1. Home
  2. Đô Thị
  3. Cuộc Sống Hôn Nhân Ngọt Ngào Cùng Lục Tổng
  4. Chương 3

Cuộc Sống Hôn Nhân Ngọt Ngào Cùng Lục Tổng

Chương 3

❮ sau
tiếp ❯

21

 

Anh lạnh mặt, giây tiếp theo đã nắm lấy cổ tay tôi, kéo ra cửa.

 

Tôi giãy giụa, cũng bực mình, nói thẳng: “Chỉ anh được tìm bạn gái, không cho tôi tìm niềm vui sao, anh cũng phải cho tôi phạm sai lầm chứ.”

 

Hay cho một câu phạm sai lầm.

 

Anh nhíu mày: “Bạn gái nào?”

 

“Người ta tắm xong chờ anh rồi kìa!”

 

Điện thoại reo.

 

Lục Yến tiện tay nghe máy, đồng thời giúp tôi thanh toán, tiện thể trả luôn tiền boa cho đám người mẫu nam.

 

Anh thật tốt, thật hào phóng.

 

Sau khi cúp máy, anh lại nhắn tin, rồi mới nhìn tôi: “Cái tài gây sự vô lý này của cô ai dạy vậy?”

 

Tôi ngồi vào xe: “Rốt cuộc là ai gây sự vô lý!”

 

Lục Yến thở dài trong lòng, không muốn so đo với tôi: “Cô say rồi, đừng làm ầm nữa.”

 

Điện thoại lại reo.

 

Là trưởng phòng của tôi.

 

Tôi vừa bắt máy, đã nghe thấy tiếng anh ta quát tháo giận dữ: “Một tập tài liệu bảo cô mang đến phòng 913, cô mang đi đâu rồi? Đối tác đang chờ ở phòng họp, Lục tổng đã giục rồi, cô không muốn làm thì ngày mai cút xéo cho tôi!”

 

Vốn dĩ tâm trạng tôi đã không tốt, lại thêm chút men rượu, lời nói chẳng qua đầu óc, “Đồ khốn kiếp chỉ biết đổ trách nhiệm, trốn việc! Rõ ràng anh bảo tôi mang đến phòng 319 mà…”

 

Nói xong, giọng tôi khựng lại.

 

Hình như có gì đó không đúng.

 

Đầu dây bên kia có vẻ ngơ ngác: “Giang Hà, cô giỏi lắm, nhờ cô làm chút việc mà đã lên giọng với tôi rồi, nếu tôi là Lục tổng thì đã đuổi việc cô từ lâu rồi!”

 

Tôi bốc đồng nói: “Anh ta ở ngay đây, anh nói với anh ta đi.”

 

“…”

 

Đang bật loa ngoài.

 

Đầu óc tôi mơ màng, dựa vào cửa sổ xe nhắm mắt nghỉ ngơi.

 

Giọng nói trầm thấp của người bên cạnh nghe rất dễ chịu.

 

Trong cơn mơ màng, như thể đang lạc vào giấc mộng.

 

Chỉ nghe thấy anh nói: “Nếu anh còn dám dùng cái giọng đó nói chuyện với cô ấy, thì tôi xem anh có thể thu dọn đồ đạc mà cút đi được không.”

 

22

 

Trời đổ mưa.

 

Khi tỉnh lại, tôi đã về đến nhà.

 

Tôi không mở mắt, Lục Yến cũng không gọi tôi dậy.

 

Anh ôm eo bế tôi lên.

 

Lồng ngực anh ấm áp, mang theo chút hơi nước.

 

Tôi không kìm được hé mắt nhìn.

 

Lặng lẽ ngắm anh, bỗng nhiên nhớ đến anh hồi còn học cấp ba.

 

Trong nhà ăn, trên sân trường, thậm chí cả những lần lướt qua nhau ở căn tin.

 

Tất cả đều được tôi khắc ghi trong lòng suốt bao năm.

 

Có lẽ ánh mắt tôi quá đỗi nồng nhiệt, như thể đang nhìn xuyên qua anh để tìm một người khác.

 

Lục Yến bỗng khựng lại.

 

Anh cụp mắt.

 

“Cô đang nhìn ai?”

 

Mặt tôi đỏ bừng, lẩm bẩm: “Người tôi thích.”

 

Đầu ngón tay đang đặt trên eo tôi siết chặt trong thoáng chốc.

 

Ánh mắt Lục Yến lạnh lẽo, có lẽ anh đang nghĩ đến lá thư tình mà lần trước tôi tìm kiếm.

 

Anh đặt tôi xuống giường, nắm lấy cằm tôi, ép tôi nhìn thẳng vào anh.

 

“Giang Hà.”

 

“Dạ.”

 

“Cô nhìn cho rõ.” Anh trầm giọng: “Tôi không phải là cậu ta.”

 

23

 

Ký ức sau cơn say cứ đứt quãng.

 

Lục Yến dậy sớm hơn tôi nửa tiếng.

 

Người thì rửa mặt, người thì thay quần áo.

 

Không ai mở lời trước.

 

Cứ như thể đang chiến tranh lạnh vậy.

 

Tôi lên tiếng hỏi chuyện chính: “Hôm qua gửi nhầm tài liệu thì sao, có quan trọng không?”

 

Lục Yến đang thắt cà vạt, dưới ánh ban mai, gương mặt kia lại càng thêm đẹp.

 

Có những người, chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ tạo ra giá trị cảm xúc.

 

Anh nói: “Bản kế hoạch quảng bá dự án thôi, không sao.”

 

Tôi yên tâm.

 

Lục Yến liếc nhìn tôi: “Không còn gì muốn nói nữa sao?”

 

Nghĩ đến chuyện tối qua vì hiểu lầm mà thành ra lúng túng như vậy.

 

Tôi lắc đầu muốn đi: “Không còn.”

 

Khi lướt qua nhau, cánh tay tôi bị anh nắm lấy.

 

Anh thở dài nói: “Trong hôn nhân tôi không thể làm bất cứ điều gì có lỗi với cô.”

 

Tôi mất vài giây mới phản ứng lại, sợ anh lại nhắc đến chuyện trai bao: “Biết rồi, tôi xuống lầu trước đây.”

 

Lục Yến lại không chịu, tưởng tôi vẫn còn giận: “Thật mà, tôi không có bạn gái.”

 

Ánh mắt anh tối sầm lại.

 

Giọng điệu dỗ dành người khác.

 

Dòng suy nghĩ của tôi chậm lại, bỗng nhiên có chút ghen tị với cô gái đã chiếm giữ cả tuổi thanh xuân của anh.

 

Con người anh ôn nhuận, ôn hòa, dịu dàng nhưng cũng rất biết kiềm chế.

 

Yêu đương với anh chắc hẳn là một chuyện khiến người ta vui sướng ngập tràn.

 

“Anh đang giải thích với tôi sao?”

 

Lục Yến khựng lại, anh cũng muốn hỏi: “Cô thấy thế nào?”

 

“…”

 

Cả hai im lặng không nói gì.

 

Anh vẫn nhìn tôi, không biết đang nghĩ gì.

 

Tôi đứng ngồi không yên, cũng hỏi lại: “Anh đang nghĩ gì vậy?”

 

Lục Yến dựa vào tủ quần áo, khóe môi khẽ nhếch lên: “Đang nghĩ, có phải cô cứ say là thích hôn lung tung không?”

 

?

 

24

 

Tối qua tôi đâu có hôn anh.

 

Trưởng phòng Triệu Văn như biết được chuyện gì đó kinh thiên động địa.

 

Hôm nay ân cần đưa hai cốc đồ uống nóng đến xin lỗi tôi.

 

Tôi không muốn để ý đến anh ta, nghĩ cả ngày cũng không hiểu, rốt cuộc tôi đã hôn Lục Yến khi nào.

 

Tối hôm đó, có một bữa tiệc.

 

Đối tác mời khách.

 

Tôi tham gia dự án, đương nhiên cũng có mặt.

 

Lục Yến đến muộn.

 

Vừa hay lại ngồi cạnh tôi.

 

Triệu Văn thấy gió liền bẻ lái, mượn cớ uống rượu để lấy lòng tôi.

 

Đối tác trêu chọc hỏi anh ta có phải để ý đến tôi không mà ân cần thế.

 

Triệu Văn vội vàng lắc đầu, liếc nhìn Lục Yến: “Cô Giang có bạn trai rồi.”

 

Tôi ngẩn người, không muốn bị hiểu lầm thêm, liền giải thích: “Không có, tôi độc thân.”

 

Vừa dứt lời.

 

Bàn ăn im lặng trong nửa giây.

 

Sau đó lại rộn rã tiếng cười nói.

 

Đối tác hòa giải: “Bây giờ người trẻ tuổi lo sự nghiệp, kết hôn muộn cả, ngược lại Lục tổng phải nhanh lên thôi, sắp ba mươi rồi, hôm nào tôi giới thiệu con gái tôi cho cậu làm quen nhé.”

 

Lục Yến từ đầu đến cuối không có phản ứng gì, chỉ cười nói: “Xin lỗi, tôi đã kết hôn rồi.”

 

25

 

Trong khoảnh khắc, có người kinh ngạc, có người ngơ ngác.

 

Triệu Văn thuộc vế sau, ánh mắt nhìn tôi biến đổi liên tục.

 

Cuối cùng lại trở thành khinh bỉ.

 

Kết hôn theo thỏa thuận, chúng tôi ngầm hiểu với nhau là không công khai ra ngoài.

 

Bây giờ, có chút không đúng.

 

Nhưng lại không nói rõ được là không đúng ở chỗ nào.

 

Tôi lén nhìn sang bên cạnh, dùng điện thoại gửi tin nhắn cho anh.

 

[Lục tổng, anh có ý gì?]

 

Màn hình sáng lên, Lục Yến liếc nhìn điện thoại.

 

Nhưng không có ý định mở ra.

 

Tôi sốt ruột đến mức đầu gối khẽ chạm vào anh.

 

Lục Yến cuối cùng cũng đại phát từ bi trả lời tôi.

 

[Không muốn quen con gái của ông ta.]

 

Thì ra là vậy.

 

Tôi cụp mắt xuống: [Được thôi.]

 

Ngay sau đó, điện thoại lại có tin nhắn mới.

 

Lục Yến nói: [Tôi đã kết hôn rồi, người độc thân đừng nói chuyện với tôi.]

 

Thật là kỳ lạ, người này.

 

26

 

Bữa cơm đó tôi ăn vô cùng im lặng.

 

Sau khi kết thúc, tôi đi vào nhà vệ sinh một lát.

 

Giữa đường gặp lại bạn học cấp ba.

 

Hai người sóng vai đi đến cửa khách sạn, vừa cười vừa nói chuyện một hồi lâu.

 

Chiếc xe sang đậu bên đường dường như đã chờ không kiên nhẫn.

 

Nó bấm còi một tiếng.

 

Cuối cùng tôi cũng chào tạm biệt bạn học cũ.

 

Nhanh chóng chui vào xe.

 

Lục Yến liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nhàn nhạt: “Vui vẻ vậy sao?”

 

Tôi đang nhắn tin với bạn thân, kể là vừa gặp lại người mà cô ấy từng thích hồi cấp ba.

 

Lúc này chỉ gật đầu cho có lệ: “Ừ, bạn học cấp ba của tôi.”

 

“Chính là người mà cô viết thư tình cho?”

 

Đầu ngón tay tôi khựng lại một chút: “Không phải anh ta, sao thế?”

 

Lục Yến không chút biểu cảm: “Ngoại tình là vi phạm hợp đồng, cô biết chứ?”

 

Tôi lại gật đầu: “Biết.”

 

Lục Yến im lặng.

 

Một hồi lâu sau.

 

Giữa chừng.

 

Anh đột nhiên hỏi: “Cô gả cho tôi, có phải vì tôi giống người cô thích không?”

 

Tôi cứng đờ cả người, nói giống thì không đúng, mà nói không giống cũng không xong.

 

Tôi chợt nảy ra một ý nghĩ táo bạo: “Lục Yến.”

 

“Sao?”

 

“Anh đang ghen đấy à?”

 

Lục Yến như vừa nghe được chuyện gì thú vị lắm.

 

“Hỏi vu vơ thôi.”

 

Anh không nhìn tôi, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ.

 

Giọng điệu hờ hững.

 

Mọi chuyện đã quá rõ ràng.

 

Tôi có chút tự rước nhục vào thân.

 

Buổi tối.

 

Chung giường chung gối, không có chuyện gì xảy ra.

 

Bây giờ tôi rất yên tâm về Lục Yến.

 

Lúc mơ màng sắp ngủ.

 

Má tôi bị ai đó xoa xoa.

 

Tôi nhíu mày mở mắt.

 

Lục Yến chống người dậy.

 

Hỏi: “Tôi không hiểu, tại sao cô nói chuyện với anh ta lại vui vẻ như vậy?”

 

“…”

 

27

 

Tôi nghe mà chẳng hiểu gì.

 

“Anh sao thế?”

 

Vẻ mặt Lục Yến có chút bực bội.

 

Chẳng mấy chốc, anh tắt đèn.

 

“Không có gì, ngủ đi.”

 

Đêm dài lắm mộng.

 

Đêm đó, tôi lại mơ thấy Lục Yến.

 

Mơ thấy lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau.

 

Kỳ thi cuối kỳ, lớp tôi là phòng thi của anh.

 

Anh ngồi vào chỗ của tôi.

 

Tôi cố tình để quyển sách có ghi tên mình trên bàn.

 

Đợi thi xong, tôi ba chân bốn cẳng chạy về lớp.

 

Đúng như dự đoán, anh đã giúp tôi cất sách vào ngăn bàn.

 

Chắc hẳn anh đã biết tên tôi rồi.

 

Lớp học ồn ào.

 

Lục Yến như vừa mới tỉnh ngủ, đôi mắt có chút lười biếng, chậm rãi đứng dậy.

 

Không biết anh có nhìn tôi không.

 

Anh hỏi: “Cậu để cái gì mà thơm vậy?”

 

Tôi chợt nhớ ra: “Túi thơm ngải cứu.”

 

Tôi ngẩn người một thoáng, dạo này tôi ngủ không ngon, buổi trưa dùng túi thơm này để dễ ngủ, vội vàng nói: “Cái này giúp ngủ thôi, không ảnh hưởng đến việc thi của cậu chứ?”

 

Lục Yến khẽ cười, xoa xoa gáy: “Không sao.”

 

Nói xong, bạn anh ở ngoài cửa đã gọi đi rồi.

 

Lướt qua nhau, lặng lẽ không một tiếng động.

 

Trong đầu tôi cứ văng vẳng những lời anh nói.

 

Ánh mắt tôi dõi theo bóng lưng anh đang cười nói với bạn bè ở hành lang.

 

Như cảm nhận được ánh mắt, anh quay đầu nhìn lại.

 

Tôi vội vàng cúi gằm mặt.

 

Tiếng trò chuyện bên tai đứt quãng.

 

Có người hỏi: “Tề Tư Na cũng thi xong rồi đấy, sao anh Lục không đi chờ cô ta, coi chừng cô ta làm ầm lên, anh lại không có cách.”

 

Lục Yến nhẹ giọng: “Chia tay rồi.”

 

“Ghê vậy, ai là người nói chia tay?”

 

“…”

 

Âm thanh càng lúc càng xa.

 

Tôi vốn không phải người chủ động, nhiệt tình.

 

Mẹ tôi nói, nếu một chàng trai thích con, cậu ta sẽ chủ động.

 

Đời còn dài.

 

Lúc đó, việc học quan trọng hơn tất cả.

 

Nhiều chuyện không đáng để tâm.

 

Tôi đứng ngây người tại chỗ, trời vừa tạnh mưa, mùi tanh của đất gạch hòa lẫn với hương hoa nhài.

 

Chỉ cảm thấy mơ hồ, nhàn nhạt, khiến ngực khó chịu.

 

Khi tỉnh dậy, trời còn chưa sáng.

 

Bên tai, tiếng thở đều đều vang lên.

 

Người mà trong mơ chưa từng nói với nhau mấy lời.

 

Giờ đây lại đang ngủ ngay bên cạnh tôi.

 

Tôi khẽ nghiêng đầu, mượn ánh sáng lờ mờ, nhìn đường nét gương mặt người đàn ông.

 

Người trong giấc mơ của anh là ai vậy?

 

28

 

Tôi và Lục Yến có giờ làm việc khác nhau.

 

Hôm sau, đương nhiên chúng tôi không cùng nhau đến công ty.

 

Vừa đến chỗ làm, tôi đã cảm thấy có ai đó đang lén lút nhìn mình.

 

Hỏi thăm đồng nghiệp thân thiết, tôi mới biết sáng nay công ty đang xôn xao tin tôi chen chân vào cuộc hôn nhân của ông chủ.

 

Không cần nghĩ cũng biết là ai tung tin.

 

Chưa kịp tìm anh ta thì Triệu Văn đã tìm đến, ném mạnh một tập tài liệu xuống bàn tôi.

 

“Cô tự xem đi, nếu không phải cấp trên phát hiện kịp thời, công ty đã phải bồi thường bao nhiêu tiền vì cô rồi?”

 

“Số liệu này không phải do tôi làm.”

 

“Không phải cô làm thì là ai làm? Cô suy nghĩ cho kỹ đi, lát nữa còn phải giải thích với quản lý thế nào đấy.”

 

Tôi thoáng bối rối, thậm chí còn tự hoài nghi bản thân.

 

Sau khi xem kỹ tài liệu một lúc, tôi ngẩng đầu lên.

 

“Đây là dự án do chính anh phụ trách, giờ xảy ra vấn đề lại đổ lên đầu tôi, Triệu chủ quản, không thấy không ổn sao?”

 

Triệu Văn cười khẩy, nhìn tôi từ trên xuống dưới: “Cô mới vào công ty được bao lâu, không ngờ lại còn thích ông chủ, làm tình nhân cho người ta, giờ còn ra vẻ ta đây à?”

 

Giọng anh ta không hề nhỏ.

 

Khiến không ít người xung quanh phải chú ý.

 

Tôi không muốn đồng nghiệp biết chuyện mình đã kết hôn, vì đến lúc ly hôn sẽ khó giải thích.

 

Trước mắt chỉ có thể phủ nhận: “Ai nói tôi thích anh ấy? Tôi và Lục tổng không có quan hệ gì cả.”

 

Tôi nói thêm: “Còn nữa, cái nồi dự án này, dù có làm ầm ĩ lên đến chỗ Lục tổng, tôi cũng không đời nào chịu thay anh đâu!”

 

Vừa dứt lời.

 

Ngay giây tiếp theo.

 

“Đang nói chuyện gì vậy?”

 

Giọng nói quen thuộc vang lên.

 

Lục Yến đang đứng ngay trước cửa văn phòng.

 

Tôi chợt căng thẳng.

 

Anh đến từ lúc nào, đã nghe được bao nhiêu rồi?

 

Triệu Văn phản ứng lại, cười gượng gạo như kẻ sợ mạnh: “Lục tổng, tôi và đồng nghiệp chỉ đùa thôi mà.”

 

Lục Yến bước đến, tùy ý lật xem tập tài liệu có vấn đề kia.

 

“Tôi và cô Giang thật sự không có quan hệ gì.” Anh không nhìn tôi: “Lát nữa họp bỏ phiếu.”

 

—Bỏ phiếu sa thải.

 

29

 

Triệu Văn sau lưng có rất nhiều mánh khóe vặt.

 

Anh ta bóc lột thực tập sinh.

 

Cướp công của đồng nghiệp.

 

Tiếng xấu đã lan xa từ lâu.

 

Thế nên chiều hôm đó, khi anh ta thu dọn đồ đạc rời công ty, chẳng ai buồn an ủi lấy một câu.

 

Hôm đó, tôi cảm thấy vô cùng hả hê.

 

Tính toán ng

ày tháng, hôm nay phải về nhà cũ.

 

Do dự vài giây, tôi vẫn gửi tin nhắn.

 

[Hôm nay về chỗ mẹ sao?]

 

Đầu dây bên kia trả lời rất nhanh: [Ừ.]

 

[Vậy tan làm anh chờ tôi cùng về.]

 

[Chúng ta có quan hệ gì, sao tôi phải chờ cô?]

 

[…]

 

Người này đúng là thù dai.

 

Tôi nhìn mấy chữ này, không hiểu sao lại cảm thấy có ý gì đó khác.

 

Vừa định gõ chữ.

 

“Xin hỏi Lục Yến có ở công ty không?”

 

Giọng nói nhỏ nhẹ.

 

Tôi ngước mắt nhìn.

 

Tôi biết cô ta.

 

Bạn gái của Lục Yến hồi trung học.

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi