Hai Triệu Em Làm Vị Hôn Thê Của Tôi
Chương 1
❮tiếp ❯Năm đói kém nhất, tôi làm thuê cho Trần Kính.
Chép bài cả ngày để đổi một bữa ăn.
“Hai triệu, qua đây, em làm vị hôn thê của anh.”
1
Hồi học cấp ba, mẹ tôi không cho một xu nào.
Bà bảo tôi có gan cãi lời để đi học thì lo gì không có tiền ăn?
Nhưng tôi vẫn đi, lén lút mang theo hai trăm tệ.
Tằn tiện lắm cũng chỉ cầm cự được nửa tháng, hết tiền thì uống nước lã. Hồi đó lớp còn chưa có bình đun nước.
Nước lạnh ngắt rót đầy bụng, trời thu se lạnh, cảm giác như ruột gan đóng băng.
Chỉ cần khẽ động là nghe thấy tiếng nước kêu ọc ọc, tôi nhịn đói như thế ba ngày. Tuổi mười bốn, đói đến hoa mắt, nhìn ai cũng chỉ muốn cắn cho hả hê.
Đến cỏ dại ven đường cũng phải nhổ lên nếm thử.
Sau đó, lúc tôi sắp lả đi vì đói, Trần Kính ngồi ăn cơm ngay cạnh.
Tôi nhìn anh ấy, anh ấy quay sang bắt gặp ánh mắt tôi. Tôi không nhúc nhích, cứ dán mắt vào hộp cơm của anh ấy.
Trần Kính bị tôi nhìn đến sởn da gà, nhỏ giọng hỏi tôi có muốn ăn cùng không.
Mắt tôi sáng rực lên ngay lập tức: “Thật á?”
Anh ấy thở phào nhẹ nhõm, gật đầu: “Ừ, ăn đi! Mẹ anh gói nhiều lắm, dù sao anh cũng ăn không hết…”
Sau này Trần Kính kể, ánh mắt tôi lúc đó không giống thèm cơm, mà như muốn ăn tươi nuốt sống anh ấy, khiến anh ấy sợ xanh mặt, chỉ sợ đưa cơm cho tôi mới giữ được cái mạng nhỏ.
Tôi có một thời gian dài làm thuê cho Trần Kính, lên lớp chép bài hộ, tan học lau bàn giúp anh ấy.
Đổi lại chẳng được bao nhiêu, một bữa cơm, hai bữa cơm.
Lần nào anh ấy cũng mang dư một phần cơm cho tôi, mà một phần cơm tôi chia ra ăn sáng, trưa, tối vẫn không đủ no.
Trần Kính bèn nhét cho tôi mấy món đồ ăn vặt anh ấy mang theo: “Đây là thịt bò khô, mẹ anh mang từ Tết Nguyên Đán về, chắc vẫn ăn được.”
Tôi cầm lấy, nhai nhai nhai, nhai mãi không xong.
“Đây là bánh trung thu.”
Tôi lại nhận lấy, bánh thập cẩm, cắn rôm rốp, nhai nhai nhai.
“Đây là viên tiêu hóa mẹ anh mua.”
Tôi hơi do dự một chút, rồi nhanh chóng xé ra, nhai nhai nhai…
Đồ của Trần Kính toàn lén lút đưa cho tôi trên lớp, tôi cũng lén lút ăn vụng. Đến khi tan học, anh ấy nhìn tôi trợn tròn mắt: “Hai hộp viên tiêu hóa to đùng em ăn hết rồi hả?”
“Ừm…”
Anh ấy mặt mày thiểu não: “Tiết Yên Yên, anh có khi nuôi chết em mất.”
Anh ấy có nuôi chết được tôi hay không thì tôi không biết, nhưng tôi thì sắp chết đói đến nơi rồi.
2
Một thời gian dài tôi sống nhờ vào đồ ăn mà Trần Kính mang đến.
Cho đến kỳ nghỉ Quốc khánh, ban đầu tôi định về nhà.
Nhưng vừa về đến nơi đã bị mẹ tôi túm cổ lôi ra, mẹ tôi không cho về.
Mẹ tôi bảo, tôi còn đi học ngày nào thì bà còn không nhận tôi là con gái ngày đó, con gái nhà người ta bằng tuổi này đã đi Quảng Đông làm công hết rồi, chỉ có tôi là tiểu thư cành vàng lá ngọc, không chịu đi. Đã giỏi giang, không nghe lời thì đừng có mà dựa dẫm vào nhà, sau này tự lo cho bản thân đi, tốt nhất là đừng vác mặt về nữa.
Tôi hít hít mũi, xách cặp sách đứng ngượng nghịu ở cửa. Trong nhà vọng ra mùi gà hầm thơm phức, cửa chính mở toang.
Mẹ tôi bưng thịt gà ra, em trai em gái nhao nhao tranh nhau.
Tiểu Muội cầm miếng thịt gà, liếc nhìn tôi một cái, bị mẹ tôi vỗ cho một phát: “Ăn phần của con đi, nhìn chị làm gì!”
Tiểu Muội im thin thít, ngoan ngoãn ngồi xuống. Tôi cúi đầu, ánh đèn vàng vọt trong nhà kéo dài cái bóng của tôi, trông thật ủ dột.
Sau đó mẹ tôi đóng sầm cửa lại, bóng tối ập đến. Tôi ôm cặp sách bỏ đi, đêm đó tôi ngủ lại ở nhà ga.
Hôm sau, tôi tỉnh dậy thì thấy Trần Kính. Anh ấy định đi du lịch với bố mẹ, vừa ngẩng đầu ở cửa soát vé đã giật mình khi thấy tôi.
“Sao em lại ở đây?”
“Mẹ em không cho em về nhà, ở nhà ga ấm hơn.”
“Đệt, mẹ ruột thịt đấy hả?”
“Ừ.”
“…”
Hôm đó Trần Kính không lên tàu. Chẳng biết anh ấy đã nói gì với bố mẹ, họ đón tàu xong thì đi, còn anh ấy ở lại.
Anh ấy tiễn người xong quay lại, nhìn tôi thở dài: “Đi thôi, đến nhà anh.”
Anh ấy đi trước, tôi vội vàng khoác cặp sách đuổi theo.
Trần Kính hơn tôi hai tuổi, người cao chân dài, anh ấy bước một bước, tôi phải ba bước mới theo kịp.
Anh ấy đi được hai bước thì quay lại, giật lấy cặp sách của tôi. Tôi ngước lên nhìn anh ấy, anh ấy cười tít mắt.
“Tiết Yên Yên, đúng là số anh đen đủi, sao lại gặp phải em cơ chứ. Bố mẹ anh định đưa anh đi biển chơi đấy! Ai ngờ giờ lại thành ra cõng cặp sách cho em.”
“Xin lỗi.”
“Thôi bỏ đi, em đói không?”
“Đói…”
“Được thôi, nhân lúc anh đây đang có tiền, dẫn em đi ăn nhà hàng.”
3
Tôi ở nhà Trần Kính bảy ngày. Nhà Trần Kính khác hẳn nhà tôi. Nhà tôi bốn đứa, đứa lớn khóc, đứa nhỏ quậy, chen chúc trong một phòng, lúc nào cũng bừa bộn.
Nhà anh ấy chỉ có một mình, cả nhà cửa lúc nào cũng sạch sẽ, xinh xắn.
Khu nhà có cây xanh, đi lại có thang máy, trong nhà có phòng cho khách, ngoài ban công có hoa cỏ, chỉ mỗi tội không có gì để ăn.
Nửa đêm tôi đói tỉnh cả người, tìm mãi chẳng thấy gì bỏ bụng, đến cả viên tiêu hóa cũng không, sau đó tôi để ý đến cây quýt nhỏ ngoài ban công.
Tôi nhìn chằm chằm mấy quả quýt cả nửa tiếng, đến khi Trần Kính đi ngang qua ban công, thấy tôi thì hét toáng lên:
“Mẹ ơi, có ma!”
Tôi ngẩn người, quay đầu nhìn Trần Kính, lúc này anh ấy mới nhìn rõ là tôi.
“Không phải, Tiết Yên Yên, em ngồi xổm ngoài ban công làm gì thế? Ơ! Quýt… Em muốn ăn thì cứ hái đi!”
Hôm đó Trần Kính sợ đến phát khóc, tôi cũng khóc theo, ôm quýt mà cảm động, quýt ngon thật! Ngọt nữa.
Hôm sau, Trần Kính dẫn tôi đi mua đồ ăn, mua cả đồ ăn vặt, còn dặn đi dặn lại: “Tiết Yên Yên, cấm em nửa đêm không bật đèn, không buộc tóc, lại còn ngồi xổm ngoài ban công nữa đấy.”
Tôi gật đầu lia lịa, cảm động nhìn anh ấy, anh ấy nhìn vào mắt tôi, một lúc lâu sau mới bật cười.
“Đi thôi! Về nhà.”
Hôm đó trở về, tôi nấu cơm, làm xong cơm thì làm bài tập, làm xong bài tập lại giảng bài cho Trần Kính.
Trần Kính chẳng để tâm, cứ cà lơ phất phơ nhìn quyển bài tập, nghe được câu nào hay câu nấy.
Sau đó anh chợt nhớ ra gì đó, cầm chứng minh thư của tôi lên hỏi:
“Tiết Yên Yên, em học cấp ba rồi mà sao mới có mười bốn tuổi?”
Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi nghiêm túc giải thích:
“Em học tiểu học nhảy lớp, em không học mẫu giáo, sáu tuổi là em học thẳng lớp một luôn, học xong lớp một thì chuyển trường lên thẳng lớp ba, nên mới nhỏ hơn các anh hai tuổi.”
“Tặc, học nhanh thế làm gì?”
“Bố mẹ em bảo mười sáu tuổi là phải đi làm rồi. Lúc nhỏ em đã nghĩ, chỉ cần thi được đại học trước mười sáu tuổi thì sẽ không phải đi làm nữa. Ai dè lên cấp ba vẫn phải đóng học phí, bố mẹ em vẫn muốn em đi làm. Họ bảo ở ngoài không quản nghiêm như ở nhà, em chỉ cần ra ngoài đó, mười bốn tuổi cũng kiếm được tiền.”
“…”
Hôm đó Trần Kính im lặng rất lâu, sau đó tức quá hóa cười: “Mười bốn tuổi… Bố mẹ em cũng là nhân tài.”
Đợt nghỉ lễ Quốc khánh tôi định đi làm thêm, nhưng chưa đủ mười sáu tuổi, chẳng ai nhận cả, cuối cùng chỉ tìm được việc dán quảng cáo, mỗi ngày được tám chục tệ.
Trần Kính rảnh rỗi, cũng tìm được một việc làm thêm, đi bắt người dán quảng cáo.
Tôi làm được nửa ngày thì bị Trần Kính bắt về giáo huấn cho một trận, sau đó tan làm, tôi cầm được tám mươi tệ, còn Trần Kính thì được một trăm hai mươi tệ.
Tôi nhìn tờ tám mươi tệ của mình, rồi lại nhìn tờ một trăm hai mươi tệ của anh ấy, anh ấy nhướng mày nhét tờ một trăm hai mươi tệ vào túi.
Tôi cầm tờ tám mươi tệ, ngập ngừng một lúc, cuối cùng vẫn đưa cho anh ấy: “Trần Kính, em mời anh ăn cơm.”
Anh ấy ngẩn người ra một lúc lâu mới nhận lấy tờ tám mươi tệ. Quán ăn vặt ở cổng khu nhà Trần Kính, hai bát mì, một đĩa sủi cảo hấp, một đĩa bánh bao, hết tổng cộng bốn mươi tệ.
Những chuyện khác tôi không còn nhớ rõ, chỉ nhớ ngày hôm đó tôi đã ăn rất no.
4
Kỳ nghỉ Quốc khánh liền với cuối tuần, tôi làm thêm tổng cộng sáu ngày, trừ bữa ăn hôm đó, tôi kiếm được 440 tệ. Ngày khai giảng là ngày vui nhất của tôi, vì tiền trợ cấp đã được phát.
Tôi gom đủ hai nghìn tệ, cầm tiền đếm đi đếm lại.
Sau đó tôi đi mượn điện thoại của Trần Kính, anh ấy hỏi tôi để làm gì.
“Hồi cấp ba em phải vay tiền học phí, vay của chị gái nhà bên cạnh, em phải trả cho chị ấy.”
Anh ấy ngơ ngác: “Em phải trả bao nhiêu?”
“Một nghìn rưỡi.”
Trả xong nợ còn năm trăm tệ, số tiền đó đủ cho tôi sống cả tháng, hơn nữa cuối tuần tôi có thể tìm việc làm thêm khác.
Tôi dần ổn định lại, thậm chí còn mua một chiếc cặp mới. Chiếc cặp cũ đã sờn rách, phải thắt nút đến ba bốn chỗ. Cặp mới mua trên mạng, có hai mươi tệ, lại to lại đựng được nhiều đồ.
Hôm đó Trần Kính nhìn tôi thở dài. Anh ấy là bạn cùng bàn của tôi, sau này vẫn thường xuyên mang cơm cho tôi, anh ấy bảo mẹ anh ấy nấu nhiều, mang thêm một chút cũng không sao.
Trần Kính là một người tốt bụng, mẹ anh ấy cũng là một người rất tốt.
Sau khai giảng đợt nghỉ lễ Quốc Khánh, mỗi phần cơm Trần Kính mang cho tôi đều có trứng ốp la.
Kiểu trứng ốp la được rán riêng, rồi rắc thêm chút hành lá lên trên.
Một ngày cuối tuần nọ, Trần Kính hỏi tôi: “Tuần này em về nhà không?”
Tôi lắc đầu: “Mẹ em không cho.”
“Vậy thì tốt quá, chiều thu xếp rồi đến nhà anh chơi.”
“…”
Trường tôi theo chế độ 696 chuẩn chỉnh, sáu giờ sáng vào học, chín giờ tối tan, một tuần học sáu ngày.
Chiều thứ bảy tan học xong mới được nghỉ ngơi, năm giờ tan học tôi liền thu dọn cặp sách rồi đi theo Trần Kính.
Hôm đó đến tôi mới biết, chị họ của Trần Kính sắp kết hôn, nên từ tối hôm trước đã bắt đầu chuẩn bị đủ thứ.
Buổi tối tôi giúp Trần Kính một tay, làm xong thì ăn cơm chung, tối ngủ cùng em họ của anh ấy.
Nửa đêm tôi tỉnh dậy, mới thấy Trần Kính đang ngồi chơi game ở phòng khách.
Tôi ghé lại gần, anh ấy thấy tôi thì tắt điện thoại, hỏi:
“Sao thế?”
“Sao anh không ngủ?”
“Anh ngủ không được…”
“Tại sao?”
Anh ấy gãi đầu, thở dài: “Dạo này mẹ anh cứ bảo anh đi du học, bà nói với cái thành tích này của anh thì ở trong nước chẳng làm nên trò trống gì.”
Anh ấy vừa nói vừa cúi đầu nhìn điện thoại, tôi hiểu ý không hỏi thêm, nhưng hôm đó về phòng, tôi cứ nhìn trần nhà mà vô thức nghĩ.
Đợi Trần Kính đi rồi, sau này đói bụng có còn ai để cùng ăn cơm không?
Sáng sớm hôm sau đi đón dâu, tôi và em họ của Trần Kính ngồi chung một xe, đó là một đám cưới mang đậm nét truyền thống, cô dâu mắt sáng mày ngài, đội mũ phượng, mặc áo khoác vai.
Tôi ngẩn người ra, mãi đến khi mẹ cô dâu cười tủm tỉm nhét cho tôi một phong bao lì xì. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra vì sao Trần Kính lại muốn tôi đến.
Đám trẻ đi đón dâu được lì xì hai trăm tệ, lại còn có đồ ăn ngon nữa. Hôm đó, Trần Kính là một thành viên trong đội phù rể, dáng người cao ráo, chân dài, mặc bộ vest bảnh bao, đến cả sợi tóc cũng được chăm chút tỉ mỉ.
Tôi vừa nhai kẹo vừa ngắm anh ấy đứng trên sân khấu. Lát sau, anh ấy bước xuống, vẫy tay với tôi.
Tôi chạy lại, anh ấy liền nhét cho một nắm sô cô la.
“Đi đi đi, để anh cõng cặp sách cho, dẫn em ra sau cánh gà lấy đồ ăn vặt…”
Anh ấy chưa nói hết câu, đã bật cười khi nhìn tôi.
“Ai trang điểm cho em thế này? Váy công chúa xòe bồng, lại còn búi tóc hai bên như cosplay Tiểu Kiều ấy.”
“Tiểu Kiều là ai?”
“Một nhân vật trong game, mà phải công nhận là hợp đấy.”
Tôi nghe chẳng hiểu gì, bóc một gói sô cô la, nhai nhóp nhép.
Trần Kính có một giai đoạn học hành rất chăm chỉ, nhưng chỉ được một thời gian lại bỏ cuộc, đúng là quá lười biếng.
Tôi vẫn chép bài cho anh ấy mỗi ngày. Trên lớp tôi tự ghi chép, tan học lại giúp anh ấy chép bài.
Thỉnh thoảng có chút thời gian rảnh, tôi lại gặm bánh bao đọc sách. Trong ngăn kéo của tôi lúc nào cũng có mấy cái bánh bao.
Đói thì ăn một chút. Thời cấp ba không chỉ mình tôi đói, mà cả lớp ai cũng dễ đói.
Bảy giờ sáng ăn, mười hai giờ trưa mới có bữa tiếp theo, mà tuổi này đang lớn, nên tầm mười giờ hơn là đã đói meo rồi.
Bánh bao của trường hấp không được nhiều, thỉnh thoảng tôi ăn, Trần Kính cũng xin một miếng, rồi bàn trên cũng xin, bàn dưới cũng xin.
Sau này quen rồi, tôi bẻ một miếng, rồi chuyền phần còn lại lên phía trước, chuyền một vòng, cuối cùng về đến tay tôi thì biến thành mấy que cay, hoặc nửa gói mì tôm sống.
Cuộc sống cấp ba cứ thế bận rộn trôi qua, bận làm bài, bận giải đề, các loại sách bài tập cứ viết mãi không hết.
Ngày tháng trôi nhanh, Tết Dương lịch qua chưa bao lâu thì học kỳ một lớp 10 của tôi cũng kết thúc.
Sắp Tết rồi, nhưng tôi vẫn không thể về nhà.
Tôi không muốn giận dỗi mẹ tôi, nhưng tôi vẫn muốn đi học. Lúc đó còn nhỏ nhưng bướng bỉnh, cứ nghĩ rằng chỉ cần đi học thì cuộc đời sẽ không chỉ có con đường làm thuê.
Tết tôi không về nhà. Sau đó có một xưởng cần người gấp nên giữ tôi lại, mỗi ngày làm mười hai tiếng, một trăm tệ một ngày. Tôi làm hai mươi ngày thì được hai nghìn tệ.
Ngày ba mươi Tết, xưởng nghỉ, Trần Kính đến đón tôi bằng xe điện.
Chiếc xe điện nhỏ vòng qua nửa thành phố, những con sông ven đô đóng băng thành một lớp dày cộp.
Người ta trượt băng, đốt pháo hoa, pháo hoa ban ngày không rực rỡ lắm, nhưng cũng đủ đẹp.
Chúng tôi chơi rất lâu, đến khi trời tối hẳn, tất cả các cửa hàng đều đóng cửa.
Trần Kính đưa tôi về nhà từ đường ăn Tết, nhà anh ấy có cả một đại gia đình, bảy tám chục người cùng nhau đón năm mới.
Bữa cơm tất niên bày tận sáu bàn, tôi trà trộn trong đám đông, chẳng ai để ý, càng không ai nhận ra, đến lúc chúc Tết, lũ trẻ con quỳ lạy rạp cả xuống, Trần Kính cũng ấn tôi quỳ theo.
Người lớn lần lượt phát lì xì, cũng không quên tôi.
Trong sân tối mờ, có người nhìn tôi hơi nghi ngại, nhưng vẫn phát.
Sau đó tôi nghe thấy ai đó hỏi: “Tôi thấy con bé kia lạ hoắc, là con nhà ai vậy?”
“À, con bé đó hả! Trần Kính dẫn về đấy, chắc là em họ bên nhà mẹ nó!”
Tôi nào phải em họ em hiếc gì, mặt đỏ bừng, cầm xấp tiền đỏ chạy đến nhét vào tay Trần Kính.
Anh ấy đang loay hoay châm pháo hoa, giật mình vì hành động của tôi: “Tiết Yên Yên, em đưa tiền cho anh làm gì?”
“Đây là tiền mừng tuổi của nhà anh, em không thể nhận.”
Trần Kính nhét tiền lại vào túi áo tôi: “Cho em thì cứ cầm lấy, tránh xa ra một chút, anh đốt pháo đây.”
Đầu tiên là tràng pháo nổ giòn giã, sau đó là những chùm pháo hoa rực rỡ,
mọi người xúm xít lại xem.
Trần Kính túm lấy cổ áo tôi, kéo tôi lùi lại: “Tiết Yên Yên, ước nguyện đi. Năm mới đến rồi.”
“Em muốn đứng nhất toàn trường.”
“Ngốc ạ, điều ước không được nói ra.”
“Vậy hả? Vậy em ước lại.”
Năm mới, tôi muốn… tôi muốn mọi thứ vẫn vui vẻ như năm ngoái… Trần Kính đừng đi.