1. Home
  2. Chữa Lành
  3. Nhờ Bình Luận Tôi Được Chồng Như Ý
  4. Chương 2

Nhờ Bình Luận Tôi Được Chồng Như Ý

Chương 2

❮ sau
tiếp ❯

5

 

Tám tiếng trên máy bay, tôi ngủ rồi lại tỉnh, trên khung chat vẫn có người trò chuyện không ngớt.

 

Từ những dòng chữ của họ, tôi biết được rất nhiều điều.

 

Đầu tiên, nếu câu chuyện của tôi và Tô Hối được viết thành tiểu thuyết, thì chắc chắn nó sẽ có một kết cục bi thảm.

 

Trong câu chuyện này, tôi là một đại tiểu thư kiêu ngạo, thích Tô Hối, nhưng luôn bị sự lạnh lùng của cậu ấy làm tổn thương.

 

Để vãn hồi tôn nghiêm của mình, tôi luôn giả vờ thân mật với học trưởng Trần Tiên Việt.

 

Đọc đến đây, tôi bỗng thấy chột dạ.

 

Trước đây, tôi quả thật đã lợi dụng Trần Tiên Việt rất nhiều lần. Mỗi khi Tô Hối lạnh nhạt với tôi, tôi đều kéo Trần Tiên Việt đến trước mặt cậu ấy, ngầm ám chỉ rằng có rất nhiều người yêu tôi.

 

Trần Tiên Việt cũng vui vẻ phối hợp.

 

Thật lòng mà nói, tôi vẫn luôn cho rằng, thích một người là phải đối tốt với người đó, thấy đồ vật mình thích thì muốn mua cho người đó, gặp chuyện vui thì muốn chia sẻ với người đó đầu tiên.

 

Cho nên tôi vẫn luôn nghĩ rằng Tô Hối lạnh lùng với tôi bao nhiêu năm nay là vì cậu ấy căn bản không thích tôi, thậm chí có thể còn rất ghét tôi.

 

Nhưng bình luận lại nói, Tô Hối yêu tôi đến phát điên rồi. Ngược lại, Trần Tiên Việt căn bản không thích tôi, chỉ là vì ở bên tôi có thể đỡ phải cố gắng hai mươi năm nên mới nịnh nọt tôi mà thôi.

 

Bình luận còn nói, Trần Tiên Việt có một cô bạn thanh mai, hai người họ là nhân vật chính của một cuốn sách khác. Sau khi Trần Tiên Việt thành công, anh ta sẽ bỏ rơi người phụ nữ bị mình lợi dụng là tôi, để thực hiện lời hẹn ước từ áo đồng phục đến váy cưới với cô bạn thanh mai kia.

 

Tôi không muốn tin những lời bình luận đó, nhưng lại không thể không tin.

 

Bởi vì từ những gì đã xảy ra, những điều họ nói đều là sự thật.

 

Trong đầu tôi suy nghĩ lung tung, lòng rối bời. Nhìn những đám mây ngoài cửa sổ, tôi không khỏi thở dài một tiếng.

 

[Haizz, con gái ngoan của ta lại đang EMO rồi.]

 

[A Xán, đừng buồn nữa, ngày khổ còn dài mà. Chờ đến khi anh Tô Hối phát điên lên giam cầm cậu, lúc đó mới gọi là kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay.]

 

[Đừng nói nữa, nghe mà muốn khóc. Hai người yêu nhau, sao không thể ở bên nhau chứ?]

 

[Ha, vì Tô Hối tự ti thôi! Hắn luôn cảm thấy thân thể mình không xứng với Kim Xán, muốn trốn tránh cô ấy nhưng lại không nhịn được mà tới gần. Thấy Kim Xán ở bên người đàn ông khác thì lại nổi điên lên. Thật hết nói nổi…]

 

[Thật ra cũng không thể trách Tô Hối biểu đạt tình cảm méo mó được. Từ nhỏ cậu ta đã bị ông nội lạnh lùng nuôi lớn, căn bản không biết yêu là gì, chỉ biết chiếm hữu. Sau đó trong tiềm thức lại vì thích Kim Xán mà không nỡ chiếm hữu, cứ giằng xé mãi, cuối cùng tự mình làm mình phát điên thôi.]

 

Nghe những lời này, tôi đột nhiên nhớ lại Tô Hối hồi nhỏ.

 

Ông nội của Tô Hối một tay gây dựng tập đoàn, nhưng đến tuổi trung niên lại gặp tai họa, con trai và con dâu đều mất trong một vụ tai nạn xe.

 

Chỉ có Tô Hối còn nhỏ tuổi may mắn sống sót, nhưng lại mắc phải di chứng bệnh tim.

 

Ông nội của cậu ấy chỉ còn lại một mình đứa cháu đích tôn này, đương nhiên rất coi trọng, xem như người kế nghiệp tương lai mà bồi dưỡng. Lại sợ sức khỏe của cậu ấy có vấn đề, nên vô cùng cưng chiều, càng không cho phép cậu ấy có bất kỳ dao động cảm xúc mạnh nào.

 

Vì tôi là bạn của Tô Hối, nên được ông nội Tô cho phép chơi cùng cậu ấy. Mỗi lần đến, ông nội đều dặn dò tôi phải cẩn thận chăm sóc Tô Hối.

 

Thực ra, tôi đã từng rất bất mãn về chuyện này. Dù sao thì, chúng tôi đều là trẻ con, dựa vào cái gì mà tôi phải chăm sóc cậu ấy chứ? Hơn nữa, cậu ấy là anh trai, còn tôi là em gái, lẽ nào không phải ngược lại sao?

 

Nhưng sự bất mãn đó đã tan biến ngay sau khi tôi gặp Tô Hối.

 

Thứ nhất, Tô Hối quá đẹp trai, tôi đã bị vẻ đẹp của cậu ấy chinh phục ngay lập tức.

 

Thứ hai, Tô Hối đối xử với tôi quá tốt.

 

Có đồ ăn ngon, cậu ấy đều đưa cho tôi chọn trước, có đồ chơi mới, cậu ấy cũng đều mang đến cho tôi đầu tiên. Tôi chỉ tùy tiện nói muốn chơi game mới nhất, ngày hôm sau cậu ấy đã mua mang đến nhà cho tôi rồi.

 

Mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ khi nào nhỉ?

 

Hình như là sau khi tôi thi cấp ba, hẹn cậu ấy đi chơi nhưng cậu ấy không đến. Sau đó, tôi đã rất lâu không gặp lại cậu ấy.

 

Đến khi gặp lại, tôi đã khóc nhào vào lòng cậu ấy, nói rằng tôi rất nhớ cậu ấy.

 

Nhưng cậu ấy lại trở nên lạnh nhạt, xa cách.

 

Tôi cảm thấy khó hiểu và phẫn nộ.

 

Từ đó, tôi và cậu ấy bắt đầu những ngày tháng đối đầu gay gắt.

 

Cho đến khi Trần Tiên Việt xuất hiện, tính khí của cậu ấy càng trở nên khó đoán.

 

Tôi suy nghĩ, lấy điện thoại ra nhắn tin cho ông nội: [Ông nội, hồi con thi cấp ba, anh Tô Hối có phải bị bệnh không ạ?]

 

Tín hiệu trên máy bay rất tốt, chẳng mấy chốc ông nội đã trả lời: [Đúng vậy, hồi đó nó phải phẫu thuật tim, không cho ông nói với con, ông nhớ con đã khóc nháo lên rất lâu.]

 

Ông lại nói thêm: [Mấy năm đó sức khỏe Tiểu Hối không tốt lắm, có lần ông bắt gặp nó lén lau nước mắt, nói sợ mình chết con sẽ đau lòng. Haizz, hồi đó hai đứa tình cảm tốt thật, ai ngờ lớn lên lại xa cách.]

 

Tôi đã hiểu.

 

Giờ thì tôi đã hiểu rõ.

 

Hóa ra, Tô Hối lạnh nhạt với tôi là vì sợ tôi đau khổ nếu mất cậu ấy, nên mới cố tình tạo khoảng cách.

 

Nếu đã vậy, tôi không khỏi tò mò, điều gì đã thay đổi suy nghĩ của cậu ấy, khiến cậu ấy sau này trở nên như lời mọi người nói, dù phải giam cầm tôi cũng muốn ở bên tôi?

 

Thật lòng mà nói, tôi lại có chút mong chờ điều đó.

 

[Không biết có phải ảo giác không, sao tôi lại thấy con gái mình hừng hực khí thế thế nhỉ?]

 

[Báo! Tuy máy bay của Kim Xán chưa hạ cánh, nhưng anh Tô Hối đã đến thành phố A mua trang viên rồi, nhắc nhở nhỏ, có cả tầng hầm siêu sang đó nha.]

 

[Cái gì? Chẳng phải anh Tô Hối đang ở bệnh viện sao?]

 

[Má ơi, kích thích quá! Đếm ngược thời gian bị giam cầm, bắt đầu!]

 

7

 

Thấy dòng bình luận này, tôi không khỏi thẳng lưng.

 

Còn có thể một mình đến nước ngoài mua trang viên, xem ra sức khỏe của Tô Hối hiện tại không có vấn đề gì, tôi cũng yên tâm được phần nào.

 

Về phần chuyện giam cầm mà bình luận nhắc đến, tôi thấy khả năng không cao.

 

Bởi vì tôi không hiểu nổi, người này sao có thể vừa mới từ chối tôi, giây sau lại muốn hoàn toàn chiếm hữu tôi.

 

Mãi đến khi xuống máy bay về đến chỗ ở, tôi nhận được điện thoại của bạn.

 

Bạn tôi nói, sau khi Trần Tiên Việt biết tôi bị bố mẹ đưa ra nước ngoài, đã vội vàng tìm đến bố mẹ tôi, bày tỏ sẽ không từ bỏ tôi.

 

Mà trùng hợp thay, lúc đó bố mẹ tôi đang ở bệnh viện thăm Tô Hối.

 

Tô Hối vừa tỉnh lại, đã nghe thấy Trần Tiên Việt ở trước giường bệnh thề thốt với bố mẹ tôi, nói cả đời này không phải tôi thì không cưới.

 

Thậm chí anh ta còn lấy Tô Hối ra làm ví dụ, nói sinh mệnh mong manh, có thể ngày nào đó sẽ sinh bệnh hoặc gặp bất trắc, nên phải kịp thời nắm bắt người mình yêu.

 

Bạn tôi kể, Tô Hối tức đến mặt mày trắng bệch, không nói một lời, rút kim tiêm rồi lên thẳng sân đỗ trực thăng đòi bay đến thành phố A.

 

Nghe bạn tôi kể xong, tôi cũng cạn lời.

 

Thật khó nói Tô Hối bị Trần Tiên Việt kích thích, hay là đã nghe lọt tai câu “sinh mệnh mong manh” kia.

 

Dù sao đi nữa, nếu những điều này có thể giúp Tô Hối nghĩ thông suốt, ở bên cạnh tôi, thì tôi rất vui.

 

Tôi mong cậu ấy được vui vẻ, thuận theo ý mình mà theo đuổi người mình thích.

 

Nếu điều đó cũng vừa vặn hợp ý tôi thì còn gì bằng.

 

Với tâm trạng đầy mong chờ, tôi bước vào khuôn viên trường, bắt đầu buổi học đầu tiên.

 

Dù bị vội vã đưa ra nước ngoài, trường đại học và chuyên ngành của tôi vẫn được lựa chọn kỹ càng, đó là ngành thiết kế trang sức mà tôi yêu thích nhất.

 

Buổi học đầu tiên, thầy giáo rất hiền hòa, không đi thẳng vào bài giảng mà giao ngay một bài tập, yêu cầu chúng tôi dốc hết sức, không cần quan tâm đến yếu tố thực tế, hãy thiết kế một món đồ trang sức.

 

Bỗng dưng, tôi lại nhớ đến ngày sinh nhật của Tô Hối, chiếc nhẫn trong hai mươi mấy quả bóng bay mà tôi đã không thể nhìn thấy.

 

Tôi quyết định thiết kế một chiếc nhẫn.

 

Tôi cầm tài liệu bước ra khỏi lớp, đang đi xuống cầu thang thì đám bình luận đang tán gẫu bỗng nhiên phấn khích.

 

[Đến rồi!]

 

[Ôi, anh Hối, vừa khỏi bệnh đã chạy ra đây ngồi góc tường rồi à?]

 

[Vừa bò dậy khỏi giường bệnh, lại còn đi máy bay, mua trang viên, chưa kịp ngủ đã chạy đến chỗ bé con, anh Hối, anh có nghị lực này thì làm gì cũng thành công thôi.]

 

Thấy dòng chữ trên bình luận, tôi cũng bắt đầu lo lắng cho sức khỏe của Tô Hối, định bước về phía cậu ấy.

 

Đúng lúc này, điện thoại của tôi reo lên.

 

Khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác vẻ mặt của Tô Hối sau thân cây chợt trở nên u ám.

 

Tôi cúi đầu.

 

Điện thoại hiển thị: [Trần Tiên Việt].

 

Tôi đành kẹp tài liệu, bắt máy.

 

“Tiểu Xán, xin lỗi, để em phải chịu khổ rồi.” Giọng Trần Tiên Việt vẫn dịu dàng, lễ độ như trước.

 

“Chịu khổ gì? Anh đang nói gì vậy?” Tôi khó hiểu.

 

Trần Tiên Việt: “Em đừng giấu anh, anh nghe hết rồi, em vì muốn ở lại trong nước với anh mà không tiếc đi tỏ tình với Tô Hối.”

 

Tôi: “…”

 

Tôi có làm đâu đại ca.

 

[Ha ha ha, làm sao bây giờ, anh Trần tin thật rồi.]

 

[Để chúng ta đoán xem, anh Phượng Hoàng tiếp theo định làm gì?]

 

“Tiểu Xán, tuy em không thể ở lại trong nước, nhưng em yên tâm, anh nhất định sẽ cố gắng xin vào trường ở thành phố A, nỗ lực đến đoàn tụ với em, em chờ anh nhé!” Nói xong, anh ta liền cúp máy.

 

[Ồ, thì ra là tính toán đến nước này, mọi người đoán xem tên phượng hoàng nghèo này đến thành phố A học có phải sẽ bắt Xán Bảo gánh tiền sinh hoạt và học phí không, dù sao thì “lúc trước anh cũng vì em mới xin vào trường thành phố A mà”.]

 

[Tặc, đúng là tên đàn ông phượng hoàng giỏi ăn bám phụ nữ.]

 

[Khoan đã, tôi có một thắc mắc, cách xa như vậy thì anh Hối có nghe được nội dung cuộc điện thoại của Kim Xán không?]

 

[Không thể nào?]

 

[Chắc chắn là không thể, anh Hối đâu phải là thần thánh gì.]

 

[ Tất nhiên là không thể, xui xẻo ca cũng không phải là thuận buồm xuôi gió gì. ]

 

[Nhưng sao tôi cứ cảm thấy anh ta nghe thấy hết rồi ấy? Mọi người nhìn mặt anh ta kìa.]

 

Bị dòng bình luận nhắc nhở, tôi ngẩng đầu lên, phát hiện Tô Hối sau gốc cây sắc mặt trắng bệch, ánh mắt sâu thẳm, lóe lên tia lửa giận, trông vừa phẫn nộ vừa lạnh lẽo.

 

[Má ơi! Má nó!]

 

[Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ anh Hối nghe lén điện thoại của Kim Xán à?]

 

[Thật ra tôi đã muốn nói từ lâu rồi… Lúc trước sinh nhật anh Hối phát hiện Kim Xán ở cùng tên Phượng Hoàng kia đã thấy không đúng rồi, cứ như anh ta gắn máy nghe lén trên người Kim Xán ấy.]

 

[Hai người kia mới đến à? Nhìn là biết chưa xem từ đầu rồi. Từ lúc Kim Xán mua cái điện thoại đầu tiên, đã bị Tô Hối dùng công nghệ cao rồi, nghe lén hay định vị chỉ

là chuyện nhỏ, ngay cả nhịp tim, huyết áp, chất lượng giấc ngủ của Kim Xán cũng nằm trong lòng bàn tay anh ta.]

 

[Ghê, biến thái quá!]

 

Tôi cũng bị sốc.

 

Giờ thì tôi thật sự tin là cậu ấy yêu tôi rồi.

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi