1. Home
  2. Đô Thị
  3. Tôi Là Bạch Nguyệt Quang Của Hào Môn
  4. Chương 5

Tôi Là Bạch Nguyệt Quang Của Hào Môn

Chương 5

❮ sau
tiếp ❯

20.

 

“Mẹ, mẹ lại gặp ác mộng sao?” Đêm khuya, khi mẹ Thẩm lén đến phòng tôi xem xét, tôi mở mắt gọi bà lại.

 

Đây không phải lần đầu mẹ nửa đêm lén đến thăm tôi, nhưng là lần đầu tiên tôi không giả vờ ngủ.

 

Hôm nay nghe Thẩm Kiệt kể, tôi mới biết trước kia mẹ thường xuyên gặp ác mộng, ngủ không ngon giấc, mãi đến khi Vân Điềm đến thì mới dần dần khá hơn.

 

Có vẻ không ngờ tôi còn thức, mẹ Thẩm ngẩn người, miệng lắp bắp muốn nói gì đó, trong mắt lộ rõ vẻ lo lắng.

 

Cuối cùng, mẹ ấp úng nói một câu: “Xin lỗi con.”

 

Ba chữ ấy khiến tôi gạt hết mọi nghi hoặc sang một bên, lòng đau xót không thôi: “Mẹ, mẹ không có lỗi gì với con cả, con biết những gì mẹ làm đều có lý do riêng đúng không?”

 

“Ngọc Khê, cái chết rất đau đớn. Nếu có thể, mẹ thật sự muốn con gái của mẹ đừng bao giờ phải trải qua những điều này. Nhưng mẹ là một người mẹ vô dụng, chỉ có thể trơ mắt nhìn con hết lần này đến lần khác chết đi theo những cách khác nhau mà không thể làm gì…”

 

Mẹ khóc, nước mắt rơi trên mặt tôi. Mẹ dịu dàng vuốt mái tóc dài của tôi. Tôi vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng thì dậy sóng kinh hoàng.

 

Ý của mẹ là, mẹ có thể nhìn thấy mỗi lần tôi chết đi sao? Vậy thì đó sẽ là một cú sốc lớn đến mức nào đối với mẹ. Nghĩ đến đây, tôi cảm thấy nghẹt thở.

 

Nhưng một người bình thường làm sao có thể nhìn thấy những chuyện này?

 

“Mẹ chỉ mong con cả đời bình an, thuận lợi. Những chuyện khác, cứ giao cho mẹ.”

 

Đó là những lời cuối cùng mẹ nói với tôi đêm đó.

 

21.

 

Cuộc trò chuyện đêm đó khiến tôi mãi không thể bình tâm. Vân Điềm thì ỷ vào việc được mẹ thiên vị, đã bắt đầu chẳng buồn giữ bộ mặt hòa hảo với tôi nữa.

 

Đương nhiên, tôi cũng không phải là người dễ bắt nạt, cô ta chẳng chiếm được lợi lộc gì.

 

Mâu thuẫn gần đây nhất là khi cô ta muốn bộ trang sức mà mẹ Thẩm đã tặng cho tôi.

 

“Chị à, thế nào, có đẹp không?” Chiếc vòng cổ tôi mới đeo một lần đã bị Vân Điềm đeo lên cổ, cô ta đắc ý hỏi tôi.

 

“Không ai nói với cô rằng không xin mà tự tiện lấy là ăn trộm sao? Bỏ xuống, và cút khỏi phòng này.” Cô ta không thèm giả vờ nữa, tôi đương nhiên cũng chẳng cần phải cười nói làm gì.

 

“Không bỏ, bộ này tôi lấy rồi. Cô không phục thì đi mách mẹ đi.” Nói rồi Vân Điềm định mang bộ trang sức đó đi.

 

Tôi túm lấy cánh tay cô ta, “Tôi nói, bỏ xuống.”

 

Cô ta trợn mắt, định hất tay tôi ra, tôi liền túm tóc cô ta đập vào gương trên bàn trang điểm.

 

“Không hiểu à?”

 

Vân Điềm sợ đến ngây người, cô ta không thể ngờ rằng tôi, người luôn ôn hòa, giờ lại động tay động chân chỉ vì một lời không vừa ý.

 

“Cô thả tôi ra! Cô dám đánh tôi, tôi không tha cho cô đâu!” Vân Điềm hoàn hồn, tức giận hét lên.

 

Tôi khẽ tặc lưỡi, mặt không chút cảm xúc túm tóc cô ta, giữa tiếng thét chói tai, tôi liên tục đập đầu cô ta vào bàn trang điểm.

 

“Thẩm Ngọc Khê! Tôi muốn giết cô!”

 

[Hệ thống, cô ta vi phạm quy tắc rồi, mi giết con tiện nhân này cho tôi! Nhanh lên! Lần trước mi nói chức năng tiêu hao độ hảo cảm bị vô hiệu hóa rồi, lần này không có lý do gì nữa chứ!]

 

Đột nhiên cánh tay tôi tê rần, mọi suy đoán đều được xác nhận trong khoảnh khắc này.

 

Hệ thống, quả nhiên đã phản bội tôi, hoặc có thể nói, từ đầu đến cuối tôi và Vân Điềm đều dùng chung một hệ thống.

 

Chỉ khi người làm nhiệm vụ có cùng hệ thống gây thương tích cho nhau mới bị coi là vi phạm quy tắc và sẽ bị trừng phạt.

 

[Thẩm Ngọc Khê đã giải trừ liên kết với hệ thống, không còn là người làm nhiệm vụ, hệ thống không có quyền xóa bỏ.]

 

Là giọng nói quen thuộc của hệ thống, nhưng lại vang lên từ chỗ Vân Điềm.

 

22.

 

Trò hề này cuối cùng cũng bị người hầu phát hiện, họ gọi mẹ Thẩm đến. Trong phòng khách, Vân Điềm khóc lóc kể lể, còn tôi thì lạnh mặt ngồi đối diện, nhắm mắt không muốn nhìn.

 

“Nếu đã không thể sống chung, vậy Ngọc Khê, con ra nước ngoài đi, bao nhiêu năm nay đều là Điềm Điềm ở bên cạnh mẹ, mẹ quen rồi…” Mẹ Thẩm đột ngột lên tiếng, phòng khách lập tức im phăng phắc, tôi mở mắt, thấy Vân Điềm mừng rỡ khôn xiết.

 

Mẹ Thẩm tuy để mặc cô ta dựa vào, nhưng ánh mắt nhìn cô ta lại lạnh lẽo, chỉ là Vân Điềm quá vui nên không nhận ra.

 

Câu nói này như tiếng kèn chiến thắng của cô ta, người khi đắc ý thường bỏ qua những thông tin chết người.

 

“Được…” Tôi liếc nhìn mẹ Thẩm, im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ thốt ra một chữ.

 

“Đồ thua cuộc!” Vân Điềm rúc vào lòng mẹ Thẩm, khiêu khích làm khẩu hình với tôi.

 

Chuyện xuất ngoại cứ thế được quyết định, Vân Điềm hận không thể tuyên bố với cả thế giới rằng cô ta đã thắng.

 

Trong giới xôn xao bàn tán, Thẩm Giác tức giận không về nhà, nhưng cũng chẳng thể thay đổi được quyết định của ai.

 

“Hệ thống, tôi nghĩ thông rồi, tôi đồng ý trói buộc lại với mi, tôi muốn khiến bọn họ phải hối hận, có lẽ mi đúng, bạch nguyệt quang chỉ nên sống trong ký ức mới đáng để nhớ nhung.” Tôi cúi đầu cười khổ, xung quanh tĩnh lặng, không có hồi đáp của hệ thống.

 

“Ngay cả mi cũng bỏ rơi tôi sao, có lẽ ban đầu tôi không nên sống lại…” Tôi cô đơn lẩm bẩm, thời gian từng giây trôi qua, giọng nói quen thuộc lại vang lên:

 

[Ký chủ Thẩm Ngọc Khê, có muốn tái kết nối với hệ thống 933 không? Xin xác nhận có hoặc không.]

 

Ánh mắt tôi khẽ lóe lên, nhưng lại giả vờ mừng rỡ khôn xiết: “Tốt quá rồi, mi vẫn còn ở đây.”

 

[Đúng vậy, ký chủ, tôi luôn ở đây.]

 

“Mi nói đúng, tình cảm con người thật dễ thay đổi, tôi đã thua cái bóng của chính mình. Vậy còn mi, mi có phản bội tôi không?” Tôi không lộ vẻ gì, thăm dò nó. Hệ thống im lặng vài giây rồi tiếp lời:

 

[Hệ thống không thể phản bội ký chủ, nếu không sẽ bị tiêu hủy.]

 

Tôi chợt nhớ ra ngày bốn năm trước, để lấy lòng tin của tôi, chính miệng nó đã nói cho tôi biết nút tiêu hủy của nó ở đâu. Chỉ là tôi luôn chấp nhất với việc sống lại, nên rất tin tưởng nó.

 

[Ký chủ Thẩm Ngọc Khê, có lựa chọn tái liên kết không?] Nó lại hỏi lần nữa, tôi chọn “Có”.

 

Quá trình liên kết bắt đầu vận hành.

 

Ti đột ngột lên tiếng: “Vân Điềm cũng là người làm nhiệm vụ của mi sao?”

 

[Là…] Nó có chút bất ngờ khi ta nhận ra, nhưng giờ ta đã đồng ý liên kết rời đi, không còn xung đột lợi ích với Vân Điềm, nên nó không có gì phải giấu diếm.

 

Hơn nữa, quy tắc hệ thống quy định, hệ thống không được nói dối ký chủ của mình.

 

Thì ra nó là phân thân của hệ thống chủ của Vân Điềm, cố tình tách ra chỉ để lừa gạt ý thức thế giới, cướp đoạt khí vận của tôi, để Vân Điềm thay thế cuộc đời tôi.

 

Vốn tưởng rằng tôi sẽ chết trong thế giới nhiệm vụ, không ngờ tôi lại thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, sống sót trở về.

 

Hệ thống không có quyền xóa bỏ một đối tượng như vậy, chỉ có thể thực hiện lời hứa cho tôi sống lại. Nhưng không ngờ vừa trở về thế giới cũ, chỉ gặp Vân Điềm một lần, những khí vận kia như tìm được đường về, tranh nhau ùa về phía tôi.

 

Vân Điềm vốn tưởng rằng không có vấn đề gì lớn, có hệ thống trợ giúp, lại thêm mấy năm nay độ hảo cảm đảm bảo, tôi trở về cũng không thể cướp được của cô ta, nhưng sức sát thương của bạch nguyệt quang quá lớn.

 

Mấy lần chạm mặt, cô ta đã sắp thất bại, vì loại bỏ chướng ngại là to, chỉ có thể để hệ thống lần nữa mê hoặc ta, trói buộc tôi rời khỏi nơi này.

 

Cho nên cái chết yểu là giả, cốt truyện bị thay thế cũng là giả, tất cả những điều này đều là để thỏa mãn khát vọng cuộc đời của Vân Điềm đối với tôi, và nhu cầu khí vận của hệ thống.

 

Cô ta đã nhắm vào tôi ngay từ khi xuyên vào thế giới này.

 

23.

 

“Thái độ của mẹ tôi thay đổi, có liên quan đến các người sao? Có phải mi cố ý để mẹ tôi thấy cảnh tôi chết trong thế giới nhỏ, hay nói là các người xúi giục, khiến mẹ tôi không thể không đứng về phía Vân Điềm?” Hệ thống im lặng, chỉ ra sức tăng tốc độ trói buộc, không còn câu trả lời nào khẳng định hơn thế.

 

[Tiến độ trói buộc 80%… 99%, 100%, ký chủ chúng ta có thể đi rồi. Nếu đã quyết định vứt bỏ quá khứ thì hãy để nó ở lại đây. Về sau, tôi sẽ chỉ là hệ thống của riêng mình cô.] 

 

Thì ra là Vân Điềm. Sau khi biết tôi đồng ý trói buộc lại, cô ta đã giải trừ trói buộc với hệ thống của mình để ở lại đây vĩnh viễn. Nhiệm vụ trở thành con gái nuôi của nhà họ Thẩm, cô ta đã hoàn thành từ lâu, chỉ là dùng điểm tích lũy để kéo dài, không cam lòng rời đi, cũng không dám giải trói buộc để ở lại.

 

Bây giờ cô ta đã đưa ra lựa chọn.

 

Tôi đang buồn ngủ thì có người đưa gối tới.

 

“Cảm ơn mi đã giải đáp cho tôi, 933, tôi sẽ không bao giờ tin tưởng kẻ phản bội.” Tôi tìm được nút hủy diệt trong đầu, dứt khoát ấn xuống.

 

Ngay giây tiếp theo, không gian hệ thống trong đầu nhấp nháy đèn đỏ, mã code bay loạn xạ, tất cả đều trên bờ vực sụp đổ.

 

Hệ thống 933 lần đầu tiên nếm trải mùi vị bị người khác phản bội.

 

[Cô sẽ hối hận.]

 

“Ta sẽ không hối hận đâu!”

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi