1. Home
  2. Chữa Lành
  3. Gió Thoảng Mây Bay
  4. Chương 1

Gió Thoảng Mây Bay

Chương 1

tiếp ❯

Mùa hè năm mười tám tuổi, Thương Nghiễn đã đưa tôi nếm thử trái cấm.

 

Tôi nén đau, nhưng trong lòng lại thầm vui sướng suốt cả đêm, cứ ngỡ mối tình đơn phương đằng đẵng sáu năm cuối cùng cũng đơm hoa kết trái.

 

Cho đến ngày hôm sau, tôi nghe thấy bạn anh ta trêu chọc:

 

“Ghê nha, được hoa khôi của lớp khai trai cho cơ đấy.”

 

Tôi có chút ngượng ngùng, định lặng lẽ rời đi.

 

Nhưng lại nghe thấy giọng Thương Nghiễn hờ hững đáp lại.

 

“Muốn tán hoa khôi của trường, sợ cô ấy chê tôi non nớt, chưa có kinh nghiệm.”

 

“Thế nên lấy Thời Vy ra luyện tập kỹ thuật trước.”

 

Tôi không nói gì, trước thời khắc cuối cùng, lẳng lặng sửa nguyện vọng từ Bắc Kinh sang Quảng Châu.

 

1

 

Lời nói của Thương Nghiễn chẳng khác nào tiếng sét giữa trời quang, đánh úp tôi không kịp trở tay.

 

Đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát.

 

Giữa buổi trưa hè oi ả thế này, vậy mà tôi lại thấy toàn thân lạnh toát.

 

Cuộc trò chuyện trong phòng học vẫn tiếp diễn, mấy người kia dường như cũng sững sờ một lúc rồi mới lên tiếng.

 

“Đúng là Thương thiếu có khác, hoa khôi lớp mà cũng chỉ xứng để luyện tập.”

 

“Vậy chẳng phải cô ấy tương đương với cái gì mà, nha đầu thông phòng của mấy nhà giàu có thời xưa sao?”

 

Thương Nghiễn thản nhiên cười đáp:

 

“Nói linh tinh gì thế, cô ấy có thiệt thòi gì đâu.”

 

Có người lập tức phụ họa.

 

“Phải phải phải, hoa khôi lớp đúng là hơi gầy, so với hoa khôi của trường, dáng dấp thì…”

 

Thương Nghiễn bực bội ném cuốn sách qua, ngắt lời người kia.

 

“Lúc đó cũng chỉ là nhất thời xúc động, không khí đã đến mức ấy rồi, với lại tôi thấy cô ấy cũng nhịn khổ sở lắm…”

 

Mấy người đó hiểu ý, nhao nhao trêu chọc anh ta:

 

“Không ngờ hoa khôi lớp lại là kiểu người ngoài lạnh trong nóng đó nha.”

 

“Chậc chậc, vẫn là Thương thiếu gia của chúng ta có sức hút quá lớn, thịt dâng đến miệng không ăn thì phí.”

 

“Hoa khôi lớp đeo bám A Nghiễn nhiều năm như vậy, cũng coi như đạt được ước nguyện, chắc sớm đã muốn nhào vào cậu rồi.”

 

Tiếng cười trong phòng càng lúc càng lớn.

 

Tôi cắn chặt môi dưới, hai tay siết chặt thành nắm đấm.

 

Phải dùng hết sức lực mới có thể đứng vững, không đến nỗi ngã gục ngay trước cửa phòng học.

 

Có tiếng bước chân tiến lại gần từ cuối hành lang.

 

Tôi bừng tỉnh, vội vàng chạy trốn khỏi hiện trường.

 

Trong lúc hoảng loạn, tôi trốn vào một buồng vệ sinh.

 

2

 

Nước mắt đau khổ và nhục nhã đã sớm tuôn trào.

 

Những lời Thương Nghiễn nói, từng chữ từng chữ một vang vọng trong đầu tôi.

 

Gần như phá hủy hoàn toàn lòng tự trọng của tôi.

 

Nếu không phải tận tai nghe thấy, tôi hoàn toàn không thể tin được, người tối qua quấn quýt không rời với tôi, lại là cùng một người với anh ta.

 

Hóa ra không yêu, cũng có thể làm những chuyện thân mật như vậy.

 

Lúc động tình mất hết lý trí, cũng có thể nói dối lừa gạt người khác.

 

Ngây ngốc cho rằng tình cảm đã đơm hoa kết trái, chẳng qua chỉ là trò cười trong miệng người khác.

 

Tôi càng khóc càng đau lòng.

 

Nhưng lại không dám phát ra tiếng động lớn, cả người không ngừng run rẩy.

 

Một lúc lâu sau.

 

Điện thoại báo có tin nhắn.

 

Là Thương Nghiễn.

 

[Em tự bắt xe về trước đi, tối nay lớp anh có buổi tụ tập, không tiện đưa em đi.]

 

Tôi không trả lời.

 

Anh ta lại nhắn thêm một câu.

 

[Thuốc tránh thai em nhớ tự đi mua nhé, hôm nay anh không rảnh. Nhất định phải nhớ uống đó, ngoan.]

 

Tôi nhìn chằm chằm hai tin nhắn này, rất lâu không nói gì.

 

Hôm qua từ chạng vạng đến hừng đông, Thương Nghiễn giày vò tôi hết lần này đến lần khác.

 

Cuối cùng cả hai đều mệt lả, anh ta ôm tôi ngủ thiếp đi, trước đó còn cố tình thì thầm hai lần.

 

“Lần đầu không chuẩn bị kỹ, ban ngày nhất định phải nhớ mua thuốc cho em.”

 

Thậm chí còn dặn dò tôi, con gái phải biết tự bảo vệ mình, thuốc tránh thai nhất định phải uống, nếu không sẽ rất có hại cho cơ thể.

 

Lúc đó tôi còn cảm thấy anh ta rất có trách nhiệm với tôi, cuối cùng tôi cũng đã đợi được hạnh phúc của mình.

 

Nhưng bây giờ…

 

Trong khoảnh khắc, tôi tỉnh táo hơn nhiều.

 

Ra sức bấm vào lòng bàn tay, cố gắng cầm nước mắt.

 

Tôi lau khô nước mắt, thu dọn rồi ra khỏi nhà vệ sinh.

 

Ngại đến hiệu thuốc, tôi chỉ đặt mua thuốc trên mạng.

 

Đợi shipper để thuốc ở cửa, rất lâu sau, tôi mới dám lén ra lấy.

 

Ngậm ngùi nuốt viên thuốc, tôi như mất hết sức lực, chỉ biết ngồi bệt trên thảm ngẩn người.

 

Từ ngày chuyển đến sống cạnh nhà Thương Nghiễn, tôi như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau anh ta, cứ thế suốt mười năm.

 

Tôi chưa từng nghĩ, thế giới không có anh ta sẽ ra sao.

 

Cũng không dám tưởng tượng.

 

Nhưng từ nay về sau, chỉ còn lại một mình tôi.

 

Ngoài cửa sổ sát đất, ánh đèn lần lượt bật sáng, rồi lại dần tắt.

 

Không biết qua bao lâu, cô bạn thân Mộc Mộc gọi video cho tôi.

 

“Vy Vy, tối nay sao cậu không đến buổi party của lớp mình cùng với Thương Nghiễn thế?”

 

“Cái cô Chiêm Hựu Tình lớp xã hội kia lại đến, thừa dịp cậu không có ở đây, cứ sáp lại gần Thương Nghiễn, hai người đó đang làm người ta phát ghét đó.”

 

Mộc Mộc nói xong liền chuyển hướng camera.

 

3

 

Trong góc tối của phòng bao, Thương Nghiễn và hoa khôi Chiêm Hựu Tình ngồi sát cạnh nhau.

 

Chiêm Hựu Tình tối nay mặc áo croptop hở eo và váy jean bó sát, càng tôn lên vòng eo thon nhỏ và đôi chân dài.

 

Hai người họ rõ ràng tách biệt với những người xung quanh.

 

Ngay cả khi nói chuyện, cũng như thể đang thì thầm to nhỏ bên tai nhau.

 

Dù cách một màn hình, vẫn có thể cảm nhận được bầu không khí mờ ám nồng nặc.

 

Ngực tôi bất giác nghẹn lại.

 

Thương Nghiễn chiều nay mới nói muốn theo đuổi, xem ra tối nay đã theo đuổi được rồi.

 

Trong trò chơi “Đại mạo hiểm”, Chiêm Hựu Tình bốc trúng thử thách hít đất kiểu nam trên nữ dưới và cần chọn một nam sinh để phối hợp.

 

Không nằm ngoài dự đoán, Thương Nghiễn lập tức đứng ra nhận thử thách.

 

Mọi người bắt đầu ồn ào hò hét cổ vũ.

 

Chiêm Hựu Tình đỏ mặt, ngoan ngoãn nằm xuống sofa.

 

Thương Nghiên chống tay phía trên cô ta, một hơi làm mấy chục cái chống đẩy.

 

Anh ta trong suốt quá trình đều rất kiềm chế, cố gắng tránh chạm vào người Chiêm Hựu Tình.

 

Cho đến cái cuối cùng, không biết là do cuối cùng cũng hết sức, hay là Thương Nghiễn cố ý.

 

Anh ta không chống đỡ nổi, cả người đổ ập xuống Chiêm Hựu Tình.

 

Xung quanh tiếng la hét càng lớn hơn, suýt chút nữa làm rung chuyển cả trần nhà.

 

Mặt Thương Nghiễn và Chiêm Hựu Tình càng đỏ hơn.

 

Trong tiếng hò reo cuồng nhiệt của mọi người, Thương Nghiễn dứt khoát cúi đầu hôn Chiêm Hựu Tình.

 

Hai người không coi ai ra gì, hôn nhau kiểu Pháp say đắm.

 

Kéo dài suốt ba phút mới quyến luyến tách ra.

 

Ba phút dài đằng đẵng này, tôi nhìn chằm chằm vào màn hình không chớp mắt, ngây người đến mức suýt quên cả thở.

 

Tim như bị xé toạc ra từng mảnh, đau đớn vô cùng.

 

Tôi rất muốn khóc, nhưng chiều nay khóc lâu quá mà không bổ sung nước, nên giờ chẳng còn nước mắt.

 

“Chậc chậc chậc, Vy Vy, cậu thấy rõ chưa, người ta còn hôn nhau say đắm kìa, anh ta yêu lắm luôn.”

 

Mộc Mộc vừa cảm thán vừa xoay ống kính, rời khỏi phòng riêng.

 

Cô ấy tìm một góc yên tĩnh, nghiêm túc khuyên nhủ tôi:

 

“Vy Vy, cậu đừng trách tớ, không để cậu tận mắt chứng kiến, cậu sẽ không từ bỏ đâu.”

 

Giọng tôi khô khốc, phát ra những âm tiết khó khăn vô cùng.

 

“Ừ, không trách cậu.”

 

Đều tại tôi đã ngốc nghếch nhiều năm như vậy.

 

Cứ tưởng rằng người luôn được phép đi bên cạnh Thương Nghiễn là tôi, thì vị trí đó sẽ mãi là của tôi.

 

“Tớ chỉ là không ưa nổi cái tên Thương Nghiễn đó, dựa vào cái gì mà biết rõ cậu thích anh ta nhiều năm như vậy, còn giả bộ ngây thơ để câu dẫn cậu, trơ mắt ra nhìn cậu lún càng ngày càng sâu.”

 

“Vừa rồi cậu cũng thấy rõ rồi đấy, tớ thật sự hy vọng cậu suy nghĩ kỹ, đừng để lên đại học rồi lại bị anh ta làm lỡ dở bốn năm…”

 

“Sẽ không đâu, Mộc Mộc.”

 

Tôi ngắt lời cô ấy, bình tĩnh nói.

 

“Tớ sẽ không cho mình thêm cơ hội nào nữa.”

 

“Mộc Mộc, tớ đã quyết định rồi, tớ sẽ cùng cậu đến Quảng Châu học đại học.”

 

“Nhưng cậu phải hứa, trước hết phải giúp tớ giữ bí mật.”

 

4

 

Nói xong, để bản thân không do dự nữa, tôi mở máy tính ngay trước mặt cô ấy.

 

Không chút chần chừ, vào khoảnh khắc cuối cùng trước hạn chót, tôi đổi nguyện vọng một thành trường đại học nổi tiếng ở Quảng Châu.

 

Mộc Mộc đương nhiên vui mừng đến mức nhảy cẫng lên.

 

Cô ấy đã sớm nài nỉ tôi đăng ký cùng một trường đại học.

 

Nhưng bởi vì khi vừa vào cấp ba, tôi đã hẹn với Thương Nghiễn, phải cùng nhau cố gắng, sau khi thi đại học sẽ cùng đến Bắc Kinh, nơi mà anh ta muốn đến nhất.

 

Ở đó có chuyên ngành hàng không mà anh ta yêu thích từ nhỏ.

 

Cho nên, dù tôi không hề thích miền Bắc lạnh lẽo, cũng như không có cảm tình gì với ngôi trường công nghệ đó, suốt ba năm cấp ba, tôi vẫn luôn coi nơi đó là mục tiêu của mình.

 

Là hàng xóm nhiều năm, người lớn hai nhà đều rất vui vẻ khi thấy chúng tôi chọn cùng một trường đại học.

 

Tất cả mọi người, bao gồm cả tôi, đều cho rằng tôi và Thương Nghiễn, sau khi trưởng thành sẽ nghiễm nhiên trở thành một đôi.

 

Nhưng bây giờ, tôi không tìm được bất kỳ lý do nào để đến Bắc Kinh nữa.

 

Hoặc có thể nói, sau ngày hôm nay, nếu tôi còn bám lấy Thương Nghiễn như trước kia.

 

Chính tôi cũng sẽ thấy khinh thường bản thân mình.

 

Bây giờ tôi chỉ muốn trốn thật xa, đi đâu cũng được, miễn là không có Thương Nghiễn.

 

Anh ta ở miền Bắc, vậy thì tôi sẽ đi miền Nam.

 

tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi