Nơi Nào Có Anh Nơi Đó Là Nhà
Chương 1
❮tiếp ❯1
Tôi từng yêu Mộ Thần.
Nhưng mối tình đó lại bị họ coi như điều cấm kỵ, như một vết nhơ bị đóng đinh trên cột sỉ nhục.
Tôi hỏi ngược lại: “Dựa vào đâu mà tôi phải vui vẻ giúp các người? Mấy năm nay các người có từng quan tâm đến sống chết của tôi đâu.”
Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, chẳng lẽ họ vẫn nghĩ tôi còn tơ tưởng đến Mộ Thần sao?
Mẹ tôi im lặng một hồi lâu rồi nói: “Không phải con muốn căn nhà ở Vân Nam của bà ngoại sao? Chỉ cần con không để con hồ ly tinh kia bước chân vào nhà này thì căn nhà đó sẽ thuộc về con.”
Tôi nhếch mép: “Giao kèo, nếu để cô ta vào nhà, Cố Du này sẽ đổi sang họ của các người.”
Mộ Thần là một kẻ cuồng yêu, tôi biết rõ điều đó, hồi còn trẻ anh vì tôi mà suýt chút nữa đoạn tuyệt quan hệ với gia đình, thậm chí còn nhịn ăn nhịn uống suốt ba ngày ba đêm.
Bây giờ lại vì cô bạn gái nhỏ Hứa Tinh Tinh mà suýt chút nữa dâng cả gia sản cho người ta.
Nhưng khi tôi nhìn thấy cảnh bố mẹ hai bên đang cò kè bớt một thêm hai về khoản sính lễ cả chục triệu trong phòng riêng.
Mộ Thần vẫn còn đang nhíu mày dỗ dành cô bạn gái nhỏ đang giận dỗi quay lưng đi vì bất mãn chuyện sính lễ.
Trong lòng anh vẫn cảm thấy có một ngọn lửa vô danh không thể trút ra.
Thằng em trai thối tha này có phải não bị chó gặm rồi không?
Bố mẹ Hứa Tinh Tinh không hề che giấu sự tham lam của mình: “Tôi nói này ông bà thông gia, chúng tôi đòi sính lễ nhiều lắm sao? Chẳng phải còn chưa đến mười phần trăm gia sản nhà các ông bà đấy thôi. Con gái Tinh Tinh nhà tôi đã ở bên con trai ông bà năm năm rồi đấy.”
Mẹ tôi cũng cố gắng nói lý với họ: “Một ngàn vạn tiền sính lễ chúng tôi đã nhượng bộ rồi, bao gồm cả máy bay đưa đón, khách sạn năm sao chúng tôi cũng đồng ý, nhưng mỗi người thân thích còn đòi thêm mười vạn tiền lì xì là cái đạo lý gì? Các người coi tiền của chúng tôi là lá mít đấy à?”
Mẹ Hứa khinh khỉnh: “Bà nói thế nghe khó lọt tai quá, chẳng lẽ năm năm thanh xuân của Tinh Tinh nhà tôi không đáng giá bằng số tiền đó sao?”
Anh trai Hứa Tinh Tinh cũng hùa theo: “Đúng đấy, đúng đấy.”
Gia sản nhà họ Mộ mấy năm nay đúng là đã lên đến hàng trăm triệu, nhưng tiền mặt lưu động cũng chỉ có mấy chục triệu, có thể bỏ ra một ngàn vạn tiền sính lễ đã là rất cố gắng rồi.
Nhưng dường như bọn họ vẫn chưa hài lòng.
Tôi khoanh tay đứng ngoài cửa xem kịch hay.
Nhẹ nhàng gõ cửa phòng.
Trước bao ánh mắt đổ dồn, tôi diện nguyên bộ đồ hiệu sang chảnh, xách túi nhỏ, đi giày cao gót bước vào phòng, phá tan bầu không khí căng thẳng.
“Xin lỗi đã làm phiền~”
Tôi đi đến trước mặt Mộ Thần và Hứa Tinh Tinh, gọi nhân viên phục vụ kê thêm một chiếc ghế.
Nhẹ nhàng xoa lên mái tóc mềm mại của Mộ Thần.
“A Thần, lâu rồi không gặp?”
Mười năm rồi, Mộ Thần đột nhiên đỏ hoe mắt, ngơ ngác nhìn tôi.
Vẻ ngây ngô thời niên thiếu của anh đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một người đàn ông trưởng thành.
Anh lẩm bẩm: “A Du, chị… về rồi.”
Hứa Tinh Tinh lập tức cảnh giác cao độ.
“Anh Thần, vị này là?”
Tôi mỉm cười nhìn cô ta: “Xin lỗi, quên tự giới thiệu, tôi là chị gái của Mộ Thần, Cố Du, à, chị gái khác cha khác mẹ.”
Đôi mắt của Hứa Tinh Tinh rất giống tôi, cô ta dường như cũng nhận ra điều đó.
Cô ta giống như nữ chính thế thân trong tiểu thuyết, sức sát thương của bạch nguyệt quang khiến cô ta không thể không tỉnh táo lại, không dám hờn dỗi nữa.
Hứa Tinh Tinh nhẹ giọng gọi Mộ Thần vẫn còn đang ngơ ngác.
“Anh Thần, hôm nay là lần đầu tiên chúng ta ra mắt bố mẹ, nếu chị gái đã đến rồi, thì đừng nói chuyện không vui nữa, cả nhà mình cùng nhau ăn một bữa cơm thật ngon, rồi chọn ngày luôn nhé~”
Mẹ tôi đúng lúc thản nhiên tiếp lời: “Nếu tiền sính lễ còn chưa bàn xong, thì đừng vội định ngày, đến lúc đó lại hủy hôn thì thành trò cười mất.”
Mẹ Hứa cũng hiếm khi đồng tình với mẹ tôi: “Đúng vậy, sính lễ còn chưa đâu vào đâu đã vội vàng đòi vào cửa nhà người ta, đúng là đồ của nợ.”
Hứa Tinh Tinh vội vàng kéo tay áo mẹ, sắp khóc đến nơi, như thể không định ngày ngay thì sau này sẽ không định được nữa vậy.
Mẹ cô ta chẳng hề để ý, số tiền sính lễ đó còn phải để dành cho anh trai Hứa Tinh Tinh cưới vợ.
Mộ Thần lúc này mới hoàn hồn, có vẻ ý thức được tình huống không ổn, bèn đi tới ôm lấy Hứa Tinh Tinh, nói với tôi: “Chị… Đây là bạn gái em, Hứa Tinh Tinh, không, phải nói là vị hôn thê của em.”
Mẹ Hứa nghe vậy càng thấy có hy vọng về tiền sính lễ, Hứa Tinh Tinh cũng đỏ mặt, ngượng ngùng rúc vào lòng anh.
Anh trai Hứa Tinh Tinh cũng chen vào: “Em rể, lần trước em gái anh có nói em có thể giúp anh xin một chân trong công ty của em, anh thấy vị trí quản lý khá hợp với anh đấy, em thấy sao?”
Mẹ tôi và bố Mộ Thần tức giận đến mặt mày tái mét.
Tôi cười tủm tỉm nhìn Mộ Thần, gật đầu: “Mắt nhìn cũng được đấy.”
Được Mộ Thần che chở, Hứa Tinh Tinh như được tiếp thêm sức mạnh, lên tiếng: “Chào chị, sao em chưa từng nghe anh Thần nhắc đến chị vậy? Anh Thần, anh xem anh kìa, có chị gái xinh đẹp như vậy mà không nói cho em biết.”
“Tôi ở nhà họ Mộ không lâu, chắc là trẻ con hay quên thôi, nhưng chuyện kết hôn lớn như vậy mà cũng không gọi tôi, A Thần, như vậy là không đúng rồi.”
Tôi chống cằm, đôi mắt cong cong, nhưng giọng điệu lại lạnh nhạt.
Mộ Thần nhíu mày, lạnh lùng đáp: “Không cần thiết.”
Người yêu ngày xưa giờ gặp lại chẳng khác nào kẻ thù, ai nấy đều đỏ mắt.
Mẹ tôi vội hòa giải: “A Du đã về rồi, chúng ta không nên bàn chuyện không vui trong bữa cơm này. Chuyện sính lễ để hôm khác hãy nói, hôm nay coi như là tiệc đón A Du về đi.”
Một bữa cơm ngon lành lại bị tôi biến thành tiệc đón gió.
Mộ Thần trông có vẻ khó chịu vô cùng.
Dượng tôi nhìn bộ dạng anh cứ như đang bênh vực người ngoài mà tức đến mức chỉ muốn đánh cho một trận.
2
Nhưng trước đây chúng tôi không như vậy.
Khi mẹ tôi vừa ly hôn, tôi bị tòa phán cho bố.
Sau này bố tôi tái hôn, mỗi khoản tiền tôi tiêu đều trở thành mồi lửa giữa ông ấy và dì.
Dù tôi đã cố gắng tiết kiệm hết mức, bố vẫn cúi đầu nói với tôi: “A Du, con có thể đừng gây thêm phiền phức cho bố nữa được không?”
Thế là tôi bắt đầu ở nội trú, tan học liền đi làm thêm. Nhưng thời gian học cấp ba eo hẹp quá, tiền làm thêm được vài chục tệ chỉ đủ cầm cự vài ngày, đói quá tôi chỉ còn cách uống nước cầm hơi.
Cho đến một ngày, tôi bị ngất xỉu vì suy dinh dưỡng kéo dài.
Thầy giáo gọi điện cho mẹ tôi, mẹ tức giận mắng bố tôi là đồ súc sinh, không bằng cả phân chó.
Sau khi mẹ tái giá thì có một cậu con trai đang tuổi nổi loạn, công việc của họ lại đang trong giai đoạn phát triển, thường xuyên bị thằng nhóc hành cho tơi tả.
Sau đó họ nghĩ đến tôi, đứa con gái mà bố không thương, mẹ không cần này.
Họ cho tôi tiền sinh hoạt, tôi lấy danh nghĩa “chăm sóc em trai” mà đường đường chính chính dọn vào nhà họ Mộ.
Tôi chỉ hơn Mộ Thần hai tuổi, ban đầu Mộ Thần không phục sự quản giáo của tôi.
Anh đi net thâu đêm, tôi liền mang bài tập đến ngồi cạnh máy anh, lặng lẽ làm bài.
Anh đi bar nhảy nhót, tôi túm cổ áo lôi anh về.
Thời gian dài, anh tức quá mắng tôi một trận.
Tôi vừa khóc vừa mắng anh: “Cậu tưởng tôi muốn quản cậu chắc? Cậu có bố mẹ thương, còn tôi thì không! Nếu không phải vì tiền sinh hoạt, tôi mới thèm để ý đến cậu!”
Thằng nhóc lớp mười ngỗ nghịch, thích làm ra vẻ, làm chuyện xấu nhưng bụng dạ không hề xấu xa, thấy tôi khóc thì lại luống cuống cả lên.
“Thôi, đừng khóc mà, tôi không đi nữa là được chứ gì, cùng lắm thì sau này tôi đây thương chị.”
Từ đó về sau, tôi phát hiện Mộ Thần rất dễ mềm lòng với tôi.
Chỉ cần tôi rơi nước mắt, anh liền ngoan ngoãn nghe lời.
Đám bạn của anh còn cười nhạo: “Mày đúng là đồ cuồng chị gái, sau này chắc chắn sợ vợ cho xem.”
Mộ Thần còn hớn hở cãi lại: “Mắc mớ gì đến chúng mày, chẳng qua là ghen tị tao có chị gái xinh đẹp mà thôi.”
Thời gian trôi qua, tôi và Mộ Thần không biết ai động lòng trước.
Tình yêu tuổi trẻ đến vừa mãnh liệt vừa vội vàng.
Có lẽ vì vô số lần bị coi là gánh nặng, đây là lần đầu tiên tôi nếm được vị ngọt ngào, hoặc có lẽ là mỗi lần tôi đi đường về khuya, anh đều sẽ đứng dưới ánh đèn đường chờ tôi, ngọt ngào gọi “chị ơi”.
Bóng hai người chúng tôi dưới ánh mặt trời chói chang đan vào nhau, trong mắt tràn ngập tình yêu không hề che giấu, không biết ai đã thử thăm dò đưa tay ra trước.
Sự mập mờ như chiếc móc câu quyến rũ, hút cạn không khí, mặt cả hai chúng tôi đều đỏ bừng.
Tôi bị thằng nhóc này làm cho mê muội hết cả rồi.
Trong một lần chúng tôi ngoắc tay nhau tan học về.
Mẹ tôi hung dữ trừng mắt nhìn tôi.
Tôi lạnh toát cả người, vội vàng gỡ tay Mộ Thần ra.
Mối tình này đã hoàn toàn bị dập tắt từ trong trứng nước.
Mẹ tôi vừa khóc vừa mắng tôi là đồ hồ ly tinh, quyến rũ cả em trai mình. Bà ấy phát điên lên đánh tôi, cào cấu khắp người tôi đầy vết máu, mặt bị tát đến đỏ bừng nhưng tôi vẫn không hề phản kháng.
Mộ Thần bị nhốt vào phòng cấm túc.
Nhưng để yêu nhau đến chết cũng cần phải có đủ dũng khí.
Sau khi thi đại học xong, tôi liền lặng lẽ rời khỏi nhà họ Mộ, nhẫn tâm bỏ mặc Mộ Thần tuyệt thực phản đối một mình. Trong cuộc chiến im lặng với gia đình này, tôi đã trốn chạy.
Sau đó, tôi xin visa WHV một mình đến Úc, ngày đêm làm việc kiếm tiền để trang trải học phí và sinh hoạt phí đại học. Ngoài việc trả lời tin nhắn chúc mừng sinh nhật của mẹ mỗi năm, tôi không còn liên lạc gì khác.
“Sao chị lại về đây?”
Sau bữa tiệc đón gió, Mộ Thần lái xe đưa tôi về, tôi ngồi ở ghế sau nhắm mắt dưỡng thần.
“Cậu kết hôn, sao tôi có thể không đến? Dù gì cậu cũng là em trai trên danh nghĩa của tôi mà.”
Tôi cười đầy ẩn ý.
Mộ Thần nắm chặt vô lăng, một lúc sau mới buông ra, cất giọng hỏi: “Những năm qua chị sống có tốt không?”
Tôi đáp: “Cũng khá ổn, gần đây tôi có mở một tiệm trà sữa ở Vân Nam.”
Chiếc xe phanh gấp lại khi gặp đèn đỏ.
“Chị còn định đi nữa sao?”
Mộ Thần quay người lại hỏi tôi.
Tôi cười nhạt: “Đương nhiên rồi, dù sao nơi này cũng không phải là nhà của tôi.”
“Nhưng mà… vị hôn thê của cậu, hình như thích tiền của cậu hơn là thích con người cậu thì phải?”
Tôi đột ngột chuyển chủ đề.
Mộ Thần chậm rãi nhìn tôi, nói: “Người yêu của tôi, chỉ cần tôi có, cô ấy muốn gì tôi cũng sẽ cho tất cả.”
“Thật sao? Vậy cậu có muốn đổi người yêu không?”
Mộ Thần khựng lại một nhịp.
“Đừng đùa… Chị gái.”
“Năm đó… là chị bỏ trốn trước. Rõ ràng chúng ta đã nói không ai được phép trốn mà.”
Mộ Thần chìm vào hồi ức, vành mắt hơi đỏ lên.
“Vậy mà chị vẫn bỏ đi…”
Tôi lập tức thu lại ý cười: “A Thần, chúng ta xa nhau bao lâu rồi nhỉ? Mười năm rồi đúng không?”
Anh nghiêm túc đáp: “3841 ngày.”
Tôi ngẩn người một chút, đột nhiên cảm thấy áy náy
, vội quay mặt đi: “3841 ngày, cậu sắp kết hôn rồi, may mà cậu đã bước qua được.”
Anh nở một nụ cười chua chát, vẻ mặt đầy u ám: “Ừ, bước qua rồi.”
Trong xe im lặng như tờ, ngay cả tiếng động cơ gầm rú cũng trở nên chói tai.