1. Home
  2. Hệ Thống
  3. Ta Ở Tu Tiên Giới Công Lược Lục Trần Thanh
  4. Chương 4

Ta Ở Tu Tiên Giới Công Lược Lục Trần Thanh

Chương 4

❮ sau

11

 

Tận dụng năm phút cuối cùng, ta đã kể hết mọi chuyện cho Lục Trần Thanh nghe.

 

Ánh mắt của hắn từ mờ mịt chuyển sang kinh ngạc, rồi đến bối rối, cuối cùng trong mắt lại ngấn lệ:

 

“Nàng… nàng phải đi sao? Đợi một chút, ta còn có lời muốn nói, đừng đi vội, xin nàng đừng đi vội.”

 

“Hệ thống kia rốt cuộc ở đâu, làm sao có thể tìm được nó? Nói cho ta biết đi, Bảo Bảo, ta cầu xin nàng…”

 

Ta chưa từng thấy Lục Trần mất bình tĩnh như vậy bao giờ.

 

Trước nay hắn luôn tính toán mọi chuyện, chưa từng hoảng loạn như lúc này.

 

Chỉ là cơ thể ta đã dần trở nên trong suốt, thực sự không còn thời gian để nói với hắn về chuyện của hệ thống nữa.

 

Ta lấy từ trong ngực ra một viên ngọc lấp lánh đưa cho Lục Trần Thanh, giọng nói yếu ớt đi vài phần:

 

“Ta có lỗi với Lê Sơ, đây là vật trước kia ta dùng điểm tích lũy đổi được, có thể bảo vệ tính mạng một lần, vốn là sợ ngươi giết ta nên mới đổi, kết quả lại không dùng đến, ngươi giao nó cho đệ ấy đi.”

 

Lục Trần Thanh không nói gì, hắn nắm lấy vai ta kéo ta vào lòng, cứ như vậy thì ta sẽ không thể rời đi.

 

“Đừng rời xa ta, ta từ bỏ, ta cho phép nàng thành thân với Lê Sơ, ta không tranh giành nữa, không được sao…”

 

“Đã muộn rồi, tu luyện Vô Tình Đạo của ngươi cho tốt đi.” Giọng nói của ta mang theo vị đắng chát và sự bất lực:

 

“Giữa chúng ta dường như luôn lệch nhịp, luôn thiếu một chút gì đó.”

 

Hắn dường như muốn ôm ta thật chặt, giọng bắt đầu nghẹn ngào:

 

“Nàng khiến ta động tình, giờ lại xoay người muốn bỏ chạy, bắt ta tiếp tục tu Vô Tình Đạo?”

 

“Bảo bối, nàng cho rằng ta còn có thể tu được sao?”

 

“…”

 

Ta không nói một lời liền biến mất, đáp lại hắn chỉ có viên châu tròn trịa rơi trên mặt đất.

 

“Tách!”

 

Thân thể dần dần bay lên không trung, ta nhìn thấy Lục Trần Thanh vẫn giữ nguyên tư thế ôm ta, cứng đờ.

 

Một giọt nước mắt trong suốt lăn dài trên má.

 

Ta còn thấy Lê Sơ và Tụ Âm từ xa chạy tới.

 

Thấy Lê Sơ túm lấy cổ áo Lục Trần Thanh chất vấn hắn rằng ta đã đi đâu.

 

Thấy Tụ Âm đỏ hoe mắt, liếc nhìn thanh trường kiếm cô độc bị vứt trên mặt đất, trên người từ từ xuất hiện những đường hắc tuyến.

 

Trong khoảnh khắc, tất cả mọi người dường như đều mê man trong giây lát, mọi biểu cảm đều biến mất, dường như không biết mình đang làm gì.

 

Ngoại trừ Tụ Âm.

 

Ta nhíu mày, trong đầu bỗng nhiên nhớ lại câu nói mà hệ thống từng nói:

 

[Ký ức của tất cả mọi người trong Tu Tiên giới về ký chủ đều sẽ biến mất, tất cả khởi động lại.]

 

Tất cả mọi người.

 

Nhưng Tụ Âm có được tính là người không?

 

12

 

Sau khi ta được truyền tống về tổng bộ, ta bị giam vào phòng tối.

 

Hệ thống nói ta một ngàn năm không thể nhận nhiệm vụ, tất cả điểm tích lũy và phần thưởng đều bị xóa sạch, kể cả số điểm mà trước đây ta đã hối lộ hệ thống.

 

Nói cách khác, điểm tích lũy của ta hiện tại là số âm, còn nợ tổng bộ.

 

Có mấy nữ đồng nghiệp đi ngang qua phòng tối giam ta, trước mặt ta không kiêng dè gì mà hừ lạnh một tiếng:

 

“Biết ngay là sẽ như vậy mà, nhiệm vụ ở cái nơi như Tu Tiên giới đó có thể hoàn thành được sao? Chỉ bằng cô ta ư?”

 

“Đúng vậy, lần nào bình chọn nhân viên ưu tú cũng là cô ta, phần thưởng đều để cô ta lấy hết, dựa vào cái gì chứ?”

 

“Không sao, dù sao bây giờ cô ta cũng bị giam một ngàn năm, đúng là ngu ngốc, lại dám đem chuyện của hệ thống nói ra ngoài.”

 

“…”

 

Ta ngẩng đầu lên giữa những lời chế nhạo, mặt không cảm xúc nhìn bọn họ, không nói gì.

 

Những ký chủ phụ trách công lược như bọn ta, thật ra trong lòng ai cũng có oán khí, bởi vì đã ký hợp đồng, trừ khi liên tục hoàn thành nhiệm vụ tổng bộ giao một trăm lần, nếu không thì không thể giải trừ hợp đồng, phải làm việc cho tổng bộ cả đời.

 

Nhưng ai có thể đảm bảo liên tục một trăm lần toàn thân trở ra chứ?

 

Giống như ta, có rất nhiều người tiêu hết điểm tích lũy mà vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ.

 

Thậm chí có người không cẩn thận bị mục tiêu công lược giết chết.

 

Cho nên oán khí của tổng bộ cộng lại, e là có thể nuôi sống cả chục Tà Kiếm Tiên.

 

Nhưng thế giới này chính là như vậy, vì xui xẻo nên mới bị bắt đến đây hoàn thành nhiệm vụ.

 

Bởi vì xui xẻo, đôi khi sẽ gặp phải ký chủ khó công lược, làm đảo lộn toàn bộ kế hoạch, khiến mọi thứ phải làm lại từ đầu.

 

Không còn cách nào khác.



 

“Nhìn cái gì? Ngươi tưởng ngươi vẫn là nhân viên ưu tú chắc?”

 

Một trong số những nữ công lược trừng mắt nhìn ta, đắc ý nói:

 

“Bây giờ ngươi đã là kẻ bị bỏ rơi, một ngàn năm trôi qua ai biết sẽ ra sao? Sau này tất cả phần thưởng đều không liên quan gì đến ngươi!”

 

“Ai biết được?”

 

Ta nhướng mày, khẽ cười.

 

Mấy người kia mỉa mai nhìn ta một cái, đang định nói chuyện thì đột nhiên thấy một bóng người hốt hoảng chạy tới.

 

Người nọ đeo thẻ công tác quản lý cao cấp, rõ ràng là một tiểu lãnh đạo.

 

Hắn đẩy mọi người ra, dùng vân tay mở cửa phòng giam của ta, gấp gáp nói:

 

“Lâm Bảo Bảo, mau đi theo ta, nhiệm vụ ở giới tu tiên có biến! Tụ Âm vì Lục Trần Thanh nhập ma, nàng ta không phải người nên không bị xóa ký ức, đã nói hết mọi chuyện cho Lục Trần Thanh biết, kết quả Lục Trần Thanh cũng nhập ma theo!”

 

“Giờ hai người họ đánh long trời lở đất, tổng bộ không giải quyết được, phải nhờ cô ra tay!”

 



Mấy nữ công lược kia nhìn nhau, kinh ngạc đến không nói nên lời.

 

Ta ngồi yên trong góc, nhìn chằm chằm tiểu lãnh đạo, không nói một lời.

 

Nhìn hắn mồ hôi nhễ nhại, hoảng hốt nói:

 

“Chuyện phần thưởng chúng ta từ từ nói, điểm tích lũy đều trả lại cho cô, xin cô đừng ngồi đó nữa, mau đi theo tôi! Nếu mục tiêu công lược trước đây vì nhiệm vụ của chúng ta mà chết thì tổng bộ không biết ăn nói thế nào!”

 

Ta vẫn không nhúc nhích, khóe môi cong lên một nụ cười.

 

Tiểu lãnh đạo thấy dáng vẻ này của ta thì hết cách, cắn răng giậm chân, nói:

 

“Được, lần này hoàn thành nhiệm vụ, hợp đồng của cô sẽ được giải trừ, được chưa?”

 

Mấy cô gái làm nhiệm vụ kia kinh ngạc, sắc mặt trắng bệch không nói nên lời.

 

Lúc này ta mới chậm rãi đứng dậy, nhướng mày:

 

“Đi thôi.”

 

13

 

Khi ta được đưa về tu tiên giới, trong đầu vang lên một giọng nói:

 

[Xin chào ký chủ, nhiệm vụ lần này của ngài là giúp Lục Trần Thanh loại bỏ ma khí, ngăn cản hắn chiến đấu với thần thú Tụ Âm, đây là nhiệm vụ cuối cùng của ngài, xin hãy nghiêm túc thực hiện. Xin nhắc nhở, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, hợp đồng của ngài với tổng bộ sẽ hết hiệu lực, ngài có thể tự do lựa chọn trở về thế giới ban đầu hoặc ở lại tu tiên giới.]

 

Ta không nhịn được cười, nhìn Lục Trần Thanh đang quấn chặt lấy Tụ Âm trong vực sâu Ma Uyên, giơ trường kiếm lên, bay vút lên!

 

Cảm nhận được kiếm khí của ta, Lục Trần Thanh đột ngột quay đầu lại.

 

Khoảnh khắc nhìn thấy ta, ma khí trên người hắn, lửa giận trong mắt hắn như thủy triều rút đi, thay vào đó là sự vui mừng tràn ngập.

 

“Bảo bối?”

 

[Chúc mừng ký chủ, tiến độ nhiệm vụ đã hoàn thành 10%, 40%, 80%, 100%.]

 

Ta co

ng khóe môi, đón ánh mắt của hắn và đòn tấn công của Tụ Âm, bay người nhào tới.

 

Lại nói ra câu thoại kia:

 

“Lục sư huynh, ta đến cứu huynh đây…”

 

Hết.

 

❮ sau

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi