1. Home
  2. Đô Thị
  3. Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Về Nước
  4. Chương 6

Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Về Nước

Chương 6

❮ sau
tiếp ❯

Tôi không dám nghĩ đến những hình ảnh đó, không dám nghĩ đến cảnh anh nằm trên giường Lâm Bạch Lộ.

 

Không dám nghĩ đến việc anh hôn Lâm Bạch Lộ như thế nào, không dám nghĩ đến lúc bọn họ ân ái, anh đã nói yêu cô ta ra sao.

 

Xe cứu thương đưa Lâm Bạch Lộ đến bệnh viện, y tá đẩy cô ta đi kiểm tra.

 

Có lẽ vì uống đồ lạnh, lúc này tôi cũng thấy bụng dưới khó chịu, nên vào nhà vệ sinh.

 

Trên quần lót có một vệt máu đỏ sẫm, tôi tưởng là đến kỳ, liền lấy băng vệ sinh dự phòng dán vào.

 

Khi tôi từ nhà vệ sinh trở ra, vừa vặn thấy Từ Tĩnh Châu vội vã từ thang máy đi ra, sải bước về phía phòng kiểm tra, bóng lưng lộ rõ vẻ lo lắng và hoảng hốt.

 

Tôi bỗng thấy hơi loạng choạng, chậm rãi dựa vào tường, mãi đến khi bóng dáng của Từ Tĩnh Châu khuất hẳn, tôi mới quay người, thất thần rời đi.

 

Trên đường về, tôi nhận được điện thoại của bố tôi.

 

“Dao Dao, con và Tĩnh Châu… đang yên đang lành sao lại ly hôn?”

 

Giọng bố tôi nghe có vẻ mệt mỏi,

 

“Mấy năm nay đều nhờ Tĩnh Châu, việc làm ăn của bố mới tạm ổn, giờ… con ly hôn với nó, mấy dự án hợp tác của bố đều đổ bể, lỗ những hai chục triệu, Dao Dao, con nói xem, phải làm sao bây giờ?”

 

Tôi đứng bên đường, nhìn ánh mặt trời gay gắt trên đầu.

 

Người không có số hưởng thì làm gì cũng vô ích, ly hôn tôi được hai chục triệu, giờ thì cũng trả hết cho bố tôi để bù vào chỗ thâm hụt.

 

Dù vậy cũng chẳng ăn thua, không còn con rể Từ Tĩnh Châu, việc làm ăn của bố tôi xuống dốc không phanh.

 

Tôi không nỡ nhìn bố tôi tuổi đã cao còn phải bôn ba kiếm sống, nên bắt đầu rải hồ sơ xin việc khắp nơi.

 

Tôi học thiết kế, nhưng không có kinh nghiệm làm việc, nên hầu hết đều bị bộ phận nhân sự thẳng thừng từ chối.

 

May mắn thay, trời không tuyệt đường ai, một công ty quảng cáo quy mô vừa đã nhận tôi, chỉ là lương thực tập thấp, lại còn rất vất vả.

 

Từ nhỏ bố tôi đã thương tôi, mẹ mất sớm, bố tôi không chịu đi bước nữa, chỉ sợ tôi bị mẹ kế hành hạ, một mình nuôi tôi khôn lớn, chưa từng để tôi phải chịu bất cứ thiệt thòi nào, cũng vì thế mà tôi có chút yếu đuối từ bé.

 

Công việc thật sự rất mệt mỏi, nhưng tôi đều cắn răng chịu đựng.

 

Chỉ là nỗi đau trong lòng, thật sự khó mà giải tỏa.

 

Đã vậy Từ Tĩnh Huyên còn trăm phương ngàn kế dùng WeChat của người khác gửi cho tôi mấy tấm ảnh.

 

Đều là ảnh chụp màn hình khoảnh khắc trên trang cá nhân của Lâm Bạch Lộ.

 

Trong đó có một tấm, Lâm Bạch Lộ hai tay nhẹ nhàng ôm bụng, cười rạng rỡ, an yên.

 

Kèm theo dòng chữ: Bình an vô sự, may mà có anh, cảm ơn cuộc đời đã cho em một người, một tình yêu luôn ở bên cạnh em.

 

Tôi mặt không cảm xúc chặn luôn tài khoản đó.

 

Sau đó, cô ta vốn không an phận lại đột nhiên im hơi lặng tiếng.

 

Tôi bắt đầu liều mạng tăng ca, không muốn về nhà một mình rồi nghĩ vẩn vơ, kết quả giữa lúc tăng ca, tôi đứng dậy đi lấy nước thì đột ngột ngất xỉu.

 

Được đưa đến bệnh viện, lúc tỉnh lại, tôi gọi cho An Noãn, nhờ cô ấy đến bên cạnh.

 

Khi bác sĩ kiểm tra xong, nói tôi đã mang thai năm tuần, cả người tôi đều ngơ ngác.

 

An Noãn kích động vô cùng, lập tức muốn gọi cho Từ Tĩnh Châu.

 

Nhưng tôi đã nắm chặt tay cô ấy lại.

 

Tôi, người mẹ này, trong mắt anh còn chẳng đáng nhắc đến, huống chi là con của tôi.

 

Anh không yêu tôi, cũng sẽ không yêu đứa con trong bụng tôi.

 

Nói với anh, anh sẽ chỉ nghĩ tôi lại đang bắt chước Lâm Bạch Lộ. Đúng vậy, anh sẽ chỉ nghĩ, đến cả việc mang thai tôi cũng phải học theo Lâm Bạch Lộ.

 

An Noãn nhìn gương mặt tái nhợt của tôi, không kìm được mà bật khóc.

 

Tôi muốn an ủi cô ấy, nhưng vừa mới mở miệng, nước mắt đã trào ra.

 

Tôi không muốn đứa bé này.

 

Không muốn nó giống như tôi, vĩnh viễn không có được tình yêu trọn vẹn.

 

Nhưng tôi lại luyến tiếc nó vô cùng, nó là con của tôi và Từ Tĩnh Châu mà, nếu nó là con gái, liệu Từ Tĩnh Châu có yêu thương nó dù chỉ một chút không?

 

Nếu nó là con trai, liệu sau này nó có cao lớn, đẹp trai giống như Từ Tĩnh Châu không?

 

Tôi ôm chặt bụng, cuộn tròn người lại, tôi không dám, không dám nghĩ tiếp nữa.

 

10

 

Cố Hoài Sâm đến bệnh viện thăm tôi, có lẽ là An Noãn đã nói cho anh biết.

 

Vừa thấy tôi, anh ta đã thẳng thắn nói rằng sẵn lòng chấp nhận đứa bé trong bụng tôi, chỉ cần tôi đồng ý quay lại với anh ta.

 

Nhưng tôi không hề do dự mà từ chối.

 

“Dao Dao, em thật sự không thể tha thứ cho anh sao?” Cố Hoài Sâm đứng bên giường, đau khổ nói.

 

“Cố Hoài Sâm, lúc trước tôi đã nói với anh rồi, cả đời này tôi ghét nhất là bị phản bội, bị bỏ rơi. Khi anh lén lút qua lại với Giản Lan, đáng lẽ anh phải nghĩ đến ngày hôm nay.”

 

“Dao Dao, những năm qua, không lúc nào anh không hối hận, anh thật sự rất hối hận…”

 

Tôi lắc đầu: “Anh về đi, Cố Hoài Sâm, giữa chúng ta thật sự không thể nào nữa.”

 

Cố Hoài Sâm chậm rãi đưa tay lên che mặt.

 

Anh ta biết tính tôi, trong mắt tôi không chứa nổi một hạt cát. Nếu không, tôi cũng đã không kiên quyết ly hôn với Từ Tĩnh Châu.

 

Cố Hoài Sâm vừa đi không lâu, cửa phòng bệnh lại bị đẩy ra.

 

Tôi không mở mắt, mệt mỏi lên tiếng: “Cố Hoài Sâm, anh còn muốn nói bao nhiêu lần nữa, tôi không thể nào quay lại với anh đâu…”

 

Nhưng không ai đáp lời, cửa phòng bệnh lại đóng sầm.

 

Tôi giật mình mở mắt, nhìn về phía cửa.

 

Từ Tĩnh Châu đang bước tới, anh vẫn mặc bộ vest đen, áo sơ mi, cà vạt, thắt lưng, đều là do tôi chọn.

 

Anh còn đeo kính, chắc là vừa từ công ty đến, trên mặt còn lộ vẻ mệt mỏi.

 

Hình như anh gầy đi một chút, dưới mắt có quầng thâm nhạt.

 

Tôi quay mặt đi, tôi biết mà, anh nhất định lại thức đêm, sinh hoạt chẳng điều độ gì cả.

 

“An Noãn nói em không khỏe phải nhập viện.”

 

Anh bước đến, ngồi xuống bên giường tôi, rất tự nhiên nắm lấy tay tôi.

 

Tôi đang truyền dịch, mu bàn tay bị kim tiêm lạnh ngắt.

 

Anh nắm chặt tay tôi, mày hơi nhíu lại: “Sao tay lạnh thế này?”

 

Tôi nhắm mắt, muốn rụt tay về, nhưng anh lại nhẹ nhàng nắm chặt tay tôi trong lòng bàn tay.

 

“Dao Dao.”

 

Anh gọi tên tôi, sống mũi tôi cay xè, dù nhắm mắt, nước mắt vẫn không kìm được mà trào ra, muốn tuôn rơi.

 

“Dạo này công ty đặc biệt bận, em biết mà.”

 

Tôi không lên tiếng, anh lại nói tiếp: “Nhưng anh lại chẳng có tâm trạng làm việc, Dao Dao à, mấy ngày nay anh không đến tìm em, là vì anh luôn tự hỏi, tại sao em đột ngột muốn ly hôn với anh.”

 

Tôi vẫn không muốn nói, nhưng nước mắt cứ chậm rãi tuôn ra.

 

“Ban đầu, anh cứ nghĩ là vì Cố Hoài Sâm, nên em mới nhất quyết đòi ly hôn. Lúc đó anh nóng giận, hồ đồ nên mới đồng ý.”

 

Trong giọng nói của anh, thậm chí còn thoáng chút áy náy, tôi không kìm được mà mở mắt nhìn anh: “Từ Tĩnh Châu…”

 

“Anh biết, Dao Dao, là anh sai, là anh đã không tìm hiểu rõ mọi chuyện.” Anh nắm tay tôi, đáy mắt tràn đầy vẻ xót xa.

 

Tôi lắc đầu nguầy nguậy, anh không hiểu, anh sẽ không bao giờ hiểu, tại sao tôi lại kiên quyết muốn ly hôn.

 

Tôi vốn là một người khó tính như vậy, không thể chứa nổi một hạt cát trong mắt, thà một mình đau khổ đến chết cũng không thể thỏa hiệp trong chuyện này.

 

“Hai năm sau khi kết hôn, là do anh bận công việc, đã bỏ bê em, bỏ bê rất nhiều chuyện.”

 

Tôi vẫn lắc đầu, không phải vì công việc, tôi không phải là đứa trẻ không hiểu chuyện, tôi biết sự nghiệp quan trọng thế nào đối với đàn ông.

 

“Anh đã cho người đưa Tĩnh Huyên ra nước ngoài du học rồi, mỗi tháng tài khoản của nó chỉ có năm trăm đô la, số còn lại nó phải tự đi làm thêm mà kiếm.”

 

Tôi kinh ngạc, Từ Tĩnh Châu chỉ có một cô em gái này, tình cảm anh em của họ rất tốt, anh luôn cưng chiều Từ Tĩnh Huyên.

 

Năm trăm đô la, có lẽ đủ cho một sinh viên bình thường chi tiêu hàng ngày, nhưng với một người tiêu xài hoang phí như Từ Tĩnh Huyên thì đến một chiếc váy cũng không mua nổi.

 

“Nếu không phải em muốn ly hôn với anh, có lẽ anh vẫn còn bị nó lừa gạt.”

 

Vẻ mặt Từ Tĩnh Châu vô cùng nghiêm nghị, nhưng trong đáy mắt anh nhìn tôi lại ẩn chứa sự áy náy và thương xót.

 

Thật ra những chuyện này tôi không hề trách anh, vì Từ Tĩnh Huyên vốn rất giỏi diễn kịch, chỉ cần Từ Tĩnh Châu ở nhà, cô ta luôn giả vờ thân thiết với tôi.

 

Còn tôi, vì không muốn anh phân tâm vì chuyện vặt trong nhà, nên cũng chưa từng nói cho anh biết bộ mặt hai lưỡi của Từ Tĩnh Huyên.

 

Dù sao, những hành động trẻ con đó cũng không làm tôi mất miếng thịt nào, tôi cũng có thể nhẫn nhịn được.

 

Tôi nhất quyết đòi ly hôn, cứ như chọc thủng cái mụn nhọt, Từ Tĩnh Huyên đắc ý vênh váo, mới lộ bộ mặt thật trước mặt anh trai cô ta.

 

“Khi nào nó biết điều, biết tôn trọng chị dâu thì hãy nói.”

 

“Anh không cần vậy đâu, cô ấy chỉ không thích tôi làm chị dâu thôi, cũng không phải lỗi lớn gì.”

 

“Nó không thích cũng phải thích, không chấp nhận cũng phải chấp nhận, vợ của anh, chỉ có mình em.”

 

“Từ Tĩnh Châu… nhưng còn Lâm Bạch Lộ, chẳng phải anh luôn thích cô ta sao…”

 

“Ai nói với em anh thích cô ta?”

 

Anh cau mày, không nhịn được đưa tay khẽ gõ vào trán tôi: “Em nghe mấy chuyện vớ vẩn này ở đâu vậy?”

 

“Nhưng… trong máy tính anh không phải có ảnh chụp chung của hai người sao, anh còn giúp cô ta kiện ly hôn, năm ngoái sinh nhật tôi, anh nói đi công tác, nhưng lại đi uống trà chiều với cô ta, đến một câu chúc mừng sinh nhật tôi cũng không nhận được…”

 

Càng nói giọng tôi càng nghẹn lại.

 

Con người tôi vốn cứng đầu lại kiêu ngạo, chút tự trọng đáng cười kia cứ mãi quấy phá, không cho phép tôi thốt ra những lời này.

 

“Ảnh chụp chung?”

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi