Xuyên Sách Ta Phải Lòng Phản Diện
Chương 4
❮ sautiếp ❯Máu từ vết thương đỏ tươi, hương thơm kỳ lạ xộc vào mũi.
Thơm đến mức khiến người ta mê muội.
Một tiếng thở dài khe khẽ.
Gần như cùng lúc đó, ta cảm thấy trên đỉnh đầu có thứ gì đó nhô ra, ghim chặt vào tóc ta.
Vừa định mở mắt, ta đã bị xoay ngược thế cờ, đệ ấy cúi người một vòng ôm lấy eo ta.
Hơi thở nóng rực như dung nham sắp phun trào.
Môi đệ ấy dừng lại ở khóe môi ta, gần như cố nén mà nói:
“Linh Lung tỷ, không, không được.”
Mùi hương nồng đậm khiến đầu óc ta quay cuồng.
Không hiểu sao, cứ đến gần đệ ấy, ngửi thấy mùi hương này là ta lại nghĩ đến những chuyện không nên nghĩ.
“Vì sao không được?” Ta lẩm bẩm.
Ánh mắt đệ ấy phức tạp, giằng xé: “Ta không muốn tỷ… hối hận.”
11
Đêm đó, ta mơ một giấc mơ.
Mơ thấy bí cảnh.
Trong bí cảnh đó, ta kết bạn với tiểu sư đệ bị lạc.
Cùng nhau đi tìm đại sư huynh.
Nhưng ta trúng độc, tình độc ảo cảnh, nó làm mê muội tâm trí. Ta mềm nhũn dựa vào người tiểu sư đệ.
Tai và tóc mai kề sát, đệ ấy vốn luôn điềm tĩnh tự chủ, giờ đôi mắt đỏ hoe như thỏ.
Ngay khi ta đưa tay ôm cổ đệ ấy, cả người đệ ấy cứng đờ, thậm chí còn mọc ra đôi tai lông xù.
Hơi thở dồn dập, thân thể mềm nhũn như tơ lụa, gần như không đứng vững.
Đệ ấy ôm lấy eo ta, không cho ta rời đi, môi răng quấn quýt nóng bỏng.
Nhưng ngay khi ta gọi đại sư huynh, đệ ấy liền dừng lại.
“Đại sư huynh…”
Đệ ấy rời môi, ôm chặt ta, vùi mặt vào vai ta.
“Xin lỗi.”
Sau đó, đệ ấy xóa đi đoạn ký ức đó của ta.
Đáng ghét thật.
Trong mơ ta cũng cảm nhận được sự tê dại kỳ lạ kia đột ngột biến mất.
Nhìn từ góc độ người ngoài cuộc, càng đáng ghét hơn.
Sáng sớm hôm sau, tiểu sư đệ đã biến mất.
Bà vú trong viện nói đệ ấy đi về phía bắc thành để mua hỷ phục mới cho ta.
Đợi mãi đến giữa trưa vẫn không thấy đệ ấy trở về.
Đang nghi hoặc, tiểu sư muội lại đột nhiên đến.
Nàng đến để báo tin.
“Mau đi xem cái tên phế vật mà tỷ chọn đi!”
Thì ra ở rừng trúc phía bắc thành xuất hiện một con đại yêu Yểm Ma.
Tiểu sư đệ là người đầu tiên xông vào rừng sâu.
Tiểu sư muội chế nhạo: “Hắn thật sự cho rằng mình là Diệp Từ Sinh trước kia sao? Con yêu quái mà ngay cả đại sư huynh còn phải kiêng dè, hắn lại cứ xông vào để thể hiện, chỉ vì muốn lấy một viên yêu châu làm lễ đính ước của tiên môn? Tỷ không mau đi xem đi, lát nữa hắn chết thật đấy. Đến lúc đó hắn chết rồi, chẳng phải tỷ sẽ có lý do để bám lấy đại sư huynh sao!”
Ta ngẩn người, theo quy tắc kết khế của tiên môn, một viên yêu châu cấp năm là lễ vật đính ước bắt buộc.
Nhưng con Yểm Ma này lại là cấp bảy!
Bản thể của Yểm Ma rất yếu, nhưng lại cực kỳ giỏi mê hoặc.
Một khi đã vào trận, tâm thần sẽ bị mê hoặc, mười phần chết chín.
Linh khí ở Vĩnh Ninh thành này vốn rất bình thường, chưa từng xuất hiện loại đại yêu này.
Sao lại thế này?
Khi ta vội vàng đến phía bắc thành, nửa rừng trúc đã chìm trong yêu khí đỏ rực.
Tuyệt nhiên không thấy bóng dáng tiểu sư đệ đâu.
Tim ta chợt run lên, đại sư huynh thấy ta liền lập tức chắn trước mặt ta.
“Con Yểm Ma này đã bị ta đánh bị thương rồi, đừng sợ, Linh Lung, hãy trốn sau lưng ta.”
Một loạt bình luận chế nhạo hiện lên.
[Tôi không nghe nhầm chứ, chẳng phải con Yểm Ma này là do hắn cố ý dẫn tới sao? Dẫn tới rồi lại không khống chế được, suýt chút nữa thì hủy hoại nửa thành!]
[ Ta không nghe lầm chứ, không phải yểm ma này là hắn cố ý dẫn tới sao? Dẫn tới lại không khống chế được, kém chút hủy nửa thành!
[Chẳng phải muốn cho nữ phụ thấy nam phụ bất tài, không bảo vệ được cô ta sao? Đúng là coi con gái ta là phế vật mà!]
Ta đẩy hắn ta ra.
Rút kiếm xông thẳng vào biển lửa ngút trời.
[A a a! Con gái ta ngầu quá!]
Đại sư huynh dậm chân: “Linh Lung! Ta ở đây, nó không làm gì được ta đâu!”
“Câm miệng đi, đồ ngốc!”
13
Ta ngưng thần bế khí, xông vào ảo cảnh của Yểm Ma.
Pháp bảo Định Tâm Kính của sư tôn trước ngực phát ra tiếng răng rắc vỡ vụn.
Trong những vết nứt, ta mơ hồ thấy bóng dáng tiểu sư đệ.
Đệ ấy lại đứng ngây ra giữa trận.
Vẻ mặt này, nhìn là biết bị mê hoặc rồi.
Ta nín thở, lập tức thuấn di đến bên cạnh đệ ấy.
Một tay nắm lấy cổ tay đệ ấy.
Đệ ấy vẫn ngơ ngác nhìn ta.
Không kịp nghĩ nhiều, ta một tay ôm lấy eo đệ ấy, định kéo ra ngoài.
Đúng lúc này, Yểm Ma phát hiện trong lưới có thêm người sống.
Nó lập tức dốc toàn lực, dồn hết yêu khí nóng rực về phía tôi.
Yêu vụ này, một phần đã bằng mười năm liều lượng của Hợp Hoan Tông.
Không kịp nữa rồi.
Ta dùng sức đẩy tiểu sư đệ ra, định đẩy đệ ấy ra trước.
Rắc một tiếng, Định Tâm Kính vỡ tan.
Ta chỉ thấy cổ đau nhói, như bị cứa một đường.
Đầu óc ong ong, như bình rượu vỡ tan, máu nóng hừng hực xông lên não.
Cùng lúc đó, tiểu sư đệ xoay chuyển tình thế, kéo thẳng tôi vào lòng.
Một mùi hương mát lạnh bao trùm lấy ta, ta sặc một tiếng.
“Ôm chặt lấy ta.”
Chắc là do ta bị ảo giác rồi.
Tay ta lại chạm vào cái đuôi ngắn ngủn, mềm mại.
Môi ta hình như đã chạm vào yết hầu của đệ ấy.
Ta muốn nhìn xem, tiểu sư đệ liền đưa tay kéo ta vào lòng.
Giọng đệ ấy khàn đặc như bị lửa đốt.
“Đừng động. Đừng nhìn.”
13
Khi tỉnh lại, ta đang ở trong một con hẻm tối, vạt áo rộng thùng thình che kín mặt ta.
Tiểu sư đệ nói ta đã giết con Yểm ma kia.
Pháp bảo Định Tâm Kính trước ngực ta đã vỡ tan thành bột.
Chúng ta đang chạy trốn.
Bình luận trên màn hình loạn cả lên.
[A a a, tình huống vừa rồi mà vẫn nhịn được không hôn, nam phụ là đã tu thành chính quả rồi sao?]
[Tôi thấy nữ chính sờ đuôi hắn rồi, đối với tộc bọn họ, thế chẳng khác nào ngủ chung đâu.]
[Thôi bỏ chuyện đó đi, giờ đang chạy trốn đấy.]
Ta nhanh chóng hiểu ra.
Tiểu sư đệ vì cứu ta, không tiếc hiện nguyên hình, bị đại sư huynh nhìn thấy.
Sau đó, đại sư huynh bỏ mặc con Yểm ma sắp chết, quay sang uy hiếp tiểu sư đệ.
Hắn ta truyền tin về sư môn để xử trí tiểu sư đệ, còn muốn tiểu sư đệ giao ta cho hắn ta mang về.
Vốn dĩ, dưới lời lẽ người yêu khác biệt và chỉ có sư môn mới giải được yểm độc của đại sư huynh, tiểu sư đệ đã dao động.
Nhưng khi phát hiện đại sư huynh có ý đồ bất chính với ta.
Tiểu sư đệ đã quả quyết ôm ta bỏ chạy dù bị thương.
[A a a a, nam chính quá đáng, lại ép tiểu sư đệ giao nữ chính ra.]
[Tiểu sư đệ cũng sợ rồi, dù sao cậu ấy luôn sợ nữ chính biết thân phận thật của mình.]
[Nữ chính lỡ miệng nói bậy một câu mà tiểu sư đệ đã đau lòng lắm rồi, sao có thể để nàng biết được.]
[Nhưng linh căn của cậu ấy bị đào, chân thân lại bị thương… Liệu có chết không vậy? Ôi, nước mắt của fan CP, không kìm được rồi!]
Ta gọi tiểu sư đệ lại.
“Thả ta xuống.”
Đệ ấy khựng lại một chút rồi ngoan ngoãn dừng bước.
Ở nơi không xa, những đóa hoa lửa năm màu do pháp thuật tạo thành đang nổ tung trên bầu trời.
Đây là sư môn triệu hồi.