1. Home
  2. Đô Thị
  3. Cuộc Sống Hôn Nhân Ngọt Ngào Cùng Lục Tổng
  4. Chương 2

Cuộc Sống Hôn Nhân Ngọt Ngào Cùng Lục Tổng

Chương 2

❮ sau
tiếp ❯

11

 

Lúc xuống xe, tôi mạnh dạn kéo tay áo anh.

 

“Diễn thì phải diễn cho trót, tôi muốn nắm tay.”

 

Sắc mặt Lục Yến không đổi.

 

Vẫn còn vướng bận chuyện vừa nãy.

 

“Vậy rốt cuộc là tôi ngủ giữa hai người, hay cô muốn thế nào?”

 

Rõ ràng anh đang cười.

 

Nhưng tôi lại cảm thấy bên trong trống rỗng, chẳng có gì cả.

 

Giống như vẻ ngoài thì hòa nhã, nhưng thực chất nội tâm lại lạnh lẽo.

 

Tôi nói: “Tôi sẽ cho anh một đám cưới thật linh đình!!”

 

Vừa dứt lời.

 

Lục Yến cúi mắt nhìn tôi, trông như thể anh đang cười thật.

 

Sau đó, anh thản nhiên nắm lấy tay tôi.

 

Mười ngón tay đan chặt vào nhau.

 

Anh khẽ nói: “Vậy cô phải ở góa cho tôi đấy, bà xã.”

 

12

 

Cổng nhà cũ.

 

Tôi biết anh đang diễn kịch.

 

Cũng không thật lòng muốn nắm tay tôi.

 

Nhưng khi nghe hai tiếng “bà xã”.

 

Tim tôi lại không kiềm chế được mà đập nhanh hơn vài nhịp.

 

Vừa bước vào phòng khách,

 

“Đầu năm chờ đến cuối năm, rốt cuộc lão tam cũng chịu dẫn vợ về ra mắt rồi à?”

 

Lục Yến là con thứ ba trong nhà.

 

Chắc là để trốn tránh cuộc hôn nhân chính trị, nên mới tình cờ tìm đến tôi rồi đăng ký kết hôn.

 

Lục Yến khẽ cười: “Mẹ, chẳng phải con sợ làm phiền mẹ sao.”

 

“Là sợ mẹ làm phiền con thì có.”

 

Người phụ nữ trung niên khoác áo choàng cười khẩy, nhìn về phía tôi.

 

“Cô Giang phải không, lại đây uống chén trà.”

 

Nhưng trước mặt bà ta lại không có trà.

 

Ý là muốn tôi đi pha trà cho bà ta.

 

Tôi vừa định đứng dậy.

 

Cổ tay đã bị giữ lại.

 

Lục Yến dựa lưng vào ghế, nghịch ngợm đầu ngón tay tôi: “Bên cạnh có hai người giúp việc, nhất định phải để cô ấy đi sao?”

 

“Mẹ muốn uống chén trà do con dâu pha, không được sao?”

 

“Đương nhiên là không được, vợ con không phải để sai bảo.”

 

Đừng diễn nữa…

 

Mẹ kiếp, tôi càng thích anh rồi.

 

13

 

Con cái nhà họ Lục ngày thường đều rất bận.

 

Nên mới có quy định mỗi tháng vào ngày này phải về nhà ăn cơm và ngủ lại.

 

Bữa cơm lạnh lẽo, vắng vẻ.

 

Chỉ cảm thấy căn nhà này không giống nhà, ngột ngạt và nghiêm túc.

 

Trong phòng ngủ.

 

Tôi lại căng thẳng: “Tôi có thể ngủ ở phòng dành cho khách.”

 

“Vậy coi như cô vi phạm hợp đồng.”

 

Trong hợp đồng viết, nếu bên B để người khác biết đây là hôn nhân giả, thì phải bồi thường cho bên A năm triệu.

 

Tôi chuyển chủ đề: “Quan hệ giữa anh và mẹ anh có nhiều mâu thuẫn lắm sao?”

 

Lục Yến vẫn chưa xử lý xong công việc, qua loa đáp: “Để ý đến tôi à? Muốn cứu rỗi tôi?”

 

“Người phụ nữ ở bên anh bảy tháng không cứu được anh sao?”

 

Anh cười: “Nếu tôi có người thích thì cần gì phải cưới cô?”

 

“…”

 

Anh nói hiện tại không có người mà anh thích.

 

Tôi có chút hụt hẫng.

 

Tôi khẽ mở miệng.

 

Bỗng nhiên trước mắt tối sầm lại.

 

Sau này nghe nói là do vợ chồng nhà hàng xóm cãi nhau.

 

Một cốc nước bị hất vào ổ cắm điện.

 

Khiến cả tầng hai bị cúp điện.

 

Lúc đó, tôi đã sợ đến mức ngồi cả lên đùi Lục Yến.

 

14

 

Tôi cũng đâu có thiệt thòi gì.

 

Tôi chỉ là muốn gần gũi anh thôi.

 

“Tôi sợ quá.”

 

Lục Yến khựng lại một chút: “Tôi còn sợ hơn.”

 

Trong phòng ánh sáng lờ mờ.

 

“Anh sợ gì?”

 

Giọng anh đầy vẻ trêu tức: “Sợ mất cả chì lẫn chài.”

 

Người này lăn lộn ở chốn xã giao bao nhiêu năm nay.

 

Thấu hiểu lòng người đến mức nào.

 

Cứ như thể đã nhìn thấu tâm tư của tôi vậy.

 

Tôi giả vờ không hiểu: “Vậy tại sao anh lại cưới tôi?”

 

Lục Yến không chút cảm xúc, cánh tay hờ hững đặt lên đầu gối tôi: “Nghe lời, thiếu tiền.”

 

Tôi thiếu tiền khi nào chứ?

 

Nghĩ đến điều gì đó, tôi không giải thích.

 

Thấy anh nhíu mày.

 

Chắc câu tiếp theo lại định nói: “Cứ làm ầm ĩ tối ngủ dưới đất.”

 

“Lục Yến.”

 

“Ừ.”

 

“Anh có tin không, tôi có thể đoán được anh đang nghĩ gì đấy.”

 

Khoảng cách rất gần.

 

Gần như có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.

 

Lục Yến khẽ nhướng mắt, ánh nhìn lướt qua môi tôi.

 

“Vậy cô đoán xem tôi có dám không?”

 

15

 

Ánh trăng chiếu rọi.

 

Đôi mắt anh đen láy.

 

Tôi nhìn thấy mình trong mắt anh.

 

Tôi khẽ nói: “Chắc là dám chứ.”

 

Lục Yến có vẻ không ngờ tôi lại nói vậy, đầu ngón tay anh khẽ gõ lên đầu gối tôi.

 

Một lúc sau.

 

Yết hầu anh khẽ chuyển động, rồi hờ hững dời mắt đi: “Không có.”

 

“…”

 

Đến lúc này tôi mới nhận ra chúng tôi đang nói về hai chuyện khác nhau.

 

Đèn cuối cùng cũng bật sáng.

 

Tôi hoảng hốt đứng dậy.

 

Lòng bàn tay hơi đổ mồ hôi: “Đồ lưu manh.”

 

Nói xong tôi vội vàng trốn vào phòng tắm.

 

Khi tôi bước ra, Lục Yến vẫn ngồi trước máy tính.

 

Tay áo sơ mi trắng xắn lên, khuôn mặt nghiêng góc cạnh, thanh tú.

 

Dường như anh đã quên chuyện vừa xảy ra.

 

Trong lòng tôi cảm thấy khó chịu.

 

Đêm khuya tĩnh mịch.

 

Chúng tôi lại một lần nữa ngủ chung giường.

 

Anh tắm xong bước ra.

 

Tôi vô thức kéo chăn lên.

 

“Yên tâm, tôi sẽ không chạm vào cô.”

 

Giọng anh rất nhạt.

 

Không biết là để tôi yên tâm.

 

Hay là muốn tôi từ bỏ ý định.

 

Tôi tức giận quay lưng lại không nhìn anh.

 

“Tắt đèn đi, sáng quá tôi không quen.”

 

Lục Yến nghe lời: “Cô ngủ trước đi.”

 

Tôi hừ lạnh: “Yên tâm, tôi cũng sẽ không chạm vào anh.”

 

“Ừ, ngủ rồi thì không chắc.”

 

“…”

 

Tai tôi đỏ bừng trong giây lát.

 

Nhớ lại cảm giác tối qua.

 

Hình như có chút, không nắm được.

 

 

16

 

Lục Yến dường như lúc nào cũng bận rộn.

 

Anh về nhà rất muộn, nhiều khi tôi đã ngủ say.

 

Trong điện thoại, cô bạn thân trách móc tôi không tiếc lời.

 

“Ngủ chung giường với trai đẹp mà cậu ngủ được hả trời.”

 

Tôi nhỏ giọng nói: “Hình như anh ấy không thích tớ.”

 

“Chứ sao nữa, nếu anh ta thích cậu, đêm tân hôn đã đè cậu ra rồi, rồi từ từ mà nảy sinh tình cảm, có con cái, hiểu không?”

 

“…”

 

Tôi cúp máy.

 

Nói cũng phải.

 

Trái tim anh tôi không chiếm được, thì người tôi phải nếm thử.

 

Nghĩ ngợi đến xuất thần.

 

Trưởng phòng gọi tôi lại: “Đây là tài liệu Lục tổng bảo đưa, tiểu Giang cô giúp tôi một chuyến, vất vả rồi.”

 

Nói xong, anh ta nhét tập tài liệu vào tay tôi rồi đi.

 

Mấy năm nay, tôi từng nhẫn nhịn, cũng đã từng nhẫn nhịn.

 

Nhẫn nhịn mãi, vẫn cứ phải nhẫn nhịn.

 

Tôi hít sâu một hơi, đợi có được mười triệu, tôi sẽ lập tức nghỉ việc!

 

Địa điểm ở ngay khách sạn đối diện.

 

Vừa hay còn có thể gặp Lục Yến.

 

Chỉ là khi tôi đếm số phòng.

 

Người mở cửa lại là một người phụ nữ.

 

Một người phụ nữ quấn khăn tắm.

 

17

 

Có lẽ thấy tôi ôm tài liệu.

 

Người phụ nữ hiểu ý nói: “Bạn trai tôi có việc ra ngoài rồi, cô là nhân viên của anh ấy đúng không?”

 

Khoảnh khắc đó.

 

Tôi quên mất mình đang cảm thấy thế nào.

 

Tôi ngơ ngác gật đầu, đưa đồ cho cô ta rồi quay người rời đi.

 

Bước chân tôi lảo đảo.

 

Đầu óc trống rỗng.

 

Tôi muốn gọi điện thoại hỏi gì đó.

 

Nhưng lại phát hiện mình không có tư cách quản chuyện riêng tư của anh.

 

Vốn dĩ cuộc hôn nhân này chỉ là giả.

 

18

 

Tôi vừa khó chịu vừa muốn khóc.

 

Đến quán bar gọi hai anh chàng phục vụ.

 

Trong lòng mới dễ chịu hơn chút.

 

Bạn thân bận việc đột xuất không đến được.

 

Trong điện thoại, cô ấy khuyên tôi uống ít thôi, tối về đừng để gạo nấu thành cơm đấy.

 

“Tôi chẳng nghe thấy gì cả.”

 

Điện thoại lại sáng lên.

 

Lục Yến nhắn: [Ở đâu.]

 

Tôi giả vờ không thấy, nhưng vài giây sau vẫn trả lời: [Tăng ca.]

 

[Vất vả rồi.]

 

Cũng biết điều đấy chứ.

 

Hốc mắt tôi nóng lên, bực dọc gõ chữ: [Biết thì tốt!]

 

[Ừ, hay là tôi đến kính cô một ly?]

 

 

19

 

Tôi đột ngột ngẩng đầu.

 

Ánh đèn neon trước mắt nhấp nháy.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

 

Lục Yến đang ở chốn phong lưu, sao có thể ở đây được.

 

Khi thu tầm mắt lại, tôi vô tình liếc nhìn.

 

Bốn mắt chạm nhau với người đàn ông không xa.

 

Lục Yến đứng trong bóng tối, đầu ngón tay đỏ rực một chấm.

 

Âu phục chỉnh tề, dáng người cao lớn.

 

Anh đưa tay hút một hơi thuốc.

 

Qua làn khói mờ ảo, ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi.

 

Lúc đó, hai bên cạnh tôi đều có trai đẹp ngồi, một người rót rượu, một người đút trái cây.

 

20

 

Tôi ngây người ra.

 

Lục Yến thong thả dập tắt thuốc, chậm rãi đi về phía này.

 

Người mẫu nam thấy người đến không có ý tốt: “Trời ơi, anh ta là ai vậy, dữ quá à nha.”

 

Tôi nhất thời không biết phải giải thích thế nào.

 

Người mẫu nam vẫn không chịu thôi: “Có bọn anh còn chưa đủ sao, em lại gọi thêm một

người nữa, trời ơi, em nói gì đi chứ.”

 

Lục Yến liếc mắt: “Cậu thử gọi thêm lần nữa xem.”

 

Người mẫu nam sợ đến rụt cổ không dám nói gì.

 

Tôi ngượng ngùng đứng dậy, đầu có chút choáng váng: “Chúng ta về nhà thôi…”

 

Lục Yến như đang xem kịch vui: “Vậy lần này tôi ngủ ở đâu?”

 

“Yên tâm, không cần anh ngủ giữa.”

 

Anh tức đến bật cười: “Cho tôi nghỉ phép đấy à?”

 

“…”

 

❮ sau
tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi