1. Home
  2. Cổ Đại
  3. Nữ Phụ
  4. Chương 3

Nữ Phụ

Chương 3

❮ sau
tiếp ❯

5

 

Vừa khỏi phong hàn, ta đã bị thúc giục đến Vân Dao viện làm việc.

 

Lý Thừa Cẩn nói một câu rất đúng, Vân Dao rất kiêu kỳ.

 

Cho nên mỗi khi ra ngoài đều sai bảo nô tỳ.

 

Ngay cả việc lên xuống xe ngựa cũng phải có người làm đệm thịt.

 

Trước đây là hạ nhân của Vân gia.

 

Bây giờ là ta.

 

Vân Dao bị thương ở phủ Tam hoàng tử, Lý Thừa Cẩn phải có lời giải thích với Vân gia.

 

Cho nên hắn ta phải cùng Vân Dao đến Vân gia chúc Tết.

 

Mang theo cả ta, kẻ tội đồ này.

 

Ta quỳ chân bên cạnh xe ngựa, khom lưng chờ nàng ta đến giẫm đạp.

 

Vân Dao giẫm lên một cách tự nhiên.

 

Sau khi lên xe, nàng ta còn giơ tay thúc giục Lý Thừa Cẩn nhanh chóng giẫm lên người ta mà lên.

 

Ta không thấy được phản ứng của Lý Thừa Cẩn, nhưng lại thấy dòng bình luận:

 

[Nữ chính chơi trò này thấy ghê tởm quá.]

 

[Ghê tởm cái gì, một đại tiểu thư bị hủy dung, không thể phản kích lại sao?]

 

[Tôi đoán đây là chiêu tâm lý của nữ chính, cô ta nghĩ nam chính thấy cô ta thấp hèn như vậy, sẽ cho rằng cưới cô ta sẽ mất mặt, ép nam chính từ bỏ nữ phụ.]

 

Nhưng như vậy thì có là gì.

 

Ta từng cầu xin thuốc cho Lý Thừa Cẩn, từng cầu xin hắn ta tha thứ, lần nào mà không hèn mọn, không đê tiện.

 

Chẳng qua là thêm vài lần nữa thôi.

 

Tóm lại, cũng chẳng còn mấy ngày nữa.

 

Lý Thừa Cẩn không hề đỡ ta lên xe ngựa, cũng chẳng nói giúp ta một lời.

 

Trên đường đi, ta nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Vân Dao và Lý Thừa Cẩn.

 

“Cẩn ca ca, vừa rồi huynh đau lòng cho Liên Chi cô nương sao?”

 

Lý Thừa Cẩn không đáp.

 

“Nhưng nếu muội không để Liên Chi cô nương chịu chút khổ, tổ phụ có lẽ sẽ trực tiếp xử tử nàng ta.”

 

“Cẩn ca ca, huynh biết tổ phụ thương muội đến nhường nào mà.”

 

Lần này, Lý Thừa Cẩn không còn im lặng nữa.

 

Hắn ta nói: “Đã cho muội rồi thì tùy muội định đoạt.”

 

“Chỉ là một tỳ nữ, ta sao có thể đau lòng.”

 

Đúng vậy, ai sẽ đau lòng cho một tỳ nữ chứ.

 

Không ai cả.

 

Đến Vân gia, Vân Dao nhảy từ trên lưng ta xuống đất, ta cắn răng chịu đựng mới không để nàng ta ngã.

 

Eo có chút đau, may mà vẫn còn chịu được.

 

Lý Thừa Cẩn đi ngang qua cũng nói với ta như vậy.

 

“Chi Chi, ráng nhịn một chút là qua thôi.”

 

Ta gật đầu đồng tình, nhận được ánh mắt tán thưởng của hắn ta.

 

Nhưng đâu phải chuyện gì cứ nhẫn nhịn là xong.

 

Vừa bước vào cổng lớn, Vân Dao thấy tuyết trong sân, liền nảy ra ý tưởng mới.

 

Nàng ta muốn có một người tuyết.

 

Nàng ta khoác tay Lý Thừa Cẩn làm nũng: “Cẩn ca ca, muội nhớ huynh từng nói Liên Chi cô nương rất khéo tay, vậy chắc chắn nàng ta đắp người tuyết giỏi lắm.”

 

“Muội muốn nàng ta đắp cho muội một người tuyết, được không?”

 

Gió lạnh rít gào, từng cơn gió buốt thấu xương.

 

Chỉ đứng như vậy thôi đã lạnh đến không chịu nổi, nếu còn phải hứng gió lạnh mà đắp người tuyết…

 

Ánh mắt Lý Thừa Cẩn dừng trên người ta, có vẻ hơi do dự.

 

Vân Dao đưa tay che mặt, đôi mắt đỏ hoe, bướng bỉnh nhìn Lý Thừa Cẩn.

 

Lý Thừa Cẩn bất lực thỏa hiệp: “Nàng ấy giờ là tỳ nữ của muội, đương nhiên tùy muội định đoạt rồi.”

 

Vân Dao lập tức nở nụ cười, vừa khoa tay múa chân vừa nói với ta: “Phải to, to bằng ta này.”

 

“Tốt nhất là phải giống ta nữa.”

 

“Liên Chi cô nương thông minh khéo léo như vậy, nhất định có thể nặn được mà, đúng không?”

 

Vân Dao nhìn ta với vẻ mặt đầy mong chờ.

 

Ta nhìn đống tuyết tàn đã được quét dọn trong sân.

 

Không biết phải làm thế nào để nặn ra một người tuyết to bằng Vân Dao.

 

Chỉ một chút do dự này thôi, Vân Dao đã lại rơi nước mắt.

 

“Cẩn ca ca, có phải Liên Chi cô nương không thích muội không?”

 

Lý Thừa Cẩn bước về phía ta: “Liên Chi, đừng quên thân phận hiện tại của nàng, nàng muốn làm trái lệnh chủ nhân sao?”

 

Tay hắn ta đặt lên vai ta, dùng sức ấn xuống: “Chi Chi, nghe lời.”

 

Ta thuận theo lực của Lý Thừa Cẩn, từ từ quỳ xuống.

 

“Liên Chi tuân mệnh.”

 

Ta vẫn là nô tỳ, nên phải nghe lời.

 

Chỉ là ta không ngờ, việc đắp người tuyết này lại kéo dài suốt ba ngày.

 

6

 

Sau khi Lý Thừa Cẩn thay ta xin lỗi các trưởng bối Vân gia, hắn ta liền rời đi trước.

 

Lúc đi, hắn ta để lại cho ta một câu.

 

“Chi Chi, đợi khi nào nàng đắp xong người tuyết, ta sẽ đến đón nàng về nhà.”

 

“Ngoan ngoãn một chút, đừng làm ta thất vọng.”

 

Lúc đó ta đang cởi áo để vận chuyển tuyết.

 

Tuyết còn sót lại ở sân trước không đủ để đắp người tuyết lớn, Vân Dao cũng không cho ta dùng tuyết bẩn đó đắp cho nàng ta.

 

Vì vậy, ta chỉ có thể chạy khắp Vân phủ, tìm kiếm tuyết sạch.

 

Ta không có dụng cụ đựng tuyết, cũng không được phép có.

 

Hoặc là dùng hai tay ôm, hoặc là phải cởi bớt áo.

 

Ta lạnh đến run người, không hề để ý đến hắn ta.

 

Chỉ nghĩ, Lĩnh Nam thật ấm áp.

 

Nếu như lúc trước ta không bị ma xui quỷ khiến thì tốt rồi.

 

Vân Dao luôn không hài lòng với người tuyết ta đắp.

 

Cứ đắp xong một cái, nàng ta lại đạp đổ.

 

Đắp rồi đạp, đạp rồi lại đắp.

 

Ta đã không nhớ rõ mình đã đắp bao nhiêu người tuyết nữa.

 

Chỉ nhớ mình đã trải qua ba đêm trong tuyết.

 

Chỉ nhớ hình như ta đã rất lâu rồi chưa được ăn cơm.

 

Vân phủ không có thói quen giữ cơm cho người hầu, mỗi lần ta được phép đến nhà bếp ăn cơm thì đều đã muội.

 

Gia đình quyền quý là như vậy đấy.

 

Giết người vốn chẳng cần thấy máu.

 

Không ai ngược đãi ta, bỏ đói ta, chỉ là do ta đến muộn mà thôi.

 

Cũng may, vẫn chưa đến đường cùng.

 

Dùng tuyết xoa tay chân, xoa khắp người, liền bớt lạnh đi nhiều.

 

Ăn chút tuyết lót dạ, cũng đỡ đói hơn.

 

Cố thêm chút nữa, cố đến khi Lý Thừa Cẩn đến đón ta.

 

Ta mong hắn ta đừng thất hứa.

 

Ít nhất lần này đừng thất hứa.

 

Nhưng ta còn chưa đợi được Lý Thừa Cẩn đến đón, thì đã phải hứng chịu cơn giận dữ của Vân Dao.

 

Có người nhặt được tờ hôn thư rơi từ trên người ta.

 

Ta bị người ta túm tóc dìm xuống nước đá, sau lưng còn bị đạp một cú trời giáng.

 

“Đồ đê tiện, thứ đê tiện, dám làm giả hôn thư, ngươi cũng xứng sao!”

 

“Mạng ngươi đã rẻ rúng như vậy, ba ngày không ăn không uống cũng không chết cóng, vậy thì chết đuối đi!”

 

Vân Dao bị tờ hôn thư làm cho mờ mắt, mặc cho người bên cạnh khuyên can thế nào cũng vô ích.

 

Tai ta bị nước tràn vào, đầu nặng trĩu như đeo đá, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ.

 

Chỉ có những dòng bình luận trước mắt là rõ ràng:

 

[??? Nữ chính ngốc nghếch sao tự nhiên nổi điên vậy?]

 

[Sao cảm giác thiết lập nhân vật bị đảo lộn thế, đáng lẽ phải là nữ phụ nhu nhược còn nữ chính thì độc ác mới đúng chứ.]

 

[Nữ chính nhu nhược mà nổi cơn điên lên, cũng có chút thú vị đấy.]

 

[Mắng cái gì, nữ chính có sai đâu, cô ấy chỉ là thích nam chính, bảo vệ tình yêu của mình thôi mà.]

 

[Không phải, chỉ có mình tôi tò mò, nữ phụ độc ác hôm nay sẽ chết ở đây sao?]

 

[Với tình thế này, nam chính không đến thì nữ phụ độc ác chắc chắn phải chết!]

 

Chắc chắn phải chết sao?

 

Không!

 

Còn bốn ngày nữa thôi, ta sẽ không phải làm nô tỳ cho ai nữa, sẽ có được hộ tịch mới.

 

Ta không thể gục ngã vào lúc này.

 

Tuyệt đối không!

 

Khi bị người ta nhấc đầu lên khỏi mặt nước, ta đã dùng hết sức bình sinh để thoát khỏi kẻ đang giữ mình.

 

Rồi ta lao về phía Vân Dao đang chờ ta tắt thở phía sau, cắn vào cổ nàng ta.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi