Tôi Yêu Con Trai Kẻ Thù Của Bố Tôi
Chương 2
❮ sautiếp ❯4
Chú Thịnh vẫn chưa nói chuyện với bố tôi.
Cho nên tôi và Thịnh Từ Yến vẫn duy trì mối quan hệ yêu đương bí mật.
Chớp mắt đã một năm, lại nhớ đến tiệc sinh nhật của chú Thịnh năm ngoái.
Tôi cắn môi dưới, phải nhịn, nhất định phải nhịn.
Đến gần, tôi gật đầu chào Thịnh Từ Yến, rồi nhanh chóng tìm một góc khuất.
Tôi cười không phải vì Thịnh Từ Yến, mà là vì mấy vệ sĩ theo sát phía sau anh ấy.
Vì năm ngoái Thịnh Từ Yến đại náo bữa tiệc, anh ấy đã trở thành đối tượng được đặc biệt chú ý.
Buồn cười hơn là, Thịnh Từ Yến còn tưởng người ta là người hầu, không thèm nhìn đã đưa ly rượu cho họ.
Đang cười thì Hạ Trình Tân đi tới trước mặt tôi.
Anh ta là con trai của bác Hạ, nhân vật chính của buổi tiệc sinh nhật hôm nay.
Hạ Trình Tân tự nhiên ngồi xuống cạnh tôi: “Sức khỏe bác thế nào rồi, còn giận em nhiều không?”
Tôi khách sáo cười: “Đỡ hơn nhiều rồi.”
Hạ Trình Tân lại hỏi bố tôi giờ tâm trạng thế nào, còn giận không.
Tôi chỉ có thể nói với anh ta là tốt hơn mấy hôm trước nhiều rồi.
Hạ Trình Tân bóng gió dò hỏi tôi rất nhiều chuyện trong nhà.
Điều này vượt quá giới hạn của một đối tác làm ăn bình thường.
Tôi không khỏi có chút hoảng, tôi đã có Thịnh Từ Yến rồi, thêm một Hạ Trình Tân nữa thì tôi không ứng phó nổi.
Nghĩ vậy không phải do tôi tự luyến, mà hai nhà chúng tôi trước đây đã có ý định liên hôn.
Hạ Trình Tân hơn tôi hai tuổi, thông minh, kỷ luật, có năng lực, có thủ đoạn, tương lai sẽ là người thừa kế của Hạ gia.
Không ít cô gái trong giới thầm thương trộm nhớ anh ta, xem như là một đối tượng kết hôn hiếm có.
Nếu không có mối liên hệ với Thịnh Từ Yến, có lẽ tôi đã nghe lời bố tôi gả cho anh ta rồi.
Bố tôi cũng từng nói, Hạ Trình Tân không có ý gì khác, anh ta cũng chỉ nghe theo gia đình thôi.
Trong giai đoạn nhạy cảm này, tôi không khỏi nghi ngờ bố tôi bị ép đến mức nói gì đó với bác Hạ, muốn định chuyện của chúng tôi luôn.
Tôi còn đang cân nhắc xem nên tế nhị ám chỉ chuyện mình đã có bạn trai thế nào thì Thịnh Từ Yến đã mặt mày u ám ngồi phịch xuống cạnh tôi.
Tôi giật mình đứng phắt dậy, thừa lúc xung quanh không có ai liền kéo hai người ra chỗ bể bơi vắng người.
Chuyện này đúng là nhà tôi làm có chút không phải, dù chỉ là có ý định, nhưng cũng nên nói rõ ràng.
Hạ Trình Tân cũng là một người ưu tú và kiêu ngạo, nên tôi khó mà nói thẳng toẹt ra được.
Tôi nghĩ một lát rồi kéo tay Thịnh Từ Yến ngay trước mặt anh ta.
Thịnh Từ Yến đúng là giỏi nắm bắt cơ hội, anh ấy lập tức biến nắm tay thành đan mười ngón.
Tôi cười gượng với Hạ Trình Tân.
Vẻ mặt Hạ Trình Tân không hề thay đổi, vẫn bình thản như mặt nước.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, xem ra anh ta không có ý gì khác với tôi.
Chỉ đơn thuần là nghe theo sự sắp xếp của gia đình thôi.
Hạ Trình Tân chủ động hỏi: “Cô có gì muốn nói với tôi sao?”
Tôi cười ngượng nghịu với anh ta: “Tôi và Thịnh Từ Yến đang hẹn hò.”
Hạ Trình Tân gật đầu, vẻ mặt lạnh nhạt, không thể hiện cảm xúc: “Chúc mừng.”
“Cảm ơn.”
Giải thích xong, tôi và Thịnh Từ Yến định rời đi.
Hạ Trình Tân đột nhiên trở nên căng thẳng, anh ta chặn tôi lại.
“Cô còn điều gì muốn nói với tôi sao? Về người nhà của cô ấy, ví dụ như em trai em gái chẳng hạn.”
Tôi lắc đầu: “Không có gì cả…”
Ánh mắt Hạ Trình Tân lộ vẻ cô đơn, như thể vừa mất đi thứ gì đó quan trọng.
Anh ta vẫn không từ bỏ, hỏi lại một lần nữa: “Thật sự không còn gì nữa sao?”
Thịnh Từ Yến không thể nhịn được nữa, anh ấy nắm chặt tay, chắn trước mặt tôi.
“Hạ Trình Tân, anh không nghe thấy sao? Giang Triều Nguyện nói cô ấy là bạn gái tôi.”
Hạ Trình Tân lại thờ ơ gật đầu: “Nghe rồi, thì sao?”
Nghe đến đây tôi cũng hơi bực mình, Thịnh Từ Yến thì càng không thể nhịn được nữa.
“Đệt, làm sao, mày nói làm sao!”
Thịnh Từ Yến vừa xông ra một bước, không biết đám bảo tiêu từ xó xỉnh nào chui ra đã đè anh ấy xuống đất.
Thịnh Từ Yến không phản kháng, anh ấy sững sờ nhìn chằm chằm tôi.
Môi dưới không ngừng run rẩy.
“Em giúp anh ta? Anh mới là bạn trai em, em không giúp anh, em lại giúp Hạ Trình Tân?”
“Có phải em vẫn còn thích anh ta, vẫn còn tơ tưởng đến anh ta không?”
Một câu nói, khiến tất cả mọi người ở đó đều ngây người.
5
Phản ứng của mỗi người một khác.
Đầu tôi đầy dấu chấm hỏi, chỉ muốn bổ cái sọ của Thịnh Từ Yến ra xem bên trong chứa cái quái gì.
Hạ Trình Tân nhíu chặt mày, như thể vừa nghe được chuyện phiền phức tày trời.
Giang Triều An vừa thở hổn hển chạy tới thì đứng hình luôn tại chỗ, há hốc miệng mấy lần mà không thốt nên lời.
Thấy Giang Triều An, sắc mặt Hạ Trình Tân lập tức biến đổi.
“Triều An, không phải như em nghĩ đâu, nghe anh giải thích đã, anh không thích chị em, là chị ấy đơn phương thôi.”
Tôi: ???
Thịnh Từ Yến giằng khỏi đám vệ sĩ, mắt anh ấy đỏ ngầu.
“Giang Triều Nguyện, mười năm rồi, em vẫn chưa quên được anh ta sao?”
Khoan đã, mười năm cái gì? Mười năm nào cơ?
“Giang Triều Nguyện, chúng ta chưa từng rời xa nhau, chẳng lẽ không hơn cái mười năm chết tiệt kia sao?”
Chưa kịp định thần, em trai tôi đã chen chân vào cái mớ hỗn độn này.
“Chị, chị thật sự thích Hạ Trình Tân sao?”
“Mười năm rồi, hai người đã… lâu như vậy rồi mà!”
“Chị, nếu chị thích thì em bỏ cuộc cũng được, dù sao bố cũng không đồng ý đâu.”
Giang Triều An mắt ngấn lệ, cố tỏ ra không tủi thân.
Hạ Trình Tân mặt mày xót xa, chỉ thiếu nước xông lên ôm lấy dỗ dành.
Nhưng tôi là chị nó, thấy nó làm trò làm tịch chỉ muốn vả cho nó cái.
Tôi khinh bỉ: “Cút xéo.”
Giang Triều An thu lại vẻ mặt, ngoan ngoãn đứng sang một bên.
Đôi mắt đỏ hoe của Thịnh Từ Yến vẫn dán chặt vào tôi.
Đôi mắt đỏ ngầu của Thịnh Từ Yến vẫn đang nhìn tôi chằm chằm.
Tôi trừng mắt liếc anh ấy: “Nhìn cái gì mà nhìn, xéo qua đứng cạnh em trai tôi.”
Thịnh Từ Yến mặt mày bất mãn, nhưng chân lại ngoan ngoãn dẫn anh ấy đi đến cạnh em trai tôi.
Nhìn người duy nhất còn đứng đối diện.
“Cả anh nữa, qua đây.”
Ba người xếp hàng ngay ngắn, tôi đi quanh họ ba vòng.
Cuối cùng quyết định xử lý em trai tôi trước.
“Không phải đang bị cấm túc ở nhà à? Sao lại trốn ra đây?”
“Để bố biết thì lại phải nằm viện thêm tháng nữa đấy.”
Em trai tôi cúi gằm mặt: “Em sai rồi chị, chị đừng mách bố.”
Tôi hừ lạnh một tiếng, bước đến trước mặt Thịnh Từ Yến.
“Ai nói với anh là tôi thích Hạ Trình Tân?”
Thịnh Từ Yến ngẩng khuôn mặt bướng bỉnh lên: “Không phải năm lớp 7 em từng nói em thấy Hạ Trình Tân đẹp trai, em thích anh ta sao?”
Tôi vắt óc hồi lâu mới nhớ ra chuyện này.
Thịnh Từ Yến chẳng lẽ không biết cái thời mới lớn, thích ai mà chẳng được chắc?
Hơn nữa chuyện này cũng mười năm rồi, tôi còn quên béng đi ấy chứ.
Thảo nào, từ năm lớp 7, Thịnh Từ Yến đối xử với tôi cứ như biến thành người khác.
Nhìn Thịnh Từ Yến, tôi bỗng thấy buồn cười.
“Năm lớp 7 có đến một nửa con gái trong trường thích Hạ Trình Tân, nên khi họ hỏi, tôi cũng nói là thích thôi.”
Thực ra đó là một câu hỏi lựa chọn, bạn bè hỏi tôi thích Thịnh Từ Yến hay Hạ Trình Tân hơn.
Dù lúc đó tôi còn chưa quen Hạ Trình Tân, nhưng chỉ cần không phải Thịnh Từ Yến thì ai cũng được.
“Vậy nên, em chỉ nói vậy thôi, em chưa bao giờ thích Hạ Trình Tân, em chỉ thích anh.”
Thịnh Từ Yến nghe tôi tỏ tình bất ngờ thì đỏ bừng cả mặt.
Cuối cùng, tôi đi đến trước mặt Hạ Trình Tân.
“Anh chính là cái người dụ dỗ em trai tôi?”
Hạ Trình Tân cũng coi như có trách nhiệm: “Đúng vậy, tất cả là do tôi chủ động, mọi người đừng trách Triều An.”
Thịnh Từ Yến đột nhiên bừng tỉnh ngộ ra điều gì đó, vẻ mặt không thể tin đươc.
“Người ôm Giang Triều An năm ngoái là anh?”
Giang Triều An rụt cổ, không dám ngẩng đầu, Hạ Trình Tân lại lần nữa thừa nhận.
“Năm ngoái cũng là tôi.”
Bản năng bảo vệ em trai tôi trỗi dậy, tôi hỏi ngược lại: “Vậy năm ngoái Giang Triều An bị đánh, sao anh không xuất hiện? Trốn chui trốn lủi như rùa rụt cổ à?”
Hạ Trình Tân im lặng, không trả lời.
Giang Triều An đứng trong góc, khẽ giơ tay: “Chị, là em bảo anh ấy đừng ra mặt.”
Tôi hừ lạnh một tiếng, vẫn không tha cho anh ta: “Vậy lúc em tôi bị phạt gia pháp, sao anh cũng không thấy mặt mũi đâu? Hừ, đồ đàn ông không có trách nhiệm.”
“Dám quyến rũ em trai tôi mà không dám chịu trách nhiệm hả?”
“Anh có biết em trai tôi vì anh mà khổ sở thế nào không?”
Giang Triều An kéo tay áo tôi, lôi kéo: “Chị, chị đừng nói nữa.”
Tôi quay đầu lại: “Em còn bênh anh ta hả? Coi chừng chị mắng luôn cả em.”
Giang Triều An im thin thít, tôi lại chỉ vào Hạ Trình Tân mà mắng tiếp.
“Anh hơn em trai tôi tận năm tuổi, sao anh có thể ra tay được chứ?”
“Em xin chị, đừng nói nữa mà.”
“Em trai tôi là con trai độc nhất của Giang gia này, anh muốn cả nhà tôi tuyệt tự tuyệt tôn sao?”
“Chị à, đừng nói nữa, là em quyến rũ anh ấy.”
Giang Triều An liều mạng hét lên rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Để lại bà chị già như tôi tức đến bốc khói tại chỗ.
6
Tôi hơi ngượng ngùng, theo phản xạ nói xin lỗi Hạ Trình Tân: “Xin lỗi nhé, tôi không biết anh mới là người ở dưới.”
Nghĩ một chút rồi nói thêm: “Nhưng mà anh tốt lắm, em dâu à.”
Nói thế nào nhỉ, hai mối quan hệ này khác nhau một trời một vực.
Nếu em trai tôi bị người nhà họ Hạ cưới mất, tôi sẽ mắng nó vô dụng.
Nhưng nếu ngược lại thì… lại là chuyện khác.
Em trai tôi cưới được người thừa kế nhà họ Hạ về, ai nghe cũng phải khen nó trâu bò.
Ngay cả bố tôi mà ở đây cũng phải khen nó một câu làm tốt lắm.
Tôi vỗ vai em trai tôi, vô cùng hài lòng: “Trước kia chị xem thường em, chị xin lỗi.”
Em trai tôi cười gượng gạo, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Em chỉ nói là em quyến rũ anh ấy thôi, chứ có nói là em ở trên đâu.”
Nụ cười tắt dần trên môi: “Giang Triều An, em bị bệnh à, tốn công tốn sức quyến rũ người ta chỉ để làm thụ?”
Câu này vừa thốt ra, ba người đàn ông có mặt đồng loạt im lặng.
“Chị à, tuy rằng lời nói có phần thô thiển nhưng đạo lý không sai, cơ mà chị nói chuyện thô quá đó.”
Em trai tôi vừa về đến nhà đã bị tôi bắt quỳ xuống đất.
“Nói, hai đứa quen nhau kiểu gì?”
Giang Triều An đang quỳ thì ngồi phịch xuống sofa, chậm rãi kể lại.
“Em thích anh Trình Tân mười hai năm rồi, từ hồi học tiểu học đã thích anh ấy.”
“Hồi em học tiểu học béo ú, mấy bạn xung quanh chẳng ai thích em cả, họ bảo em lớn lên giữa đám con gái, còn chửi em là đồ ẻo lả.”
“Lần em bị bắt nạt thậm tệ nhất, chính anh Trình Tân đã cứu em, anh ấy còn đưa em về nhà.”
Tôi xoa đầu em trai tôi: “Sao không kể cho chúng ta biết?”
“Bố lúc nào cũng bận, có gặp được bố đâu. Nếu nhờ mọi người ra mặt, họ sẽ bảo em chỉ biết dựa hơi phụ nữ. Lúc mọi người không có ở đó, họ còn bắt nạt em dữ hơn.”
“Nên em lén tìm anh Trình Tân, nhờ anh ấy giả làm anh trai em.”
“Anh ấy dẫn theo cả đám bạn học, bảo họ đều là anh trai của em. Còn dặn bạn bè của anh ấy chiếu cố, bảo vệ em.”
“Từ đó về sau không ai dám bắt nạt em nữa.”
Tôi gật đầu, bảo em tiếp tục.
“Sau này em đi du học, vì anh Trình Tân ở Milan nên em cũng theo anh ấy đến Milan.”
“Ngày nhập học, chính anh Trình Tân đã nhờ người chuyển hành lý giúp em.”
“Sau đó, em thấy anh Trình Tân ở một quán bar, bên cạnh anh ấy có một người con trai.”
“Em thấy người con trai đó hôn lên má anh Trình Tân, tim em đau nhói.”
Nếu Trình Tân thích đàn ông, vậy tại sao người đó không thể là em trai tôi?
Sau đó, em trai tôi thừa lúc anh ta say rượu, vụng trộm hôn anh ta.
Trình Tân bị đánh thức, anh ta nói em trai tôi ghê tởm, bảo em trai tôi cút đi.
Lúc đó em trau tôi mới biết anh ta không thích đàn ông, nhưng em trai tôi không thể giả vờ được nữa.
Em trai tôi đã cố gắng rời xa anh ta, thử chấp nhận người đàn ông khác, em trai tôi muốn biết rốt cuộc nó thích đàn ông hay chỉ là thích Trình Tân.
Nhưng thật trùng hợp, người đàn ông em trai tôi muốn thử lại là bạn của Trình Tân.
Trong khách sạn, người kia không đến, người đến lại là Trình Tân.
Chuyện sau đó anh ta không nói em trai tôi cũng biết.
Khách sạn, một mình một phòng, một người có tình một người có ý, còn có thể xảy ra chuyện gì nữa.
Sau khi về nước em trai tôi mới biết, bố muốn tôi kết hôn với Trình Tân để liên hôn, lần sinh nhật bác Hạ em trai tôi tìm anh ta là để anh ta từ chối chuyện đó.
“Anh ấy đồng ý, sau đó em liền đòi chia tay, mặc dù anh ấy không đồng ý.”
Trong nhà này, tôi và Giang Triều An thân thiết nhất, bao nhiêu năm nay, trước mặt tôi nó luôn tỏ ra vô tư vô nghĩ.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy nó khó chịu như vậy.