Xuyên Sách Ta Phải Lòng Phản Diện
Chương 6
❮ sautiếp ❯Cho nên, không cần dùng yêu đan với ta.
Cũng không cần mê hoặc ta.
Đệ ấy cúi đầu, chậm rãi mở bàn tay đang nắm chặt.
Đâu phải là yêu đan mê hoặc gì.
Trong khoảnh khắc mở ra, một đóa hoa ác mộng nở rộ trong lòng bàn tay đệ ấy.
Đây là yêu đan của đại yêu.
Đây là đệ ấy lấy theo quy củ kết khế đạo lữ của tiên môn.
Đệ ấy không tiếc dùng nửa bản nguyên thân mình tiến vào Yểm Chướng.
Chỉ là để theo lệ kết khế, tặng ta một món quà như vậy mà thôi.
Tâm yêu chỉ có một lỗ, đâu như lòng người có bảy lỗ.
Đơn giản, cố chấp, nhưng lại dễ bị lừa.
Nếu như lúc còn ngây ngô gặp phải kẻ lừa đảo, chỉ sợ đến quần lót cũng bị lừa sạch.
18
Ta ngẩn người nhìn đệ ấy.
Tiểu sư đệ có chút luống cuống: “Là cảm thấy phẩm cấp không tốt sao? Nếu không tốt, mấy ngày nữa ta sẽ đi tìm cái tốt hơn.”
Đệ ấy nói Yểm Ma không đáng sợ, chỉ cần không bị mê hoặc thì chân thân rất yếu ớt.
“Vậy nên, đây chính là nguyên nhân tu vi của ngươi bỗng nhiên bị phế sao?”
Đệ ấy là bán yêu, sau khi đạt Nguyên Anh sẽ hóa thần, lúc đó nhục thể và nguyên thần phải dung hợp, thân phận bán yêu không thể giấu được nữa.
Cho nên đệ ấy gần như tự hủy, hy sinh linh căn của mình.
Như vậy vừa có thể ở lại tông môn lại vừa không bị nghi ngờ.
Nhưng không có linh căn.
Yêu lực nội đan lại càng ngày càng mạnh, để không bại lộ bản thể, đệ ấy mới trở thành kẻ chịu đựng.
“Đồ ngốc.” Ta không nhìn bình luận nữa, chỉ nhìn đệ ấy.
Không sao, linh căn không còn, thể chất của đệ ấy đặc thù, ta vẫn có cách tái tạo.
Thể chất thuần âm của ta giỏi nhất là lấy hình bổ hình.
Tựa như một cái lò luyện thuốc tốt nhất, cũng là môi giới hoàn hảo nhất, những linh lực, tiên đan, yêu đan tương khắc, vốn không thể hấp thụ, chỉ cần ta cam tâm tình nguyện.
Đều có thể mượn thân thể ta hấp thu luyện hóa rồi chuyển cho người thứ hai.
Đây cũng là lý do kiếp trước đại sư huynh luôn không chịu buông tay.
Ta gỡ đóa hoa mộng yểm xuống.
Cài lên vành tai, yêu lực trong nháy mắt ngưng tụ thành thực chất.
Yêu lực này thật bá đạo.
Quả là có thể mê hoặc lòng người.
Ta nhìn tiểu sư đệ: “Cho ta mượn chút sức mạnh Mị Ma để áp chế.”
Đệ ấy đưa ngón tay ra, ngón trỏ nối liền tim, chạm vào đầu ngón tay ta.
[Đồ ngốc, dùng tay làm gì, đầu lưỡi mới hiệu quả nhất!]
[Nghiêng đầu là hôn được rồi, mau hôn đi!]
Ta trực tiếp nắm lấy ngón tay đệ ấy.
Ngay sau đó, ngửa đầu hôn lên.
Bình luận gần như nổ tung.
[A, tiểu sư đệ sao lại dễ xấu hổ thế, bị hôn một cái đã không chịu nổi rồi, cái đuôi nhỏ…]
Đui sao?
Ta mở mắt, cúi nhìn xuống.
Đưa tay chạm vào.
Cảm giác thật tốt.
Hàng mi dài của tiểu sư đệ khẽ run.
Lần này thì hay rồi, tai đệ ấy cũng đỏ bừng lên.
…Thật là, đẹp quá đi.
Hương thơm nồng nàn như ánh xuân ấm áp trong gió, trong nháy mắt bao phủ toàn thân.
Tiểu sư đệ cả người căng cứng, yết hầu khẽ động.
“Linh Lung tỷ… Không được, đừng nhúc nhích.”
[Cảnh này khiến người ta nóng hết cả người…]
[Mặc kệ đỏ hay trắng, đều phải thành màu vàng hết cho ta!]
[Ta muốn xem cảnh đẩy ngã, sao không phải ở suối nước lạnh chứ…]
[Giờ phút này, ta chẳng còn gì để nói, cứ làm thôi.]
19
Trước khi rời khỏi ngõ tối.
Theo như bình luận nhắc nhở, ta như có thần trợ, nhanh chóng chỉ huy tiểu sư đệ phá hủy kết giới ẩn giấu.
Chuyển toàn bộ đám Mị Ma còn lại vào bí cảnh.
Bí cảnh này nằm ngay cạnh tông môn.
Sau khi an trí xong, ta và tiểu sư đệ đi lấy linh thảo mà đệ ấy đã tích góp.
Việc tái tạo linh căn cho đệ ấy không khó.
Song tu là cách tốt nhất.
Ngoài ra còn có thể dùng dược tuyền của sư môn để điều dưỡng.
Nói thật, chuyện song tu, ta từng cùng đại sư huynh suy đoán, cũng không có gì thú vị.
Vậy vẫn nên dùng dược trì đi.
Linh thảo trong khố phòng rất ít, phẩm tướng cũng bình thường.
Tiểu sư đệ nói: “Nếu sư tỷ cần, đệ có một ít linh thảo, có lẽ sẽ có ích.”
Ta vừa định mở kho riêng mà tiểu sư đệ cất giấu thì đại sư huynh lại đến.
Mấy tháng không gặp, tu vi của hắn ta dường như không tiến bộ chút nào, ngược lại bộ y phục hoa lệ trên người lại càng thêm nổi bật, nhìn có vẻ hơi béo ngậy.
Hắn ta nhìn thấy ta và tiểu sư đệ.
Trên mặt lộ ra vẻ chế giễu.
“Sao? Giờ vẫn không lăn lộn được nữa nên phải quay về à? Nhị sư muội, ta đã nhắc nhở muội rồi, tên này linh căn đã phế, chỉ là một tên vô dụng. Giờ còn hai ngày nữa là đến lễ kết khế, muội đúng là biết chọn ngày đấy.”
“Tránh ra.” Ta kiểm tra bí văn.
Đại sư huynh cười khẩy: “Nghe nói muội đến lấy linh thảo. Một tên phế vật như hắn thì có được bao nhiêu linh thảo chứ. Chi bằng xem của ta này—”
Trên tay hắn ta nâng túi Càn Khôn, bên trong có mấy cây linh thảo phẩm tướng khá tốt.
“Ba cây linh thảo này có được không dễ, đặt ở trong tông môn cũng là thượng phẩm. Nếu muội chịu sinh ra hai cây, một cây cho muội, một cây cho tiểu sư muội. Muội lớn hơn, nhường tiểu sư muội dùng cây nhỏ.”
Lời còn chưa dứt, ta đã mở kho bí mật của tiểu sư đệ.
Trong nháy mắt, đại sư huynh há hốc mồm kinh ngạc.
Bên trong toàn là các loại linh thảo, trân bảo quý hiếm.
Mấy cây linh thảo thượng phẩm vừa rồi, ở đây đều bị tùy ý chất đống dưới đáy các ô chứa đồ.
Tiểu sư đệ có chút ngượng ngùng: “Trước kia lúc tu luyện, thấy Linh Lung tỷ rất thích sưu tầm linh thảo linh bảo, nên ta thu thập một ít. Nhưng lúc đó hỏi tỷ, tỷ lại bảo không cần.”
A, không phải, đây mà là một ít sao?
Ta nhớ lại cảnh tượng lúc trước đệ ấy hỏi mình.
Khi đó vừa bị sư tôn trách mắng xong, đệ ấy cúi đầu đi tới, hỏi ta có muốn chút linh thảo nào không.
Ta tức đến mức muốn nổ tung.
Còn cần linh thảo gì nữa chứ!
Nghĩ lại, thảo nào những năm qua linh thảo trong kho của tông môn lại tốt như vậy.
Hóa ra đều là tiểu sư đệ âm thầm bổ sung.
Ta ngơ ngác nhìn tiểu sư đệ.
Đệ ấy có chút lo lắng: “Không đủ sao?”
“Đủ rồi, đủ rồi.” Ta cố gắng giữ bình tĩnh, “Buổi tối ta sẽ chuẩn bị dược dục cho đệ, rất nhanh sẽ dùng được thôi.”
Mặt tiểu sư đệ hơi ửng đỏ.
“Vậy, vậy Linh Lung tỷ có muốn cùng ta không?”
Ta lại không thể kiểm soát được biểu cảm nữa rồi.
Bình luận trên màn hình nhốn nháo cả lên.
Đại sư huynh giận tím mặt: “Linh Lung! Muội đúng là hồ đồ rồi! Muội có biết hắn là cái thứ gì không hả! Mị ma! Một con mị ma hạ tiện!”
“Thì sao chứ? Ta thích hắn!”
Lời vừa dứt, thân thể căng cứng phía sau lưng bỗng trở nên nóng rực, hương thơm ngọt ngào như lửa đốt quấn quanh tóc mai.
“Linh Lung.” Tiểu sư đệ khẽ gọi ta.
Đại sư huynh càng thêm tức giận.
“Loại mị ma này dâm đãng phóng túng, quen thói mê hoặc lòng người, loại mị ma này, đáng lẽ phải nhốt vào lồng mới đúng! Muội đừng để hắn mê hoặc!”
“Không phải hắn mê hoặc ta, mà là ta thích bị hắn mê hoặc.”
Ta quay đầu nhìn tiểu sư đệ bên cạnh, nhón chân lên, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi đên ấy, “Hơn nữa, tiểu sư đệ nhà ta là người đứng đắn, đâu có giống như ngươi!”
20
Đại sư huynh tức giận bỏ đi, vừa hay gặp tiểu sư muội gọi, hắn ta cũng chẳng buồn nghe.
Chạy thẳng đến trước cửa phòng sư tôn đang bế quan để mách lẻo.
Muốn sư tôn quản ta, đừng để ta tự cam đọa lạc.
Sư tôn nói: “Đạo pháp tự nhiên. Hãy thuận theo bản tâm. Linh Lung đã chọn đạo lữ, là yêu hay người nàng tự có chừng mực, liên quan gì đến con? Hơn nữa, chẳng phải mấy hôm trước Nhu Nhi đã nói muốn kết khế với con sao?”