Quá Khứ Hiện Tại Tương Lai Đều Là Em
Chương 5
❮ sau❯19
Nghề của Thẩm Duật Chu rất bận, dăm ba ngày không gặp là chuyện bình thường.
Nghe bạn tôi nói, ở những nơi như quán bar, có rất nhiều trai trẻ đẹp trai.
Nhưng cậu tôi không bao giờ cho tôi đến những chỗ đó.
Bây giờ yêu đương rồi.
Thẩm Duật Chu cũng không cho tôi đến đó.
Hôm nay nghe các cô ấy bàn tán, tôi tò mò nên đi theo.
Nói thật, trai ở quán bar cũng có đẹp, nhưng không quá xuất sắc, hơn nữa ai nấy đều nhuộm tóc vàng tóc trắng, trông chẳng chín chắn chút nào.
Tôi đang định rời đi thì nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của cậu ở quán bar.
Trong lòng cậu ấy ôm một… người đàn ông?
Tôi dụi mắt, chắc chắn không nhìn nhầm, lén lút đi theo.
Cậu và người đàn ông kia rời khỏi quán bar, lái xe đi.
Tôi lén lái xe bám theo sau.
Cho đến khi cậu khoác tay người đàn ông kia bước vào khách sạn năm sao.
Tôi im lặng.
Tôi đi lên, tùy tiện làm một cái thẻ phòng.
Với sự hiểu biết của tôi về cậu út, cậu ấy sẽ không bao giờ để bản thân phải chịu thiệt thòi.
Phòng khách sạn chắc chắn cũng là loại phòng tốt nhất.
Đứng trước cửa phòng khách sạn, tôi muốn gõ cửa, nhưng lại có chút chột dạ.
Cuối cùng, tôi gọi điện cho Thẩm Duật Chu.
Thẩm Duật Chu: “Bảo bối, tối nay mười hai giờ anh về nhé.”
Tôi kinh ngạc nói với Thẩm Duật Chu: “Thẩm Duật Chu, hình như cậu út của em thích đàn ông.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi lên tiếng: “Sao em biết?”
Tôi thành thật kể lại: “Tối nay em ở quán bar, vô tình thấy cậu út ôm một người đàn ông lên xe, em đi theo, hình như là vào khách sạn.”
“Em không dám gõ cửa.”
“Nếu như xu hướng tính dục của cậu ấy có vấn đề thì phải làm sao?”
Thẩm Duật Chu khẽ ho một tiếng, khuyên tôi: “Cái đó… Ngoan nào, hay là đừng gõ cửa nữa!”
Tôi khó hiểu: “Tại sao?”
Thẩm Duật Chu: “… Anh sợ em không chấp nhận được.”
Câu nói này của Thẩm Duật Chu đã khẳng định chắc chắn về xu hướng tính dục của cậu út tôi.
Tôi có chút đau lòng: “Cậu ấy thật sự thích đàn ông sao anh?”
Thẩm Duật Chu: “Ừm.”
Tôi tò mò hỏi: “Là ai vậy?”
Thẩm Duật Chu không nói gì.
Anh không nói, khiến tôi càng thêm sốt ruột, thậm chí có chút lo lắng.
“Anh nói đi chứ, không phải là anh đấy chứ!”
Thẩm Duật Chu khẽ trách: “Em nghĩ gì vậy!”
Tôi: “Vậy tại sao anh không cho em gõ cửa?”
Thẩm Duật Chu: “Anh chỉ lo cho em thôi.”
Cảm giác Thẩm Duật Chu có chuyện giấu mình, tôi không tin lắm, nghi ngờ hỏi anh: “Anh muốn đăng ký kết hôn với em như vậy, không lẽ nào anh coi em là bình phong à?”
“Đệt!”
Thẩm Duật Chu buột miệng chửi thề, rồi bắt đầu mặc kệ.
“Bảo bối, gõ đi! Gõ không ra thì cứ gõ mạnh vào!”
Tôi: “…”
Anh tức giận, cúp máy luôn.
20
Tôi len lén nhìn quanh hành lang, cuối cùng sợ run cả người gõ cửa phòng.
Tôi không thể ngờ được, người mở cửa lại là Cố Tây Diên.
Tôi nhìn Cố Tây Diên với vẻ mặt không thể tin nổi: “Chú út?”
Chú ấy mặc áo choàng tắm màu trắng, tóc vẫn còn hơi ẩm.
Chu Diệc Hành từ phòng tắm đi ra, quấn khăn tắm ngang hông, tay cầm khăn lau tóc.
“Ai thế!”
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, cậu ấy quay ngoắt người chạy vào phòng tắm.
Vẻ mặt tôi thay đổi liên tục, cuối cùng dừng lại ở sự khó tin: “Hai người…”
Cậu út thay quần áo xong, từ phòng tắm đi ra, mặt mày chột dạ, vẫn cố giải thích với tôi.
“Tân Ngu, không phải như con nghĩ đâu.”
Tôi thật sự có chút khó chấp nhận: “Hai người ở bên nhau bao lâu rồi?”
Tại sao cậu út và chú út thương tôi nhất lại thành một đôi?
Cậu út khẽ nói: “Sáu năm.”
Chú út dỗ dành tôi: “Thôi nào Tân Ngu, nếu con thấy chú út có vấn đề, chú út sẽ cố gắng làm người bình thường, chia tay với cậu út của con.”
Cậu út huých cùi chỏ vào người chú út, lườm chú ấy một cái.
Ý cảnh cáo mười phần.
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra, tại sao ban đầu chú út thường xuyên đến nhà ông bà ngoại thăm tôi.
Cậu út và chú út vốn rất thân thiết, nhưng sau đó quan hệ của hai người lại trở nên tồi tệ.
Cả hai người họ đều vây quanh tôi, rất lo lắng cho khả năng chịu đựng của tôi lúc này.
“Vậy nên trước đó khi con về nhà, ra ngoài gọi điện thoại cho hai người nhưng không ai bắt máy, là cậu út đi tìm chú út đúng không ạ?”
Cậu út không phủ nhận: “Đúng vậy.”
Tôi day day thái dương: “Nhiều thông tin quá, để con từ từ load cái đã.”
Chú út cầm chìa khóa xe lên: “Để chú đưa con về.”
21
Vốn dĩ xe của tôi là để cho cậu út lái, nhưng cậu ấy không yên tâm, nhất quyết đòi ngồi chung xe với tôi và chú út.
Xe của tôi đành để lại cửa khách sạn, sáng mai sẽ có người đến lái đi.
Suốt dọc đường tôi im lặng, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi một vấn đề mà mọi người quan tâm nhất.
“Con có thể hỏi hai người một câu được không?”
Chú út nói: “Con cứ hỏi đi.”
Tôi tò mò nhìn hai người: “Vậy ai trên ai dưới ạ?”
Chú út: “…”
Cậu út xoay mặt tôi lại: “Ngoan, đây không phải chuyện trẻ con nên hỏi.”
Tôi gạt tay cậu ấy ra: “Con không phải trẻ con.”
Chú út là người dễ nói chuyện nhất, tôi dịu dàng hỏi: “Chú út, chú có thể nói cho con biết được không?”
Chú út: “Cậu út của con thương chú, chú nằm trên.”
Đáp án nằm ngoài dự đoán.
Mặc dù chiều cao của hai người như nhau, nhưng chú út luôn rất dịu dàng, còn cậu út thì có chút phóng đãng, hơn nữa rất bá đạo.
Tôi còn tưởng rằng chú út là người nằm dưới.
Tôi chớp chớp mắt, nhìn về phía cậu út.
Cậu út lườm tôi một cái, quát lớn: “Nhìn cái gì mà nhìn!”
“Con là người đã có đối tượng rồi, để đối tượng của con biết con ở đây hỏi thăm tình huống của hai chúng ta, con nói xem cậu ấy có ghen không?”
Tôi lè lưỡi với cậu ấy.
22
Về đến nhà, tôi mệt rã rời, vừa đặt lưng xuống đã ngủ ngay.
Thẩm Duật Chu có mật mã và chìa khóa nhà tôi.
Thậm chí buổi tối vào phòng tôi cũng rất tự nhiên.
Vừa mở mắt ra, tôi đã thấy Thẩm Duật Chu nằm bên cạnh, trên người vẫn còn mặc bộ đồng phục phi công, mang theo hương thơm thanh mát của cây tùng.
Anh ôm tôi: “Không phải anh đã bảo em đừng đến những nơi như quán bar rồi sao?”
Tôi khẽ giải thích: “Em chỉ tò mò muốn biết mấy con sói con mà họ nói trông như thế nào thôi!”
“Không cần phải tò mò, anh chính là một con đây.”
Anh vừa nói vừa cắn găng tay trắng ra.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Duật Chu ôm tôi vào lòng, cười nói: “Hôm nay là 520, rất thích hợp để đi đăng ký kết hôn.”
Tôi buồn ngủ díu cả mắt, lẩm bẩm: “Đây là nhà em! Ông bà ngoại em còn ở dưới lầu, anh đúng là không coi mình là người ngoài mà!”
Thẩm Duật Chu: “Gọi một tiếng chồng xem nào.”
Tôi nhắm mắt, ngoan ngoãn gọi: “Chồng ơi ~”
Đừng hỏi sao tôi lại nghe lời thế!
Nếu tôi không gọi, anh có cả tá cách khiến tôi phải gọi!
Anh lại ôm tôi vào lòng: “Ngủ thêm chút nữa đi, lát nữa dậy rồi chúng ta đi đăng ký.”
23
Hai tháng sau, cậu út cuối cùng cũng nói cho ông bà ngoại tôi biết chuyện cậu ấy thích đàn ông.
Thêm vào đó, tôi ở bên cạnh lựa lời khuyên nhủ.
Ông bà ngoại tuy khó chấp nhận nhưng vẫn tỏ ý tôn trọng.
Cậu út tìm tôi: “Tân Ngu, bảo bối Tân Ngu của cậu, cậu có chuyện muốn bàn với cháu, được không?”
Tôi hỏi cậu ấy: “Chuyện gì vậy ạ?”
Cậu ấy ném giấy chứng nhận kết hôn của mình và chú út về phía tôi với vẻ mặt đắc ý.
“Con xem này, ông bà ngoại con đã chấp nhận chuyện xu hướng tính dục của cậu rồi, chấp nhận việc cậu và chú út của con ở bên nhau, chỉ là về vấn đề con cái, cậu và chú út của con đều không có cách nào.”
“Sau này con có con, đứa đầu lòng có thể mang họ Chu không?”
Tôi thì không vấn đề gì.
Chu là họ của mẹ tôi, hơn nữa từ nhỏ tôi đã được ông bà ngoại và cậu chăm sóc.
Nhưng còn Thẩm Duật Chu…
Tôi liếc mắt nhìn anh.
Thẩm Duật Chu mỉm cười gật đầu đồng ý: “Được thôi.”
Cậu út khoanh tay, làm bộ như một đạo sĩ giang hồ, chắp tay cảm tạ Thẩm Duật Chu: “Cảm ơn, cảm ơn người anh em! Cậu đúng là bố mẹ tái sinh của tôi mà.”
Thẩm Duật Chu nhướng mày: “Gọi một tiếng ‘bố’ tôi nghe thử xem nào?”
Cậu út siết chặt nắm đấm, làm bộ dọa anh: “Gọi con mẹ cậu ấy!”
Thẩm Duật Chu chống cằm, giọng điệu nhàn nhạt mà đầy ẩn ý: “Không chịu gọi hả? Vậy thì con của tôi và Tân Ngu, cứ để nó mang họ Thẩm đi.”
Tôi mím môi, lén lút cười.
Chỉ thích nhìn cậu út bị chơi xỏ.
Cậu ấy trừng mắt lườm tôi: “Cười cái gì mà cười, nếu cậu gọi gọi cậu ấy là bố, vậy con phải gọi cậu ấy là gì?”
Tôi: “…”
Đúng là hết cười nổi.
Ngoại truyện của Chu Nhất Thẩm.
Chu Nhất Thẩm, vừa có Chu vừa có Thẩm.
Thẩm Duật Chu đúng là biết cách đặt tên.
Tôi thường gọi bé là Nhất Nhất.
Nhất Nhất từ khi sinh ra đã được mọi người yêu thương, có cậu út và chú út vô cùng yêu chiều.
Ông bà ngoại tôi tuy đã lớn tuổi nhưng ngày nào cũng muốn gặp Tiểu Nhất Nhất.
Hôm Tiểu Nhất Nhất làm lễ thôi nôi, chẳng chọn thứ gì, chỉ quấn lấy chú út và cậu út của tôi đòi bế.
Tôi che mặt, có chút lo lắng.
Đứa bé này có lẽ là giống ông cậu và ông chú bên ngoại rồi.
Thẩm Duật Chu hít sâu một hơi, an ủi tôi: “Đừng lo, không giống đâu.”
Tôi: “…”
Rõ ràng mặt anh cũng căng thẳng, lo lắng chết đi được!
Tiểu Nhất Nhất được cậu út bế, bàn tay nhỏ bé thò vào túi lấy ra một chiếc huy hiệu trên bộ đồng phục phi công của Thẩm Duật Chu.
Hết.