1. Home
  2. Đam Mỹ
  3. Viên Mãn
  4. Chương 1

Viên Mãn

Chương 1

tiếp ❯

Tôi là một tên lưu manh, lão đại cưỡng đoạt một người đàn ông xinh đẹp lạnh lùng, ai ngờ bị từ chối thẳng thừng, hắn ta thẹn quá hóa giận.

 

Hắn ta chỉ vào tôi uy hiếp người kia: “Nếu cậu còn dám từ chối tôi, tôi sẽ để loại người này chà đạp cậu!”

 

Người kia quật cường đến ho ra máu: “Được thôi, nhào vô đi!”

 

Tôi: “Hả?”

 

Ê này, đừng có mà lại đây à nha! Tôi là trai thẳng đó!

 

Có ai thèm đếm xỉa đến cảm xúc của tôi không vậy?

 

1

 

Tôi tuyệt vọng rít một hơi thuốc, mặt mày tái mét, nặng nề.

 

Đồng bọn vỗ vai tôi, cảm thương: “Thôi vào trong đi, lát nữa lão đại nổi điên thì ngay cả cậu cũng bị vạ lây đấy.”

 

Tôi đành tuyệt vọng bước vào căn phòng tối.

 

Người đàn ông mà Thẩm Đình bắt về, hai tay hắn bị xích khóa sau lưng, quỳ rạp trên đất, sống lưng vẫn ngạo nghễ ưỡn thẳng.

 

Đúng là người đẹp, vết máu loang lổ trên môi kia, là do hắn liều chết cắn xé tai lão đại mà ra.

 

Hắn híp mắt, lạnh lùng sắc bén trừng tôi.

 

Hận không thể xé xác tôi thành trăm mảnh, nghiền xương nuốt tủy.

 

Tôi khóa trái cửa.

 

“Rầm” một tiếng, mọi ồn ào náo động đều bị ngăn cách bên ngoài.

 

Trong lòng ôm chút hy vọng cuối cùng, tôi lại gắng gượng ngước nhìn hắn.

 

Dáng người cao lớn, vai rộng eo thon chân dài ngực lép, mặt mũi thì đẹp thật đấy, nhưng đường nét lại góc cạnh, rõ ràng là một gã đàn ông đích thực.

 

Tôi càng thêm suy sụp.

 

Ngón tay tôi ngứa ngáy, lại bật ra một điếu thuốc, ngậm lên miệng, tiến lại gần hắn.

 

Hắn mặt vô cảm ngước đầu lên: “Đồ ngốc, muốn làm thì nhanh lên.”

 

Chậc.

 

Tôi không nặng không nhẹ, giáng cho hắn một bạt tai.

 

“Này, ăn nói cho sạch sẽ vào.”

 

Tôi rít một hơi thuốc, thở dài đầy vẻ từng trải: “Biết rên không?”

 

“Cái gì?”

 

“Thôi bỏ đi.” Tôi nhắm mắt, nhớ lại mấy đoạn phim đồng tính luyến ái vừa xem vội, bắt chước rên hừ hừ vài tiếng.

 

Đây là lần đầu tiên tôi làm chuyện này, mà lại còn trước mặt một gã đàn ông xa lạ.

 

Da đầu tôi tê rần, ngượng ngùng hết sức.

 

Người kia bỗng im bặt, khiến trong phòng tối chỉ còn tiếng thở dốc vừa lạ lẫm vừa ái muội của tôi lan tỏa theo làn khói.

 

Đây chắc chắn là ba phút địa ngục nhất trong cuộc đời làm lưu manh của tôi.

 

Tôi thật sự không chịu nổi nữa, thà mang tiếng “yếu sinh lý” còn hơn, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc…

 

Bỗng một tiếng thở dốc ngập ngừng, khe khẽ vọng đến.

 

Giọng nói trầm ấm, đầy từ tính, cứ như giọng của diễn viên lồng tiếng chuyên nghiệp vậy.

 

Chậm rãi, mạnh mẽ, âm thanh trầm thấp.

 

Tiếng rên của tôi nghẹn lại, đột ngột the thé hẳn lên.

 

Không khí trở nên quái dị, cứ như tôi mới là người nằm dưới vậy…

 

Gã đàn ông khẽ cụp mắt, khàn giọng nói: “Cho tôi điếu thuốc.”

 

Tôi nhét một điếu vào miệng hắn.

 

Hắn nhìn chằm chằm tôi, bỗng hé miệng, dùng răng nanh cắn chặt điếu thuốc.

 

Đầu lưỡi đẩy vào đầu lọc, hắn hất cằm, chạm đầu điếu thuốc của hắn vào điếu của tôi để châm lửa.

 

Lửa bùng lên.

 

Một đốm sáng cam phản chiếu trong đôi mắt đen láy.

 

Hắn nói: “Cảm ơn.”

 

Hắn làm nhanh quá, tôi chưa kịp phản ứng thì tàn thuốc đã chạm vào nhau rồi.

 

Tôi giật mình lùi lại, vô thức nhíu mày tỏ vẻ ghê tởm.

 

Hắn đã thấy.

 

Nhưng tôi chẳng muốn xin lỗi.

 

Đồ thần kinh, một thằng đàn ông to xác, châm thuốc mà ghê tởm.

 

Tôi thản nhiên nói: “Không sao. Đừng có đi kể với ai là được.”

 

Trước khi đi, tôi lại nhớ ra gì đó, quay lại đá cho hắn hai phát vào mông.

 

Sau đó.

 

Đám đồng bọn quả nhiên khen tôi: “Ghê nha, thằng nhóc kia bị cậu hành cho đi cà nhắc luôn kìa.”

 

Tôi âm thầm cất giấu công lao.

 

2

 

Người đẹp dường như bớt bướng bỉnh hơn trước, thậm chí còn chịu nói chuyện với đại ca vài câu.

 

Đại ca rất vui, quyết định cho hắn ra ngoài đổi gió, mua vài bộ quần áo.

 



Đương nhiên, phải có đàn em đi theo trông chừng.

 

Chuyện này vốn không liên quan đến tôi, tôi còn đang bận dẫn đám đàn em đi tranh giành địa bàn ở vịnh Ngân La.

 

Đang chém nhau giữa chừng thì nhận được điện thoại, đồng nghiệp bảo tôi mau chóng qua đó, có việc gấp.

 

Tôi không kịp thay quần áo, giắt súng bên hông, lái xe, mặc nguyên bộ vest đen, mặt còn dính máu, lao thẳng đến trung tâm thương mại.

 

Người đẹp vẫn là người đẹp đó.

 

Chỉ là mặc thêm chiếc áo sơ mi trắng và quần dài vải lanh, dáng người cao ráo, lạnh lùng đứng yên tại chỗ.

 

Hắn đã tắm rửa sạch sẽ, ăn mặc bảnh bao, cứ như ngọc được mài sáng, đẹp đến yêu dị.

 

Đồng nghiệp đẩy tôi: “Hắn lại chọc giận đại ca rồi, cậu mau đi đi, lần đầu bỡ ngỡ, lần sau sẽ quen ngay ấy mà.”

 

Tôi tuyệt vọng: “Dựa vào cái gì?”

 

Đồng nghiệp: “Trong đám này, chỉ có mình cậu nhuộm tóc vàng, trông giống dân anh chị nhất, cậu không đi thì ai đi.”

 

Bên kia, đại ca giận dữ quát: “Giang Chí Kiều, ông đây hỏi lại lần cuối, cậu có mặc không?”

 

Đó là một chiếc áo khoác lụa đen, chất liệu gần như trong suốt, toàn những lỗ thủng.

 

Người đẹp hung ác cười lạnh: “Thẩm Huy, anh chỉ giỏi mấy trò hạ lưu sỉ nhục này thôi sao? Tôi nói cho anh biết, tôi không mặc, có chết cũng không…”

 

Chưa dứt lời, hắn đã xông đến chỗ tôi, đẩy tôi ngã xuống đất, cưỡi lên người tôi, giật súng định tự bắn vào đầu.

 

Tôi sợ chết khiếp.

 

Điên à, liên quan quái gì đến tôi.

 

Tôi vội ôm lấy hắn, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Cậu đừng cứng đầu nữa. Cậu nhịn một chút đi, lát nữa tôi cởi áo khoác cho cậu che tạm, được không?”

 

Giang Chí Kiều không nói gì.

 

Tôi sợ đại ca lại bảo tôi làm nhục hắn, lúc đỡ hắn dậy tôi phải dỗ dành hết nước hết cái, hận không thể coi hắn là bố mình.

 

Cuối cùng hắn cũng mặt lạnh nhặt chiếc áo lên.

 

Lúc ra khỏi phòng, đại ca liếc nhìn chiếc áo vest của tôi khoác trên người Giang Chí Kiều.

 

Hắn ta cũng không truy cứu.

 

Làm thủ hạ của hắn ta lâu rồi, tôi cũng hiểu, Thẩm Huy đôi khi chỉ sĩ diện thôi, chỉ cần cho hắn ta một bậc thang là xong, Giang Chí Kiều còn nhỏ nên không hiểu chuyện.

 

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tôi thật sự khâm phục Giang Chí Kiều, đúng là một người đàn ông, chết cũng không chịu khuất phục.

 

Tôi cảm thấy thương cảm, một người đàn ông như vậy, chắc chắn là một thằng trai thẳng đáng thương.

 

Nhưng tối hôm đó.

 

Giang Chí Kiều lại bị đưa đến phòng tôi.

 

Lần này phải giày vò hắn cả đêm.

 

“Đại ca nói, lần trước hiệu quả tốt, chỉ là tác dụng nhanh hết. Anh ấy muốn cậu làm Giang Chí Kiều ghê tởm hơn nữa, để cậu ta hiểu rõ cái tốt của đại ca.”

 

Mẹ kiếp…

 

3

 

Giang Chí Kiều ngồi ở đầu giường tôi, vẫn còn khoác bộ vest của tôi.

 

Tôi: “Nhớ trả lại quần áo cho tôi đấy.”

 

Sắc mặt Giang Chí Kiều nặng nề nhìn chằm chằm tôi, chậm rãi cởi vest.

 

Bên trong trống trơn.

 

Tôi quay mặt đi: “Tôi tìm cho cậu bộ đồ ngủ, cậu ngủ trước đi.”

 

Hắn khựng lại một chút, sắc mặt vẫn khó coi: “Không sao, tôi chịu, làm luôn đi.”

 

Vẻ mặt hắn đầy khinh miệt, như thể chắc chắn rằng với cái mặt này, hắn nghiễm nhiên có sức hút khiến tất cả phát điên vì hắn.

 

Nên kết quả tốt đẹp gì, chẳng qua cũng chỉ như Thẩm Huy cưỡng đoạt, hoặc tàm tạm ngủ với tôi vài lần.

 

Nhưng hắn có chịu hay không thì liên quan gì đến tôi? Tôi là nhân vật quần chúng ngẫu nhiên xuất hiện trong truyện NP, ai đến cũng chơi sao?

 

Tôi mặt không cảm xúc: “Không cần.”

 

Hắn nắm chặt góc chăn: “Chúng ta rồi cũng sẽ phải làm thật một lần thôi.”

 

Tôi bực bội: “Tôi không có hứng thú với cậu.”

 

Giang Chí Kiều ngẩn người: “Cái gì?”

 

Tôi còn định giải thích thì điện thoại dự phòng đột nhiên rung.

 

Tôi vội vàng quay người đi.

 

“Ai gọi đấy?”

 

Tôi nghĩ ngợi rồi nói dối: “Bạn gái.”

 

Không hiểu sao, trong lúc liếc nhìn vội vàng, tôi thấy vẻ mặt Giang Chí Kiều cứng đờ, hàng lông mày khẽ nhíu lại.

 

Nhưng tôi lập tức gạt bỏ chuyện đó ra sau đầu, ra ban công, đóng cửa lại, đảm bảo không ai nghe trộm.

 

Tôi bắt máy.

 

Đầu dây bên kia: “Thưa tiên sinh, cá đã nhận được, khi nào thì câu đợt cá tiếp theo ạ…”

 

Tôi nhanh chóng xâu chuỗi mật mã trong đầu, rồi cũng dùng mật mã để đáp lại.

 

Gọi điện thoại xong, Giang Chí Kiều đã ngủ say.

 

Trước khi bị bắt cóc, hẳn là hắn quen được người khác nâng niu rồi, nên cứ thế mà chiếm trọn cả giường. Nếu tôi muốn ngủ, chỉ có thể dựa vào hắn thôi.

 

Tôi tắt đèn, không định chạm vào hắn, nửa thân người tựa vào sofa, miễn cưỡng chợp mắt.

 

Trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy có người bế xốc mình lên, ném mạnh xuống giường.

 

Lồng ngực nóng rực áp chặt lấy tôi.

 

Một câu hỏi như giày vò hắn cả đêm, cuối cùng không thể nhịn được nữa mà thốt ra: “Tôi nghe rõ ràng là giọng đàn ông, là bạn trai của anh? Hai người nói chuyện nhiều thật đấy.”

 

Giang Chí Kiều điên cuồng bóp chặt cổ tôi, tức giận đến mức gò má ửng hồng, ngón tay run rẩy, mong manh như chén ngọc.

 

“Vậy là anh chê tôi bẩn thỉu? Nên mới không muốn ngủ cùng tôi.”

 

“Một thằng lưu manh như anh dựa vào cái gì mà chê tôi? Tôi lớn ngần này rồi chưa ai dám chê tôi cả!”

 

tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi