Nơi Nào Có Anh Nơi Đó Là Nhà
Chương 2
❮ sautiếp ❯3
Từ khi tôi về nhà, Mộ Thần đã hơn một tuần không về, tránh mặt tôi.
“Cuối cùng cũng chịu về rồi à?”
Mẹ tôi đón Mộ Thần vừa tan làm ở phòng khách, nhận lấy cặp rồi kéo anh ngồi xuống.
“Vừa hay, mẹ nấu một bàn đầy món, mau nếm thử tay nghề của chị con đi.”
Mộ Thần biết, mẹ và bố đều không thích Hứa Tinh Tinh, nên chưa từng dẫn cô ta về nhà lần nào.
Nhìn một bàn đồ ăn đẹp mắt, Mộ Thần gắp một miếng thịt bỏ vào miệng.
Bỗng nhiên anh hơi thất thần.
Tôi đeo tạp dề, tay cầm thìa xúc, đúng lúc từ bếp đi ra.
“Sao thế? Thằng em thối, lâu rồi không ăn đồ tôi nấu, nhớ rồi hả?”
Anh nhìn tôi, chỉ gật đầu, im lặng ăn cơm.
Trước kia ở nhà họ Mộ, bố mẹ đều vắng nhà, chỉ có tôi hay nấu cho Mộ Thần ăn nên mới có tay nghề khá như vậy, tôi biết anh cũng nhớ món ăn tôi làm.
Mẹ tôi ở bên cạnh nói theo: “Ăn từ từ thôi con.”
Ngoài cửa sổ sấm chớp đùng đoàng, trong nhà lại ấm áp, tốt đẹp, như thể trở lại những năm tháng chúng tôi chưa xảy ra chuyện gì.
Điện thoại Mộ Thần rung lên, anh bắt máy, cau mày.
Bố anh hỏi: “Sao vậy? Công việc có chuyện gì à?”
Mộ Thần lắc đầu: “Bố mẹ… và cả chị nữa, con ra ngoài một lát, Tinh Tinh tăng ca ở công ty không có ô, con phải đi đón cô ấy.”
Mẹ tôi tức giận đến nỗi ném cả đũa.
“Lại là con hồ ly tinh kia.”
Biết ngay mẹ sẽ phản ứng như vậy mà, Mộ Thần không nói gì, tôi chỉ tìm một chiếc ô sau cửa đưa cho anh.
“Đi đi, ở nhà có tôi rồi.”
Bạch nguyệt quang mà, phải dịu dàng hiểu chuyện mới được.
Dù cho lồng ngực có chút chua xót.
Nửa đêm hơn chín giờ, Mộ Thần vẫn chưa về, tôi ngồi ngẩn ngơ trong phòng khách xem phim Hàn.
Đã qua cái tuổi mơ mộng về tình yêu rồi, mà vẫn còn rung động đến nhảy cẫng lên vì mấy thứ tình yêu thuần khiết.
Cửa kẽo kẹt vang lên.
Tôi thấy một bóng người quen thuộc, nhưng cả người ướt sũng, tiện miệng hỏi một câu.
“Về rồi à? Không phải có xe sao, sao lại ướt như chuột lột thế này?”
Mộ Thần khựng lại, rõ ràng không ngờ giờ này tôi vẫn còn ở phòng khách.
Anh hiếm khi ngoan ngoãn đáp: “Tinh Tinh nói, dầm mưa về nhà thì… lãng mạn hơn.”
Tôi phì cười, thuần khiết chứ không phải ngốc nghếch.
“Mau đi tắm rồi nghỉ ngơi đi.”
Tôi vừa định cầm lấy chiếc ô trong tay anh để vào nhà vệ sinh, thì bóng người cao lớn đã đổ ập lên người tôi.
Tôi cảm nhận được hơi nóng từ anh, đưa tay lên trán đo, Mộ Thần sốt cao thật rồi.
Từ nhỏ đến lớn vẫn không bớt khiến người ta lo lắng.
Tôi đành phải dùng hết sức kéo anh lên sofa, tìm một chiếc khăn khô quấn quanh người anh.
Quần áo ướt dính vào người chắc chắn không thoải mái.
Tôi vỗ nhẹ vào mặt anh: “Tỉnh dậy đi, tự thay quần áo rồi lau người đi.”
Mộ Thần sốt đến mơ màng nhưng may mà vẫn nghe lời.
Đợi hắn xong xuôi, tôi cũng pha thuốc xong bưng đến bên miệng hắn.
“Uống đi, uống xong tôi sẽ đi, ngoan ngoãn về phòng ngủ.”
Anh nghe tôi nói vậy thì lại vô cùng ngang bướng, nắm lấy cổ tay tôi, đôi mắt ướt sũng nhìn tôi: “Không cho chị đi.”
Tôi không còn sức đành phải nói: “Tôi không đi, tôi chỉ về phòng ngủ thôi.”
Anh lại lẩm bẩm: “A Du, không được đi, không được bỏ tôi, không được bỏ rơi tôi, sao chị có thể bỏ rơi tôi chứ?”
Tự dưng sống mũi tôi cay xè, nhẹ nhàng ôm lấy anh vỗ về.
“Tôi sẽ không bỏ rơi A Thần nữa.”
Sao tôi có thể bỏ rơi anh chứ, nhưng năm đó nếu anh đi theo tôi… tôi chẳng có gì cả.
Đêm đó, Mộ Thần ban ngày lạnh lùng lại vừa rơi lệ vừa làm nũng, ngoan ngoãn đáng yêu.
Đến khi hạ sốt thì trời cũng đã sáng.
Tôi ngủ thiếp đi bên cạnh ghế sofa, lúc tỉnh dậy thì đã thấy mình nằm trên giường, còn Mộ Thần không biết tỉnh từ lúc nào đã lén lút chạy mất.
Chắc là nghĩ đến chuyện tối qua nên xấu hổ quá bỏ đi rồi.
Tôi mỉm cười, xem ra trận sốt này vẫn chưa đủ đô rồi.
4
Hôm sau, Mộ Thần gặp lại tôi như không có chuyện gì xảy ra.
Mặt không chút biểu cảm nói với mẹ tôi là chiều nay Hứa Tinh Tinh muốn đi thử váy cưới.
Mẹ tôi đẩy tôi một cái nói: “A Du cũng đi cùng đi, cho các con tham khảo.”
Mộ Thần liếc nhìn tôi một cái, ánh mắt đầy u ám.
Tôi bị ép đứng dậy, cười gượng gạo: “À, đúng vậy, tôi cũng đi xem thử, biết đâu sau này kết hôn lại dùng đến.”
“Chị mà mặc váy cưới chắc chắn đẹp lắm, không biết ai có phúc phận cưới được chị nhỉ.”
Mộ Thần nói xong liền đi, tôi và mẹ nhìn nhau, chậc, cái vị chua này.
Trong tiệm váy cưới, Hứa Tinh Tinh vẫy tay với Mộ Thần, thấy tôi thì sắc mặt lập tức khó coi.
“Sao chị cũng đến đây?”
Tôi vẫy tay với cô ta, vẻ mặt vô hại: “Mẹ tôi bảo tôi đến xem giúp hai người.”
Hứa Tinh Tinh trừng mắt nhìn tôi đầy ác ý, còn tôi thì khoác tay Mộ Thần, cứ như hai chúng tôi mới là nhân vật chính của buổi kết hôn vậy.
Mộ Thần cong môi: “Đi thôi.”
Hứa Tinh Tinh nhanh chóng đuổi theo, cô ta gọi nhân viên lấy chiếc váy cưới đã đặt trước, nũng nịu hỏi Mộ Thần: “Đẹp không anh?”
Mộ Thần gật đầu, Hứa Tinh Tinh liền cười rạng rỡ rồi cầm váy vào thử.
“Chị không thử sao?” Mộ Thần nhìn tôi hỏi.
Nói xong, anh không để ý đến ý muốn của tôi, bảo nhân viên lấy một chiếc váy cưới nhét vào tay tôi.
Đó là một chiếc váy đuôi cá dài.
Tôi chỉ nghe thấy anh nói: “Đi thử đi.”
Ôm chiếc váy cưới, tôi lại nhớ đến hồi còn nhỏ, tôi buộc tóc đuôi ngựa, vẫy tay với anh, chỉ vào chiếc váy đuôi cá xinh đẹp trong tiệm.
Vì tên tôi có chữ Du, bạn bè đều gọi tôi là Tiểu Ngư.
Tôi từng cười nói với anh: “Sau này tôi kết hôn cũng sẽ mặc loại này, Tiểu Ngư mặc váy đuôi cá là hợp nhất.”
Khi tấm rèm kéo lên, Hứa Tinh Tinh phấn khích nhờ nhân viên chụp ảnh giúp.
Mộ Thần cũng đã thay xong tây phục, sau khi anh bước ra, tôi mới tiến đến giúp anh chỉnh lại cổ áo.
Ánh mắt anh hoàn toàn đặt trên người tôi.
Chúng tôi nhìn nhau.
Giấc mộng thời niên thiếu lại thành hiện thực theo một cách khác.
Nhân viên cửa hàng bước tới, vui vẻ nói: “Hai vị đúng là trai tài gái sắc, quá xứng đôi, để tôi chụp cho hai vị một kiểu ảnh nhé.”
Hứa Tinh Tinh vội vàng đi tới khoác tay Mộ Thần, phá tan bầu không khí mờ ám lúc này: “Tôi mới là vị hôn thê của anh ấy.”
Nhân viên cửa hàng cười gượng gạo: “Xin lỗi, tôi thất lễ rồi.”
Hứa Tinh Tinh tức giận nói: “Đi thôi, anh Thần, ảnh cưới không chụp ở tiệm này nữa.”
Tôi nhìn nhân viên cửa hàng, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, chúng tôi không phải là một đôi, đợi sau này tôi kết hôn sẽ đến tìm các bạn chụp nhé~”
Hứa Tinh Tinh thấy ánh mắt Mộ Thần vẫn dán chặt vào tôi, đột nhiên kêu lên một tiếng rồi giả vờ xoa xoa mắt cá chân đang đỏ lên, ngồi xuống.
“Anh Thần, chân em đau, anh bế em đi.”
Mộ Thần lúc này mới hoàn hồn, bế cô ta lên, nhưng vẫn quay đầu nhìn tôi một cái
thật sâu.
Tôi cười thầm, mắng nhỏ: “Chậc, đúng là đồ tra nam.”
Nhưng tôi vẫn tin rằng, so với Hứa Tinh Tinh, tôi có tự tin được anh thiên vị, chỉ là vấn đề thời gian thôi.