1. Home
  2. Ngôn tình
  3. Ta Tu Vô Tình Đạo Ba Năm
  4. Chương 2

Ta Tu Vô Tình Đạo Ba Năm

Chương 2

❮ sau
tiếp ❯

4

 

Khi ta còn bé, sư tôn đã cứu ta khỏi miệng yêu thú.

 

Từ đó ta luôn quấn lấy người, mãi ba năm sau người mới chịu nhận ta làm đệ tử.

 

Người còn nói, một khi đã nhận ta, cả đời này người chỉ có duy nhất một đệ tử là ta.

 

Lời hứa này, ta đã khắc ghi suốt ba trăm năm.

 

Ta trút bỏ toàn bộ tu vi, chỉ bằng thân xác phàm trần quỳ trên nền đá xanh lạnh lẽo.

 

Nửa đêm, tuyết bắt đầu rơi.

 

Tuyết rơi vào tay ta, trong chớp mắt đã tan biến.

 

Ta quỳ ở đó suốt ba ngày, sư tôn chưa từng đến nhìn ta lấy một lần.

 

Vậy mà trong ba ngày đó, người lại tổ chức một buổi lễ bái sư long trọng cho Giang Uyển Nhi.

 

Điều này, ta chưa từng có được.

 

Đêm thứ ba, ta vịn vào bội kiếm, khó khăn đứng dậy.

 

Sư huynh đứng sau lưng ta nói: “Sư muội, muội đừng cố chấp nữa.”

 

Huynh ấy đưa tay muốn đỡ ta, nhưng ta đã tránh đi.

 

Chính huynh ấy là người đã bội ước trước.

 

Ta lảo đảo bước đi trong gió tuyết mịt mù xuống núi, từng chút một phế bỏ đi những bản lĩnh đã học được từ sư tôn.

 

Trước khi ý thức tan biến, ta gõ cửa phòng bà chủ quán.

 

Khi tỉnh lại, hơi lạnh trên người đã tan biến hết, đầu mũi tràn ngập hương thơm ngọt ngào trong phòng nữ nhân.

 

Ta muốn ngồi dậy, vừa động đậy thì cơn đau nhức nhối truyền đến khắp người.

 

Giọng bà chủ quán vang lên từ bên ngoài rèm giường.

 

“Đừng cử động vội, hai chân của con gần như phế rồi, phải tĩnh dưỡng cho tốt.”

 

Ta cúi đầu nhìn đôi chân gần như mất cảm giác, ký ức dần dần ùa về.

 

“Bà chủ, ta muốn luyện công pháp của Hợp Hoan tông.”

 

Bà chủ cười: “Ba trăm năm đạo pháp nói bỏ là bỏ, tiểu tiên tử, con thật tàn nhẫn với bản thân.”

 

Ba trăm năm qua, ta ngày đêm khổ tu, chỉ vì không muốn thấy sư tôn thất vọng.

 

Nếm trải khổ cực còn khó khăn hơn cả tự phế tu vi.

 

Trong đầu bất giác hiện lên vẻ mặt sư tôn nhìn Giang Uyển Nhi, ta không khỏi cười khổ.

 

Ba trăm năm của ta, vậy mà không bằng vài ngày của người kia.

 

Sau khi vết thương lành, ta ở lại tửu quán.

 

Ngày thường giúp bà chủ tiếp khách, tiện thể tu luyện công pháp mới.

 

Tháng thứ ba ta ở đây, tu vi ta đã đạt ngang cảnh giới ba trăm năm tu luyện Vô Tình đạo.

 

Ngay cả bà chủ cũng khen ta thiên tài ngút trời.

 

Mỗi khi ấy, ta đều cười ngượng ngùng, rồi mong chờ hỏi: “Vậy khi nào ta có thể song tu với người khác?”

 

“Đã gặp được người khiến con rung động chưa?”

 

Ta lắc đầu, thời gian ở tửu quán, ta đã gặp không ít người dung mạo tuyệt trần, tu vi cao thâm, nhưng không còn cảm giác rung động nào nữa.

 

“Vậy thì cứ chờ đi.”

 

Ta nghi hoặc, sao lại phải chờ người khiến mình rung động?

 

Công pháp song tu của Hợp Hoan Tông còn cần điều kiện này sao?

 

Bà chủ vẫy tay gọi ta, ghé vào tai nói nhỏ: “Song tu suy cho cùng cũng chỉ là chuyện nam nữ, đương nhiên phải chọn người mình thích, như vậy song tu mới thú vị chứ.”

 

Ta gật gù, hiểu ý nhưng cũng không hiểu lắm.

 

Chỉ tiếc, dạo gần đây ta không còn chút phàm tâm nào.

 

Mãi đến hôm đó, ta mới thấy ma tu Trạch An mặc một thân hồng y, phía sau gã chính là Phật tử Vô Niệm.

 

Trái tim ta lại rộn ràng đập những nhịp đập đã lâu không thấy.

 

5

 

Gặp ta, Vô Niệm mất tự nhiên quay mặt đi, giả vờ không quen biết.

 

“Lên rượu!” Gã áo đỏ gọi vọng vào trong.

 

Ta xách hai vò rượu mạnh nhất của quán lên.

 

Thấy ta tiến đến, Vô Niệm lộ vẻ mất tự nhiên, ánh mắt né tránh.

 

Khiến người khác có cảm giác giữa ta và hắn có mối quan hệ mờ ám.

 

Nhưng rõ ràng ta chỉ tỏ tình với hắn ở linh tuyền mà thôi.

 

Hắn không đồng ý, ta cũng bỏ qua.

 

Mục tiêu hôm nay của ta là gã áo đỏ ngồi đối diện Vô Niệm.

 

Ta đặt rượu lên bàn, rót đầy chén cho gã.

 

Mấy ngày nay tu luyện công pháp Hợp Hoan Tông có chút tiến bộ, nhưng chưa có cơ hội dùng thử với ai.

 

Lúc rót rượu, ta vô thức dùng chiêu mà bà chủ quán đã dùng với ta lần trước.

 

Ta thấy ánh mắt gã áo đỏ dần trở nên si mê, trong lòng có chút đắc ý.

 

Công pháp Hợp Hoan Tông này quả nhiên lợi hại.

 

Ngay giây sau, ta bị một bàn tay to kéo mạnh ra, không khỏi kinh ngạc.

 

Ta bị Vô Niệm kéo đến hậu viện, hắn mới buông tay.

 

“Ngươi là đệ tử Kiếm Tông, sao lại học được yêu thuật mê hoặc này?”

 

Ta khó hiểu, hắn có thể ngồi chung bàn uống rượu với ma tu, sao lại ta lại không thể tu luyện yêu thuật mê hoặc này?

 

“Ta không còn là đệ tử Kiếm Tông nữa” Ta lạnh lùng đáp.

 

Rời đi hơn ba tháng, sư tôn chưa từng truyền âm hỏi han ta.

 

Ngược lại còn tuyên bố với thiên hạ việc thu nhận Giang Uyển Nhi làm đệ tử chân truyền.

 

Ta sớm đã không còn muốn làm đệ tử của người nữa.

 

Vốn là do ta cầu xin mà có, giờ ta không cần nữa.

 

Vô Niệm nhìn ta, không khỏi hơi trợn mắt: “Ngươi có biết phản bội sư môn là trọng tội không!”

 

Ta thờ ơ gật đầu, Kiếm Tông giờ chẳng còn ai ta để tâm.

 

Nếu có một ngày, Ly Triệt vung kiếm đến trước mặt ta hỏi ta, ta cũng sẽ rút kiếm nghênh chiến, dốc hết sức mình.

 

“Ngươi đừng nói chuyện ta ở đây cho Kiếm Tông biết, nếu không ta sẽ kể cho thiên hạ chuyện ngươi thấy thân thể ta trong linh tuyền.”

 

Vô Niệm lại đỏ bừng mặt: “Bần tăng không phải kẻ lắm miệng, chỉ là chuyện ngươi ở đây không cần ta nói, cũng chẳng giấu được bao lâu.”

 

Thấy gương mặt thanh lãnh vô dục của hắn thoáng ửng hồng, ta nảy sinh chút ý nghĩ xấu xa, nhưng lại cố nhịn.

 

Trong lòng thầm niệm vài câu A Di Đà Phật.

 

Không hiểu sao trong lòng lại dâng lên chút đạo đức, thôi thì đừng nên động vào người tu hành.

 

Nhưng kéo một vị Phật tử thanh lãnh xuống khỏi thần đàn thật sự rất cám dỗ.

 

Ta không nhịn được nuốt nước bọt, Vô Niệm dường như nhận ra, lập tức tỏ vẻ tránh ta như tránh tà.

 

Đúng lúc này, gã áo đỏ đi cùng Vô Niệm tìm đến.

 

Gã cất giọng lười biếng, mang theo ý trêu chọc: “Đại sư Vô Niệm đi lâu như vậy, hóa ra là đi tư hội với tiểu tình nhân à.”

 

Mục tiêu mới xuất hiện, ta đương nhiên sẽ chuyển sự chú ý khỏi Vô Niệm trước đã.

 

“Đừng nói bậy, đây là người của Kiếm Tông…” Vô Niệm nói được nửa câu thì đột ngột im bặt, hẳn là nhớ ra ta đã phản bội sư môn rồi.

 

“Ồ? Tiên tử là người của Kiếm Tông sao?”

 

Ta bước đến bên cạnh gã, cười quyến rũ: “Ta không phải tiên tử của Kiếm Tông.”

 

Trạch Án bắt lấy bàn tay đang nghịch ngợm trên ngực gã của ta.

 

Ta giả vờ đau đớn, kêu lên một tiếng: “Đau ta rồi.”

 

“Cách làm của ngươi, ngược lại có chút giống với tà tu nhất mạch của ta.” Trạch Án khẽ cười.

 

Trong mắt ta, gã lại càng thêm câu dẫn người.

 

Đến khi hoàn hồn, ta mới giật mình nhận ra mình cũng đã trúng chiêu.

 

Gã nhìn ta, cũng vận công pháp, giống hệt như công pháp ta đã dùng với gã trước đó.

 

Hóa ra vẻ si mê trong mắt gã lúc nãy đều là giả vờ để lừa ta.

 

Kỹ năng không bằng người, ta có chút bực mình, quay người rời đi.

 

6

 

Vô Niệm và Trạch Án hôm nay nghỉ lại ở phòng trọ của tửu quán.

 

Bà chủ quán thấy dáng vẻ thất thần của ta thì không khỏi lắc đầu: “Thiên phú của con ở công pháp Hợp Hoan Tông đúng là ngàn năm có một, nhưng bản lĩnh quyến rũ đàn ông của con thì quá kém.”

 

Ta uống một chén rượu đầy u sầu, về phòng rồi lại nhớ đến những lời Vô Niệm đã nói chiều nay.

 

Lần này bọn họ đến Kiếm Tông là vì đại hội tỷ thí của các tông môn trăm năm một lần.

 

Còn Trạch Án đại diện cho Tà tu nhất mạch đến tham gia, cũng là để thể hiện Tà tu nhất mạch tạm thời đình chiến với chính phái, sống chung hòa bình.

 

Mà điểm thu hút lớn nhất của đại hội lần này chính là đệ tử quan môn mà Ly Triệt thu nhận.

 

Nghe nói mới nhập môn chưa đầy ba tháng, đã đạt Trúc Cơ kỳ viên mãn.

 

Là thiên tài ngàn năm có một của Kiếm Tông.

 

Còn đệ tử trước của Ly Triệt, ba trăm năm mới đạt tới Kim Đan kỳ.

 

Tuy nói trong đám tu sĩ bình thường, ta cũng coi như có chút thiên phú.

 

Nhưng so với sư tôn Ly Triệt thì chút thiên phú ấy chẳng đáng gì.

 

Ta nhìn đôi tay thon dài trắng nõn của mình, đã sớm không còn dáng vẻ của một kiếm tu ngày trước.

 

Sớm biết trên đời có công pháp thích hợp với mình đến vậy, ta đã không phí hoài ba trăm năm ở Kiếm Tông.

 

Rời khỏi Kiếm Tông, từ Luyện Khí đến Kim Đan, ta chỉ mất có ba tháng.

 

Ừm… Sao ta lại không được coi là thiên tài cơ chứ?

 

Có lẽ chén rượu kia hơi nặng đô, đầu ta bây giờ có chút choáng váng.

 

Trong đầu lại không kìm được mà hiện lên khuôn mặt gần như yêu nghiệt của Trạch Án.

 

Tặc… Vẫn không thể quên được gã.

 

Cái tật thấy ai cũng thích này bao giờ mới bỏ được đây?

 

Bà chủ quán nói ta không phải động lòng với mấy nam nhân đó, mà chỉ đơn thuần là háo sắc thôi.

 

Đang nghĩ ngợi thì chợt hoàn hồn, ta đã đứng trước cửa phòng Trạch Án rồi.

 

Ta đưa tay gõ cửa phòng gã.

 

Trạch Án mở cửa, trên người chỉ khoác hờ một chiếc áo ngoài màu đỏ.

 

Gã vừa tắm xong, những giọt nước theo đuôi tóc nhỏ xuống ngực, lướt qua cơ bụng, đường nhân ngư, rồi đôi mắt ta bị một bàn tay nóng rực che lại.

 

“Keo kiệt.” Ta nhỏ giọng lầm bầm.

 

“Cô nương, ngươi đúng là sắc quỷ đầu thai mà.”

 

Tuy ta tự nhận mình mặt dày, nhưng bị người mình để ý nói vậy, ta cũng không khỏi đỏ mặt.

 

“Thanh Vu cô nương, đừng phí sức nữa, ta không có hứng thú với kiểu người như cô.”

 

Lại, lại, lại bị từ chối rồi.

 

Ta có phải đã đắc tội với Nguyệt Lão không? Đến một sợi tơ hồng cũng không chịu se cho ta.

 

“Vậy ngươi thích kiểu nào?” Ta tiếp tục truy hỏi.

 

“Thuần túy là do cảm giác.” Trạch Án đáp.

 

Ta… gã thật đáng ghét!

 

Thấy sắc mặt ta khó coi, Trạch Án khẽ cười một tiếng: “Ta tu ma đạo, ngươi cùng ta song tu thì hại nhiều hơn lợi, mau dẹp bỏ cái ý nghĩ đó đi.”

 

“Ta nhất kiến chung tình với ngươi, không phải vì muốn song tu để tăng tu vi.”

 

Rượu của bà chủ quán hôm nay, quả thật là quá mạnh.

 

Dần dà, ánh mắt ta nhìn Trạch Án cũng trở nên mơ màng.

 

“Trạch Án ba đầu ta cũng thích.”

 

Không hiểu sao, câu nói thầm trong lòng lại bật ra khỏi miệng.

 

Trong cơn mơ màng, ta dường như nghe thấy gã khẽ cười: “Ngươi cứ bám riết lấy như vậy thì không theo đuổi được nam nhân đâu, phải dùng chiêu lạt mềm buộc chặt.”

 

Hơi thở nóng rực phả vào tai khiến ta run rẩy cả người.

 

Ngay sau đó, ta bị gã bế thốc lên, cảm giác mất trọng lực trong thoáng chốc khiến ta vô thức vòng tay ôm lấy cổ gã.

 

Trên đường Trạch Án đưa ta về phòng, hai ta gặp Vô Niệm.

 

Khi mũi ngửi thấy mùi đàn hương đặc trưng kia, ta không kìm được đưa tay kéo lấy ống tay áo Vô Niệm.

 

“Thơm quá.”

 

Không khí dường như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc đó.

 

“Hai người cũng có gian tình?” Trạch Án lên tiếng hỏi.

 

Ánh mắt Vô Niệm nhìn ta phức tạp, cuối cùng chỉ đưa tay gỡ tay ta đang nắm ống tay áo của hắn ra.

 

Bàn tay của Vô Niệm khác với Trạch Án.

 

Tay hắn rất lạnh, như hàn ngọc vạn năm chôn dưới lòng đất.

 

Lạnh lẽo, mịn màng.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi