1. Home
  2. Hiện Đại
  3. Trò Chơi Kinh Dị
  4. Chương 1

Trò Chơi Kinh Dị

Chương 1

tiếp ❯

Trong lúc làm việc lén lút, tôi đã tải về một trò chơi kinh dị mới ra mắt.

 

Nhưng màn hình không hề hiện lên những hình ảnh đáng sợ như tôi dự đoán, mà chỉ có một thông báo đỏ như máu đập vào mắt tôi.

 

[Người chơi online dưới 30 phút hôm nay, chết!]

 

1

 

Nhìn dòng chữ có phần dữ tợn trong điện thoại, tôi không khỏi có chút hưng phấn.

 

Không hổ danh là trò chơi kinh dị, vừa mở ra đã dọa người dùng.

 

Đáng khen.

 

Là một người chơi game kinh dị lâu năm, tôi không nhịn được mà xoa tay, muốn trải nghiệm một phen.

 

Nhưng dù tôi có nhấn vào đâu, trên màn hình vẫn luôn chỉ có một hàng chữ đỏ lòm trơ trọi, cùng với một chuỗi đồng hồ đếm ngược thời gian thực.

 

[00:28:12]

 

[00:28:11]

 

[00:28:10]

 

 

Tôi còn tưởng điện thoại của mình bị lag, khiến trò chơi tải không thành công.

 

Nhưng trong mấy phút tiếp theo, mặc kệ tôi khởi động lại ứng dụng hay khởi động lại điện thoại, vẫn chỉ có thể dừng lại ở giao diện quỷ dị này.

 

Dù sao cũng là một trò chơi lớn hơn mười mấy GB, không thể nào chỉ có một chút nội dung như vậy chứ?

 

Thấy mọi thao tác đều vô dụng, tôi nghi ngờ phải đợi đếm ngược kết thúc, mới có thể chính thức vào trò chơi.

 

Vì thế dứt khoát ném điện thoại sang một bên, mở máy tính ra cày phim.

 

Chẳng mấy chốc đã hết một buổi chiều.

 

Mãi đến khi tan làm, tôi mới đột nhiên nhớ ra điện thoại vẫn còn đang tải trò chơi.

 

Tuy nhiên, khi cầm điện thoại lên lần nữa, tôi ngây người.

 

Trên màn hình vẫn chỉ có một dòng chữ màu máu, nhưng nội dung đã thay đổi:

 

[Chúc mừng người chơi, nhiệm vụ hoàn thành, bạn đã sống sót qua ngày đầu tiên.]

 

2

 

Trên đường ngồi tàu điện ngầm về nhà, tôi giơ điện thoại lên, liên tục chạm vào màn hình.

 

Cuối cùng cũng xác định được.

 

Trò chơi này chỉ có một dòng chữ, không có bất kỳ nội dung nào khác.

 

Thật sự khiến tôi tức đến bật cười.

 

Vật lộn lâu như vậy, hóa ra cũng chỉ chơi được một câu.

 

“Thần kinh.”

 

Có thời gian này làm gì đó không tốt hơn sao?

 

Trong lòng dâng lên một chút bất mãn, tôi lập tức trượt về màn hình chính, muốn gỡ bỏ trò chơi vô dụng này.

 

Không thể ngờ được, nó lại là một phần mềm lưu manh.

 

Dù tôi có cố gắng gỡ cài đặt thế nào, cũng không thể xóa được ứng dụng có tên “Trò Chơi Máu” này khỏi điện thoại của mình.

 

Bất lực, tôi đành cười khổ ném nó sang một bên, chờ đến mai đi làm, nhờ đồng nghiệp lập trình viên xử lý giúp.

 

Cứ tưởng rằng chuyện về trò chơi quái ác này đến đây là kết thúc.

 

Nhưng tôi có nằm mơ cũng không ngờ được, trong những ngày tiếp theo, trò chơi quỷ dị này sẽ biến cả thành phố thành một địa ngục trần gian thực sự.

 

3

 

“Hãy chú ý, người đàn ông này tên là Tiểu Soái, người phụ nữ kia tên là Tiểu Mỹ…”

 

Trước khi đi ngủ, tôi vẫn như thường lệ, nằm trên giường lướt xem video ngắn.

 

Nghe giọng AI thuyết minh đều đều ru ngủ, tôi dần chìm vào giấc ngủ.

 

Mắt thấy sắp thiếp đi, một tiếng chuông chói tai đột nhiên lọt vào tai tôi.

 

Cầm điện thoại lên xem, toàn bộ màn hình bị bao phủ bởi một màu đỏ máu, trên cái trò chơi kinh dị tải về ban ngày, lặng lẽ hiện lên một chấm đỏ nhỏ.

 

Mở ra, một thông báo hiện lên trước mắt.

 

[Chú ý, thời gian chơi game hôm nay chỉ còn 1 phút, xin hãy kiểm tra tiến độ nhiệm vụ của mình!]

 

Tôi ngước mắt nhìn đồng hồ, quả nhiên là 23 giờ 59 phút.

 

“Rõ ràng chỉ là một trò chơi đơn giản, còn làm như thật.”

 

Tôi khinh thường cười nhạt, chẳng buồn để ý, tiện tay ném điện thoại sang một bên, chuẩn bị ngủ tiếp.

 

Nhưng không lâu sau, một tiếng kêu thảm thiết như lợn bị chọc tiết, đột nhiên vang lên từ dưới lầu nhà tôi.

 

Âm thanh lớn đến mức, như thể nổ tung ngay bên tai.

 

Và kéo dài đến hai, ba mươi giây.

 

Khiến tôi tỉnh táo trở lại.

 

Trong màn đêm ngoài cửa sổ, tiếng kêu thảm thiết kia càng thêm xé ruột xé gan.

 

Tim tôi cũng không nhịn được mà đập nhanh hơn.

 

4

 

Rất nhanh, đèn trong cả tòa nhà đều bật sáng.

 

Mọi người đổ xô ra cửa sổ, muốn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong khu dân cư.

 

Trong nhóm chat của các chủ hộ càng thêm náo loạn, rất nhiều người bày tỏ nghi ngờ, hỏi có phải đã xảy ra án mạng gì không.

 

Nhưng không ai đưa ra được câu trả lời cụ thể.

 

Mãi đến nửa tiếng sau, mấy chiếc xe cứu thương chạy nhanh đến, mới có người cẩn thận đăng lên mấy tấm ảnh đã được làm mờ.

 

“Trong tiểu khu có người chết.”

 

“Dáng vẻ chết cực kỳ thảm, đúng là tứ phân ngũ liệt.”

 

“Hơn nữa không chỉ chết một người, có người ở tòa một, tòa ba, tòa mười hai…”

 

“Nghe người nhà nói, không phải là án mạng, căn bản không ai chạm vào người chết, đột nhiên họ sùi bọt mép, bắt đầu giãy giụa.”

 

“Đệt, đây không phải là loại virus mới nào đó chứ?”

 

Trong nhóm chat của cư dân, mọi người bàn tán xôn xao, nhìn mấy tấm ảnh mờ nhạt nhưng thảm khốc kia, tôi không khỏi cau mày.

 

Trong lòng thầm có dự cảm không lành.

 

Cùng lúc đó, một tiếng chuông chói tai quen thuộc lại vang lên, đâm thẳng vào tai tôi.

 

Một thông báo hiện lên trên màn hình điện thoại, khiến tim tôi thót lên một cái.

 

[Ván chơi thứ nhất kết thúc.]

 

[Tổng số người chơi ở server địa phương: 4800.]

 

[Số người chơi đã chết: 1620.]

 

[Số người chơi còn sống: 3180.]

 

Nhìn những dòng chữ đỏ như máu trên màn hình, tôi không khỏi trợn to mắt.

 

 

tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi