1. Home
  2. Đô Thị
  3. Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Về Nước
  4. Chương 5

Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Về Nước

Chương 5

❮ sau
tiếp ❯

Vì vậy, tôi không thấy được Từ Tĩnh Châu vẫn luôn nhìn theo bóng lưng tôi qua cửa kính xe.

 

Cho đến khi bóng dáng tôi khuất hẳn, ánh mắt anh vẫn chưa thu về.

 

Cảm xúc của tôi tụt dốc suốt một tuần, trong khoảng thời gian đó Cố Hoài Sâm tìm mọi cách liên lạc, tìm gặp tôi nhưng đều bị tôi từ chối.

 

Tôi nhốt mình trong nhà cho đến khi An Noãn hẹn đi mua sắm, uống trà chiều.

 

Hai đứa tôi mua sắm điên cuồng một đống quần áo, túi xách, quả nhiên thứ khiến phụ nữ vui vẻ chỉ có mua sắm mà thôi.

 

Tôi vừa gọi một ly trà sữa khoai môn size lớn, còn chưa kịp cắm ống hút.

 

Thì trước mặt bỗng xuất hiện một bóng dáng nhỏ nhắn, yếu ớt.

 

Tôi ngước mắt lên nhìn, Lâm Bạch Lộ cũng đang nhìn tôi với vẻ mặt có chút áy náy.

 

“Giang Dao.”

 

Cô ta nhẹ nhàng gọi tên tôi.

 

Tôi đánh giá cô ta, tóc đen dài thẳng, váy dài màu be, trang điểm nhạt, không quá xinh đẹp nhưng lại dịu dàng, thanh tú, đúng kiểu con gái mà đàn ông thích.

 

Nhưng tôi và cô ta đâu có thân thiết, sao lại gọi thẳng tên tôi như vậy?

 

“Có chuyện gì sao?”

 

“Tôi có thể nói chuyện với cô được không?”

 

“Không thể.”

 

“Giang Dao… Tôi biết cô rất hận tôi.” Giọng Lâm Bạch Lộ hơi run rẩy.

 

“Hả??”

 

Tôi mới nói có sáu chữ, sao cô ta đã sắp khóc rồi?

 

Thôi thôi thôi, cô ta mà khóc thì chẳng phải Từ Tĩnh Châu sẽ đau lòng mà đến bóp chết tôi sao.

 

Tôi vội vàng đặt ly trà sữa xuống, đổi giọng nhiệt tình:

 

“Lâm tiểu thư, cô muốn nói chuyện gì với tôi? Tôi thấy bên kia không có ai, hay chúng ta qua đó nói chuyện nhé?””

 

Lâm Bạch Lộ mắt đỏ hoe, ngoan ngoãn gật đầu với tôi như một chú thỏ trắng nhỏ, đặc biệt nghe lời nói: “Được, vậy tôi nghe cô.”

 

Tôi và An Noãn nhìn nhau, cả hai đều thấy trong mắt đối phương sự tự ti.

 

Thảo nào Từ Tĩnh Châu lại để ý cô ta đến vậy, một đóa bạch liên yếu đuối như thế, nếu tôi là đàn ông, tôi cũng thích.

 

Trong lòng chua xót, hóa ra vẻ ngoan hiền trước đây của tôi trong mắt Từ Tĩnh Châu chắc buồn cười lắm.

 

Nhìn Lâm Bạch Lộ người ta xem, tự nhiên và tinh tế biết bao.

 

Thảo nào cưới anh hai năm trời, bị anh chiếm tiện nghi không ít, mà Từ Tĩnh Châu vẫn không thích tôi.

 

Tôi đi theo sau Lâm Bạch Lộ, cô ta đi giày cao gót, dáng đi uyển chuyển, như một đóa bạch liên mỏng manh.

 

Còn tôi mặc quần short với áo phông, búi tóc củ tỏi, trông như sinh viên chưa trưởng thành.

 

Haizz.

 

Vai tôi rũ xuống, có chút ỉu xìu.

 

Nhưng mà, dù có cố gắng ăn mặc xinh đẹp, đoan trang như trước, trước sự thiên vị tuyệt đối của đàn ông, thì Từ Tĩnh Châu cũng sẽ chẳng thèm liếc tôi một cái.

 

Vậy nên, cứ là chính mình thôi, ít nhất còn được thoải mái vui vẻ.

 

“Giang Dao, tôi biết, tất cả là tại tôi mới khiến cô và Tĩnh Châu ly hôn.”

 

Lâm Bạch Lộ vừa dừng lại đã đi thẳng vào vấn đề.

 

Haizz, y như mấy cái motip trong mấy trăm cuốn tiểu thuyết tổng tài tôi từng đọc.

 

Tôi cười tủm tỉm nhìn cô ta: “Đúng vậy, tất cả là tại cô.”

 

Lâm Bạch Lộ khựng lại một chút, nhưng rất nhanh, mắt cô ta đã đỏ hoe nhìn tôi, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi:

 

“Giang Dao, cô ngàn vạn lần đừng hiểu lầm, tôi và Tĩnh Châu chỉ là bạn học cũ, anh ấy giúp tôi cũng chỉ là nể tình bạn bè thôi.”

 

“Hơn nữa, giữa chúng tôi dù có chút gì đó thì cũng là chuyện rất lâu trước đây rồi, cô thật sự không cần phải so đo như vậy đâu.”

 

“Việc cô đột nhiên đòi ly hôn với anh ấy khiến tôi cảm thấy vô cùng áy náy, nếu vì chuyện của tôi mà hai người bất hòa thì tôi đáng chết vạn lần.”

 

“Đạo lý cô hiểu rõ như vậy, sao còn cố tình qua lại thân mật với người đã có vợ?”

 

“Nếu cô thấy áy náy, sao còn để anh ấy ngủ lại chỗ cô? Chẳng lẽ ngủ với chồng người khác thì kích thích hơn sao?”

 

Lâm Bạch Lộ khựng lại một chút, “Giang Dao… Cô hiểu lầm rồi.”

 

“Hiểu lầm gì? Hai người chỉ là đắp chăn bông tâm sự thôi à?”

 

“Chẳng qua là vì chuyện ly hôn mà tâm trạng tôi không tốt, với lại vừa về nước chưa quen khí hậu, Tĩnh Châu lo lắng nên mới ở lại chăm sóc tôi thôi.”

 

Đáy mắt Lâm Bạch Lộ rưng rưng: “Giang Dao, cô ngàn vạn lần đừng hiểu lầm nhé, giữa tôi và Tĩnh Châu rất trong sạch, chúng tôi không làm gì cả.”

 

“Hơn nữa, nếu giữa chúng tôi thật sự như cô nghĩ, thì lúc trước tôi đã trực tiếp gả cho anh ấy rồi.”

 

“Giang Dao, sự nghiệp của Tĩnh Châu đang trên đà phát triển, rất bận rộn, cô không nên gây thêm phiền phức cho anh ấy vào lúc này. Cô cũng đã hai mươi lăm tuổi rồi, không còn là trẻ con nữa. Trước đây Tĩnh Châu nói cô còn nhỏ chưa hiểu chuyện, nhưng bây giờ cô đã gả cho anh ấy hai năm rồi, cũng nên biết điều một chút.”

 

Lâm Bạch Lộ hết lời khuyên nhủ tôi, nếu không biết cô ta là tiểu tam của chồng cũ, chắc tôi đã cảm động rồi.

 

Đến bố tôi còn chưa từng kiên nhẫn khuyên nhủ tôi như vậy.

 

“Nói xong chưa?”

 

“Còn gì muốn bổ sung nữa không?”

 

“Nếu không còn gì thì tôi đi trước đây.”

 

“Giang Dao… Tôi chỉ là có lòng tốt, không muốn thấy vợ chồng cô bất hòa, Tĩnh Châu là một trong những người quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, tôi hy vọng anh ấy hạnh phúc.”

 

“Tôi và Từ Tĩnh Châu đã ly hôn rồi, cô muốn anh ấy hạnh phúc thì bây giờ có thể đi làm vợ lẽ cho anh ấy đấy, cô gả vào, anh ấy chắc chắn vui lắm, mẹ anh ấy cũng vui, em gái anh ấy lại thân với cô, đương nhiên cũng vui. Các người đúng là một nhà vui vẻ, đúng là tứ bảo cát tường, mau đi đi Lâm tiểu thư, gia nhập gia đình họ, hoàn thành cuộc sống hòa hợp đi, tôi chúc mừng cô, vỗ tay trước cho Từ phu nhân tương lai.”

 

09

 

Tôi vẫn mỉm cười nhìn cô ta.

 

Nhưng bàn tay giấu sau lưng đã siết chặt đến đau nhói, lòng bàn tay mềm mại như muốn rách toạc.

 

Đau đến chết tôi cũng không thể khóc trước mặt cô ta.

 

Cái tên khốn Từ Tĩnh Châu, vậy mà lại bêu xấu tôi trước mặt bạch nguyệt quang của anh…

 

Đúng, tôi ngây thơ, tôi không trưởng thành, tôi không hiểu chuyện, nhưng ai bảo anh cưới tôi, ai bảo anh hứa sẽ đối tốt với tôi, chăm sóc cho tôi, để tôi mãi vui vẻ vô lo?

 

Trước khi kết hôn, chính anh đã quỳ trước mộ mẹ tôi thề thốt, nói sẽ cưng chiều Dao Dao như con gái.

 

Sau này, cũng chính anh lại ghét bỏ tôi trẻ con, không chín chắn.

 

Vậy mà hai năm qua, tôi gả cho anh, mỗi ngày đều dậy sớm làm bữa sáng, giúp anh quán xuyến việc nhà, thậm chí giặt giũ, dọn dẹp phòng cho Từ Tĩnh Huyên.

 

Tôi theo mẹ anh đi dạo phố, xách túi, rót nước khi bà ta đánh bài, cùng bố anh đi khám sức khỏe, học nấu các món canh.

 

Anh uống rượu khó chịu, tôi nấu canh giải rượu cho anh. Anh đi công tác cả tháng, tôi nhớ anh đến phát khóc trong đêm, nhưng cũng không dám làm phiền anh làm việc, đến cả gọi video cũng không dám.

 

Hai năm kết hôn, thời gian anh ở nhà ít đến đáng thương.

 

Thế giới của tôi từ xoay quanh anh, đã biến thành xoay quanh gia đình anh.

 

Họ đối xử với tôi tệ bạc thế nào, tôi cũng đều nhẫn nhịn, bởi vì tôi yêu anh, nên mới ngốc nghếch mà yêu cả những người xung quanh anh.

 

Những lúc tôi tùy hứng, những khi tôi làm nũng với anh, chẳng qua cũng chỉ là muốn nhận được một chút quan tâm từ chồng mình mà thôi.

 

Nhưng anh lúc nào cũng lạnh nhạt, chỉ khi có nhu cầu mới hôn tôi, nói với tôi vài lời ngọt ngào.

 

Vừa xuống giường anh đã mang bộ mặt cấm dục, giải quyết mọi chuyện công tư rạch ròi, chẳng chút tình người.

 

Tôi còn phải hiểu chuyện, phải trưởng thành đến mức nào nữa đây?

 

Hơn hai năm qua tôi chẳng vui vẻ gì, giờ cuối cùng tôi cũng quyết tâm ly hôn, vậy mà “tiểu tam” của anh còn giở giọng mỉa mai.

 

Dựa vào đâu mà tôi phải chịu đựng cái thứ bực tức này?

 

Nếu Lâm Bạch Lộ còn tiếp tục khiêu khích tôi, tôi thật không ngại phát điên cho bọn họ xem, tức nước vỡ bờ đấy!

 

Nhưng Lâm Bạch Lộ không cho tôi cơ hội đó, có lẽ những lời tôi vừa nói đã chọc giận cô ta.

 

Mặt cô ta tái mét, khóc lóc thảm thiết, tôi đau đầu quá, quay sang cầu cứu An Noãn.

 

Lâm Bạch Lộ lại đưa tay về phía tôi, theo phản xạ tôi tưởng cô ta định đánh nên đã đẩy tay cô ta ra.

 

Kết quả, cô ta loạng choạng rồi ngã nhào ra đất?

 

An Noãn thấy vậy cũng vội chạy tới, hai đứa tôi đang định đỡ cô ta dậy thì Lâm Bạch Lộ ôm bụng dưới, khẽ rên rỉ:

 

“Giang Dao… Xin cô đấy, mau gọi cấp cứu giúp tôi, tôi có thai rồi, vẫn đang uống thuốc dưỡng thai.”

 

An Noãn nghe vậy liền nhìn tôi, còn tôi sau một thoáng sững sờ, cũng lập tức hiểu ra.

 

Hóa ra Từ Tĩnh Châu và cô ta không phải mới nối lại tình xưa đêm hôm đó, mà là từ năm ngoái, vào sinh nhật tôi, họ đã gặp nhau ở nước ngoài rồi.

 

Năm nay, Từ Tĩnh Châu cũng từng đi công tác nước ngoài.

 

Anh tận tâm tận lực giúp Lâm Bạch Lộ kiện tụng ly hôn, vừa bỏ tiền, vừa bỏ công sức, vậy nên, đứa bé trong bụng Lâm Bạch Lộ, có khi nào là của anh không…

 

Tất cả sự kiên cường, vẻ bất cần, tiêu sái mà tôi cố gắng gồng mình tạo ra, trong khoảnh khắc này, hoàn toàn sụp đổ.

 

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, trước mắt mờ mịt.

 

An Noãn hoảng sợ, không ngừng lay người tôi:

 

“Dao Dao, Dao Dao cậu đừng làm tớ sợ, nếu cậu muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng như vậy, tớ sợ lắm…”

 

Nước mắt tôi trào ra như vỡ đê, nhưng cổ họng lại như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt. Tôi không thể khóc, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.

 

Nó bóp chặt đến mức tôi không thở nổi, tim tôi như bị thứ gì đó xoắn lại, đau nhói, đau dữ dội.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi