1. Home
  2. Chữa Lành
  3. Gió Thoảng Mây Bay
  4. Chương 2

Gió Thoảng Mây Bay

Chương 2

❮ sau
tiếp ❯

5

 

Trước khi ngủ, tôi xả đầy một bồn nước lớn, muốn gột rửa bản thân thật sạch sẽ.

 

Nhưng khi cởi quần áo ra, những vết bầm tím trên da vẫn còn rất rõ ràng.

 

Ký ức đêm qua lại không ngừng ùa về.

 

Hơi ấm nóng bỏng của làn da thiếu niên khi ôm chặt lấy nhau, hơi thở nóng rực bên tai khi say đắm, dường như dư vị vẫn còn vương vấn đâu đây.

 

Tôi lắc đầu nguầy nguậy, cố xua đi những ý nghĩ hoang đường đó.

 

Rồi lại tìm chiếc khăn tắm thô ráp nhất, kỳ cọ làn da mình hết lần này đến lần khác, cho đến khi toàn thân đỏ ửng mới thôi.

 

Cố gắng xóa bỏ một cách vụng về đoạn ký ức tồi tệ nhất trong cuộc đời tôi.

 

Kết quả là tôi đau đến mức cả đêm trằn trọc không sao ngủ được.

 

Quả nhiên Thương Nghiễn cũng không gửi thêm tin nhắn nào nữa.

 

Chấm dứt thói quen chúc ngủ ngon không gián đoạn suốt sáu năm kể từ khi chúng tôi có điện thoại.

 

Như vậy cũng tốt.

 

Dù sao sớm muộn gì cũng đến ngày này.

 

Hãy bắt đầu từ tối nay đi.

 

Tôi mơ màng mãi đến gần sáng mới thiếp đi.

 

Sáng sớm hôm sau, khi tôi còn đang say giấc, đột nhiên cảm thấy như có ai đó đặt một nụ hôn nhẹ lên trán mình trong mơ.

 

6

 

Tôi giật mình tỉnh giấc.

 

Mở mắt ra lại thấy chiếc cằm và yết hầu quen thuộc.

 

Hơi thở bao trùm phía trên là mùi hương tuyết tùng mà Thương Nghiễn yêu thích nhất, cùng với một chút hương chanh xa lạ thoang thoảng.

 

Suýt chút nữa thì quên, Thương Nghiễn vẫn luôn biết mật mã cửa nhà tôi.

 

Thấy tôi tỉnh lại, Thương Nghiễn dứt khoát cúi xuống, cười khẽ định hôn lên môi tôi.

 

Tôi vội vàng nghiêng đầu né tránh.

 

Đẩy anh ta ra, trốn sang phía bên kia giường.

 

Thương Nghiễn khựng lại, cười tôi:

 

“Sao em còn ngượng ngùng vậy? Hửm?”

 

Tôi không nói gì, chỉ kéo chăn trùm kín đầu.

 

Thương Nghiễn vừa trách móc vừa vén chăn của tôi lên.

 

“Thời Tiểu Vy, lá gan em lớn mật rồi nhỉ, tối qua không nói chúc ngủ ngon với anh, còn dám tắt máy đi ngủ.”

 

“Giờ em còn trốn anh à?”

 

Anh ta nhanh nhẹn chui tọt vào trong chăn của tôi.

 

Tôi chưa kịp phản ứng đã bị anh ta ôm trọn vào lòng.

 

“Ngoan, anh đã bảo bao nhiêu lần rồi, không được bỏ bữa sáng.”

 

“Anh đã đặc biệt chạy bộ nửa tiếng để mua cho em đấy, là hàng bánh bao cua hoàng đế mà em thích nhất, phải xếp hàng lâu lắm đấy.”

 

“Em muốn dậy ăn bây giờ, hay là muốn… bị ăn trước…”

 

Hơi thở của anh ta phả ngay sát bên, tay cũng sờ soạng lên người tôi.

 

Tỉnh lại sau cơn mơ màng, tôi liều mạng giãy giụa.

 

Nhưng một mét sáu như tôi hoàn toàn không phải là đối thủ của người đàn ông cao một mét tám tám.

 

Tôi thực sự không hiểu nổi rốt cuộc anh ta nghĩ gì, đã có Chiêm Hựu Tình rồi, còn đến trêu chọc tôi làm gì.

 

Cố gắng một hồi lâu, tôi thở gấp gáp, không thoát ra được mà còn bị anh ta ôm chặt hơn.

 

“Lại làm sao thế?”

 

“Giận rồi à? Chỉ vì chuyện tối qua không đưa em đi tụ tập thôi à?”

 

Tôi không nói gì.

 

Anh ta vùi đầu vào hõm cổ tôi, khẽ cười.

 

“Để anh đoán xem, cô bạn thân tốt của em báo tin cho em rồi phải không?”

 

“Chỉ là chơi trò chơi thôi mà, cũng đáng để em ghen à?”

 

“Sao vẫn giống như trước kia thế, anh chỉ cần hơi thân thiết với cô gái khác một chút là em lại dỗi.”

 

Tôi giận đến cực điểm, chẳng biết phải nói từ đâu.

 

Nhớ lại bài học hồi huấn luyện quân sự, tôi đột ngột co đầu gối thúc mạnh vào chỗ hiểm của anh ta, nhân lúc anh ta đau đớn liền nhanh chân chạy xuống giường.

 

“Thời Vy!”

 

Thương Nghiễn nghiến răng, mặt đỏ bừng.

 

Tôi vội vàng khoác thêm áo khoác ngoài bộ đồ ngủ, rồi nhanh chóng chạy ra phòng khách.

 

Không muốn ở cùng phòng với anh ta, nhất là trong phòng ngủ của tôi.

 

Một lát sau, Thương Nghiễn cũng đi ra, trông vừa tức giận vừa bất lực.

 

Phải một lúc lâu sau, anh ta mới sực nhớ ra, nhàn nhạt hỏi:

 

“À đúng rồi, thuốc hôm qua em uống rồi chứ?”

 

“Đừng để xảy ra chuyện gì, anh cũng không biết ăn nói thế nào với bố mẹ em.”

 

Thương Nghiễn đi đến bên bàn ăn, cầm cốc sữa đậu nành đưa cho tôi.

 

“Nghe lời anh, lót dạ trước đã rồi hẵng giận, dạ dày của em vốn không tốt.”

 

Tôi không nói gì, cũng không nhận.

 

Cánh tay cầm sữa đậu nành của Thương Nghiễn cứ lơ lửng giữa không trung hồi lâu, cuối cùng anh ta cũng mất kiên nhẫn.

 

“Rốt cuộc là vì sao?”

 

“Thời Vy, giận dỗi cũng phải có lý do và giới hạn chứ?”

 

Tôi lạnh lùng đáp:

 

“Anh không xứng.”

 

Thương Nghiễn cũng nổi giận, đặt mạnh cốc sữa đậu nành xuống bàn trà.

 

Anh ta dùng lực quá mạnh, cốc nhựa nứt toác, sữa đậu nành lập tức chảy lênh láng ra thảm.

 

“Em có ý gì?”

 

“Em nghĩ em là ai hả, Thời Vy?”

 

“Chỉ là đôi bên tình nguyện ngủ với nhau một lần, em đã muốn quản anh rồi sao? Em có biết làm như vậy khiến anh rất ngột ngạt không?”

 

Giọng điệu của anh ta hung dữ hơn bao giờ hết.

 

Trong khoảnh khắc, nước mắt tôi tuôn rơi như mưa, không cần đến nửa giây để kìm nén.

 

Nỗi nhục nhã và tủi thân hôm qua lại ùa về.

 

Thương Nghiễn dường như không ngờ tôi lại đột nhiên khóc lớn như vậy, nhất thời có chút luống cuống tay chân.

 

Anh ta hối hận xin lỗi:

 

“Xin lỗi, tối qua anh uống hơi nhiều, vừa rồi nói chuyện có hơi kích động.”

 

Thương Nghiễn vừa nói vừa ngồi xổm xuống cạnh tôi, đưa tay định lau nước mắt cho tôi, nhưng lại bị tôi né tránh một lần nữa.

 

Anh ta sững người, tay lơ lửng giữa không trung.

 

Đang định dỗ dành tôi tiếp thì điện thoại anh ta đột nhiên reo lên.

 

Anh ta chỉ liếc qua, sắc mặt thay đổi rõ rệt, rồi vội vàng đứng dậy rời đi.

 

“Anh có chút việc gấp, em tự bình tĩnh lại trước đi.”

 

“Đã là sinh viên đại học rồi mà cứ trẻ con mãi, sau này ai mà chịu nổi.”

 

7

 

Chưa đầy nửa tiếng sau khi anh ta đi, Mộc Mộc gửi cho tôi một bức ảnh chụp màn hình.

 

Là bài đăng trên vòng bạn bè của Chiêm Hựu Tình.

 

[Lại là ngày nắng: Chỉ một câu em đói, bữa sáng yêu thương liền xuất hiện ngay tức khắc như có phép thuật. Hình như là đang yêu đương với crush rồi thì phải ~]

 

Ảnh đính kèm là hộp bánh bao nhân cua hoàng đế đặt trên bàn ăn nhà tôi, bao bì giống hệt.

 

Tôi không trả lời.

 

Chỉ lặng lẽ lau nước mắt, cúi xuống cẩn thận lau chỗ sữa đậu nành bị Thương Nghiễn làm đổ.

 

Cố gắng rất lâu, nhưng lại buồn bã nhận ra, vết bẩn trên tấm thảm lông cừu đã thấm sâu vào bên trong, không cách nào lau sạch được.

 

Tức giận quá, tôi dứt khoát vứt luôn cả tấm thảm.

 

Dù sao đây cũng là món quà mà Thương Nghiễn và bố mẹ anh ta đã chọn suốt cả một buổi chiều, rồi tự tay mang về từ chuyến du lịch Nepal tặng tôi.

 

Tiện thể, tôi gom hết đồ đạc Thương Nghiễn để lại nhà tôi, cùng với tất cả những món quà lớn nhỏ anh ta từng tặng.

 

Thậm chí, đến cả ảnh chụp chung của hai đứa, tôi cũng lần lượt lấy ra.

 

Mất cả một ngày, tôi mới đóng gói xong xuôi rồi vứt hết đi.

 

Chắc anh ta cũng chẳng cần đến những thứ đồ bỏ đi này nữa.

 

Hôm đó sau khi Thương Nghiễn rời đi, liên tục mấy ngày sau đó đều không có tin tức gì.

 

Chắc hẳn tiến triển với hoa khôi của trường cũng rất thuận lợi.

 

Có lẽ anh ta đang đợi tôi xuống nước.

 

Mọi lần chiến tranh lạnh trước đây, luôn là tôi xuống nước trước, không lần nào ngoại lệ.

 

Nhưng lần này tôi không tìm anh ta.

 

Cũng không cần thiết phải tìm anh ta nữa.

 

Tôi chặn WeChat và số điện thoại của anh ta, đổi mật khẩu cửa nhà, xóa hết các tài khoản mạng xã hội.

 

Làm xong tất cả, tôi gọi điện cho bố mẹ đang đi công tác.

 

Nói với họ rằng kỳ nghỉ hè này, tôi muốn sang Mỹ thăm dì.

 

Kế hoạch của tôi là đợi hết kỳ nghỉ hè, sẽ cùng Mộc Mộc xuống phía Nam nhập học luôn.

 

Ngoài Mộc Mộc ra, không ai biết tôi đã điền nguyện vọng vào trường ở Quảng Châu.

 

Với kế hoạch này, hẳn là có thể tránh được tất cả những cơ hội gặp mặt Thương Nghiễn.

 

Mẹ còn trêu tôi qua điện thoại: “Ôi chà, con định cùng A Nghiễn đi nghỉ mát à?”

 

Tôi kiếm cớ phủ nhận, không muốn giải thích nhiều.

 

Chỉ nói với mẹ là muốn sang ở cùng dì và bà.

 

Tôi nài nỉ bố mua vé máy bay chuyến sớm nhất, định bụng sẽ bay ngay trong đêm.

 

Khi ra khỏi nhà, không may tôi lại gặp mẹ của Thương Nghiễn ở cổng biệt thự.

 

Bác ấy nhiệt tình kéo tôi lại hỏi han:

 

“Vy Vy, sao cháu lại ở đây một mình, A Nghiên không đến đón cháu à?”

 

“Chẳng phải nó nói muốn đưa cháu đi New Zealand trượt tuyết sao, đi chơi vui vẻ nhé, bác hoàn toàn ủng hộ.”

 

Tôi thấy hơi lạ.

 

Đúng là hồi ôn thi đại học, tôi có nói với Thương Nghiễn là muốn đi New Zealand trượt tuyết, trải nghiệm mùa đông ở Nam bán cầu.

 

Nhưng tình hình của chúng tôi bây giờ, nghĩ thế nào cũng không thích hợp để đi du lịch cùng nhau.

 

Nhưng không còn nhiều thời gian, tôi chỉ đáp qua loa vài câu rồi rời đi.

 

Tôi không ngờ rằng, ở sân bay, tôi lại gặp Thương Nghiên.

 

8

 

Anh ta đi cùng một đám bạn.

 

Chiêm Hựu Tình cũng ở đây.

 

Thương Nghiễn một tay xách theo một cái túi nữ, một tay ôm Chiêm Hựu Tình.

 

Bọn họ đi ở cuối đám người.

 

Thỉnh thoảng Chiêm Hựu Tình nghiêng đầu muốn nói gì với anh ta, Thương Nghiễn luôn phối hợp với cô ta, kiên nhẫn cúi người lắng nghe.

 

Không giống chúng tôi.

 

Thương Nghiễn từ nhỏ đã cao hơn tôi một cái đầu, về sau càng ngày càng cao.

 

Lúc tôi ở cùng với anh ta, luôn phải ngẩng đầu, mới có thể nói chuyện với anh ta.

 

Thì ra đối với người thật sự để ý, anh ta sẽ chủ động cúi đầu.

 

Tôi hít sâu một hơi.

 

Nói cho mình nhất định phải có chút tự tôn.

 

Anh ta thế nào không có quan hệ với tôi, lại nghĩ lung tung rồi tát bản thân một cái.

 

Nhưng đường đi đến cửa đăng ký dường như chỉ có một.

 

Tôi chỉ có thể cách xa bọn họ một chút.

 

Thật vất vả, cuối cùng tôi đi tới ngã ba đường.

 

Thương Nghiễn dường như bắt đầu có chút không tập trung.

 

Anh ta gọi mấy cuộc điện thoại, hình như đều chưa gọi được, lại quay điện thoại di động gọi nửa ngày.

 

Cuối cùng anh ta tìm bạn để mượn điện thoại di động, sắc mặt âm trầm đi nhà vệ sinh bên cạnh.

 

Chẳng bao lâu sau, điện thoại tôi đột nhiên đổ chuông, là một số lạ.

 

Giọng nói quen thuộc vang lên ở đầu dây bên kia:

 

“Thời Vy, lần này em giận ghê nhỉ? Anh không tìm em thì em cũng không chủ động tìm anh đúng không?”

 

“Thậm chí còn dám chặn anh?”

 

“Có bản lĩnh thì em đừng có mãi tìm anh nữa! Để xem đến khi em lên Bắc Kinh học đại học, ở nơi xa lạ không ai giúp đỡ, em trông cậy vào ai?”

 

Thương Nghiên hậm hực, nói một tràng không dứt.

 

Tôi không có nói chuyện, vì thật sự không biết phải nói gì.

 

Nhưng có vẻ như điều đó càng khiến Thương Nghiên tức giận hơn.

 

“Không nói nhiều với em nữa, mau bỏ chặn WeChat của anh đi.”

 

“Anh sắp phải ra nước ngoài chơi với mấy người bạn trong hai ngày, có thể điện thoại không liên lạc được, em đừng lo lắng mà khóc nhè.”

 

Tôi chẳng buồn nhắn lại dù chỉ một chữ.

 

Trực tiếp cúp máy, rồi tắt nguồn.

 

Từ xa, tôi thấy Thương Nghiễn mặt mày đen kịt quay lại chỗ cũ.

 

Anh ta hậm hực kéo tay Chiêm Hựu Tình, không còn do dự nữa, dứt khoát rẽ sang lối đi bên trái, hướng về cổng lên máy bay.

 

Tôi thở dài một hơi, cũng xoay người bước về phía bên phải.

 

9

 

Những ngày ở Mỹ du ngoạn cùng người thân, tôi luôn tỏ ra vui vẻ.

 

Tôi cố ý khiến bản thân bận rộn, sắp xếp kín lịch trình mỗi ngày, tránh để mình có khoảng trống mà suy nghĩ lung tung.

 

Càng không làm theo lời Thương Nghiễn, thêm lại liên lạc của anh ta.

 

Nhưng Mộc Mộc và vài người bạn khác vẫn thỉnh thoảng gửi cho tôi tin tức về anh ta.

 

Có vẻ như Thương Nghiễn cùng bạn bè đã chơi rất lâu ở New Zealand.

 

Không biết vì lý do gì, mỗi ngày anh ta đều đặn đăng bài lên mạng xã hội.

 

Hoàn toàn khác với con người trước kia, mấy tháng chẳng buồn cập nhật lấy một lần.

 

Lúc thì là video trượt tuyết vun vút trên đường băng, lúc lại là bàn tiệc thịnh soạn hay những bữa tiệc thâu đêm, còn nhiều nhất là những bức ảnh tập thể đầy ắp tiếng cười và trò đùa nghịch giữa trời tuyết.

 

Dù cho tôi chẳng muốn để tâm.

 

Nhưng không hiểu sao rất nhiều bạn bè lại chủ động chia sẻ cho tôi.

 

Mọi người đều tò mò muốn tìm hiểu, tại sao tôi không đi cùng Thương Nghiễn đến New Zealand.

 

Tôi không biết nên giải thích thế nào, đành phải qua loa lấy lệ với người thân bên nước Mỹ.

 

Ngoại trừ Mộc Mộc mỗi lần đều trực tiếp mắng Thương Nghiễn tra nam ra, những người khác ở trước mặt tôi đều tỏ ra lưỡng lự, như thể có lời muốn nói nhưng lại thôi.

 

Tôi biết, có lẽ họ cũng đã nhận ra điều gì đó.

 

Trong mỗi bức ảnh tập thể mà Thương Nghiên đăng lên, anh ta và Chiêm Hựu Tình luôn sát bên nhau, gần như không rời nửa bước.

 

Nhưng vị trí bên cạnh anh ta, rất nhiều năm qua vẫn luôn là tôi.

 

Mỗi lần nhìn thấy những thứ này, dù trên mặt tôi giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đáy lòng sẽ nhịn không được có chút đau.

 

Dù sao cũng là lần đầu động tâm, cũng là người từng thật lòng thích cực kỳ lâu.

 

Nửa đêm tỉnh mộng, tôi cũng không có tiền đồ mà khổ sở một trận, thỉnh thoảng cũng có chút không cam lòng.

 

Nhưng mỗi lần nhớ tới những lời tổn thương kia, tôi lại âm thầm tát mình một cái trong lòng.

 

Hết lần này đến lần khác, tôi nhắc nhở chính mình:

 

“Thời Vy, đừng hạ thấp bản thân, đừng để người ta càng khinh thường mày.”

 

Nhịn thêm chút nữa, thêm chút nữa thôi.

 

Chờ qua được giai đoạn cai nghiện này, mọi thứ nhất định sẽ ổn.

 

Chúng tôi đã mất liên lạc tròn một tháng.

 

Đây là lần chiến tranh lạnh lâu nhất kể từ khi tôi quen biết Thương Nghiễn.

 

Khoảng cách và thời gian luôn là liều thuốc tốt, tôi từng chút một vượt qua quãng thời gian tồi tệ nhất.

 

Đến khi tôi gần như không còn nghĩ đến cái tên Thương Nghiễn bất cứ lúc nào nữa.

 

Thì anh ta lại đổi số, gọi một cuộc điện thoại quốc tế cho tôi.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi