Tôi Là Bạch Nguyệt Quang Của Hào Môn
Chương 3
❮ sautiếp ❯11.
[Ký chủ, cô đang buồn sao?] Bên ngoài đã sớm yên tĩnh trở lại, tôi vẫn còn đang suy nghĩ về cuộc đối thoại giữa mẹ và Vân Điềm.
Mỗi một câu nói đều có ẩn ý, nhìn thì có vẻ quan tâm cô ta, nhưng thực chất đều là để bênh vực tôi.
Còn Vân Điềm, tại sao lại dễ dàng tin lời mẹ như vậy?
Tôi lại nhớ đến từ “công lược” mà cô ta đã nói. Có phải vì cô ta cũng có hệ thống giống như tôi không?
Chưa kịp nghĩ thông suốt, hệ thống đã bị giải trừ liên kết lại vang lên trong đầu tôi, nó hỏi tôi có buồn không.
Tôi khựng lại, có chút kinh ngạc.
“Sao mi lại quay về?”
[Tôi vẫn muốn xem cuộc đời mà cô đã chọn, có phải vẫn không bằng lúc trước nghe tôi, không trở về thế giới ban đầu, mà chọn sống vĩnh hằng không?]
“Không, chỉ có nơi này mới là nơi thuộc về tôi.” Tôi lắc đầu, phủ nhận lời hệ thống.
[Nhưng mẹ của cô đã thừa nhận một người con gái khác rồi, cô không còn là duy nhất nữa. Giống như bạch nguyệt quang ở những thế giới trước, cuối cùng cô cũng sẽ bị thay thế, không, có lẽ đã bị thay thế rồi.]
[Bạch nguyệt quang sống trong ký ức, để người ta mãi hoài niệm chẳng tốt hơn sao?]
Hệ thống không hiểu rõ tình cảm của con người, nó chỉ có thể phân tích dựa trên tình huống thực tế.
“Không đâu, tôi tin mẹ của tôi.” Tình yêu của một người mẹ dành cho con cái không thể nào giả tạo được, bà yêu tôi, tôi tin chắc điều đó.
Cuộc trò chuyện với hệ thống kết thúc bằng sự im lặng của nó, tôi biết nó vẫn chưa rời đi.
Đêm càng về khuya càng tĩnh mịch, tôi cũng mệt mỏi nhắm mắt lại.
So với thể xác, thứ mệt mỏi hơn chính là linh hồn của tôi. Mỗi lần chết đi tuy không phải là kết thúc, nhưng nỗi đau cứ lặp đi lặp lại, tôi đều cảm nhận rất rõ ràng.
12.
“Anh Tri Hành, anh đến đón em đi chơi à?” Vừa thấy bóng dáng Tạ Tri Hành, Vân Điềm đã vội vàng nhào vào lòng anh ta.
Sau khi được mẹ Thẩm an ủi bằng những lời ngọt ngào tối qua, cô ta cảm thấy mình không hề thua kém. Chẳng qua là bạch nguyệt quang vừa về nên có sức ảnh hưởng lớn hơn thôi. Thời gian lâu dần, cô ta sẽ sớm trở thành hạt cơm dính mà thôi.
Vì vậy, khi đối diện với Tạ Tri Hành, cô ta vẫn rất tự tin.
Tôi nhìn hai người đang ôm nhau không xa, bước chân khựng lại.
“Tay em bị thương rồi, hôm nay anh có thể dỗ em không?” Vân Điềm giơ bàn tay đã được băng bó lại cho Tạ Tri Hành xem, muốn được anh ta thương xót.
Nếu là trước đây, chắc chắn anh ta sẽ đau lòng lắm, nhưng lần này Tạ Tri Hành ngẩn người, sau khi hoàn hồn thì đẩy cô ta ra.
“Xin lỗi Điềm Điềm, hôm nay anh không đến tìm em.”
“Ngọc Khê, em có thời gian nói chuyện không?” Anh ta ngước mắt nhìn tôi, tôi nhướng mày, liếc nhìn Vân Điềm đang đầy vẻ thù địch với mình rồi mỉm cười đồng ý.
“Được thôi.”
Đây là lần đầu tiên Tạ Tri Hành cưỡng lại sự nũng nịu của Vân Điềm, để có cơ hội ở riêng với tôi.
Trong quán cà phê, chúng tôi im lặng nhìn nhau, không ai nói gì, đến mức tôi tưởng anh ta chỉ muốn mời tôi uống cà phê mà thôi.
“Anh cứ nghĩ lâu như vậy không gặp, chúng ta sẽ có nhiều chuyện để nói lắm.” Tạ Tri Hành khẽ thở dài, tôi dừng tay khuấy cà phê, ngước mắt nhìn anh ta.
“Anh muốn nói cái gì?”
“Em vẫn như trước, quá thẳng thắn, không cho người ta chút cơ hội uyển chuyển nào.” Anh cười, có vẻ tự tin vào sự hiểu biết của bản thân về tôi.
“Đầu tiên, anh xin lỗi em, chuyện của Vân Điềm, là anh sai.” Anh ta đang nói đến chuyện coi cô ta là thế thân của tôi.
“Anh sẽ nói rõ với cô ấy, Ngọc Khê, chúng ta, còn có khả năng không?” Anh ta nhìn tôi với ánh mắt nóng rực của, dù sao bốn năm trước, giữa chúng tôi chỉ còn thiếu một lớp giấy mỏng nữa thôi.
“Không thể.” Tôi quả quyết từ chối, Tạ Tri Hành ngẩn người, sững sờ, không hiểu vì sao lại có câu trả lời như vậy.
“Tại sao?” Gần như theo bản năng, anh ta hỏi ngược lại.
“Đương nhiên là không thích rồi.” Tôi trả lời không chút gánh nặng, xuyên qua dị giới nhiều năm như vậy, tôi đã thấy quá nhiều màn kịch như thế này, giờ thậm chí còn thấy hơi nhàm chán.
Cuộc gặp gỡ này có thể coi là không vui mà tan, nhưng tôi cũng nhanh chóng quên nó.
13.
Nhưng có người lại để ý chuyện này…
“Nói chuyện với bạn trai người khác vui vẻ lắm sao, chii?” Trong phòng hoa, Vân Điềm như bóng ma xuất hiện sau lưng tôi, cô ta cất giọng the thé.
Tay tôi đang tỉa cành hoa khựng lại, quay đầu nhìn cô ta.
“Cô như vậy không thấy mệt sao?”
Hai bộ mặt trước sau bất nhất, trước mặt người khác thì yếu đuối dễ bắt nạt, còn trước mặt tôi thì đầy vẻ khiêu khích.
“Mệt? Sao tôi phải mệt? Chỉ cần đóng vai cô thật tốt, tôi có thể sống cuộc đời của cô, thật quá dễ dàng. Nhưng tôi chỉ không hiểu, tại sao cô vẫn còn sống?”
Cô ta xé bỏ lớp vỏ bọc yếu đuối, trở nên đầy vẻ công kích.
“Tôi thế nào cũng không liên quan đến cô, không phải của cô thì mãi mãi không phải của cô, dựa vào diễn kịch mà có được, sẽ chẳng bền lâu, làm chính mình không tốt hơn sao?”
“Nếu cô bằng lòng, tôi có thể cho cô một khoản tiền, thân phận con nuôi nhà họ Thẩm này tôi cũng không thích.”
Khi mọi chuyện còn chưa đến mức không thể cứu vãn, tôi sẵn lòng nhân từ một chút. Nhưng tôi cũng không phải thánh mẫu gì mà chịu nhường bước để cô ta giẫm lên tôi mà trở thành thiên kim nhà họ Thẩm danh chính ngôn thuận.
“Hừ, cái dáng vẻ cao cao tại thượng của cô thật đáng ghét, nói cho cùng vẫn là giả tạo thôi, rõ ràng trong lòng ghét tôi đến chết rồi còn gì.”
“Thẩm Ngọc Khê, cô đang ghen tị với tôi sao? Hay là sợ hãi?” Vừa nói, Vân Điềm vừa không nhịn được che miệng cười, như thể đã nhìn thấu điểm yếu của tôi.
“Thẩm Ngọc Khê à Thẩm Ngọc Khê, cô cũng không tự tin như cô tưởng tượng đâu, cô sợ rồi, cô sợ dù cô có trở về thì cuối cùng họ vẫn sẽ chọn tôi, cũng phải thôi, dù sao những năm cô vắng mặt, người ngày đêm ở bên cạnh họ là tôi mà, ha ha ha ha.”
Vân Điềm càng nói càng thấy đúng. Đôi mắt và lông mày của cô ta đều ánh lên vẻ đắc ý.
“Chậc, tôi ghét nhất loại người ngu ngốc tự cho mình thông minh, đã vậy thì không còn gì để nói nữa.” Tôi nhìn khuôn mặt giống mình nhưng lại lộ ra những biểu cảm mà tôi chưa bao giờ có, không thể nhịn được mà nhắm mắt lại.
“Đương nhiên, tôi sẽ tranh với cô đến cùng, Thẩm Ngọc Khê, tôi sẽ không thua, cứ chờ xem.” Cô ta bỏ lại một câu đầy hừng hực khí thế, bóng lưng cũng lộ rõ vẻ ngạo mạn.
14.
Gần như ngay sau khi cô ta tuyên chiến, vận xui của tôi bắt đầu ập đến, hết lần này đến lần khác gặp phải chuyện nhỏ nhặt không may, ban đầu tôi cũng không để ý. Mãi cho đến khi một vụ tai nạn xe suýt chút nữa làm gãy chân tôi, may mà có Thẩm Giác kịp thời xuất hiện cứu giúp.
Một vụ tai nạn hú vía khiến mẹ tôi khóc đỏ cả mắt, sợ hãi đến run người.
Tôi bắt đầu cảnh giác, quả nhiên vào ngày tiệc sinh nhật, lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Đây là sinh nhật đầu tiên của tôi sau bốn năm, cũng là tiệc mừng tôi trở về nhà, những người đến đều là bạn bè quen biết trong giới trước đây, họ nâng ly cụng chén ôn lại chuyện cũ với tôi.
So với bên tôi, Vân Điềm có vẻ lạnh lẽo hơn nhiều, con nuôi dù sao cũng không thể so với con ruột, huống chi cô ta còn là kẻ thế thân, bất kể là tình cảm hay giá trị, đám con cháu hào môn này đều muốn giao thiệp với tôi hơn.
“Chị à, em xin kính chị ly này.” Trước mặt mọi người, Vân Điềm ngoan ngoãn đến lạ thường, tôi không nhận ly rượu của cô ta, mà cầm ly trên khay của người phục vụ.
“Vậy em cũng uống giống chị nhé.” Ánh mắt như có như không liếc sang, tôi vẫn muốn duy trì vẻ hòa nhã xã giao với cô ta, hơi nhếch cằm ra hiệu đồng ý.
Cô ta chủ động mời rượu tôi, cuộc so tài giữa chính chủ và kẻ thế thân này, dường như không nằm ngoài dự đoán, tôi chiếm thế thượng phong.
Nhưng tôi biết Vân Điềm không phải là người dễ dàng từ bỏ trò quỷ, gần như ngay khi cô ta vừa có động thái, tôi đã ra hiệu bằng mắt cho người đi theo.
Chẳng bao lâu sau, tiếng thét chói tai vang lên, lễ phục của Vân Điềm rách nát, mặt đỏ bừng, lảo đảo chạy ra khỏi phòng của Thẩm Giác.
Không bao lâu, tiếng thét chói tai vang lên, Vân Điềm với bộ lễ phục rách nát, sắc mặt ửng hồng, lảo đảo chạy ra khỏi phòng Thẩm Giác.
Lòng tôi chợt thắt lại, mãi đến khi một người phục vụ đi ngang qua nhét vào tay tôi thứ gì đó, tôi mới bình tĩnh được đôi chút.