1. Home
  2. Đam Mỹ
  3. Không Vì Một Lần Sai Mà Đánh Đổi Cả Cuộc Đời
  4. Chương 1

Không Vì Một Lần Sai Mà Đánh Đổi Cả Cuộc Đời

Chương 1

tiếp ❯

Lâm Triệu ở bên tôi là để trả thù mẹ tôi.

 

Anh ta hôn tôi trước mặt bà: “Cô giáo, không phải cô nói đồng tính luyến ái ghê tởm sao? Bây giờ con trai cô cũng vậy đó.”

 

Anh ta không nói một lời mà rời đi, chia tay một cách đột ngột, sáu năm sau gặp lại, Lâm Triệu đã là một người trẻ tuổi tài cao, sự nghiệp thành đạt, còn tôi thì đang phải chăm sóc mẹ mình, người đã trở thành người thực vật sau một vụ tai nạn xe, vì tiền mà phải làm tình nhân cho đối tác làm ăn của anh ta.

 

1

 

Tôi không ngờ mình còn có thể gặp lại Lâm Triệu ở thành phố A, càng không ngờ sau sáu năm xa cách, chúng tôi lại gặp nhau ở nhà của kim chủ.

 

Lúc Lâm Triệu đến, tôi vừa định rời đi, Hà Văn không thích tôi ở lại nhà hắn ta, thường thì sau khi xong việc tôi sẽ nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi rời đi, khi xuống lầu định đi thì vừa hay gặp Lâm Triệu đến tìm Hà Văn.

 

Gặp lại sau sáu năm, tim tôi như hẫng một nhịp, tôi lúng túng kéo cổ áo lên cao hơn một chút, chào tạm biệt Hà Văn:

 

“Hà tiên sinh, tạm biệt.”

 

Giọng tôi nhỏ như muỗi kêu, Hà Văn không nói gì, chỉ gật đầu, thậm chí còn không thèm liếc nhìn tôi, Lâm Triệu thì lại nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt.

 

Khi tôi đẩy cửa ra, tôi nghe thấy tiếng Hà Văn trêu chọc từ phía sau:

 

“Một món đồ chơi nhỏ tôi nuôi thôi, anh Lâm thích sao?”

 

Lâm Triệu đáp: “Người của Hà tổng, sao tôi có thể cướp thứ người khác yêu thích được!”

 

“Ha ha ha, loại quan hệ này, còn nói gì đến yêu với không yêu, anh Lâm đừng cười tôi.”

 

Những lời sau đó tôi không nghe thấy nữa, cánh cửa nặng nề đã chặn lại tất cả âm thanh bên trong, tôi nhìn chằm chằm mũi chân mình ngẩn người một lúc, đến khi quản gia bên cạnh đến nhắc nhở tôi mới nhớ ra mà rời đi.

 

Chỗ Hà Văn ở không tiện bắt xe, tôi lại thấy rất mệt, cứ đi một đoạn lại nghỉ, chầm chậm lê bước, cũng không biết tôi đã đi được bao lâu. Đột nhiên, sau lưng vang lên một tiếng còi, một chiếc xe màu đen dừng ngay trước mặt, cửa sổ xe hạ xuống, để lộ khuôn mặt của Lâm Triệu.

 

“Lên xe đi, tôi đưa cậu về.”

 

Tôi lắc đầu: “Cảm ơn, tôi tự đi thêm một lát nữa là có thể bắt được xe rồi, không phiền đâu.”

 

Lâm Triệu nhíu mày:

 

“Hứa Thiên Thụ, hơn một tiếng rồi, cậu đi được hai cây số chưa? Ngoài tôi ra thì còn ai đi qua đây nữa? Cậu đang đợi ai?”

 

Lâm Triệu nghĩ rằng tôi đang cố tình đợi anh ta, không phải, chỉ là tôi không muốn đi bộ, thấy mệt, đi một đoạn lại muốn nghỉ, thậm chí còn muốn nằm thẳng ra đường ngủ luôn. Anh ta hiểu lầm rồi, nhưng tôi cũng lười giải thích, nói chuyện cũng mệt, nhất là nói chuyện với người yêu cũ.

 

Lâm Triệu mở cửa xe cho tôi, tôi không từ chối nữa, lên xe rồi đọc địa chỉ.

 

Lâm Triệu không bật định vị, đó là địa chỉ nhà tôi, anh ta biết.

 

Tết âm lịch sáu năm trước, đêm giao thừa cuối cùng trước khi thi đại học, Lâm Triệu đã từng đến đây, anh ta lén chạy xuống dưới nhà tôi đốt pháo hoa cho tôi. Trong điện thoại, giọng Lâm Triệu lộ rõ vẻ phấn khích:

 

“Hứa Thiên Thụ, cậu mau ra cửa sổ đi, đây là pháo hoa tôi đốt cho riêng mình cậu đấy, cậu ước nguyện với nó nhất định sẽ thành hiện thực.”

 

“Hứa Thiên Thụ, cậu ước gì thế? Là vào đại học H học luật à? Cậu nhất định làm được!”

 

Tôi lắc đầu, một tay chống lên cửa kính, cúi đầu nhìn xuống phía dưới, một người đang được quấn kín mít như chiếc bánh chưng:

 

“Lâm Triệu, ước nguyện của tôi là, đêm giao thừa năm sau có thể cùng cậu ngắm pháo hoa.”

 

Giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó anh ta cũng chỉ đang diễn kịch, vì muốn lấy lòng tôi, anh ta đã bỏ ra không ít tâm tư.

 

Tôi và Lâm Triệu suốt quãng đường không nói với nhau lời nào, sau khi xuống xe, tôi nói lời cảm ơn với Lâm Triệu, ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi lại bồi thêm một câu: “Lái xe cẩn thận nhé.”

 

Lâm Triệu ngước mắt nhìn lên vị trí tầng ba, nơi có khung cửa sổ bị che khuất bởi tấm rèm cửa màu xanh sẫm, một mảng tối đen như mực.

 

Lâm Triệu nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ đó, khóe miệng bất giác cong lên thành một nụ cười:

 

“Hứa Thiên Thụ, nhiều năm không gặp, cô Trần vẫn khỏe chứ?”

 

Bước chân tôi khựng lại, có lẽ là do tôi im lặng quá lâu, lâu đến mức Lâm Triệu đã mất hết kiên nhẫn, quay đầu xe rời đi, tôi mới khàn giọng đáp:

 

“Khỏe.”

 

2

 

Trong căn phòng trọ, người trên giường vẫn nhắm nghiền mắt, tôi ngồi bên cạnh xoa bóp cánh tay cho bà:

 

“Mẹ, hôm nay con gặp Lâm Triệu, cậu ấy về thành phố A rồi, nhưng chắc chỉ là về bàn chuyện làm ăn thôi, sẽ không ở lại lâu đâu.”

 

Người trước mặt không có phản ứng gì, tôi vẫn tiếp tục nói:

 

“Cậu ấy hỏi con mẹ thế nào, con không nói cho cậu ấy biết, con nghĩ mẹ không muốn cậu ấy biết, mẹ không muốn, vậy nên con không nói.”

 

Tôi cúi xuống, áp tay bà lên má mình: “Mẹ, lần này con làm tốt lắm đúng không? Không làm mẹ thất vọng, phải không ạ?”

 

Người trên giường cứ nằm đó, hít thở đều đều và yên tĩnh, không nói, cũng không mở mắt. Sáu năm rồi, mẹ tôi đã không nói chuyện với tôi sáu năm rồi, bà giận tôi, tôi biết.

 

Tôi hối hận, thật sự, vô cùng hối hận. Suốt sáu năm qua, từng phút từng giây tôi đều hối hận. Nếu không phải tại tôi, bà đã không phải nằm đây, đến cả một ngón tay cũng không thể cử động.

 

Tôi nhắm mắt lại, nhưng một giọt nước mắt cũng không rơi xuống được, chỉ thấy mệt mỏi, đến sức để thở cũng không có.

 

Trước đây có một thời gian, tôi không muốn ăn cơm cũng không muốn cử động, chỉ muốn nằm đó, chịu đựng đến khi không còn sức để thở, chịu đến khi tim không còn sức để đập, như vậy là có thể hoàn toàn giải thoát. Tôi đã nằm trên sàn nhà trong phòng ngủ của mẹ tôi suốt một ngày, cho đến khi người hàng xóm sát vách gõ cửa.

 

“Tiểu Thụ à, dì thấy nhà cháu không bật đèn, nghĩ chắc cháu chưa nấu cơm, dì có hầm sườn, qua đây ăn chút đi!”

 

Rất lâu sau chuyện này, một ngày nọ, trước khi dì Chu hàng xóm theo con trai di cư, dì ấy đã ôm tôi khóc. Dì ấy nói hôm đó dì ấy biết tôi đã xảy ra chuyện, nhưng không biết phải giúp tôi thế nào, nghĩ hồi nhỏ tôi thích nhất món sườn hầm của mẹ tôi, mà tôi đã lâu không được ăn, nên dì ấy đã hầm cho tôi một nồi.

 

Dì ấy nói: “Tiểu Thụ à, cháu phải sống thật tốt, sau này dì còn phải về dự đám cưới của cháu nữa.”

 

Hôm đó tôi ra sân bay tiễn dì Chu, khi về đến nhà, tôi phát hiện trên tủ đầu giường trong phòng ngủ của mẹ tôi có một xấp tiền, dưới xấp tiền là một tờ giấy, trên đó ghi chi tiết cách làm món sườn xào chua ngọt.

 

Kể từ đó, tôi không còn tự tử nữa, dù trong lòng đã nghĩ đến cả ngàn vạn lần, nhưng đến phút cuối đều đột nhiên tỉnh táo lại, tôi không thể chết, tôi chết rồi mẹ tôi phải làm sao?

 

Tôi đã giết chết bà một lần rồi, tôi không thể giết bà lần thứ hai.

 

Không chết được, nhưng cũng chẳng còn hơi sức đâu mà sống cho tử tế.

 

Hà Văn tìm đến tôi vào một năm trước, hắn ta nói tôi rất giống một người bạn cũ của hắn ta, hỏi tôi có cần tiền không.

 

Hà Văn nói tôi không cần phải làm gì cả, chỉ cần xuất hiện khi hắn ta cần là được, đối với tôi mà nói, đây thực sự là một công việc rất nhẹ nhàng, tôi đã đồng ý.

 

Tôi dùng tiền Hà Văn cho để thuê người chăm sóc cho mẹ tôi, khi dì ấy đến, tôi không cần phải tự mình làm gì, liền ngồi trên chiếc ghế dài bên cạnh bà ngắm mặt trời bên ngoài, từ lúc mọc ở phía đông đến khi lặn ở phía tây, nhìn một cái là hết cả ngày.

 

Dì hộ lý là một người rất tốt, dì ấy thấy tôi cứ u sầu như vậy mỗi ngày thì lo lắng, đôi khi sẽ gọi cậu con trai nhỏ đang học cấp ba của dì ấy đến làm bài tập.

 

“Thằng bé này ngốc lắm, học toán dốt đặc cán mai, bài tập về nhà không làm nổi, đi học thế nào cũng bị thầy cô mắng, dì thấy trong phòng cậu dán đầy giấy khen, hồi đi học chắc chắn thành tích rất tốt, Tiểu Thụ, cậu giúp dì dạy nó nhé, dì hầm canh gà cho cậu uống.”

 

Tôi biết, dì ấy chỉ là muốn tìm chút việc gì đó cho tôi làm, với tính cách thật thà chất phác, dì ấy cho rằng chỉ cần có việc để làm, con người ta sẽ sống vui vẻ, sung túc, và có hy vọng.

 

“Anh Thiên Thụ, cầu xin anh, anh giúp em với.”

 

Đầu dây bên kia, Giang Hồi khóc nức nở, cậu ta gây rắc rối, làm vỡ một chai rượu khá đắt, thực sự không đền nổi, đành phải gọi điện cho tôi.



 

Tôi không nói chuyện này với dì Tần, chỉ bảo là có việc phải ra ngoài, dì ấy nghe vậy còn rất vui, nói đi ra ngoài hít thở không khí một chút, người không thể cứ ở mãi trong phòng.

 

Khi tôi đến hội sở kia thì thấy Lâm Triệu và Hà Văn, cùng bọn họ cụng ly chúc tụng, còn có rất nhiều tổng giám đốc, ông chủ, phú nhị đại mà tôi không gọi tên được. Giang Hồi thì nơm nớp lo sợ đứng một bên, cúi đầu sắc mặt khó coi, khi nhìn thấy tôi, liền gọi một tiếng “Anh Thiên Thụ.”

 

Hà Văn và Lâm Triệu cũng ngẩng đầu lên, tôi không ngờ lại gặp bọn họ ở đây, ngây người mất vài giây, mới mở miệng cung kính gọi một tiếng: “Hà tiên sinh.”

 

Hà Văn cười nói:

 

“Hóa ra người có tiền mà nhóc này nói đến là cậu, sớm biết cậu tới thì chạy đến đây làm gì, tôi trực tiếp mua chai rượu kia là được rồi.”

 

Những người có mặt ở đây đều không phải kẻ ngốc, ý tứ trong lời nói của Hà Văn ai cũng hiểu rõ, tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể gượng cười.

 

Nói xong, hắn ta lại hướng ánh mắt về phía tôi: “Đã đến rồi thì cũng đừng tay không mà về, lại đây ngồi đi, uống với mọi người mấy ly.”

 

Hà Văn là một người tinh ranh, lần trước ở nhà hắn ta, hắn ta đã nhìn ra ánh mắt Lâm Triệu nhìn tôi không hề đơn giản. Nhưng hắn ta không biết đoạn dây dưa giữa chúng tôi, chỉ cho rằng Lâm Triệu đã để ý đến tôi. Giữa bọn họ có làm ăn qua lại, Hà Văn nghĩ, hy sinh một người tình để đổi lấy một người bạn có thể hợp tác lâu dài, rất đáng giá. Cho nên hắn ta bảo tôi ngồi bên cạnh Lâm Triệu, rót từng ly rượu ngoại đắt tiền vào bụng chúng tôi.

 

Lâm Triệu uống đến hơi say, Hà Văn thuê cho anh ta một phòng hạng sang, trước khi đi còn nhét cả tôi vào:

 

“Chăm sóc Lâm tổng cho tốt.”

 

Tôi nhìn Lâm Triệu nằm trên giường bất tỉnh nhân sự, không biết phải làm thế nào cho phải, đứng ở cửa rất lâu, muốn đi lại không dám đi, muốn vào cũng không dám vào, mãi đến khi Lâm Triệu trên giường mở mắt. Anh ta lên tiếng, trong giọng nói đã không còn chút hơi men nào:

 

“Hứa Thiên Thụ, không phải bảo cậu chăm sóc tôi cho tốt sao, còn không mau lại đây?”

 

3

 

Lâm Triệu không hề say.

 

Tôi đứng ở cửa, nhìn Lâm Triệu đã chống tay ngồi dậy, cuối cùng cũng nhận ra lúc này mình nên rời đi.

 

“Cậu nghỉ ngơi cho khỏe, tôi đi trước đây.”

 

“Hứa Thiên Thụ!”

 

Giọng nói của Lâm Triệu vang lên từ phía sau, tôi dừng bước.

 

“Hà Văn cho cậu bao nhiêu tiền, cậu ngay cả chuyện này cũng nguyện ý làm?”

 

Tay tôi nắm chặt tay nắm cửa:

 

“Một tháng, hai vạn.”

 

Người phía sau cười khẩy:

 

“Hai vạn? Cậu cũng rẻ mạt thật.”

 

Im lặng một lát, Lâm Triệu bước về phía tôi:

 

“Hứa Thiên Thụ, tôi chỉ hỏi cậu lần này thôi, có phải cậu đang gặp khó khăn gì không?”

 

Khó khăn ư? Tôi nhớ lại những năm qua, thực ra thời điểm khó khăn nhất đã qua lâu rồi.

 

Tôi lắc đầu: “Không, tôi chỉ là không muốn làm việc, chỉ là… không muốn làm gì cả, nhưng lại cần tiền.”

 

Hơi thở của Lâm Triệu sau lưng trở nên nặng nề, tôi không dám quay đầu lại, tôi hơi sợ phải đối diện với anh ta.

 

Sáu năm trước, sau khi Lâm Triệu không từ mà biệt, biến mất sau một đêm, ngày nào tôi cũng muốn gặp anh ta, đến nằm mơ cũng thấy anh ta. Lúc đó tôi vừa thi đại học xong, mới mười tám tuổi, chỉ sau một đêm mà cuộc sống đảo lộn hoàn toàn, tôi thực sự rất sợ hãi, rất đau khổ.

 

Ban đầu, tôi nghĩ nếu gặp lại Lâm Triệu, tôi nhất định sẽ đánh anh ta một trận, tôi phải hỏi anh ta cho ra lẽ tại sao lại đối xử với tôi như vậy? Nhưng thời gian cứ thế trôi qua, khi bị chi phí chữa bệnh cao ngất ngưởng và vụ kiện tai nạn giao thông đè nặng đến không thở nổi, tôi cũng chỉ muốn gặp anh ta một lần, dù chỉ là xuất hiện nói với tôi một câu thôi cũng được, ít nhất cũng có thể cho tôi biết tôi không hề đơn độc.

 

Nhưng không, chẳng có gì cả.

 

Bạn học nói Lâm Triệu ra nước ngoài du học, “Nhà anh ta giàu có như vậy, có thể sẽ định cư luôn, chắc là không về nữa đâu.”

 

Biết được tin này, tôi dần chấp nhận sự thật rằng mình sẽ không bao giờ gặp lại Lâm Triệu nữa. Cuộc sống ngày càng bận rộn, gánh nặng ngày càng đè nén, dần dà, tôi cũng không còn thời gian để nghĩ về anh ta nữa.

 

Sáu năm trôi qua, ngay khi tôi đã bắt đầu quên đi con người này, Lâm Triệu lại đột ngột trở về, như một phản ứng tự nhiên. Ngay khi tôi tưởng mình đã quên hết tất cả, anh ta lại xuất hiện, nhắc nhở tôi về những chuyện đã qua, còn hỏi tôi có phải đang gặp khó khăn gì không. Lâm Triệu, tôi đã tự mình vượt qua giai đoạn khó khăn nhất rồi, giờ tôi không còn khó khăn nữa.

 

Thật sự không khó khăn, không cần phải đến trường, không cần phải kiện tụng, không cần phải vay mượn khắp nơi, không cần phải bị bệnh viện giục đóng phí, không cần phải làm việc ngày đêm, đến cả mắt cũng không dám nhắm lại…

 

“Hứa Thiên Thụ,” Lâm Triệu nghiến răng nghiến lợi: “Cậu sa đọa như vậy, cô Trần có biết không?”

 

Giọng điệu của Lâm Triệu tràn đầy vẻ khinh miệt, tôi quay người lại, nhìn anh ta bằng ánh mắt bình thản:

 

“Lâm Triệu, sáu năm rồi, cậu vẫn chưa trả thù xong sao? Nhưng e rằng phải làm cậu thất vọng rồi, trò chơi báo thù này của cậu, dù là mẹ tôi hay tôi, đều không thể tiếp tục chơi cùng nữa.”

 

Lâm Triệu ở bên tôi là để trả thù mẹ tôi, vì người anh ta thích đã bị bắt nạt ở trường vì mẹ tôi, rồi nhảy lầu tự tử vào nă

m lớp 11.

 

Người đó tên là Chu Nam Nhứ, là một học sinh trong lớp của mẹ tôi – một người đồng tính mà cả trường ai cũng biết.

 

Sở dĩ mọi người đều biết, là vì chuyện này là bị mẹ tôi truyền ra.

 

tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi