1. Home
  2. Ngôn tình
  3. Ta Tu Vô Tình Đạo Ba Năm
  4. Chương 1

Ta Tu Vô Tình Đạo Ba Năm

Chương 1

tiếp ❯

Ta tu vô tình đạo ba trăm năm, vậy mà cứ gặp một người lại yêu một người.

 

Phật tử thanh lãnh, sư tôn lạnh lùng, sư huynh cao ngạo, ma tu tà mị…

 

Nhưng bọn họ đều không để ý đến ta.

 

Cho nên ta quyết định không tự làm khổ mình nữa, nửa đường bỏ đi tu Hợp Hoan Tông.

 

Đang chuẩn bị song tu với người ta thì bị Phật tử kéo xuống khỏi chiếc giường trải đầy gấm đỏ.

 

Giây tiếp theo, ta đã đối diện với bốn đôi mắt tràn ngập hàn ý.

 

1

 

Sư huynh là người đàn ông thứ ba ta yêu.

 

Khi ta bày tỏ tâm ý với huynh ấy, sư tôn đã đứng ngay sau lưng ta.

 

Lúc ta đỏ mặt đưa chiếc hà bao đã thêu ba ngày cho sư huynh, huynh ấy chỉ lạnh lùng nói: “Sư muội nên đặt tâm tư vào tu hành, đừng nghĩ đến chuyện nam nữ.”

 

Nghe vậy, ta liền thu lại hà bao.

 

Huynh ấy không cần thì ta còn phải giữ lại tặng cho người khác chứ.

 

Thêu thùa tốn công lắm đấy.

 

“Đã biết, sư huynh.” Ta quay người bỏ đi.

 

Lại thấy sư tôn mặt mày đen sì đứng sau lưng ta.

 

Ánh mắt của người nhìn chằm chằm vào chiếc hà bao trong tay ta.

 

Ta có chút mất tự nhiên, vội giấu tay cầm hà bao ra sau lưng.

 

Bởi vì hai ngày trước, ta vừa cầm chiếc hà bao này bày tỏ tâm ý với sư tôn.

 

Bây giờ lại mang nó đi tặng sư huynh, còn bị sư tôn bắt gặp tại trận.

 

Thật là xấu hổ quá đi.

 

“Thanh Vu, nếu con còn tiếp tục như vậy, sư môn sẽ không dung thứ cho con nữa.” Giọng sư tôn nhàn nhạt, nhưng lòng ta lại run lên.

 

Nếu bị đuổi khỏi sư môn, ta sẽ không thể ngày ngày gặp sư tôn và sư huynh nữa.

 

Không ăn được, ngày ngày được thấy cũng tốt rồi.

 

Đầu gối mềm nhũn, ta quỳ sụp xuống, giọng mang theo tiếng nức nở: “Sư tôn, đồ nhi không dám nữa, xin người đừng đuổi đồ nhi đi.”

 

Trên mặt sư tôn thoáng lộ vẻ động lòng.

 

“Lần này coi như xong, đưa túi gấm cho ta.”

 

Ta không tình nguyện đưa chiếc túi gấm đã qua tay ba người cho sư tôn.

 

Ngay giây sau, linh lực trong tay sư tôn khẽ động, chiếc túi gấm tốn bao tâm huyết ba ngày đêm của ta liền tan thành tro bụi.

 

Thôi vậy, ta thêu cái khác là được.

 

Sư huynh là người đàn ông thứ ba từ chối ta.

 

Người đầu tiên là Phật tử thanh lãnh của Phật môn bên cạnh.

 

Ta tu vô tình đạo ba trăm năm, nhưng vừa nhìn thấy hắn lần đầu đã loạn đạo tâm.

 

Một lòng chỉ muốn thu người đàn ông này vào trong tay.

 

Nhưng hắn chỉ là một hòa thượng không hiểu phong tình.

 

Khi ta mặc sa mỏng quyến rũ hắn trong linh tuyền, rõ ràng thấy cả cái đầu trọc lốc của hắn cũng ửng hồng.

 

Hắn nhắm chặt mắt, hai tay chắp lại: “Thanh Vu tiên tử xin tự trọng.”

 

Vẻ mặt ấy ngược lại càng khiến ta thêm xuân tâm nhộn nhạo.

 

Ta không ngừng tiến đến gần hắn, lúc gần lúc xa.

 

Ta có thể cảm nhận rõ ràng, hơi thở của Vô Niệm trở nên gấp gáp, hàng mi cũng khẽ run.

 

“Ngươi chi bằng theo ta đi?” Ta ghé vào tai hắn khẽ nói.

 

“A di đà Phật.” Nói xong câu đó, hắn liền bỏ chạy khỏi đó như trốn tránh.

 

Nước suối làm ướt pháp y của hắn, dính chặt vào người, mơ hồ lộ ra tám múi bụng cùng đường nhân ngư rõ ràng.

 

Khiến ta nhớ mãi không quên suốt mấy ngày liền.

 

Ta kể chuyện này cho bà chủ quán rượu dưới chân núi nghe.

 

Bà ta nghe xong cười ha hả: “Tiểu tiên tử, con làm vậy chi bằng đến Hợp Hoan Tông ta.”

 

Ta tu ừng ực một ngụm rượu: “Nhưng con đã có sư môn rồi.”

 

2

 

Sau khi bị sư huynh từ chối, ta lại đến quán rượu này lần nữa.

 

Vừa vào cửa, bà chủ đã vội ra đón: “Tiểu tiên tử lại bị từ chối nữa à?”

 

Ta ủ rũ mặt mày, gật đầu.

 

Bà chủ xua khách đi, xách một vò rượu đến trước mặt ta.

 

“Nếu con vào Hợp Hoan Tông ta, thiên hạ này không có người đàn ông nào từ chối được con đâu.” Bà chủ đưa ngón tay thon dài trắng nõn sơn móng đỏ khẽ nâng cằm ta.

 

Ta nhìn vào mắt bà chủ, trong lòng khẽ xao động.

 

Thôi xong, hình như ta cũng thích bà chủ rồi.

 

Nhưng ngay giây sau ta đã tỉnh táo lại.

 

“Con xem, đây chính là mị lực bí pháp của Hợp Hoan Tông ta.”

 

Phải làm sao đây, có chút rung động.

 

Nhưng ta không thể phản bội sư tôn, phản bội sư môn.

 

Ngày trước khi nhập môn ta vẫn còn là một đứa trẻ, sư tôn nói cả đời này người chỉ có một mình ta là đồ đệ.

 

Ta lắc đầu.

 

Bà chủ dường như nhìn thấu sự dao động của ta, bà ta cười: “Tiểu tiên tử, không lâu nữa con sẽ lại đến tìm ta thôi.”

 

3

 

Khi trở về tông môn, ta thấy sư tôn áo trắng nhuốm máu đứng trước Dược Phong.

 

Tim ta chợt thắt lại.

 

Sư tôn bị thương rồi sao?

 

Nhưng người đã là tu vi Đại Thừa kỳ, trên đời này có mấy ai làm người bị thương được chứ.

 

“Sư tôn, người bị thương sao?”

 

Sư tôn liếc nhìn ta, lắc đầu, nhưng trong ánh mắt lại đầy vẻ lo lắng.

 

Lúc này ta mới nhận ra, sư tôn tuy mình đầy máu, nhưng trên người lại không hề có vết thương nào.

 

Vậy người bị thương là người khác.

 

Đúng lúc này, trưởng lão Dược Phong bước ra.

 

“May mà có ngươi dùng linh lực bảo vệ tâm mạch cho nàng ta, nếu không thì dù Kim Tiên tái thế cũng vô phương cứu chữa.”

 

Lúc này sư tôn mới thở phào nhẹ nhõm.

 

“Thanh Vu, con về trước đi, đừng ở đây gây thêm chuyện.”

 

Ta ngơ ngác nhìn sư tôn, ta rõ ràng chỉ đứng đây thôi, sao lại thành gây thêm chuyện?

 

Khi sư tôn vội vã bước vào trong, ta liền kéo trưởng lão Dược Phong lại.

 

“Người bên trong là ai vậy?”

 

“Một nữ tử phàm nhân, nghe nói đã cứu Ly Triệt một mạng, là ân nhân của tông môn.”

 

Sư tôn đã sớm đạt Đại Thừa, trên đời này có mấy ai làm bị thương được người, một nữ tử phàm nhân, làm sao có thể cứu được sư tôn?

 

Mang theo nghi hoặc, ta trở về động phủ của mình.

 

Tu vi đã bỏ bê quá lâu rồi.

 

Vô Tình Đạo quả thực không phù hợp với ta.

 

Ta một mình bế quan tu luyện trong động phủ mấy ngày, nhưng không thể nào tìm lại được cảm giác khi mới bắt đầu tu luyện Vô Tình Đạo.

 

Bước ra khỏi động phủ, ta đi thẳng đến điện của sư tôn.

 

“Sư tôn!”

 

Trong điện không có ai, ta đi ra sân.

 

Lại thấy sư tôn đang cùng một nữ tử đánh cờ dưới gốc cây lê.

 

Ánh mắt sư tôn nhìn nữ tử kia là thứ ta chưa từng thấy.

 

Từ trước đến nay, khi nhìn ta, người luôn nghiêm khắc và thất vọng.

 

Chưa từng có ánh mắt nào dịu dàng đến thế.

 

Ta lên tiếng phá tan bầu không khí chói mắt này.

 

“Sư tôn, nàng là ai?”

 

Sư tôn ngước mắt nhìn ta: “Thanh Vu, con không được vô lễ, đây là ân nhân cứu mạng của ta, Giang Uyển Nhi.”

 

Đây chính là nữ tử phàm nhân kia, nàng nghiêng đầu nhìn ta, khẽ mỉm cười.

 

“Đệ tử Thanh Vu xin cảm tạ Uyển Nhi tiểu thư đã cứu mạng sư tôn.” Ta hành lễ, rồi chạy đến bên cạnh sư tôn.

 

“Đây là đồ nhi của ta, Thanh Vu, cũng là sư tỷ của con.” Giọng sư tôn nói với Giang Uyển Nhi, mang theo sự dịu dàng mà trước nay chưa từng dành cho ta.

 

“Ra mắt sư tỷ.” Giọng Giang Uyển Nhi nhẹ nhàng uyển chuyển, nghe thật êm tai.

 

Nhưng ta lại thấy vô cùng chói tai.

 

Ta nhìn sư tôn, lần đầu tiên nổi giận.

 

“Vì sao người không nói cho con biết, người đã từng nói đời này chỉ có mình con là đồ đệ.”

 

“Không được vô lễ!” Ánh mắt sư tôn nhìn ta tràn đầy vẻ không hài lòng.

 

Ta quỳ xuống trước mặt người: “Xin sư tôn thu hồi mệnh lệnh.”

 

“Quyết định của vi sư sẽ không thay đổi.”

 

“Sư tôn… Nếu sư tỷ không muốn, con có thể đến ở các ngọn núi khác, chỉ là không thể ở bên cạnh sư tôn, Uyển Nhi có chút sợ hãi.”

 

Ta không để ý đến những lời nói bóng gió của Giang Uyển Nhi, chỉ kiên quyết quỳ trên mặt đất.

 

“Ngươi đúng là thiếu dạy dỗ, mới sinh ra cái tính tình ngang ngược, không coi ai ra gì như vậy.” Nói xong, sư tôn liền dẫn Giang Uyển Nhi rời đi.

 

Ta quỳ trên đất, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi