Sau Ly Hôn
Chương 8
❮ sautiếp ❯“Học tỷ, xe buýt ngừng chạy rồi.”
Đêm đó, tôi đưa anh về căn phòng trọ tám trăm tệ tôi thuê tạm.
Sau này, khi anh đứng trên sân khấu nhận giải thưởng cao quý nhất, được ca tụng là thiên tài diễn xuất, vạn người mê đắm, tôi vẫn đang ăn mì gói trong căn phòng trọ này.
Chỉ có một suy nghĩ thoáng qua trong đầu tôi.
Lần đầu tiên của anh, năm mười tám tuổi, lại diễn ra trên chiếc giường nhỏ của tôi.
Thật là ủy khuất cho anh.
Tôi không hiểu.
Rất nhiều phương tiện truyền thông đều miêu tả anh là kẻ ngông cuồng, kiêu ngạo, tài năng hơn người.
Nhưng trong ấn tượng của tôi, anh của mùa hè năm đó, luôn rất ngoan ngoãn.
Anh rất nghe lời.
Làm hết mọi việc nhà, nấu cả ba bữa.
Luôn gọi tôi là học tỷ.
Chỉ khi ở trên giường…
Anh mới hư hỏng, giọng điệu thay đổi gọi tôi: “Tống Đông Nghi.”
Vượt quá giới hạn.
Nói gì cũng không nghe.
Sau này tôi mới hiểu, cái gọi là tài năng của anh đều nằm ở diễn xuất.
Và, tầng trên nơi tôi làm thêm, căn bản không có công ty người mẫu nào cả.
Ba tiếng rưỡi.
Chỉ để nhìn tôi hết lần này đến lần khác.
Nhìn tôi an toàn về nhà.
Đưa một lần, lại muốn đưa thêm cả ngàn vạn lần.
12
Chu Diên Hi không hề tức giận.
Anh ta như bị hút cạn mọi cảm xúc, chỉ trong vài giây đã nhận ra một sự thật.
Mối tình đầu của tôi không phải anh ta.
Mà là một người con trai giống anh ta đến bảy phần.
Một giải thưởng mà anh ta khao khát nhưng không có được, người đó lại đạt được năm mười chín tuổi.
Từ ngày ra mắt, anh ta đã bị coi là kẻ thay thế.
Chu Diên Hi vò nát tờ giấy trong lòng bàn tay, không nói gì thêm.
“Chuyện này thì có làm gì?”
Anh ta cười khẩy: “Chuyện của mấy trăm năm trước rồi, có nghĩa lý gì chứ?”
Xoay người định bỏ đi, không thèm nhìn tôi lấy một lần.
Nhưng ngay khi vừa ra đến cửa.
Anh ta đã ngã quỵ xuống đất.
Đúng như mong muốn của quản lý, lần này Chu Diên Hi thật thảm hại.
Mọi người đều tưởng anh ta thất tình đến mức phải nhập viện.
Tin này leo thẳng lên hot search.
Lúc Chu Diên Hi tỉnh lại, tôi đang ở khách sạn thu dọn đồ đạc.
Anh ta nhìn xung quanh.
Ôn Ngưng ngồi bên cạnh, nhưng không thấy tôi.
“Vợ anh đâu?”, Anh ta hỏi Ôn Ngưng.
Ôn Ngưng tức đến run tay, tát anh ta mấy cái.
Chương trình tạp kỹ tạm dừng ghi hình, thời gian quay lại vô thời hạn.
Ôn Ngưng đã đến tìm tôi một lần.
Cô ta đã có được anh ta rồi.
Vậy mà vẫn cứ phải xuất hiện trước mặt tôi hết lần này đến lần khác.
Như thể tình yêu của cô ta và anh ta nhất định phải có sự xuất hiện của tôi mới trọn vẹn.
Anh ta bắt đầu chán ghét những cảm xúc của cô ta.
Cô ta bắt đầu không chịu nổi sự phớt lờ của anh ta.
Càng ngày càng giống tôi và Chu Diên Hi ngày trước.
Khi tình yêu phai nhạt, họ cũng sẽ phải đối mặt với những vấn đề giống như tôi.
Yêu một người như Chu Diên Hi, Ôn Ngưng ngây thơ nghĩ rằng mình sẽ là một ngoại lệ.
Nhưng cô ta đã nhầm.
Cô ta nhận ra điều này.
Vì vậy, từ rất sớm, trên sóng truyền hình, ngoài đời thực, vô số lần.
Cô ta chỉ có thể tìm cách hạ thấp tôi.
Ví dụ như, lần đầu tiên trên máy bay, cô ta đã tấn công tôi một cách bất ngờ.
Rồi sau đó, hết lần này đến lần khác, cô ta tìm thấy cảm giác thỏa mãn từ vẻ mặt đau khổ của tôi.
Như để chứng minh lựa chọn của mình là đúng.
Nhưng bây giờ, cô ta đang ngồi trước mặt tôi.
Cảm xúc kích động qua đi, chỉ còn lại ánh mắt lạnh lẽo và bàn tay run rẩy.
“Sao chị không tức giận nữa?”, Cô ta hỏi.
Tôi không trả lời, đứng dậy bỏ đi.
Cô ta bật cười.
“Nói cho chị nghe một bí mật.”
Kết hôn với Trình Tích là do cô ta lừa anh.
Cô ta cứ nghĩ mình có thể sủi ấm trái tim anh.
Suy cho cùng, anh cũng mang ơn gia đình cô ta rất nhiều.
Nếu không có bố cô ta cứu anh khỏi căn nhà trọ tám trăm tệ kia, giờ này anh vẫn chỉ là cặn bã xã hội.
Cô ta nghĩ ít nhất anh cũng sẽ si mê cô ta.
Bởi vì cả đời Trình Tích khao khát được đến Rome, còn Ôn Ngưng lại sinh ra ở đó.
Nhưng anh không hề.
“Tôi cứ nghĩ người như anh ấy sẽ chẳng yêu ai.”
“Nhưng chị biết sau khi kết hôn tôi phát hiện ra điều gì không?”
“Tất cả mật mã của anh ấy đều là 207.”
“Ban đầu tôi cứ tưởng đó là ngày sinh của ai đó, sau mới biết đó là số phòng của cái nhà trọ tồi tàn ấy.”
“Hóa ra người anh ấy luôn nhớ tới là người anh ấy yêu trong khoảng thời gian khốn khó nhất đời, thật nực cười.”
Tôi được nghỉ thêm vài ngày.
Hoàn tất visa, xách hành lý ra sân bay, ngồi xem phim trong phòng chờ thì có người ngồi xuống cạnh tôi.
Chu Duyên Hi, trang bị kín mít từ đầu đến chân.
“Chúng ta nói chuyện đi.”
Ở sân bay, bầu trời xanh ngắt in bóng trên ô cửa kính rộng lớn.
Anh ta mặc đồ đen, gầy đi trông thấy.
Trên trán còn một vết sẹo mờ.
Vẫn chưa lành hẳn.
“Lý do thực sự em tham gia chương trình tạp kỹ là gì?”
Anh ta tự hỏi tự trả lời.
“Không phải để níu kéo anh, mà là để gặp anh ta, đúng không?”
“Thậm chí, em kết hôn với anh cũng chỉ vì anh giống anh ta, phải không?”
Tôi im lặng, nhẩm tính thời gian lên máy bay.
“Tống Đông Nghi, lừa dối người khác vui lắm sao?”
“Coi tình cảm của anh như trò đùa rất thú vị sao?”
Tôi cắt ngang anh ta: “Anh còn nói đến tình cảm sao?”
“Kẻ ngoại tình là anh, kẻ nói yêu Ôn Ngưng tha thiết cũng là anh, kẻ lừa tôi tham gia chương trình tạp kỹ rồi hắt nước bẩn lên người tôi cũng là anh.”
“Tôi chỉ là lấy gậy ông đập lưng ông thôi, sao anh lại tự cho mình là nạn nhân thế hả?”
“Nếu tôi vẫn là Tống Đông Nghi yêu anh say đắm, khi tôi chất vấn anh như thế này, anh có kiên nhẫn nghe hết không?”
“Chu Diên Hi, chính anh đã nói.”
Tôi gằn từng chữ một trả lại cho anh ta.
“Có những kẻ, đáng bị phản bội.”
Đến giờ rồi, tôi quay người đi làm thủ tục lên máy bay.
Lúc tắt điện thoại, tôi nhận được tin nhắn của Chu Diên Hi.
[Anh nhất định sẽ hủy hoại hai người.]
13
Đến khi bị tổn thương, mới biết thế nào là đau.
Chu Diên Hi vẫn luôn nghĩ như vậy.
Nếu danh tiếng của tôi và Trình Tích bị hủy hoại, tôi sẽ quay về.
Nhưng Chu Diên Hi không phân biệt được, màn trả thù sắp bắt đầu này, rốt cuộc là do tôi rời đi…
Hay do bao năm qua, người trong giới mỗi khi thấy anh ta đều nhắc đến Trình Tích.
Cái dục vọng hủy diệt bị kìm nén bấy lâu nay, mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Anh ta cho người cắt ghép lại toàn bộ chương trình ly hôn, tạo thành bản phát sóng trực tiếp hoàn chỉnh.
Ngày công bố.
Anh ta cố tình chọn đúng ngày Trình Tích lên nhận giải.
Trên Weibo, Chu Diên Hi chỉ đăng một câu.
[Cô ấy ngoại tình, đã ly hôn.]
Dư luận xôn xao.
Chu Diên Hi và người quản lý của anh ta đều cho rằng ván cờ này ra tay trước, nắm chắc phần thắng.
“Tống Đông Nghi chỉ là một người bình thường, Trình Tích lại không có tài nguyên, team của bọn họ theo không kịp đâu.”
Một đêm trôi qua.
Chu Diên Hi kích động đến run cả tay, còn chưa kịp mở Weibo ăn mừng.
Cửa phòng đã bị gõ vang.
Anh ta bị bắt.
Người quản lý của anh ta cũng bị bắt.
Ngày ký thỏa thuận ly hôn.