1. Home
  2. Chữa Lành
  3. Nhờ Bình Luận Tôi Được Chồng Như Ý
  4. Chương 1

Nhờ Bình Luận Tôi Được Chồng Như Ý

Chương 1

tiếp ❯

Một ngày trước khi tôi ra nước ngoài du học, tôi đến tìm trúc mã lạnh lùng để tạm biệt.

Mặt cậu ấy không chút biểu cảm, chỉ hỏi tôi học trường đại học nào, rồi định quay người rời đi.

Tôi mím môi, cuối cùng vẫn giấu món quà tỏ tình ra sau lưng.

Ai ngờ, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận dày đặc.

[Nữ chính, mau tỏ tình đi, anh ta yêu cậu lắm đó!]

[Đồ giả vờ, trước mặt nữ chính thì tỏ vẻ lạnh lùng không quan tâm, sau lưng về nhà khóc hết cả đêm.]

[Có phải vì nữ chính rời đi nên nam chính bị đả kích, theo dõi nữ chính ra nước ngoài rồi giam cầm cô ấy không?]

[Tình yêu thuần khiết sắp biến thành cưỡng ép rồi!]

1

Tôi giật mình hoảng sợ trước những dòng bình luận kia, theo bản năng gọi tên cậu ấy: “Tô Hối, chờ một chút.”

Bóng lưng phía trước khựng lại, cậu ấy chậm rãi xoay người, hỏi tôi: “Còn chuyện gì sao?”

Vẻ mặt vẫn thờ ơ như không.

Trên màn hình, hai chữ [Tỏ tình] liên tục xuất hiện, khiến đầu óc tôi choáng váng.

Tôi đưa món quà giấu sau lưng ra trước mặt cậu ấy: “Tô Hối, tớ thích cậu, thích lâu lắm rồi.”

Vẻ mặt Tô Hối cứng đờ, những dòng chữ chạy trên màn hình cũng dừng lại.

“Mấy hôm trước là sinh nhật cậu, tớ đã chọn quà xong từ lâu rồi, chỉ là…” Nụ cười của tôi pha chút chua xót, “Lần này nếu không đưa ra, có lẽ sẽ không còn cơ hội nữa.”

Khuôn mặt Tô Hối chìm trong bóng tối, mờ ảo không rõ.

Tôi cúi đầu, nhìn chằm chằm xuống đất, chỉ cảm thấy hai tai nóng ran.

Trên màn hình, bình luận như được gỡ băng, điên cuồng cuộn trào.

[Không phải vừa nãy mạng lag nên tôi bỏ lỡ tình tiết quan trọng gì đấy à? Sao nữ chính đột nhiên biết nói rồi?]

[Đồng mộng ing]

[Không đúng! Rất không đúng! Với độ liếm chó của nam chính, nữ chính tỏ tình thì hắn phải vui mừng tuyên bố hôm nay bao trọn cả sân bay chứ? Sao giờ mặt hắn lại thế kia…]

[Lầu trên, cậu còn nhớ sinh nhật Tô Hối hôm đó xảy ra chuyện gì không? Nữ chính bỏ đi với nam phụ đấy!]

[Nhớ rồi! Nam chính muốn gọi nữ chính thổi nến chung mà không tìm thấy người, tức đến suýt tái phát bệnh tim!]

Sinh nhật!

Bị bình luận nhắc nhở, tôi chợt nhớ ra. Hôm đó tôi cứ quấn lấy Tô Hối, vừa trò chuyện vừa chọc cho cậu ấy vui, nhưng cậu ấy lại cứ ngơ ngẩn, như đang bận tâm chuyện gì đó quan trọng.

Tôi tức quá, cố tình kéo đàn anh ra ngoài hóng gió, đến khi nguôi giận quay lại thì trong phòng đã chẳng còn ai.

Hóa ra sau đó cậu ấy đã đi tìm tôi.

[Kinh nghiệm đọc truyện mạng nhiều năm cho thấy, hôm đó Tô Hối chắc chắn là muốn tỏ tình, ai ngờ nữ chính lại bỏ theo trai!]

[Lầu trên đoán đúng rồi, tôi thấy Tô Hối lén thổi bóng bay hình trái tim đấy. Hai mươi mấy quả, toàn tự thổi, quả nào cũng nhét nhẫn vào trong.]

[Hiazz, đúng là ngây thơ mà!]

Nhẫn? Tôi giật mình ngẩng đầu, nhìn về phía Tô Hối.

Cậu ấy lại nhìn chằm chằm vào tôi, mặt không chút biểu cảm.

Một lúc lâu sau, cậu ấy khẽ cười nhạo: “Hửm? Kim Xán, cậu định chứng minh cậu thích tôi bằng cách nào?”

2

Vừa rồi còn mềm lòng và rung động, giờ phút này đã tan thành mây khói bởi câu hỏi lạnh lùng này.

Tôi hít sâu một hơi, giận dữ nhìn Tô Hối.

Cậu ấy thờ ơ nhìn tôi, như thể đang nhìn một người qua đường chẳng liên quan gì đến mình.

[Xong rồi, Kim Xán lại bị chọc tức sắp bỏ chạy!]

[Tô Hối! Người đâu có ai tự nhiên lại mở miệng ra nói thế, về nhà mà khóc đi!]

[Thôi nào mọi người, khỏi xem nữa, cốt truyện sắp trở về quỹ đạo ban đầu rồi — cưỡng ép yêu!]

Tôi vừa định giận dữ quay người đi, thấy bình luận đã đoán trước được hành động của mình, ngược lại lại ngại không dám rời đi.

Ánh mắt tôi lại lần nữa dừng trên gương mặt Tô Hối.

Đó là một khuôn mặt trắng như tuyết, đôi mắt hẹp dài, đuôi mắt hơi xếch lên, mang đậm nét cổ điển.

Không biết có phải do bị bình luận ảnh hưởng không, mà tôi lại thấy đường đuôi mắt tuyệt đẹp của Tô Hối hình như ửng lên một màu đỏ nhạt.

Tôi thở dài, bước lên hai bước, ngẩng đầu.

Lúc này, khoảng cách giữa chúng tôi rất gần, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của cậu ấy.

Cậu ấy rũ mắt, nhìn tôi với vẻ khó hiểu, đôi mắt đen láy phản chiếu bóng hình tôi.

Tôi tự nhủ phải cố lên, rồi bất ngờ tiến tới, hôn lên môi cậu ấy.

Lạnh, mềm, và run rẩy nhè nhẹ.

Đó là cảm giác trực tiếp mà đôi môi Tô Hối mang lại cho tôi.

Thật tình mà nói, từ khi sinh ra đến giờ tôi chưa từng có kinh nghiệm hôn môi, chỉ biết dán môi mình lên, còn những bước sau thì hoàn toàn không biết.

Tôi cứng đờ trên môi cậu ấy, cảm nhận nhịp tim đập thình thịch của người trong lòng.

Không có tiếng thở, hóa ra cậu ấy cũng quên mất việc hô hấp.

Không biết qua bao lâu, cậu ấy đột ngột lùi lại một bước, vẻ mặt khó dò nhìn tôi chằm chằm: “Ý cậu là gì?”

Mặt cậu ấy đỏ bừng, vốn dĩ da đã trắng, nên khi đỏ lại càng nhanh, ngay cả vùng cổ dưới cổ áo cũng ửng hồng nhàn nhạt.

Tâm trạng tôi cuối cùng cũng tốt hơn, cười hì hì nói với cậu ấy: “Không phải cậu muốn tớ chứng minh là thích cậu sao? Như vậy đã đủ chưa?”

“Hay là… như vậy thì sao?” Tôi được khích lệ, lại tiến lên, nâng mặt cậu ấy lên, hôn “chụt” một tiếng thật lớn vào môi cậu ấy.

“Nếu cậu vẫn không tin, bây giờ tớ xé vé máy bay luôn có được không?” Tôi ôm cổ Tô Hối, nhẹ giọng nói “Tớ sẽ ở bên cạnh cậu, cậu đi đâu tớ đi đó, cho đến khi cậu tin thì thôi.”

Lời còn chưa dứt, Tô Hối đã giật mạnh tay tôi đang ôm cổ cậu ấy ra, giận dữ nhìn tôi:

“Kim Xán, cậu làm đủ chưa hả?!”

Tôi bị cậu ấy đẩy mạnh đến mức loạng choạng, cố gắng lắm mới đứng vững, kinh ngạc nhìn cậu ấy, không hiểu sao bầu không khí lại đột ngột thay đổi như vậy.

[Cứ làm đi, nam chính cứ việc làm tới đi, vợ là cứ thế mà mất đấy.]

[ A Xán khó khăn lắm mới lấy hết dũng khí tỏ tình, anh ta đang làm cái quái gì vậy?]

Đám bình luận ghim trúng tim đen của tôi, tôi cắn chặt răng, không để những giọt nước mắt tủi thân rơi xuống.

Cậu ấy lại chẳng hề nhận ra điều đó, vẫn lạnh lùng nói: “Kim Xán, cậu thích Trần Tiên Việt đến vậy sao? Thích đến mức vì ở lại bên cậu ta mà cam tâm tình nguyện diễn kịch với tôi?”

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu, nước mắt không kìm được, vẫn cứ rơi.

[Hả?]

[Câu này của anh Tô Hối là sao vậy?]

[Chẳng phải anh ta nghĩ Kim Xán tỏ tình với mình chỉ để ở lại lén lút với nam phụ à?]

“Rồi sao nữa?” Tô Hối lạnh giọng hỏi, “Cậu ở lại vừa yêu đương với tôi, vừa qua lại với Trần Tiên Việt? Sau đó cậu còn định vừa kết hôn với tôi vừa ngoại tình với Trần Tiên Việt à?”

“Kim Xán, cậu có chút đạo đức cơ bản nào không vậy? Cậu thật sự làm tôi quá thất vọng!” Cậu ấy càng nói càng giận, vẻ ửng hồng trên mặt nhanh chóng biến mất, không còn chút dấu vết.

[Mạch não đúng là siêu việt, chuyện này tôi khó mà đánh giá được…]

[Mọi người ơi, có ai nhớ không, chính là sau sinh nhật Tô Hối đã lén nói với ba mẹ Kim Xán, rằng Kim Xán đang hẹn hò với một tên đầu xanh đầu đỏ, khiến Kim Xán bị ba mẹ gấp gáp đưa ra nước ngoài du học đấy, giờ anh ta nghĩ vậy cũng có lý thôi.]

[…]

[Đúng là đồ âm u, thâm hiểm thật.]

Tôi liếc thấy dòng chữ trên khung chat, lúc này mới biết chuyện tôi bị bố mẹ ném ra nước ngoài lại là do Tô Hối giở trò.

Cơn giận vì bị mách lẻo sau lưng, cộng thêm nỗi tức tối vì bị từ chối, thù mới hận cũ như biển lửa bùng lên, xông thẳng lên não, tôi lập tức mất hết lý trí.

“Cậu tin hay không thì tùy! Ai thèm thích cái loại tiểu nhân hèn hạ như cậu! Không có cậu tôi vẫn sống tốt!” Tôi ném mạnh hộp quà trên tay xuống đất, quay người bỏ đi.

[Haizzz. Lại toang rồi.]

[Thế nào rồi chuyện cũng sẽ đi đến cái kết giam cầm mà chúng ta mong chờ thôi…]

[Khoan đã, anh ta đang làm gì vậy? Tô Hối đang làm gì thế?]

[Kim Xán, mau quay đầu lại!]

[Con gái ơi! Quay lại đi!]

Tôi đương nhiên không quay đầu, cũng chẳng thèm để ý đến những dòng bình luận đang chạy trên màn hình, vì giờ phút này mặt tôi đã nhòe nhoẹt nước mắt.

Đồ lừa đảo! Tất cả đều là lừa đảo!

Nói cái gì mà Tô Hối thích tôi? Thích tôi mà lại quát tháo tôi như thế? Lại nghi ngờ tôi như thế sao? Tôi thấy cậu ấy căn bản không hề thích tôi chút nào, việc bảo bố mẹ tôi đưa tôi ra nước ngoài cũng chỉ là để tống khứ tôi cho khuất mắt.

Tôi lau mạnh nước mắt, bước vào cổng kiểm tra an ninh.

[Sao anh chàng xui xẻo vẫn còn ngồi xổm ở đó thế?]

[Quà Kim Xán tặng cho anh ta bị vỡ rồi à? Tôi thấy hình như bên trong là đồ thủy tinh.]

Những dòng bình luận đó muốn tôi xem là… cậu ấy vừa mới nhặt món quà tôi tặng lên sao?

Tôi thầm nghĩ trong lòng, nhưng vẫn không quay đầu lại, xách áo khoác đi về phía cửa lên máy bay.

[Không ổn rồi! Chắc chắn là Hối ca bị đau tim!]

Tôi giật mình quay đầu lại, qua lớp kính, tôi thấy ngay chỗ mình vừa đứng, một bóng đen đau đớn co quắp trên mặt đất, chính là Tô Hối.

Mặt cậu ấy trắng bệch, tay vẫn nắm chặt món quà tôi tặng—chiếc đồng hồ.

Chỉ là, mặt đồng hồ đã vỡ tan tành, những mảnh kính vỡ cứa vào tay cậu ấy, máu loang đỏ cả gạch lát sàn đại sảnh sân bay.

Tôi hoảng hốt kêu lên, vội vàng chạy về phía cậu ấy, nhưng bị nhân viên an ninh chặn lại.

Qua lớp kính, tôi trơ mắt nhìn dòng người từ khắp nơi đổ xô đến chỗ cậu ấy. Chẳng mấy chốc, đã có người tìm xe lăn đẩy cậu ấy đi.

Từ đầu đến cuối, tay cậu ấy vẫn nắm chặt chiếc đồng hồ vỡ nát, thứ đã cứa vào tay cậu ấy.

Thấy cậu ấy được đưa đi, tôi mới hoàn hồn.

Chị nhân viên an ninh nhìn tôi với ánh mắt cảm thông, nhẹ nhàng nhắc tôi muốn quay lại đại sảnh sân bay thì có thể đi lối khác.

“Không quay lại.” Tôi lau nước mắt trên mặt, lẩm bẩm “Quay lại cũng vô ích, cậu ấy đâu có tin là em thích cậu ấy.”

 

tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi