1. Home
  2. Hệ Thống
  3. Ta Ở Tu Tiên Giới Công Lược Lục Trần Thanh
  4. Chương 1

Ta Ở Tu Tiên Giới Công Lược Lục Trần Thanh

Chương 1

tiếp ❯

Ta bị cô lập giữa một đám nữ tử chuyên đi chinh phục người khác.

 

Bị phái đến Tu Tiên giới, nơi mà không ai muốn đến, để chinh phục Lục Trần Thanh, người tu vô tình đạo.

 

Hắn là kẻ lạnh lùng vô tình, cảnh giới thâm sâu khó lường.

 

Khi những người khác đã hoàn thành mười mấy nhiệm vụ.

 

Ta vẫn lẽo đẽo theo sau hắn, dỗ dành hắn gọi ta một tiếng bảo bối.

 

Độ hảo cảm cứ dừng mãi ở mức 20% không nhúc nhích, thậm chí hắn còn nhiều lần muốn giết ta cho hả giận.

 

Ta không chịu nổi nữa, cuối cùng dùng tất cả điểm tích lũy để hối lộ hệ thống, đổi đối tượng cần chinh phục.

 

Nào ngờ, Lục Trần Thanh, kẻ luôn muốn hất cẳng ta, thấy ta thay đổi thái độ, nắm tay áo tiểu sư đệ nũng nịu, lại bất chợt sa sầm mặt.

 

“Ngươi mù à, ta ở đây cơ mà.”

 

1

 

Còn chưa kịp để ta phản ứng, tiểu sư đệ Lê Sơ đã giật mình rụt tay về, thậm chí còn lùi lại mấy bước, tránh xa ta như thể nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ lắm.

 

Hắn ta liếc nhìn Lục Trần Thanh đang lạnh mặt, trong mắt thoáng hiện vẻ bối rối, run giọng nói:

 

“Sư tỷ, đại sư huynh ở kia kìa, tỷ bắt nhầm người rồi!”

 

Ta nhìn hắn bằng ánh mắt say đắm, giọng nói ngọt ngào như nước: “Không nhầm, là đệ đó!”

 

Nói rồi, ta lại tiến lên phía trước, đưa tay về phía hắn ta: “Lê Sơ sư đệ, ta thích đệ lâu lắm rồi, thật đó.”

 

Đúng lúc này, một ánh mắt lạnh lẽo bên cạnh đột nhiên đổ dồn lên người ta.

 

Cảm giác như con mồi bị thú săn nhìn chằm chằm.

 

Dù không nhìn thấy ánh mắt của Lục Trần Thanh, ta cũng phản xạ có điều kiện, cứng đờ người, không dám tiến thêm bước nào.

 

Bàn tay đang đưa ra ngượng ngùng dừng lại giữa không trung.

 

Lê Sơ nhìn ta, cắn răng đẩy ta về phía Lục Trần Thanh:

 

“Sư tỷ, chúng ta là đồng môn nhiều năm như vậy, tỷ đừng hại đệ!”

 

Người tu đạo ai nấy đều có sức lực hơn người, cảnh giới của Lê Sơ cũng không hề thấp.

 

Chỉ một cái đẩy nhẹ, thân thể ta đã không tự chủ được mà lảo đảo về phía sau.

 

Thẳng hướng trong lòng Lục Trần Thanh mà ngã tới!

 

Hai giây sau, Lục Trần Thanh khẽ nghiêng người, ta theo dự đoán ngã nhào xuống đất.

 

Hắn nhíu mày, từ trên cao nhìn xuống ta.

 

Đôi mắt đen láy dưới hàng lông mày rậm dường như ẩn chứa bão tuyết, lạnh đến mức khiến người ta run rẩy.

 

Hắn không hề đỡ lấy ta, lại càng không có ý định kéo ta dậy.

 

Ta như đã quen, nhe răng trợn mắt đứng dậy, phủi phủi đất cát trên mông.

 

Nhìn vẻ mặt có chút xấu hổ của Lê Sơ, ta cười hì hì:

 

“Không sao, là do ta đứng không vững, không trách đệ.”

 

Lê Sơ thở dài: “Sư tỷ, tỷ cũng nên chăm chỉ tu luyện mới phải.”

 

Từ khi ta bái nhập Linh Kiếm Sơn Trang đến nay đã trăm năm, cảnh giới vẫn luôn dừng ở Kim Đan, không hề tăng tiến chút nào.

 

Nguyên nhân không có gì khác, ta chỉ mải quấn lấy Lục Trần Thanh, bỏ bê việc tu hành.

 

Nghe Lê Sơ nói vậy, ta mếu máo xoa xoa mông, nửa đùa nửa thật đáp:

 

“Đệ nói xem, một người đẹp trai như vậy cứ lượn qua lượn lại trước mặt ta, ta còn tâm trí đâu mà tu luyện? Dù sao thì cảnh giới Kim Đan cũng đủ để ta bảo toàn tính mạng rồi, cứ vậy đi.”

 

Ta đã từng công lược qua rất nhiều người, ngoại trừ Lục Trần Thanh, không ai có thể cưỡng lại những lời nịnh nọt, Lê Sơ cũng không ngoại lệ.

 

Mặt hắn ta đỏ bừng, luống cuống dời ánh mắt đi:

 

“Tỷ thích Lục sư huynh, cả Linh Kiếm sơn trang ai mà không biết, đừng có đùa như vậy.”

 

Ta cười hì hì: “Đệ hiểu lầm rồi, thật ra…”

 

“Lâm Bảo Bảo, hóa ra cô là loại nữ tử tùy tiện như vậy.”

 

Một giọng nói lạnh lùng cắt ngang lời ta.

 

Lục Trần Thanh nheo mắt nhìn tôi.

 

Bốn mắt chạm nhau, trong mắt hắn thoáng qua một tia chán ghét.

 

“Đúng là ta đã đánh giá cao cô, xem ra chỉ cần là đàn ông thì cô đều thích.”

 

Nói rồi, hắn bước đi, lướt qua người ta rời đi.

 

Không thèm nhìn ta thêm một lần nào nữa.

 

Cùng với mùi hương hoa mai lạnh lẽo dần tan biến, ta không nhịn được mà hét lên với theo bóng lưng hắn:

 

“Ngươi thì có lúc nào coi trọng ta, đồ quỷ tự đại!”

 

Hắn không dừng bước, vừa đi vừa quay đầu nhìn ta một cái.

 

Mái tóc buộc cao bị gió thổi tung che khuất vẻ mặt của hắn, nhưng ta vẫn cảm nhận được sát khí quen thuộc từ trên người hắn.

 

Ta lập tức rụt cổ lại, không dám hé răng.

 

Dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên hắn muốn giết ta.

 

2

 

Bên cạnh, Lê Sơ nhìn theo hướng Lục Trần Thanh vừa rời đi, bất đắc dĩ nói với ta:

 

“Sư tỷ, tỷ lấy ta ra để chọc tức Lục sư huynh sao? Huynh ấy không mắc bẫy đâu, đệ khuyên tỷ nên sớm từ bỏ đi.”

 

Trong lòng ta cười khổ một tiếng, thầm nghĩ, bây giờ đã hoàn toàn không thể rút tay lại được nữa rồi.

 

Trăm năm trước, vì hoàn thành nhiệm vụ quá xuất sắc nên ta đã khiến những nữ công lược khác bất mãn, bày mưu tính kế khiến ta bị hệ thống đưa đến thế giới này để công lược Lục Trần Thanh.

 

Giới tu tiên luôn đứng đầu bảng xếp hạng độ khó của hệ thống.

 

Bởi vì ở đây giết người không theo quy tắc nào cả, hoàn toàn là cá lớn nuốt cá bé.

 

Không chỉ có kiếm tu, mà còn có cả ma tu, yêu quái.

 

Đừng nói đến việc khiến đối tượng công lược phải lòng mình, chỉ sơ sẩy một chút mất mạng như chơi là chuyện thường tình.

 

Cho nên khi nhận nhiệm vụ, vừa nhìn thấy ba chữ tu tiên giới là ta đã thấy tối tăm mặt mũi.

 

Đến khi nhìn thấy cái tên Lục Trần Thanh phía sau, suýt chút nữa ta ngất xỉu tại chỗ.

 

Đợi đến khi ta run rẩy hỏi hệ thống có nhầm lẫn gì không, giọng nói điện tử máy móc kia trả lời:



 

[Lần này chỉ định nhiệm vụ theo hình thức bốc thăm, chúc mừng kí chủ, nhận nhiệm vụ thành công.]

 

Ta: “…” Thật sự không hiểu có gì đáng chúc mừng.

 



Nhưng không còn cách nào khác, nhiệm vụ hệ thống đã chỉ định thì không thể từ chối.

 

Thế là ta chỉ đành ngoan ngoãn mặc cho mình bị đưa tới đây, đội trên đầu áp lực cực lớn, bái nhập Linh Kiếm sơn trang để tiếp cận và công lược Lục Trần Thanh.

 

Khó khăn đến mức không thể tả nổi!

 

Lục Trần Thanh là người cứng mềm đều không ăn, vui buồn thất thường, hở một tí là lại nổi giận mà chẳng hề báo trước.

 

Suốt trăm năm qua, vì muốn hắn rung động với mình, ta đã không biết bao nhiêu lần mạo hiểm tính mạng, tìm kiếm kỳ trân dị bảo, linh đan diệu dược về cho hắn.

 

Vậy mà lần nào hắn cũng từ chối.

 

“Không cần.”

 

“Vô dụng.”

 

“Cầm về đi.”

 

Đó là những lời hắn thường nói với ta nhất, người tu Vô Tình Đạo quả nhiên vô tình.

 

Mãi cho đến năm mươi năm trước, khi hắn phong ấn ma thú, ta đã từng đỡ thay hắn một đòn trí mạng.

 

Độ hảo cảm của hắn đối với ta mới chỉ tăng lên đến 20%.

 

Lúc đó ta kích động đến mức suýt chút nữa thì hồi quang phản chiếu mà nhào vào lòng hắn.

 

Ai ngờ sau khi hắn ôm ta, truyền chân khí cho ta cả một đêm, vất vả lắm mới cứu được mạng ta, cả người hắn lại thay đổi.

 

Hắn bắt đầu kháng cự sự tiếp cận của ta, luôn trốn tránh ta, thậm chí có vài lần còn nổi lên sát ý với ta.

 

Khi thanh kiếm lạnh lẽo kia kề ngay ngực ta lúc ta đang say giấc, ta chợt nảy ra một ý, khóc lóc thảm thiết, nói mớ:

 

“Hu hu hu, ta chỉ thích Lục Trần Thanh thôi, mặc kệ hắn đối xử với ta thế nào, ta cũng phải gả cho hắn!”

 

“…”

 

Trầm mặc không biết bao lâu, nước mắt ta đã chảy thành sông, sắp nhấn chìm cả ta rồi, thì luồng kiếm khí sắc bén kia mới biến mất khỏi ngực ta.

 

Sau đó, độ hảo cảm của Lục Trần Thanh đối với ta không hề tăng thêm nữa.

 

Mặc kệ ta có quấn lấy hắn, bám riết lấy hắn thế nào, hắn cũng đều thờ ơ.

 

Cho nên một trăm năm trôi qua, khi người khác đã hoàn thành mười mấy nhiệm vụ, người nhanh thì cũng phải hai mươi mấy nhiệm vụ rồi, ta vẫn còn lẽo đẽo theo sau Lục Trần Thanh dỗ dành hắn:

 

“Huynh gọi tên ta đi mà, dễ nghe biết bao, Bảo Bảo, huynh gọi một lần đi!”

 

Hắn ghét bỏ giật lại vạt áo từ trong tay ta.

 

Trường kiếm vút một tiếng chỉ thẳng vào giữa trán ta, giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc:

 

“Lâm Bảo Bảo, nếu còn dám nhắc đến hai chữ đó trước mặt ta, đừng trách ta không khách khí.”

 

“Ta tu vô tình đạo, nếu ngươi không muốn chết thì mau cút đi.”

 

Ánh kiếm xẹt qua, chim chóc trong rừng cảm nhận được sát khí, hoảng hốt vỗ cánh bay đi, chỉ còn lại tiếng lá cây xào xạc.

 

Nắng rõ ràng đang chiếu rọi, nhưng ta lại cảm thấy lạnh lẽo giữa không gian cô tịch này.

 

Nhìn theo bóng lưng rời đi của Lục Trần Thanh, chẳng màng hắn có nghe thấy hay không, ta đứng nguyên tại chỗ thì thầm:

 

“Biết rồi.”

 

Sau đó, ta nhốt mình trong phòng suốt mười ngày, khóc lóc om sòm, cầu xin hệ thống đổi đối tượng công lược cho ta.

 

Ta nguyện ý dùng tất cả điểm tích lũy để đổi, dù sao giữ mạng vẫn quan trọng hơn.

 

Cuối cùng, hệ thống cũng đồng ý, đổi đối tượng công lược cho ta thành tiểu sư đệ Lê Sơ.

 

Ta mất hết điểm tích lũy, nhưng vẫn vui mừng khôn xiết, hận không thể dập đầu lạy hệ thống một cái.

 

Cho nên, bây giờ ta thật

sự không còn đường lui.

 

Muốn thoát khỏi thế giới này…

 

Ta cố gắng thoát khỏi dòng hồi ức, nhìn tiểu sư đệ bên cạnh, nghiêm túc nói:

 

“Dù đệ có tin hay không, khiến đệ yêu ta là cơ hội duy nhất của ta.”

tiếp ❯

Chức năng bình luận hiện chỉ có thể hoạt động sau khi bạn đăng nhập!

Đồng ý Cookie
Trang web này sử dụng Cookie để nâng cao trải nghiệm duyệt web của bạn và cung cấp các đề xuất được cá nhân hóa. Bằng cách chấp nhận để sử dụng trang web của chúng tôi