Hai Triệu Em Làm Vị Hôn Thê Của Tôi
Chương 2
❮ sautiếp ❯6
Thật ra, mỗi người chỉ được ước một điều ước trong năm mới thôi.
Hè năm đó, tôi làm thêm ở cửa hàng tiện lợi, anh ấy đến mua một bao thuốc lá.
Tôi kinh ngạc: “Anh cũng hút thuốc á?”
Anh ấy ngơ ngác: “Tuy lớp mình toàn học sinh giỏi, nhưng em không nghĩ anh cũng là học sinh giỏi đấy chứ?”
“…”
Lớp tôi là một trong những lớp chọn của trường, quản lý rất nghiêm. Để giữ vững danh tiếng, hầu hết mọi người đều phải thi vào, còn Trần Kính là người duy nhất được đặc cách vào lớp.
Hôm đó, Trần Kính hút thuốc trước cửa hàng tiện lợi, tôi hỏi anh ấy ăn cơm chưa. Tôi nướng bánh bao rất ngon, anh ấy có muốn ăn thử không?
Anh ấy đồng ý, tôi nướng cho anh ấy một cái. Anh ấy dập tắt thuốc, cái bánh bao nóng hổi, anh ấy chuyền qua chuyền lại giữa hai tay.
Sau đó, khi bánh bao nguội bớt, anh ấy ngồi xuống bên cạnh tôi, nhàn nhã gặm bánh.
Ăn xong bánh bao, anh ấy tao nhã lau miệng, rồi ngẩng lên hỏi: “Tiết Yên Yên, bao nhiêu tiền?”
Tôi lắc đầu: “Không cần đâu, em mời.”
Anh ấy bật cười, rồi sờ vào túi, đặt lên bàn ba trăm hai mươi lăm tệ.
“Vậy được, cảm ơn em, nhưng cái này cho em.”
Tôi vội nói: “Không cần nhiều vậy đâu.”
“Cầm lấy đi! Sau này không còn gặp lại nữa đâu, Tiết Yên Yên, tạm biệt!”
Trần Kính nói xong liền phóng xe điện đi, tôi ngơ ngác nhìn số tiền, hồi lâu sau mới hoàn hồn.
Trần Kính thật sự đi rồi.
Rất lâu sau, tôi cảm thấy có chút buồn, có lẽ vì sau này không còn ai mua cơm cho tôi nữa.
Năm lớp 11 của tôi trôi qua khá êm đềm, bình thường thì lên lớp học hành, thỉnh thoảng rảnh rỗi lại đi tìm việc làm thêm, không tìm được thì đến thư viện giải đề.
Chỉ cần no bụng thì người ta luôn có thể sống tiếp. Thỉnh thoảng, tôi cũng ngẩng đầu nhìn lên, thành phố trồng rất nhiều cây hợp hoan, những bông hoa màu hồng phấn rủ xuống như tua rua.
Thơm ngát, nước giặt quần áo nhà Trần Kính cũng có mùi hương này, ngửi gần thì thấy thoang thoảng ngọt ngào.
7
Năm lớp 12, ngày khai giảng tôi đã thấy mẹ tôi. Bà muốn đưa tôi về, nói là nhà có chuyện, tôi phải về.
Tôi không muốn về, giằng tay bà ra rồi chạy đi tìm thầy chủ nhiệm.
Thầy chủ nhiệm chặn bà lại, hỏi có chuyện gì ở nhà. Tôi đang học lớp 12, không thể nghỉ học được.
Cuối cùng mẹ tôi không nói gì, chỉ trừng mắt nhìn tôi một cái.
Nhìn bóng lưng bà, tôi bỗng có một dự cảm chẳng lành, rất lâu sau tôi mới biết vì sao mình lại cảm thấy bất an.
Lớp 12 nghỉ hè và nghỉ đông đều phải học thêm, tôi không thể đi làm thêm được.
Ngoài khoản trợ cấp hàng năm, thầy chủ nhiệm còn xin thêm cho tôi một khoản trợ cấp của trường, chủ yếu là miễn học phí và tiền ăn.
Suốt một học kỳ tôi không hề bước chân ra khỏi cổng trường, mẹ tôi cũng không đến tìm tôi. Đến ngày thi đại học, xe của trường đưa chúng tôi đến các điểm thi.
Thi xong môn đầu tiên, tôi vừa bước ra đã thấy bố tôi.
Ông định túm lấy tôi, tôi liều mạng giằng ra, chạy trốn vào phòng bảo vệ của điểm thi.
Trưa hôm đó tôi nhịn đói, ngồi lì trong phòng bảo vệ suốt hai tiếng đồng hồ, không dám bước ra ngoài nửa bước, chỉ biết cắm đầu vào sách.
Đến khi thi xong buổi chiều, xe trường đến đón, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Tôi thi hai ngày. Đến ngày thi cuối cùng, tôi cảm thấy như được giải thoát, ngước nhìn bầu trời xanh thăm thẳm. Ở cổng trường có người phát dưa hấu miễn phí, tôi đói quá nên ăn liền sáu miếng.
Sau đó, trên đường về trường, tôi lại thấy bố tôi. Trong ký ức của tôi, tôi rất ít khi gặp ông, ông quanh năm suốt tháng làm việc ở bên ngoài, họa hoằn lắm mới về nhà một lần, mà lần nào cũng lầm lì, chẳng nói chẳng rằng.
Tôi rất sợ bố tôi, vì ông đánh người rất tàn nhẫn. Nếu mẹ tôi đánh tôi chỉ vì tôi không nghe lời, thì mỗi lần ông đánh, tôi đều có cảm giác ông muốn giết chết tôi.
Hôm đó tôi đã định bỏ chạy, nhưng không thoát. Bố tôi túm lấy tôi, xốc lên xe van cũ nát như xách một con gà con.
Tôi vừa kịp kêu lên một tiếng thì đã bị ông tát mạnh vào mặt. Thấy có người đi đường nhìn, bố tôi vội sập cửa xe lại.
Cửa xe bị khóa, hôm đó tôi co ro trong xe, sợ sệt gọi một tiếng: “Bố.”
Bố tôi không chút biểu cảm liếc nhìn tôi: “Ngoan ngoãn chút đi.”
Xe chạy ngày càng xa, xuyên qua hết con đường núi này đến con đường núi khác, tôi gắng gượng nở một nụ cười hỏi: “Bố ơi, chúng ta đi đâu vậy?”
“Không phải mày không muốn đi làm thuê sao? Đưa mày đi lấy chồng.”
Lấy chồng…
Tôi ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ xe, xe tiến sâu vào trong núi, ngoài cửa sổ là khu rừng rậm rạp, gió cũng không lọt qua được.
Bố mẹ tôi thật thông minh, tôi tốt nghiệp cấp ba rồi, trường học sẽ không quản tôi nữa, cho dù tôi mất tích, cũng sẽ không ai vì tôi mà báo cảnh sát, càng không ai phí công tìm kiếm tôi.
Hôm đó, tôi hỏi một câu hỏi mà tôi đã tò mò từ lâu: “Bố, con có phải con ruột của bố không?”
“Ừ.”
“Vậy tại sao, bố và mẹ đều không thương con?”
Ông khinh khỉnh nhổ một bãi nước bọt: “Đồ vô lương tâm, bố mẹ nuôi mày lớn không dễ dàng gì, trong nhà còn có em trai em gái, mày là chị cả, mày không lấy chồng thì lấy đâu ra tiền cho các em ăn học?”
“Con học đại học có thể kiếm được nhiều tiền hơn cho bố mẹ.”
“Đừng có mơ mộng nữa, học đại học rồi chưa chắc đã về.”
Hôm đó xe dừng lại, tôi đặc biệt ngoan ngoãn, nghe lời vào nhà, nghe lời cười làm lành, ngoan hiền nhìn người ta đánh giá soi mói mình, sau đó có người đưa cho bố tôi mười vạn tệ.
Tôi ở trong núi ngoan ngoãn nửa tháng, ngày nào cũng dậy sớm nấu cơm. Một hôm, tôi thức dậy từ tờ mờ sáng, hơn bốn giờ, trời vẫn còn tối.
Tôi men theo núi, đi vào khu rừng rậm rạp nhất. Nhà tôi ở phương Bắc, nhưng tôi lại đi về phía nam.
Những kẻ truy đuổi chắc mẩm tôi sẽ về nhà, nhưng tôi không về. Tôi nhét hai cái bánh bao vào người, đi ngày đi đêm về phía nam suốt bốn ngày, sau đó gặp được hai du khách đi leo núi. Họ nhìn thấy tôi.
Trên đường đi, tôi đã nghĩ mình sẽ chết, nhưng cuối cùng tôi vẫn sống sót.
Hai người kia định đưa tôi đến đồn cảnh sát, nhưng trên đường, tôi không nhịn được, nhỏ giọng hỏi họ có máy tính không.
Họ hỏi tôi để làm gì.
Tôi nói muốn tra điểm thi. Họ ngẩn người ra.
Sau đó, hai người họ cưu mang tôi. Họ nói một học sinh vừa thi đại học xong thì không thể là người xấu được.
Hơn nữa, dù có đến đồn cảnh sát, phần lớn cũng sẽ bị đưa về nhà. Chi bằng cứ ở nhà họ hai tháng, đến lúc nhập học đại học thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Đó là một cặp vợ chồng trẻ, có công ty riêng. Con gái họ năm tuổi, rất ngoan, tên là Viên Viên. Tôi ở đó giúp họ trông con.
Họ được nghỉ hai ngày cuối tuần, thứ bảy, chủ nhật có thời gian lại đưa tôi đi chơi cùng.
Sau đó, khi hè được một nửa, họ nói muốn ra nước ngoài bàn chuyện hợp tác, định đưa Viên Viên đi cùng, hỏi tôi có muốn đi cùng họ vào tháng Tám không, tôi có thể giúp họ chăm sóc Viên Viên.
Ánh mắt tôi chợt bừng sáng. Tôi làm hộ chiếu và xin visa du lịch một cách thuận lợi.
Trong nháy mắt ánh mắt của tôi sáng lên, làm hộ chiếu, thuận lợi lấy thị thực du lịch.
Sau khi xuống máy bay, họ bận việc nên tôi ôm Viên Viên đi tìm Trần Kính.
Tôi biết địa chỉ của Trần Kính. Tôi không có điện thoại, anh ấy từng viết thư cho tôi, địa chỉ có ghi trong thư.
Hôm đó, tôi gõ cửa. Khoảnh khắc Trần Kính mở cửa, tôi sững sờ.
Áo sơ mi anh ấy cài hờ vài cúc, cơ bụng ẩn hiện, trên cổ còn in dấu son môi. Anh ấy ngẩn người khi thấy tôi.
“Tiết Yên Yên?”
“À! Ừ! Là em.”
Tôi ôm Viên Viên. Một người phụ nữ mặc váy ngủ ren xinh đẹp bước đến, hỏi Trần Kính bằng tiếng Anh lưu loát: “Đây là ai?”
Trần Kính nghiến răng: “Vợ tôi dẫn con gái đến thăm tôi.”
“…”
“…”
Tôi á? Anh ấy nói tôi á? Tôi sợ hãi ôm chặt Viên Viên vào lòng.
Viên Viên trong lòng tôi cũng ngơ ngác, đến cả kem cũng không dám ăn nữa.
Người phụ nữ nhíu mày: “Không phải anh mới mười tám tuổi sao?”
“Người châu Á chúng tôi kết hôn sớm.”
Người phụ nữ nhíu mày, hất tay áo bỏ đi, để lại tôi và Trần Kính. Trần Kính liếc nhìn tôi, kéo tôi vào nhà, khóa cửa rồi thở phào.
Vào nhà, Viên Viên liền đòi xuống đất tự mình đi loanh quanh.
Tôi nhìn Trần Kính, không nhịn được hỏi: “Có phải em đến không đúng lúc không?”
“Không, quá đúng lúc.”
Hốc mắt Trần Kính đỏ hoe, trông như sắp khóc đến nơi.
“Yên Yên à! Anh trai em suýt chút nữa bị người ta cưỡng bức rồi.”
“Ồ, Cưỡng chế yêu ~”
“Tiết Yên Yên!!!”
Anh ấy tức giận đến vậy, tôi không dám cãi bướng nữa, nghiêm túc hỏi:
“Rốt cuộc có chuyện gì?”
“Anh… anh… anh yêu đương rồi. Anh chỉ là… không nghĩ nhiều, cô ấy tỏ tình với anh, anh đồng ý, hôm nay cô ấy bảo qua chơi.”
“Rồi sao?”
“Ai ngờ qua chơi là ngồi lên người anh, còn đòi bỏ thuốc anh nữa chứ. Cô ấy tập boxing, anh đánh không lại.”
Suýt chút nữa mất đi sự trong trắng, Trần Kính ôm đầu, ngồi xổm xuống, hoàn toàn suy sụp.
9
Ở đây hai năm, chuyện khiến anh ấy suy sụp cũng không ít, nhưng đến mức này thì là lần đầu.
Hôm đó Trần Kính đòi chuyển nhà ngay, tôi bế Viên Viên đi xem cùng anh ấy, sau đó anh ấy chuyển đến một căn hộ trong khu dân cư gần trường đại học hơn.
Đến khi thoải mái hơn, anh ấy mới trêu Viên Viên: “Em nhặt được đứa bé này ở đâu đấy?”
“Ơ, vừa nãy còn vợ với con ngọt xớt cơ mà! Giờ lại bảo em nhặt?”
“…”
Trần Kính nghẹn lời, một lúc lâu sau mới bực bội nói: “Tiết Yên Yên, càng ngày em càng biết trêu người đấy.”
Tôi không đáp, đến chiều tối bố mẹ Viên Viên đến đón, Trần Kính bế con bé đòi mời họ đi ăn cơm.
Anh ấy bảo ở nơi đất khách quê người gặp nhau đâu dễ, nhất định phải mời.
Tôi chẳng quan tâm, tôi chỉ để ý khi nào được ăn thôi.
Hôm đó ăn xong, Trần Kính xin wechat của tôi, rồi cảm thán một câu, cuối cùng thì cũng có được thông tin liên lạc của tôi.
Không phải trước đây tôi không muốn thêm bạn, chủ yếu là vì lúc đó tôi không có điện thoại.
Anh ấy dẫn tôi đi chơi hai ngày, sau đó chúng tôi trở về.
Cuối tháng Tám là thời điểm nóng nhất mùa hè, bố mẹ Viên Viên chuẩn bị đồ dùng cho tôi để nhập học.
Trước khi đi, họ dúi cho tôi hai nghìn tệ, tôi muốn từ chối vì họ đã cưu mang tôi hai tháng, tôi đã rất biết ơn rồi.
Sau đó, họ vẫn nhét tiền vào vali cho tôi, hôm tôi tạm biệt Viên Viên, con bé đã khóc.
Trẻ con không hiểu ly biệt, con bé chỉ biết ngày mai sẽ không còn được gặp tôi nữa.
Tôi thi đại học khá tốt, tuy không phải Thanh Hoa hay Bắc Đại hàng đầu, nhưng cũng là một trường 211 rất ổn, trường cấp ba cũ đã xin cho tôi một khoản học bổng, năm vạn tệ.
Tôi nhận được học bổng hai năm và trợ cấp hai năm.
Tôi còn tham gia chương trình vừa học vừa làm của trường, năm hai thì mở một cửa hàng trực tuyến, nhận làm PPT, viết bản kiểm điểm thuê.
Tuy rằng thu nhập lặt vặt nhưng cũng đủ tiêu, còn tiết kiệm được một ít.
Tôi ít khi trò chuyện với Trần Kính, nhưng anh ấy thường xuyên gửi đồ ăn cho tôi.
Mãi đến khi tôi tốt nghiệp, anh ấy xin địa chỉ mới và vẫn thường xuyên gửi đồ.
Tôi không trở về thành phố cũ nữa mà đến Thượng Hải, một đô thị phồn hoa bậc nhất, nơi ngay cả không khí cũng mang mùi tiền.
Tôi gặp lại Trần Kính sau khi đã đi làm được một năm, anh ấy đến công tác.
Hôm đó anh ấy tìm tôi ăn cơm, tôi mời, anh ấy khoa tay múa chân nói:
“Không phải mới 21 thôi sao? Sao trông lớn thế này rồi.”
“…”
Còn phải hỏi! Tôi đã hai mươi mốt tuổi rồi đấy!
Hôm đó ăn cơm xong, anh ấy chê tôi ăn mặc giản dị quá, liền kéo tôi đi trung tâm thương mại.
Vừa vào đã thấy ngay tiệm vàng, anh ấy ngắm nghía một hồi rồi chọn một chiếc vòng tay.
Tôi giật mình: “Anh điên à, mới gặp đã tặng vòng?”
Anh ấy cau mày không hài lòng: “Em ở Thượng Hải, ăn mặc xuề xòa thế làm gì? Nhìn người ta kìa, ai chẳng vàng ngọc đầy người, son môi toàn Chanel, còn em?”
“Thì sao chứ, em mua áo phông có chín tệ tám, lại còn được bao ship.”
Anh ấy bật cười: “Tiết Yên Yên, em bị ngốc à? Chín tệ tám, đến cơm hộp em còn chẳng dám gọi.”
Tôi im lặng, anh ấy lại tự ý chọn mấy đôi hoa tai, bốn năm bộ quần áo, rồi quẹt thẻ thanh toán.
“Tiết Yên Yên, em là con gái, phải ăn mặc đẹp vào. Ở Thượng Hải còn phải tìm bạn trai, còn phải lấy chồng, đừng để người ta coi thường.”
“…”
Tôi cúi đầu nhìn mũi giày, không biết nói gì, sau đó tôi đưa anh ấy ra sân bay, một mình xách mấy túi quần áo về nhà.
Về đến nhà, tôi treo quần áo lên, đưa mắt nhìn cổ tay.
Chiếc vòng vàng có kiểu dáng rất mới, không hề bị sến súa vì chất liệu vàng, mà ngược lại còn rất sang trọng.
Tôi cất vòng, cất hoa tai, rồi mới thay quần áo. Bộ này thực ra tôi cũng mới mua, cả váy lẫn áo khoác ngoài ba trăm tệ, cũng coi là được, nhưng chất lượng thì bình thường, không thể so với bộ váy hai nghìn sáu của Trần Kính.
Trần Kính là người tốt, lại có con mắt tinh đời, chỉ là địa vị của anh ấy quá cao.
Hồi nhỏ tôi không hiểu “nhà Trần Kính” nghĩa là gì, chỉ biết nhà anh ấy có tiền, có thế lực.
Thời cấp ba, bố mẹ Trần Kính sợ anh ấy hư hỏng nên hạn chế tiêu tiền, đến cơm cũng bắt mang từ nhà đi học.
Khi đó, tôi với anh ấy cùng làm thêm, tôi còn tưởng khoảng cách giữa hai người không xa.
Giờ nghĩ lại, ở trường tôi gọi một tiếng “Trần Kính”, ra khỏi trường phải gọi “Trần tổng”.
Mà hôm nay Trần Kính đã tiêu hết tám vạn tệ.
Tôi ngơ ngác nhìn đống quần áo kia. Trần Kính đối xử với tôi rất tốt, nhưng nếu tôi thích anh ấy, đó không phải là cảm kích, mà là lấy oán trả ơn.
Một chút tâm tư nhỏ bé cuối cùng cũng tan thành mây khói. Đôi khi tôi ước gì Trần Kính là một thằng nghèo rớt mồng tơi, để tôi có thể từ trên trời giáng xuống cứu vớt anh ấy.
Để có thể tự hào nói với anh ấy: “Đi theo em, em nuôi anh, mỗi tháng em kiếm được hơn hai vạn tệ!”
Nhưng Trần Kính không phải vậy, mà tôi cũng chẳng nuôi nổi anh ấy.
11
Tôi cứ đi làm rồi tan làm như vậy. Chắc là do ở Thượng Hải, Trần Kính thường xuyên đến công tác, lần nào tôi cũng mời anh ấy ăn cơm.
Thỉnh thoảng bạn bè anh ấy cũng đến, mười mấy người ngồi chung một bàn lớn. Tôi không để ý, họ trò chuyện, còn tôi thì tập trung ăn.
Sau đó Trần Kính có bạn gái, cô ấy thích đến Thượng Hải mua sắm.
Tôi lại mời anh ấy, bạn gái anh ấy, bạn bè của anh ấy và bạn bè của bạn gái anh ấy cùng ăn cơm.
Dần dà, mọi người đều biết tôi và Trần Kính có quan hệ rất tốt, nhưng không ai nghi ngờ gì về chúng tôi cả.
Bởi vì Trần Kính thực sự coi tôi như em gái, ánh mắt anh ấy nhìn tôi không hề có chút tà niệm nào.
Mặc dù tôi là người mời, nhưng những dịp quan trọng hơn một chút đều do anh ấy thanh toán.
Rất lâu sau, tôi không còn vương vấn Trần Kính nữa, cũng bắt đầu một mối quan hệ. Bạn trai tôi tên là Liêu Tinh, là tổ trưởng của tôi.
Liêu Tinh cũng giống như tôi, đều là những người “ba không” ở Thượng Hải: không nhà, không xe, không hộ khẩu.
Ưu điểm lớn nhất của anh ấy là rất tốt bụng. Tôi nhận ra điều này ngay từ khi mới đến. Anh ấy rất ôn hòa, luôn giữ được sự bình tĩnh. Hơn một năm ở đây, tôi chưa từng thấy anh ấy nổi giận.
Tôi thích những người dịu dàng, tinh tế, kiểu người mà bản thân họ đã khiến người khác cảm thấy dễ chịu.
Tôi và Liêu Tinh yêu nhau nửa năm, Trần Kính gặp vài lần, bảo tôi có mắt nhìn người, chọn được người không tệ.
Nhưng cuối cùng tôi và Liêu Tinh vẫn chia tay, anh ấy đối với tôi rất ôn hòa, với người khác cũng vậy.
Ở bên anh ấy lâu, có tình cảm rồi, tôi lại càng thấy bất an.
Tính cách không hợp, ở bên nhau mệt mỏi, nên tôi dứt khoát chia tay, rồi cũng từ chức, từ Thượng Hải đến Thâm Quyến.
Trần Kính gọi điện thoại an ủi tôi: “Đừng buồn quá, yêu đương là vậy mà, hợp tan là chuyện thường, rồi sẽ tìm được người phù hợp hơn thôi.”
Tôi chán nản đáp qua điện thoại: “Trần Kính, em không muốn yêu đương, cũng chẳng muốn kết hôn. Em cứ thấy dù có kết hôn cũng chẳng có tình yêu gì,
chỉ là sống tạm với nhau thôi. Nghĩ đến việc phải đối phó với nhau cả đời như thế, thà độc thân còn hơn.”
Anh ấy im lặng rất lâu rồi mới nói: “Chẳng qua là chưa gặp được người phù hợp thôi.”
“…”
Làm gì có ai phù hợp chứ, tôi cúp điện thoại, càng thêm chán nản. Tôi thật sự không còn chút mong đợi nào vào chuyện yêu đương nữa.