Quá Khứ Hiện Tại Tương Lai Đều Là Em
Chương 4
❮ sautiếp ❯14
Cố Trung Quốc lại nói: “Bố sẽ không hại con đâu, Phó Bạc Nguyễn là một người tài giỏi, con gả cho hắn ta chắc chắn sẽ không chịu thiệt thòi.”
Cố Trung Quốc: “Hắn ta cũng chỉ tầm ba mươi tuổi, lớn hơn con mười mấy tuổi là cùng, rất bình thường.”
Tôi nhìn thoáng qua Bạch Mộng Đình đứng sau lưng ông ta, giọng đầy hàm ý: “Ý ông là bình thường nhỉ?”
Sắc mặt Cố Trung Quốc lập tức khó coi đến cực điểm.
Tôi đặt ly xuống, lạnh lùng nói: “Cố Trung Quốc, đừng có mơ tưởng nữa. Từ giờ, tôi và ông cắt đứt quan hệ cha con, sau này đừng có gọi điện làm tôi buồn nôn.”
Tôi quay người rời đi, nhưng ông ta trầm giọng quát:
“Đứng lại.”
“Đừng tưởng lớn lên ở nhà ông ngoại con thì bố không thể quản con. Làm con, báo hiếu bố mình có gì sai sao?”
Tôi liếc nhìn Cố Tân Vân, giọng mỉa mai: “Cố Tân Vân thường ở bên cạnh ông đấy, sao ông không để cô ta báo hiếu?”
Trên mặt Cố Trung Quốc thoáng hiện chút chột dạ: “Em gái con còn nhỏ…”
Tôi nhếch môi: “Mười bảy tuổi cũng chẳng nhỏ đâu. Lắm lắm thì đính hôn trước, từ từ chờ cũng được mà.”
Tôi chẳng muốn ở lại ngôi nhà đáng ghê tởm này thêm phút nào nữa, liền xoay người bước đi.
Cố Tân Quý xông tới, đẩy tôi mạnh một cái.
“Đồ con gái độc ác!”
Tôi không đứng vững, ngã xuống đất, đầu đập vào sàn nhà.
Tôi ôm trán đứng dậy.
Cố Trung Quốc không nói gì, Bạch Mộng Đình và Cố Tân Vân ở phía sau mím môi cười trộm.
Tôi lạnh lùng nhìn Cố Tân Quý: “Xin lỗi đi.”
Lúc này Bạch Mộng Đình đi ra, che chở cho Cố Tân Quý.
“Tân Ngu, Tân Quý mới có bảy tuổi, con không chấp nhặt với một đứa trẻ chứ? Dù sao nó cũng là em trai của con.”
Tôi mỉm cười nhạt với bà ta.
“Đúng vậy, em trai tôi, đương nhiên là tôi phải dạy dỗ cẩn thận rồi.”
Tôi lấy móc chìa khóa trong túi ra, cười lắc lắc trước mặt Cố Tân Quý.
Móc chìa khóa không chỉ phát ra tiếng nhạc mà còn có thể tỏa ra ánh sáng bảy màu.
Cố Tân Quý chạy về phía tôi, giật lấy móc chìa khóa.
Tôi liền túm lấy tai cậu ta, vặn một cái thật mạnh.
Cố Tân Quý ôm tai, đau đến mức giậm chân: “A a a, đau quá…”
Bạch Mộng Đình lập tức biến sắc: “Tân Ngu, mau buông tay, nó là em trai con, con dám vặn tai nó!”
Tôi sa sầm mặt, buông Cố Tân Quý ra: “Làm em trai thì phải biết thân biết phận, các người không dạy dỗ nó, thì sẽ có người khác dạy dỗ nó.”
Nói xong, tôi không ở lại thêm nữa mà nhanh chóng rời đi.
15
Bên ngoài trời đang mưa, tôi không thấy cậu út ở cổng nhà họ Cố.
Tôi lấy điện thoại ra gọi cho cậu ấy, điện thoại báo máy bận.
Tôi lại gọi cho chú út, cũng tắt máy.
Gọi mấy lần, cả hai người đều không bắt máy.
Hơn nữa, xung quanh đây đều là khu biệt thự, nhà nào cũng có xe riêng, bình thường rất khó bắt xe.
Chứ đừng nói đến bây giờ trời đã tối, lại còn mưa gió.
Mặt tôi trắng bệch vì lo lắng.
Trời đã tối đen lại còn mưa.
Tôi đành phải gọi điện cho Thẩm Duật Chu.
Sáng nay tôi còn tỏ thái độ với người ta, tối đến lại nhờ người ta đến đón.
Nói thật, anh từ chối cũng là chuyện dễ hiểu.
Điện thoại kết nối, tôi không dám lên tiếng trước.
Giọng nói trầm thấp của Thẩm Duật Chu vang lên: “Tân Ngu?”
Tôi hít sâu một hơi, có chút sợ anh sẽ từ chối.
“Anh có thể đến đón em được không?”
Thẩm Duật Chu hỏi: “Em ở đâu thế?”
Tôi lập tức báo địa chỉ: “Em đang ở khu Mộ Dương, gần nhà cũ của em.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây, tôi lại nói: “Em đã gọi điện cho cậu út và chú út rồi, nhưng điện thoại của họ đều tắt máy, bây giờ em thấy hơi khó chịu.”
Thật sự là có chút khó chịu.
Hai má nóng bừng, miệng khô lưỡi rát.
Qua điện thoại, tôi nghe thấy tiếng Thẩm Duật Chu đóng cửa.
“Em gửi định vị đi, tìm chỗ nào đó trú mưa, đừng chạy lung tung, anh qua đó ngay.”
Thẩm Duật Chu đến rất nhanh.
Quãng đường bình thường đi cao tốc mất ba mươi phút, anh chỉ mất hai mươi phút đã đến.
Mặt tôi ửng đỏ, cảm giác khó chịu trong người càng lúc càng tăng, nhưng khi ngửi thấy mùi hương thanh mát trên người Thẩm Duật Chu thì lại có chút dịu đi.
Tôi muốn nhào vào lòng anh, nhưng lý trí mách bảo tôi không được làm thế.
Anh bế tôi lên xe, đợi anh vừa ngồi vào, tôi vô thức xích lại gần anh.
Chỉ có như vậy, cảm giác nóng rát trong lòng tôi mới được xoa dịu phần nào.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.
Tôi cũng không biết tại sao mình lại như vậy.
Vốn dĩ tôi vẫn còn chịu được, nhưng vừa nhìn thấy anh, cảm giác trống rỗng trong lòng tôi liền trào dâng.
“Thẩm Duật Chu, em khó chịu…”
Thẩm Duật Chu một tay lái xe, tay còn lại sờ lên vầng trán nóng hổi của tôi.
Giây tiếp theo, anh cau mày.
“Sao lại nóng như vậy? Em sốt rồi à?”
Tôi khẽ gật đầu với anh, khóe mắt đọng một làn hơi nước.
Chắc là tôi sốt thật rồi.
Toàn thân nóng ran.
Tôi tựa vào vai anh, tay ôm lấy eo anh, nhưng lại không an phận mà lần mò khắp người anh.
“Tân Ngu, có phải là em bị bỏ thuốc rồi không?”
16
Tôi hơi sững sờ.
Bị bỏ thuốc ư?
Là cốc sữa đó sao?
Cơm canh mọi người đều ăn, chỉ có cốc sữa đó, bọn họ đều không uống.
Anh gạt tay tôi đang lộn xộn ra, nhưng không hất tay tôi, mà nắm chặt lấy tay tôi, một tay lái xe.
Thẩm Duật Chu ra khỏi đường cao tốc, dừng xe ở ven đường vắng vẻ.
Anh hạ ghế của tôi xuống.
Thẩm Duật Chu giữ chặt tay tôi đang cựa quậy: “Được, ngày mai em đừng có mà quỵt nợ.”
Tôi gật đầu.
Anh lại hỏi: “Đi đăng ký kết hôn không?”
Tôi lại lắc đầu.
Anh ngồi dậy: “Không đăng ký thì không cho, anh không muốn bị coi là tội phạm cưỡng hiếp.”
Tôi nuốt nước bọt, giọng hơi khàn, muốn giải thích với anh.
“Không phải cưỡng hiếp, em tự nguyện.”
Thẩm Duật Chu: “Vậy cũng không được, em bây giờ không đủ tỉnh táo, sáng mai lại trở mặt không nhận người.”
Tôi lắc đầu đảm bảo với anh: “Sẽ không đâu.”
Thẩm Duật Chu nhìn tôi một cái thật sâu: “Em sẽ.”
Tôi khẽ gọi anh: “Anh Duật Chu à…”
Ngay cả chính tôi cũng không nhận ra, tiếng “anh Duật Chu” này lại ngọt ngào, lại đòi mạng đến thế.
Hồi nhỏ tôi thường gọi anh là anh Duật Chu.
Bởi vì anh là anh em của cậu tôi, cậu tôi cứ bắt tôi gọi anh là chú.
Nếu không, cậu ấy sẽ cảm thấy mình còn già hơn cả Thẩm Duật Chu.
Thẩm Duật Chu không nhịn được, buột miệng chửi thề: “Mẹ kiếp!”
Anh xoay người, tắt đèn trong xe.
17
Sau khi thuốc trong người tôi được giải, Thẩm Duật Chu lại bắt đầu hỏi tôi.
“Nhóc con, em thật sự không muốn đăng ký kết hôn với anh à?”
Tôi im lặng không nói gì.
Thẩm Duật Chu bất đắc dĩ thở dài: “Tại sao? Dù sao em cũng phải cho anh một câu trả lời chứ?”
Tôi nhìn anh: “Anh không thích em.”
Thẩm Duật Chu bật cười: “Không thích mà còn đòi đăng ký kết hôn với em à?”
Tôi nói: “Anh làm vậy là vì trách nhiệm.”
Thẩm Duật Chu giải thích: “Đêm đó là em say, còn anh thì không. Thế nên, em là buông thả trong cơn say, còn anh là cố ý.”
Tôi hít hít mũi: “Nhưng bốn năm trước, rõ ràng anh nói em còn quá nhỏ, sau đó ngày hôm sau bên cạnh anh liền có người khác.”
Thẩm Duật Chu thở dài, vén những sợi tóc dính trên mặt do mồ hôi của tôi.
“Đúng là còn quá nhỏ.”
“Vốn định đợi thêm hai năm nữa, giấu cậu út của em rồi yêu đương với em, ai ngờ em lại ra nước ngoài, hơn nữa anh gửi tin nhắn cho em, em cũng không thèm trả lời.”
“Nếu em còn nhỏ như vậy, mà anh đã đồng ý yêu đương với em, cậu út của em sẽ đánh chết anh mất.”
“Còn về chuyện em nói ngày hôm sau có người bên cạnh anh, hôm đó người đi cùng anh là chị họ của anh, em hỏi cậu út của em xem, bốn năm nay bên cạnh anh có cô gái nào không.”
Ngày hôm sau tôi liền phát sốt.
Tối qua vừa dầm mưa vừa phóng túng.
Sáng nay sốt ba mươi tám độ rưỡi.
Thẩm Duật Chu vào bệnh viện ở bên cạnh tôi, gọt táo cho tôi.
Cậu út biết tin tôi bị sốt liền vội vàng đến, đáy mắt ánh lên vẻ xót xa: “Tân Ngu, sao tự dưng con lại phát sốt thế này?”
Tôi nằm trên giường bệnh, tức giận nhìn cậu ấy: “Cậu còn nói nữa! Tối qua cậu đi đâu vậy? Sao không nghe điện thoại!”
“Xin lỗi bảo bối, cậu… Chuyện đó…” Cậu út lảng tránh ánh mắt, cũng không nói rõ được lý do.
“Sau này cậu không dám thế nữa.”
Tôi càng nghĩ càng tủi thân nói: “Bố con cho con uống thuốc, ông ta muốn con gả cho cái tên Phó Bạc Nguyễn gì đó có vợ đã mất để liên hôn. Con chạy ra ngoài gọi cho cậu, gọi cho chú út, nhưng hai người đều không bắt máy.”
Nếu tối qua Thẩm Duật Chu không nghe điện thoại, tôi thật sự không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa!
Cậu út nhận lỗi với tôi: “Xin lỗi, cậu sai rồi, lần sau nhất định cậu sẽ không tắt máy nữa.”
Ánh mắt cậu ấy thoáng qua vẻ tàn nhẫn: “Cậu lập tức đi tìm tên khốn đó tính sổ! Có ai lại đi tính kế con gái mình như vậy chứ?”
18
Sau khi xuất viện, tôi và Thẩm Duật Chu bắt đầu dần dần hẹn hò.
Tôi không biết cậu út đã nói gì với Cố Trung Quốc, nhưng Cố Trung Quốc không gọi điện cho tôi nữa.
Chú út của tôi trước giờ luôn không thèm tham gia vào mấy cuộc tranh đấu trong công ty.
Nhưng không biết vì sao, chú ấy không những vào công ty, mà còn nhanh chóng đứng vững gót chân với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai.
Nửa năm sau, ông nội giao phần lớn cổ phần công ty cho chú út.
Cố Trung Quốc lâm vào khủng hoảng tài chính, tóc ngày càng bạc trắng.
Cuối cùng, chú út ném cho ông ta một bản giám định quan hệ bố con.
Cố Tân Quý, đứa con trai mà ông ta luôn yêu thương, nâng niu trong lòng lại không phải con ruột của ông ta.
Vì trước đây nể tình anh em, chú út vẫn luôn giấu ông ta chuyện này.
Sau này nghe cậu tôi kể, Cố Trung Quốc thiên vị, bắt tôi phải gả cho Phó Bạc Nguyễn, người đã từng kết hôn một lần, còn bỏ thuốc tôi.
Chú tôi tức giận, mang kết quả giám định quan hệ bố con cho ông ta xem.
Cố Trung Quốc ly hôn với Bạch Mộng Đình, Bạch Mộng Đình ra đi tay trắng.
Hôm đó, Cố Trung Quốc tỏ ra hối hận với tôi.
Ông ta nói trong cốc sữa không hề bỏ thuốc, người bỏ thuốc là Bạch Mộng Đình, ông ta không hề hay biết.
Ai bỏ thuốc không còn quan trọng nữa, mọi chuyện đã qua rồi.
Việc tôi cần làm là sống thật tốt.
Cố Trung Quốc không yêu thương tôi, nhưng trên đời này chắc chắn sẽ có rất nhiều người yêu thương tôi.