Tín Ngưỡng Là Em Ngoại Lệ Cũng Là Em
Chương 2
❮ sautiếp ❯3
[Nghe nói khoa Vật lý của Bắc Đại có một nữ thần học, vô địch cuộc thi Vật lý quốc gia đó! Chắc là chị Kiều rồi!]
[Nhất toàn quốc á!! Trời ơi, chị Kiều là thần của em!!]
[Kiều An Triệt, ngươi còn giấu trẫm bao nhiêu bất ngờ nữa!]
Kiều An Triệt ngượng ngùng cười, ánh mắt hờ hững: “Vinh quang trong quá khứ không còn quan trọng với em nữa, em sẽ cố gắng trau dồi kỹ năng diễn xuất ạ.”
[Chị Kiều đỉnh!]
[Thuyền nhẹ lướt qua muôn trùng núi!]
Bỗng dưng, giữa một rừng bình luận tung hô Kiều An Triệt, xuất hiện vài ý kiến khác biệt.
[Mọi người không thấy Kiều An Triệt với Trì Diệp Minh đẹp đôi à? Nghe bảo Trì Diệp Minh là á quân Vật lý quốc gia năm đó đó!]
[Thiên tài thiếu nữ ngây thơ mềm mại x Đỉnh lưu rapper độc mồm độc miệng ngông nghênh, ai chèo thuyền này tui không nói đâu nha!!]
[Huhu, em chèo thuyền Diệp Triệt!! Diệp Triệt real!]
【Không phải Trì Diệp Minh thầm mến Triệt Bảo của chúng ta, nên cố ý nhường bảy phần, để Kiều An Triệt giành hạng nhất đó chứ, hu hu!】
【Hu hu hu, trời ơi! Yêu em nên muốn em tỏa sáng hơn, đây là tình tiết tiểu thuyết nào vậy!】
Kiều An Triệt cũng thấy dòng bình luận này, cô ta suy nghĩ một lát rồi nói: “Hình như sư huynh luôn giỏi hơn em một chút… Sau đó không hiểu sao nữa…”
Cô ta không nói tiếp.
Bình luận nổ tung, fan couple phát cuồng.
【Trì Diệp Minh đúng là đồ cuồng yêu!】
【Trì Diệp Minh: Vợ vui là anh vui!】
【Hai người mau cưới nhau đi, em đặt tên con cho hai người luôn nè!】
【Đúng đúng đúng, Triệt Bảo đứng yên đó, em bê cả cục dân chính đến đây cho!】
Lúc này, các hot search liên quan đến buổi phỏng vấn cũng leo thang.
#KiềuAnTriệt:NhấtquốcgiảiVậtlý
#CoupleDiệpTriệt
#TrìDiệpMinhcuồngyêu
#TrìDiệpMinhnhườngđiểm
Mà lúc này, nhìn thấy những thứ nhức mắt này, tôi chỉ muốn nổi đầy hắc tuyến.
Thế giới này đúng là một cuốn tiểu thuyết sủng thê khổng lồ.
Ai ai cũng phát điên hết cả rồi.
Kiều An Triệt có thi đỗ giải Nhất quốc gia hay không thì tôi không biết.
Nhưng giải Nhất của tôi là tự mình đổ mồ hôi sôi nước mắt mà có được.
Thành tựu tôi vất vả lắm mới giành được lại bị Kiều An Triệt phủi sạch chỉ bằng vài ba câu, biến thành thứ mà Trì Diệp Minh nhường cho tôi.
Tôi tức đến nghiến răng ken két.
Rất nhanh, nữ MC cuối cùng cũng nhớ ra còn có tôi đứng bên cạnh, muốn lợi dụng tôi làm nhóm đối chiếu.
Thế là nữ MC hỏi: “Thù Diệu, cô nghĩ gì về việc mọi người đem cô ra so sánh với Kiều An Triệt?”
Tôi vốn đã nghẹn một bụng tức, nữ MC này còn cố đào hố chôn tôi.
Phiền chết đi được.
Chọc đến tôi rồi thì các người xong đời.
Nghĩ đến khoản tiền bồi thường hợp đồng trên trời của công ty, tôi cười như mếu: “Cô ấy giỏi, tôi không bằng.”
Nhưng cũng không đến mức quá phiền phức, coi như các người vớ được quả hồng mềm thôi.
Không sao, dù sao cô ta đang nói về bản thân mình, chứ có nói tôi đâu?
Người khác chọc tức tôi, tôi không tức, tức bệnh ra chẳng ai thay.
[Ủa, chị này đang đá xéo ai đấy?]
[Gớm, con trà xanh vừa ngu vừa độc kia cút đi!]
[Mấy người đừng quá khắt khe với Tống Thù Diệu, bộ cô ấy phải dập đầu tạ ơn mới được hả?]
[Tại cái bà MC kia ác ý thôi, Tống Thù Diệu trả lời thế có gì sai? Tự dưng bị lôi ra làm đối tượng so sánh thì ai mà chẳng khó chịu!]
[ Là người chủ trì này quá không có ý tốt, Tống Thù Diệu trả lời như vậy có gì sai chứ? Cảm giác bị coi là vật so sánh cũng sẽ rất khó chịu!]
Thấy cuối cùng cũng có người chịu nói chuyện với mình, tôi cảm động đến phát khóc mất thôi.
Tôi không gây sự, nhưng cũng sợ phiền phức.
Nếu các người ức hiếp tôi, tôi chỉ biết cắn răng nuốt vào bụng thôi.
4
Ba mươi triệu tiền bồi thường vi phạm hợp đồng, tôi lấy đâu ra mà trả.
Tôi vẫn biết phân biệt nhất thời vui sướng và cả đời gánh nợ, cái nào nặng cái nào nhẹ.
[Má ơi, mau lên xem! Trì Thần đăng Weibo kìa!]
[Má ơi! Tui quắn quéo rồi, hu hu hu hu!]
[Vì anh, em nguyện ý cúi đầu!]
[Thua trận thi, thắng tình yêu!!]
Tôi vội vàng mở Weibo, Trì Diệp Minh chỉ đăng vỏn vẹn tám chữ.
[Kỹ năng không bằng người, cam bái hạ phong.]
Còn có tin nhắn riêng Trì Diệp Minh gửi cho tôi.
[Em để cô ta ăn nói lung tung vậy hả? Cái chương trình phỏng vấn kia tôi nhảy dù đến đấy, em không làm rõ thì tôi làm.]
Đồng tử tôi rung động dữ dội, vội vàng gõ chữ: [Từ từ đã anh ơi, đừng đến mà, em mà sập hình tượng là đền hợp đồng đó!!! Em xin anh!]
[Muộn rồi, tôi đến rồi.]
Cùng với dòng tin nhắn đó, giọng nữ MC kích động đến run rẩy vang lên: “Thầy Trì Diệp Minh bất ngờ xuất hiện trong buổi phỏng vấn của chúng ta!!! Xin mời thầy Trì!”
Mặt tôi xám như tro tàn.
Sau này làm người vô gia cư, nên ngủ gầm cầu nào đây?
5
Người vừa đến mặc áo gió, tháo kính râm, mái tóc bạch kim đầy phóng khoáng và nhiệt huyết.
Khung chat khựng lại một giây, sau đó bùng nổ bình luận.
[A a a a a, Minh Minh, mẹ yêu con!!]
[Đẹp trai quá đi mất, hu hu hu, liếm màn hình!]
[Nhạc hay, đẹp trai, IQ cao ngất ngưởng! Ông trời ơi con xin lỗi, từ nay con không dám gọi ông là ông nữa! Ông đúng là coi con như cháu trai mà!]
[Ai mà không biết Trì Diệp Minh chẳng bao giờ nhận phỏng vấn, đây là vì bé cưng Triệt nhà mình đúng không? Đúng không?]
[Tình yêu làm con người ta mờ mắt, ha ha ha!]
Trì Diệp Minh tự nhiên ngồi xuống ghế sofa cạnh tôi, cậu ấy khẽ gật đầu với người dẫn chương trình, đôi mắt màu hạt dẻ long lanh.
“Cho tôi xin micro được không?”
Giọng nói trong trẻo mà lười biếng như có móc câu, khiến người dẫn chương trình dày dặn kinh nghiệm cũng có chút bối rối.
“Đương nhiên rồi ạ!” Gò má nữ MC ửng hồng, Trì Diệp Minh đúng là quá sức quyến rũ!
Tôi cạn lời, cái tên này đúng là, đây là đâu mà còn giở trò trêu chọc.
Như cảm nhận được ánh mắt của tôi, Trì Diệp Minh chớp chớp đôi mắt cáo vô tội, nhún vai, như muốn nói: “Đẹp trai quá cũng là cái tội à?”
Tôi càng thêm cạn lời, lén lút liếc xéo cậu ấy.
Tôi biết cái tên Trì Diệp Minh này bướng như trâu, có kéo cũng không lại, nên đã bỏ cuộc.
Quả nhiên, cậu ấy nhận lấy micro, chậm rãi mở miệng: “Mọi người đều biết, tôi chưa bao giờ nhận lời phỏng vấn.”
“Hôm nay tôi đến đây, là vì Kiều tiểu thư.”
Fan couple Diệp Triệt phát cuồng rồi.
[A a a a a, công khai rồi công khai rồi!]
[Hu hu hu, ngọt ngào quá đi!]
[Không phải, có ai thấy vừa rồi Tống Thù Diệu và Trì Diệp Minh nhìn nhau không? …Cảm giác mọi chuyện không đơn giản vậy đâu!]
[Ọe ọe, con trà xanh cút đi, làm gì không làm, cứ thích làm tiểu tam!]
[Diệp Triệt là thật! Fan não tàn biến khỏi đây, nơi này không chào đón!]
[Buồn cười thật, Trì Diệp Minh học Vật lý ở Bắc Đại, bỏ giải nhất quốc gia để ý đến con cá lọt lưới hả? Đừng có đùa!]
Tôi chẳng còn hơi sức quan tâm đám cư dân mạng đánh giá thế nào nữa.
Nửa đời còn lại ngập trong nợ nần của tôi mới đáng lo hơn.
Tôi ủ rũ ngồi trên sofa, nhìn Trì Diệp Minh cười đến cong cả mắt, bất giác rùng mình.
Cái biểu cảm mà cậu ta dùng để mắng khóc cả đám biên khúc, hòa âm trước đây lại xuất hiện rồi.
Tôi lặng lẽ thắp nến cầu nguyện cho Kiều An Triệt.
Trì Diệp Minh chậm rãi mở miệng: “Sao tôi không biết lại có thêm một sư muội vậy?”
6
Nghe vậy, bình luận im bặt, mọi người đều ngẩn người.
Tôi lén xé miếng bánh mì, tạo ra chút động tĩnh nhỏ, cả trường quay đồng loạt nhìn về phía tôi.
“Mọi người cứ tiếp tục đi… cứ tiếp tục đi…” Tôi ngượng ngùng đặt miếng bánh mì trở lại bàn.
Sáng giờ tôi chưa ăn gì, bụng đói cồn cào, mãi mới có cơ hội lẻn ăn miếng bánh mì mà cũng bị phát hiện.
Tôi muốn khóc quá.
Trì Diệp Minh nhìn vẻ mặt ấm ức của tôi mà tức đến bật cười, lấy từ trong túi áo ra một đống sô cô la ném cho tôi.
Tôi nhận được đồ ăn vặt cậu ấy đưa mà cảm động đến rưng rưng, lại còn là nhãn hiệu tôi thích nhất! Cả một đống dài thế này!
Sư huynh tốt, tha thứ cho anh một giây.
Tôi vui vẻ bẻ một miếng ăn, thì thấy Trì Diệp Minh vẫn không hề nao núng mà tiếp tục công kích.
“Cô Kiều An Triệt, tung tin đồn nhảm vui lắm sao? Cô ám chỉ mọi người rằng tôi vì cô mà từ bỏ vị trí quán quân quốc gia, mặt dày thật đấy.”
“Xin lỗi, quán quân quốc gia năm đó là Tống Thù Diệu, còn cô là ai vậy?”
Kiều An Triệt siết chặt tay, vẻ mặt khó coi lúc xanh lúc đỏ.
Nhưng khi nghe câu cuối cùng của Trì Diệp Minh, cô ta kinh ngạc đến mức quên cả phản ứng.
Tống Thù Diệu, kẻ bỏ thi đại học đó, sao có thể là quán quân quốc gia thật được?!
Bình luận trên màn hình lại xuất hiện một khoảng trống ngắn ngủi, sau đó bùng nổ như núi lửa phun trào.
【Má ơi, tui không nghe lầm chứ?! Quán quân quốc gia là Tống Thù Diệu?! Đây là quả dưa siêu to khổng lồ gì vậy?】
【Tống Thù Diệu?!! Sao có thể!】
【Người qua đường vô tội, chỉ muốn hỏi Kiều An Triệt mặt có đau không?】
【Cái tên Trì Diệp Minh này ghê thật, yêu không được Kiều An Triệt nhà chúng ta nên giở trò bịa đặt à?!】
【Đã sớm thấy Trì Diệp Minh không xứng với Kiều An Triệt rồi…】
【Ủa, thật sự có người tin con cá lọt lưới Tống Thù Diệu kia đoạt giải nhất quốc gia á?! Mấy người đừng có lố bịch vậy!】
Trì Diệp Minh thậm chí không liếc nhìn màn hình lớn một cái, dường như không hề để tâm đến dư luận.
Cậu ấy vẫn tươi cười, tiếp tục thốt ra những lời kinh thiên động địa.
“Trên đường đến đây, tôi đã đặc biệt điều tra một chút, tôi tò mò không biết Kiều tiểu thư lấy đâu ra tự tin để tung tin đồn nhảm như vậy, vừa tra thì phát hiện, cô đúng là học trò của giáo sư Lâm thật.”
“Dựa vào mối quan hệ của giáo viên trường cao đẳng của cô để có được cái danh học trò của giáo sư Lâm, cô tưởng mình là ai chứ?”
Chiếc mặt nạ hoàn hảo trên mặt Kiều An Triệt cuối cùng cũng vỡ tan.
Thầy giáo dạy cô ta ở trường cao đẳng là sư đệ của giáo sư Lâm, cô ta đã cố tình bỏ ra không ít tiền để có được cái danh hão, chỉ để tạo dựng hình tượng thu hút fan, ai ngờ lại đá phải tấm sắt.
“Sư huynh, có phải Tống Thù Diệu đã nói gì với anh không? Cô ta chắc chắn không phải quán quân quốc gia, có phải anh đã bị cô ta lừa rồi không…” Hốc mắt Kiều An Triệt đỏ hoe, trông như một chú thỏ con bị bắt nạt.
Tiếc rằng Trì Diệp Minh chẳng hề lay động, cậu ấy cười híp mắt nói: “Ai là sư huynh của cô? Cút.”
Sau đó cậu ấy nhìn lên màn hình lớn: “Về việc Tống Thù Diệu có phải là quán quân quốc gia hay không, hãy để sư tỷ tự mình giải thích.”