Tiểu Nhân Ngư Bị Lỗi Gen
Chương 5
❮ sautiếp ❯
13
Phù Bạch nói, hắn ta không hề biết người được đưa đến là Giang Mật.
“Hắn căn bản không biết khai thông tinh thần, trước đây còn suýt chút nữa hại chết người! Dù tôi có không thích cô đến đâu cũng không thể để hắn trở thành thú nhân mới của cô được!”
Phù Bạch tức giận nói.
Nghe vậy, tôi có chút kinh ngạc nhìn Giang Mật.
Khai thông tinh thần mà hại chết người?
Ha, nghe sao giống kẻ xấu vậy.
Sắc mặt Giang Mật không hề thay đổi.
Anh ấy cúi đầu gọt táo cho tôi, hỏi: “Cô ăn không?”
“Cảm ơn.”
Tuy trông có vẻ hung dữ, nhưng Giang Mật thật sự rất biết chăm sóc người khác.
Ừm, đúng là một người đàn ông ít nói đảm đang.
“Khương Nhiên, rốt cuộc cô có nghe tôi nói không vậy!”
“Là Phù gia đưa anh ta đến.”
Tôi lại cố tình nhấn mạnh: “Là Phù gia dưới sự chỉ đạo của anh đã đưa thú nhân mới đến chăm sóc tôi.”
Thế là đôi môi tái nhợt của Phù Bạch mấp máy, có chút chột dạ: “Nhưng tôi không có…”
Nhưng câu tiếp theo hắn ta không thể thốt ra.
Bởi vì Phù Bạch vốn không để tâm.
Cho nên hắn ta căn bản không hề hỏi Phù gia đã tìm cho tôi loại thú nhân nào.
Mà Phù gia lại cho rằng việc Phù Bạch ký khế ước với tôi là sỉ nhục hắn ta, sỉ nhục cả Phù gia.
Họ từ thái độ thờ ơ của Phù Bạch mà suy đoán ra hắn ta không hề quan tâm đến tôi, nên đã giở trò trong quá trình tìm thú nhân.
Phù Bạch không biết chuyện, nhưng hắn ta không vô tội.
“Tôi thấy Giang Mật rất tốt.” Tôi cười, không để bụng, “Tôi cũng rất vui lòng được ký khế ước với anh ấy.”
Tay Giang Mật đang bóc quýt khựng lại, rồi lại thản nhiên như không có gì.
Phù Bạch tức giận đến á khẩu.
“Vậy thì cô cứ chờ chết đi!”
Hắn ta hung hăng ném lại một câu.
“Trước khi cô chết, tôi sẽ giết chết hắn ta trước.”
Ngoài dự liệu, Giang Mật nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên lên tiếng.
Đôi mắt thú màu vàng kim của anh ấy nhìn chằm chằm vào Phù Bạch và Khương Như Vận, khiến người ta lạnh sống lưng.
Khương Như Vận biến sắc, vô thức chắn trước mặt Phù Bạch.
Nhưng lại bị Phù Bạch đẩy ra.
“Ai cho cô cái gan dám nói chuyện với tôi như vậy?”
Sắc mặt tiểu nhân ngư lạnh đi, đôi mắt xanh lam ánh lên vẻ thù địch nhìn con hổ trước mặt: “Giang Mật, anh tin không, tôi có thể nhổ răng, chặt móng vuốt của anh ngay bây giờ!”
Giang Mật im lặng đứng trước mặt tôi, không hề có ý lùi bước.
Thế là tôi thở dài.
Vẫn giữ thái độ ôn hòa như trước, tôi nghiêm túc khuyên nhủ Phù Bạch, như thể đang nghĩ cho hắn ta: “Nhưng thú nhân đã ký kết khế ước được pháp luật bảo vệ. Phù Bạch, nếu anh thật sự làm vậy, sẽ không có lợi đâu.”
“Ký kết khế ước? Hắn…”
Nhưng khi chạm phải ánh mắt của tôi, lời Phù Bạch định nói đột ngột dừng lại.
Hắn ta nghiến răng, gầm gừ: “Khương Nhiên, khế ước của chúng ta vẫn chưa giải trừ!”
“Sắp rồi.”
Lệ khí quanh người Phù Bạch bùng nổ.
Hắn ta cười khẩy, ném lại một câu “Cô nằm mơ đi” rồi quay ngoắt bỏ đi.
Khương Như Vận liếc nhìn tôi và Giang Mật bằng ánh mắt dò xét, vội vàng đuổi theo dỗ dành hắn ta.
Tiểu thiếu gia Phù gia cao quý, bên cạnh chưa bao giờ thiếu người dỗ ngọt.
Mà hắn ta cho rằng tôi là kẻ có cấp bậc tinh thần lực phế thải, trong tình huống hắn ta không muốn giải trừ khế ước, tôi căn bản không thể làm gì.
Đợi bọn họ đi rồi, Giang Mật bảo tôi ra ngoài đi dạo.
Tôi hỏi tại sao.
“Dọn dẹp vệ sinh,” con hổ kia giọng điệu cứng ngắc, “Bọn chúng làm ô nhiễm không khí, xui xẻo.”
Tôi bật cười, nhưng rất nhanh đã mang vẻ mặt lo lắng thường thấy, hỏi:
“Vậy, trước đây anh thật sự suýt chút nữa đã hại chết người sao? Anh đừng lo lắng, tôi tin chắc chắn anh không cố ý làm chuyện đó.”
Nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa một chút ác ý mà chỉ mình tôi biết.
Trước đây, mỗi khi tôi nói như vậy, rất nhiều người đều cảm thấy tôi là một người biết lắng nghe.
Vậy mà Giang Mật ngẩng đầu nhìn tôi, vẻ mặt khó hiểu:
“Xấu.”
Anh ấy nghĩ ngợi một chút rồi nói thêm: “Hơn nữa còn giả tạo nữa.”
Tôi thu lại vẻ mặt, quay đầu bỏ đi.
Con hổ này chẳng đáng yêu chút nào!
Thà rằng cứ như trước, đừng nói gì còn hơn!
14
Chắc là tức thật rồi.
Chẳng mấy ngày sau, việc điều trị bị gián đoạn, tôi bị bệnh viện đuổi thẳng cổ.
Giang Mật ra ngoài mua đồ cũng bị chèn ép, mấy lần còn suýt bị thương.
Tôi biết là do Phù Bạch sai khiến.
Hắn ta muốn tôi cúi đầu xin lỗi.
Thủ đoạn thật trẻ con, nhưng may mà cũng đưa tới mấy vật hiến tế.
Tôi dứt khoát mang Giang Mật về nhà.
Đồ của Phù Bạch không bị lấy đi, thế là tôi dọn dẹp rồi vứt hết.
Sau đó, tôi bỏ đồ của Giang Mật vào.
Đều là đồ tôi mua bằng tiền bán Phù Bạch.
Giang Mật không nói gì, nhưng đôi mắt vàng kia rõ ràng sáng lên rất nhiều.
Tôi thấy hơi buồn cười.
Tôi lại quay về võ quán cũ.
Nơi đó là chỗ đánh đấm chợ đen, rủi ro cao nhưng kiếm tiền nhanh.
Bây giờ tôi không thiếu tiền, nhưng tôi cần nhanh chóng nâng cao năng lực.
Chỉ có nắm đấm mạnh mới có quyền lên tiếng.
Đó là điều bọn họ đã dạy tôi.
Tôi là một kẻ tốt bụng để người ta đánh chửi, nên rất thích hợp làm bạn tập.
Cũng rất thích hợp để tôi không kiêng nể gì mà thôn phệ thêm nhiều loại tinh thần lực khác nhau.
Không cần phải sợ hãi rụt rè, cẩn thận từng li từng tí như trước nữa.
Tinh thần lực cuồng loạn như lưỡi dao cùn đâm vào não từng đợt đau nhói.
Còn tệ hơn trước.
Trước mắt lại nhuốm một màu đỏ máu.
Nhưng lần này tôi lại thấy thích thú, không cần phải giải tỏa nữa.
Tôi nhờ ông chủ võ quán sao chép video tôi tăng ca luyện tập để mua đá quý cho Phù Bạch, rồi gửi ẩn danh cho hắn ta.
Nhấn mạnh vào thảm trạng của tôi.
Lần khảo hạch trước bị gián đoạn bất ngờ.
Nhưng ngoài việc tôi bị thương phải nhập viện, những người khác dưới sự dẫn dắt của Khương Như Vận đã được cứu viện thành công, không ai gặp nguy hiểm.
Mọi người đều khen ngợi Khương Như Vận và Phù Bạch.
Và một vòng khảo hạch mới sắp bắt đầu.
15
Lúc về đến nhà thì đã khuya.
Tôi ngáp một cái, vừa quay người lại thì bất ngờ chạm phải một đôi mắt màu vàng kim.
“Anh làm tôi hết hồn!”
Tôi vừa oán trách vừa lườm Giang Mật, nhưng ngay sau đó thì ngây người.
Con hổ thú nhân da đen đang mặc một chiếc tạp dề màu hồng phấn.
Có vẻ như anh ấy thấy nóng nên không mặc áo.
Mái tóc dài màu bạc trắng rủ xuống ngang hông, cơ ngực vạm vỡ, những sợi dây mảnh mai phác họa vòng eo thon gọn.
Nhưng vừa mở miệng đã ra dáng đại ca xã hội đen: “Ăn cơm.”
Nhưng phải thừa nhận rằng có Giang Mật ở đây, chất lượng cuộc sống của tôi đã được nâng cao hơn rất nhiều.
Ăn xong, tôi định đi rửa bát thì Giang Mật chặn đường tôi lại.
Anh ấy đã mặc quần áo vào, điều này khiến tôi có chút tiếc nuối.
Ánh mắt tôi không chút kiêng dè lộ rõ vẻ tiếc nuối vì không được chiêm ngưỡng cảnh đẹp.
Giang Mật nhận thấy điều đó, cơ thể anh ấy hơi cứng lại.
Rồi tôi trơ mắt nhìn con hổ mặt đen này ngang ngược ép tôi vào tường, cúi đầu từ từ tiến lại gần.
“Anh…”
Tôi có chút ngẩn người.
Vô thức nghĩ xem lát nữa nên dùng tư thế nào.
Nói thật, tôi không thích ở thế dưới chút nào.