1. Home
  2. Cổ Đại
  3. Nữ Phụ
  4. Chương 4

Nữ Phụ

Chương 4

❮ sau
tiếp ❯

7

 

Thật ra ta đã chẳng còn chút sức lực nào.

 

Chỉ là ta không muốn chết, không muốn cứ thế mặc người ta xâu xé.

 

Cho nên ta muốn liều một phen vì bản thân mình.

 

Ván cược tất tay của ta đã đổi lấy sự hỗn loạn của đám hạ nhân Vân gia.

 

Người nào người nấy đều cố sức kéo ta ra.

 

Có người túm tay, có người kéo chân, lại có kẻ bẻ đầu ta.

 

Ta mặc kệ tất cả, chỉ cần bọn chúng động vào người ta, ta liền dùng răng cắn mạnh vào cổ Vân Dao.

 

Còn không ngừng giật tóc, véo thịt nàng ta.

 

Năm năm chịu khổ ở Lĩnh Nam đã giúp ta dễ dàng đối phó với Vân Dao.

 

Vân Dao kêu la thảm thiết, vừa giận vừa sợ ta.

 

Sợ rằng ta sẽ thật sự cắn chết nàng ta.

 

Trước ranh giới sinh tử, vị đại tiểu thư cao cao tại thượng như Vân Dao cũng chẳng hơn gì con tiện tỳ như ta.

 

Không, thậm chí nàng ta còn không bằng ta.

 

Ít nhất ta không khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem.

 

Chuyện này đã trở nên ầm ĩ.

 

Bởi vì ta biết mình không còn đường lui, nên đã quyết tâm kéo Vân Dao cùng chết.

 

Một mạng của ta chẳng đáng gì.

 

Nhưng Vân Dao là người sắp trở thành hoàng tử phi, Vân gia không dám đánh cược.

 

Vân gia đã phái người đi mời Lý Thừa Cẩn.

 

Hắn ta vừa đến, ta đã thấy ánh mắt thất vọng của hắn ta.

 

“Liên Chi, một người tuyết mà nàng nặn ba ngày không xong, giờ còn dám bắt cóc Vân Dao, làm náo loạn cả lên, rốt cuộc nàng muốn gì?”

 

Tim ta như chìm xuống đáy vực.

 

Lý Thừa Cẩn thở dài, đưa tay về phía ta, “Ngoan, đừng làm ầm ĩ nữa, buông Vân Dao ra đi.”

 

Lý Thừa Cẩn thở dài, vươn tay về phía ta, “Ngoan, đừng làm rộn, buông Vân Dao ra.”

 

Ta không nhúc nhích, “Người không hỏi một câu nguyên do sao?”

 

Lý Thừa Cẩn không nói gì.

 

Mọi chuyện đều không cần nói ra.

 

Hắn ta không tin ta.

 

Không tin ta, người đã cùng hắn ta chịu khổ năm năm.

 

Ta nhếch mép cười: “Điện hạ, nhưng trước đây người sẽ hỏi.”

 

Ta nói với Quý phi nương nương rằng ta muốn về nhà, thật ra ta đã sớm không còn nhà nữa rồi.

 

Sau khi mẫu thân mất, phụ thân lấy kế mẫu, rồi có thêm đệ đệ muội muội.

 

Chỉ có ta, là dư thừa.

 

Nhưng ta, kẻ dư thừa này, cũng có tác dụng, có thể dùng để đổi tiền.

 

Ta bị phụ thân và kế mẫu bán đi lấy năm lượng bạc.

 

Sau đó theo bọn buôn người lưu lạc khắp nơi, cuối cùng vào cung, trở thành cung nữ thấp kém nhất.

 

Năm đó ta bảy tuổi.

 

Cuộc sống trong cung vừa dễ chịu lại vừa khó khăn.

 

Dễ chịu là vì công việc ít hơn ở nhà, cũng được ăn no, thậm chí còn có giường để ngủ.

 

Khó khăn là vì, mạng người ở đây rẻ mạt như cỏ rác.

 

Có một quản sự thái giám để ý đến ta, ta không chịu.

 

Thế là ta liền bị vu cho tội trộm cắp.

 

Bị đánh bằng roi thừa sống thiếu chết, nhổ cả móng tay, treo lên cây.

 

Không cho ăn uống, chờ chết.

 

Đó là nơi hẻo lánh nhất trong cung, ngoài việc dùng để trừng phạt đám cung nữ thái giám như chúng ta, ngày thường không ai bén mảng tới.

 

Nhưng đúng vào ngày ta sắp tắt thở, Tam hoàng tử vô tình xông vào.

 

Tam hoàng tử giật mình khi thấy ta bị treo lơ lửng, đám người hầu vội vàng dỗ dành bảo hắn ta rời đi.

 

Nhưng hắn ta đã nghe được những lời ta lẩm bẩm.

 

Hắn ta sai người: “Thả nàng ấy xuống, bổn hoàng tử muốn nghe xem nàng ấy đang nói gì?”

 

Ta lắp bắp: “Không phải… không phải ta trộm…”

 

Ta biết mình sắp chết, nhưng không cam lòng đến chết vẫn mang tiếng oan trộm cắp.

 

Nên ta cứ lẩm bẩm, lẩm bẩm mãi.

 

Tam hoàng tử hỏi ta: “Trộm? Ngươi trộm cái gì?”

 

Thật ra ta đã sớm mơ màng, căn bản không thể trả lời hắn ta.

 

Vậy mà hắn ta lại là người thích truy hỏi đến cùng.

 

Quản sự dẫn người đến, nói ta đã trộm một cây trâm, nghe đâu là vật chủ tử ban cho gã ta, vì thế mà ta bị phạt nặng.

 

Nằm dưới đất, ta vẫn lẩm bẩm: “Không phải… không phải ta trộm…”

 

Không biết có phải do ta quá thảm hại, hay là hắn ta động lòng trắc ẩn.

 

Hắn ta không tin lời thái giám quản sự, mà lại tin ta.

 

Tam hoàng tử phất tay, ra lệnh điều tra rõ ngọn ngành.

 

Chuyện thái giám quản sự ức hiếp cung nữ bị bại lộ, gã bị đánh chết.

 

Ta nhờ vậy mà tai qua nạn khỏi, không những sống sót mà còn được vào cung Thần phi hầu hạ.

 

Ta xem Tam hoàng tử là ân nhân cứu mạng.

 

Ta luôn nhớ rõ, hắn ta đã từng nói đầy khí phách: “Dựa vào cái gì ngươi nói là đúng, bổn hoàng tử nhất định phải tra cho ra lẽ!”

 

Nhưng bây giờ, hắn ta lại chẳng thèm hỏi.

 

8

 

Vân Dao bị ta khống chế, nước mắt lưng tròng gọi Lý Thừa Cẩn cứu nàng ta.

 

Ta nhìn Lý Thừa Cẩn chăm chăm, nhìn rất lâu, từ đáy mắt hắn ta thấy sự mất kiên nhẫn.

 

Cuối cùng ta cũng nhận ra, hắn ta đã không còn là Tam hoàng tử của ngày xưa nữa rồi.

 

“Liên Chi, có làm loạn cũng phải có giới hạn thôi.”

 

Lý Thừa Cẩn từng bước tiến lại gần ta, dùng giọng chỉ đủ ba người nghe được nói: “Nếu nàng thật sự làm Vân Dao bị thương, đến lúc đó bổn cung cũng không bảo vệ được nàng.”

 

“Nhưng người chưa từng bảo vệ ta mà.”

 

Lý Thừa Cẩn gỡ tay ta đang bóp cổ Vân Dao ra, hắn ta chắc chắn ta sẽ không chống cự hắn ta.

 

Ta quả thực không chống cự.

 

Vì ta rất lạnh, lạnh đến mức tay chân mất hết cảm giác, sắp không giữ nổi cổ Vân Dao nữa rồi.

 

Vừa thoát khỏi tay ta, Vân Dao liền nhào vào lòng Lý Thừa Cẩn.

 

“Cẩn ca ca, muội đau quá, đau quá đi.”

 

“Muội suýt chút nữa đã chết dưới tay Liên Chi cô nương rồi, hu hu… Cẩn ca ca, muội thật sự đáng ghét đến vậy sao? Đáng ghét đến mức muốn giết muội?”

 

Lý Thừa Cẩn ân cần an ủi Vân Dao.

 

Để hả giận cho nàng ta, Lý Thừa Cẩn trách mắng ta: “Không phân tôn ti, dám cả gan phạm thượng, phạt ngươi đến Bảo Tướng Tự cầu một lá bùa bình an cho Vân Dao.”

 

Bảo Tướng Tự ở ngoài thành, muốn vào chùa dâng hương phải đi qua ngàn bậc thang.

 

Nếu thành tâm cầu bùa bình an, phải một bước một lạy, lạy hết ngàn bậc mới có thể toại nguyện.

 

Lý Thừa Cẩn từng vì ta mà cầu bùa ở Lĩnh Nam.

 

Hai năm đầu đến Lĩnh Nam, ta làm quá nhiều việc khổ sai, ăn không đủ no, ngủ không đủ giấc, tất cả đều nhờ một hơi gắng gượng.

 

Đến khi kiếm được chút tiền nhờ bán điểm tâm trái cây, ta mới có thể dễ thở hơn.

 

Nhưng vì buông lỏng hơi sức đó, ta liền ngã bệnh ngay.

 

Sốt cao cả ngày lẫn đêm, suýt chút nữa thì không qua khỏi.

 

Cũng làm Lý Thừa Cẩn sợ mất vía, hắn ta ngồi bên giường ta, mắt không chớp nhìn ta, sợ ta cứ thế mà chết vì sốt.

 

Sau đó, hắn ta nghe người ta nói gần đây có một ngôi chùa rất linh thiêng.

 

Thế là trời còn chưa sáng, hắn ta đã một mình xuống chân núi, một bước một lạy lên chùa, cầu cho ta một lá bùa bình an.

 

Ngôi chùa đó không có ngàn bậc, chỉ có hơn trăm bậc.

 

Nhưng thế cũng đủ rồi, đủ để ta vượt qua cơn nguy khốn này.

 

Từ đó về sau, lá bùa bình an kia, ta luôn mang theo bên mình, chưa từng rời.

 

Bây giờ, vật này nên trả về cho chủ cũ rồi.

 

Ta tháo sợi dây đỏ trên cổ xuống, đặt lá bùa bình an vào tay Lý Thừa Cẩn.

 

Trên mặt Lý Thừa Cẩn lộ ra vài phần giận dữ: “Liên Chi, nàng có biết mình đang làm gì không?”

 

Ta biết chứ.

 

Ta từng hứa với Lý Thừa Cẩn, sẽ cả đời mang theo lá bùa bình an này.

 

Nhưng bây giờ đến cả Lý Thừa Cẩn ta còn không để tâm.

 

Vậy thì sao còn để ý đến một lá bùa bình an chứ.

 

Ta không nói gì, chỉ nhặt những mảnh giấy hôn thư bị Vân Dao xé nát đưa cho Lý Thừa Cẩn xem.

 

“Người không hỏi nguyên do, nhưng ta phải nói rõ ràng.”

 

“Là ta ngu ngốc, ba ngày ba đêm không ăn không uống cũng không thể nặn ra người tuyết khiến Vân tiểu thư hài lòng, nên đây là lỗi của ta, ta nhận.”

 

“Cũng vì tờ hôn thư này, ta bị người ta ấn xuống nước đá, suýt chút nữa thì chết đuối.”

 

Tóc dính nước, lại đứng ngoài trời lâu như vậy, giờ có thể thấy cả những vệt băng mỏng bám trên tóc rồi.

 

Vân Dao trong lòng Lý Thừa Cẩn, không biết vì lạnh hay vì đau mà mặt trắng bệch.

 

Lý Thừa Cẩn dường như cũng không thể tin được.

 

Ta tiếp tục nói: “Điện hạ, có lẽ ta từng ái mộ người. Nhưng ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện gả cho người.”

 

Trước kia không, sau này cũng sẽ không.

 

“Không thể nào!”

 

Lý Thừa Cẩn đột ngột lớn tiếng: “Liên Chi, bổn cung cho nàng cơ hội, rút lại lời vừa nói!”

 

“Nàng đã nhận hôn thư, vậy chính là người của bổn cung.”

 

Ta xòe mảnh vỡ trong tay ra: “Hôn thư không còn nữa rồi.”

 

Lý Thừa Cẩn bỗng có chút hoảng hốt: “Không phải, hôn thư này là giả…”

 

Ta gật đầu: “Đúng vậy, ta biết cái này là giả.”

 

“May mà, cái thật cũng không còn.”

 

Ta thở phào một hơi, cố gắng nhếch khóe môi cứng đờ: “Năm năm ở Lĩnh Nam, đổi lấy ơn cứu mạng năm tám tuổi, điện hạ, ta không nợ người nữa.”

 

Ta xoay người, lảo đảo bước đi.

 

Ta muốn rời khỏi Vân gia, nhanh chóng về phủ Tam hoàng tử lấy đồ đạc.

 

Chỉ cần qua những ngày cuối cùng này, ta sẽ có thể tự do bay nhảy.

 

“Liên Chi, nàng đứng lại, không có lệnh của bổn cung, nàng dám đi sao?”

 

Ta không dừng bước.

 

Cũng không quay đầu.

 

Lý Thừa Cẩn cũng không đuổi theo.

 

Bởi vì Vân Dao đã ngất xỉu.

 

Trong lúc hoảng loạn, hắn ta đã quay lại nhìn Vân Dao.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi