơn.

 

Mẹ Thẩm lại cảm thấy lạnh cả người, bà luôn tin rằng kẻ được lợi cuối cùng chính là kẻ chủ mưu.

 

Bà không thể để tôi bị khống chế cả đời, vì vậy bà muốn tôi ra nước ngoài để Vân Điềm mất cảnh giác, rồi bà sẽ tự tay loại bỏ mối đe dọa này cho tôi.

 

Âm thanh kia hẳn là do hệ thống thôi miên gây ra. Sau khi mẹ Thẩm mất tích, tinh thần bà rất bất ổn, có lẽ đã bị lợi dụng lúc suy nhược.

 

26.

 

“Ưm ư…” Vân Điềm tỉnh lại, cô ta hoảng sợ nhìn xung quanh, rồi hướng mắt về phía chúng tôi, bắt đầu điên cuồng cầu cứu.

 

Tôi bị tiếng động thu hút, quay đầu nhìn lại, còn Thẩm Giác thì kinh hãi kêu lên: “Vân Điềm đâu rồi, người đâu?”

 

Cô gái dưới đất có khuôn mặt bình thường, xa lạ, là một gương mặt chưa từng thấy.

 

“Cô ta chính là Vân Điềm.”

 

“Hả?” Thẩm Giác ngơ ngác, mẹ Thẩm lại không mấy ngạc nhiên. Giờ đã không còn gì ràng buộc, bà cũng chẳng cần phải giả vờ với kẻ mạo danh nữa, chỉ lướt mắt nhìn rồi thu ánh nhìn về.

 

Thẩm Giác tiến lên xé băng dính trên miệng cô ta: “Mẹ ơi cứu con, là Thẩm Ngọc Khê muốn bắt cóc con, mau cứu con… Ưm…”

 

Cô ta vừa thấy tôi đã theo bản năng đổ tội, Thẩm Giác lại dán băng dính trở lại, bị Vân Điềm trừng mắt giận dữ.

 

“Có biết nói chuyện không đấy? Cả nhà chúng tôi đến cứu cô, đừng có mà không biết điều. Nếu còn không biết ăn nói thì tôi bỏ cô lại đây một mình, đây là nhà kho bỏ hoang đấy. Bọn cướp hung ác kia không biết chừng còn quay lại đấy.” Thẩm Giác ngấm ngầm uy hiếp. Chuyện bắt người đương nhiên là thuê người làm, Vân Điềm cũng không nhìn rõ mặt đối phương.

 

Với thế lực của nhà họ Thẩm, cô ta căn bản không thể tìm được chứng cứ.

 

Vân Điềm nghe vậy thì dịu giọng, lộ vẻ cầu xin, Thẩm Giác mới gỡ băng dính ra cho cô ta.

 

Cuối cùng, vụ bắt cóc cũng chìm xuồng, nhà họ Thẩm thậm chí còn không để lọt tin tức ra ngoài.

 

27.

 

“Tôi là tiểu thư Thẩm gia, có biết không! Mau cho tôi vào!” Khi Vân Điềm từ bệnh viện trở về, không ai còn nhận ra cô ta nữa. Khuôn mặt ấy chẳng còn chút gì giống trước đây. Cô ta nói mình là Vân Điềm, nhưng chẳng ai tin.

 

“Thôi đi, đừng có mà ăn vạ. Tiểu thư nhà họ Thẩm ai mà không biết, cô tưởng chúng tôi mù chắc?” Cổng biệt thự đóng kín, Vân Điềm bị bảo vệ đuổi đi.

 

“Tôi là Vân Điềm!” Cô ta tức đến nỗi mũi muốn lệch cả đi, nhưng chẳng ai buồn để ý đến cô ta nữa.

 

Mãi đến khi nhìn thấy Tạ Tri Hành đến thăm, cô ta vội vàng chạy tới: “Tri Hành, bọn họ không cho em về nhà, chắc chắn là Thẩm Ngọc Khê sai khiến!x

 

“Cô là ai?” Tạ Tri Hành ngẩn người, nhìn vào khuôn mặt xa lạ trước mắt.

 

“Em là Vân Điềm đây, sao anh cũng không nhận ra em?” Vân Điềm bực bội, rồi chợt nghĩ ra điều gì đó, cô ta sờ lên mặt mình, sau đó hét lên:

 

“A! Mặt của tôi, mặt của tôi làm sao thế này!”

 

Cuối cùng, cô ta cũng nhìn rõ mình trong tấm kính phản chiếu. Đó là khuôn mặt mà cô ta đã quên từ lâu, khuôn mặt thật sự của cô ta.

 

Vân Điềm như phát điên, cô ta không thể chấp nhận sự thật này, loạng choạng bỏ chạy.

 

Tạ Tri Hành chỉ nghĩ rằng mình vừa gặp phải một kẻ điên, nên không để tâm. Hôm nay anh ta đến là để xin lỗi.

 

Anh ta không hiểu tại sao trước đây mình lại có thể nói ra những lời như vậy. Tình cảm thanh mai trúc mã cũng đã bị anh ta làm cho cạn kiệt. Nhưng anh ta vẫn còn nợ cô một lời xin lỗi.

 

Tôi không chấp nhận lời xin lỗi của anh ta, lúc đi trông anh ta có chút mất hồn.

 

Đến khi nghe được tin tức về anh ta lần nữa, lại liên quan đến Vân Điềm.

 

28.

 

Vân Điềm vẫn không thể chấp nhận việc mình trở lại bộ dạng ban đầu, mà hệ thống thì sẽ không bao giờ quay lại nữa.

 

Không phải cô ta không muốn trả thù tôi, nhưng lần nào cũng bị bắt quả tang.

 

Bất đắc dĩ, cô ta lại nhắm vào Tạ Tri Hành, muốn làm lại từ đầu.

 

Nhưng không có khuôn mặt kia, Tạ Tri Hành căn bản không nhận ra cô ta, giằng co một hồi thì hai người gặp tai nạn xe, Tạ Tri Hành bị gãy chân, còn Vân Điềm thì bị đụng thành kẻ ngốc.

 

Tôi lướt điện thoại xem tin tức, nhướng mày, xem như là đáng đời.

 

“Ngọc Khê, cơm xong rồi.” Mẹ bưng nồi canh từ bếp ra, em trai ngáp ngắn ngáp dài, tôi đứng dậy.

 

“Dạ, con ra liền.”

 

Ngoài trời trăng sáng vằng vặc.

Hết Truyện

❮ sau

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi