Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Về Nước
Chương 8
❮ sautiếp ❯Nhưng đêm đó không hiểu sao, anh lại đặc biệt mạnh mẽ, đặc biệt bá đạo, và lần đầu tiên, không cố chấp dùng biện pháp an toàn.
Dù anh biết rõ đó là kỳ an toàn của tôi.
Lúc này tôi cẩn thận nhớ lại khoảng thời gian đó, hình như là lúc tin Cố Hoài Sâm và Giản Lan chia tay, chuẩn bị về nước vừa mới lan ra.
Sở dĩ đêm đó anh không biết thỏa mãn, rất có thể là vì anh đang ghen.
Trong lòng tôi mơ hồ dâng lên một chút ngọt ngào, nhưng lại sợ, là do tôi tự mình đa tình.
“Vậy nên, lần này em khó chịu, là vì mang thai đúng không?”
Anh xoa gáy tôi, ngón tay thon dài lại trượt xuống mái tóc mềm mại của tôi, chạm vào tấm lưng mỏng manh, từng chút một ôm chặt lấy tôi.
“Là do không khỏe nên ngất xỉu, đi bệnh viện mới biết.”
“Sao không nói cho anh biết?”
“Lúc đó em còn giận anh, cứ tưởng anh và Lâm Bạch Lộ có con…”
“Giang Dao.” Từ Tĩnh Châu vừa bất lực vừa tức giận: “Rốt cuộc em có nhận thức rõ ràng không vậy?”
“Cái gì?”
“Anh là chồng em, những người phụ nữ khác, không liên quan gì đến anh cả.”
“Từ Tĩnh Châu… Vậy anh nói cho em biết, anh cưới em, là vì anh thích em sao?”
Cả người tôi đều mơ màng, Từ Tĩnh Châu chỉ cần nói với tôi vài lời ngon ngọt, tôi sợ là bị anh bán đi còn vui vẻ giúp anh đếm tiền.
“Đương nhiên không phải.”
Một câu của Từ Tĩnh Châu đã kéo tôi ra khỏi giấc mộng đẹp.
“Vì em ngốc.”
Từ Tĩnh Châu có vẻ vô cùng bất đắc dĩ: “Giang Dao, có phải hồi bé em bị sốt cao, làm hỏng đầu óc rồi không?”
Người đàn ông như anh, bản thân rất có năng lực, nhà họ Từ bây giờ đều nằm trong tay anh.
Chuyện hôn sự của anh cho dù không thể hoàn toàn tự do, nhưng ít nhất quyền chủ động vẫn nằm trong tay anh.
Nhà tôi tuy không nghèo, nhưng so với nhà họ Từ thì chẳng là gì, Từ Tĩnh Châu sao lại cưới tôi?
Việc làm ăn của bố tôi còn phải nhờ vào anh, lại chẳng thể giúp gì cho anh.
Tôi vội túm lấy ống tay áo anh: “Từ Tĩnh Châu… Chẳng lẽ anh vẫn luôn thầm thích em?”
Cho nên, mới giữ cả tấm ảnh chụp chung không tính là chụp chung như vậy.
Từ Tĩnh Châu đột ngột cúi đầu, ngay khoảnh khắc tôi vừa dứt lời, hai tay anh nâng mặt tôi lên, trực tiếp hôn xuống.
Tôi còn định nói gì đó, nhưng anh lại hôn sâu hơn mấy phần.
Tôi nhanh chóng bị anh hôn đến choáng váng, cả người mềm nhũn trong vòng tay anh, chẳng còn nghĩ được gì nữa.
Đương nhiên, cuối cùng chúng tôi vẫn không làm gì cả.
Tôi nằm gục trên gối, mặt đỏ bừng, còn Từ Tĩnh Châu thì vào phòng tắm xả nước lạnh.
Nghe tiếng nước chảy ào ào, nghĩ đến cảnh tượng ái muội vừa rồi, tôi không khỏi vùi mặt vào gối, lén lút mỉm cười.
Ngày hôm sau, Từ Tĩnh Châu đưa tôi đi khám thai.
Vừa đến khoa sản, chúng tôi đã gặp Lâm Bạch Lộ cũng đến kiểm tra.
Ánh mắt cô ta thoạt đầu sáng lên, nhưng ngay sau đó, khi nhìn thấy tôi, lại lập tức trở nên ảm đạm, trông thật đáng thương.
“Tĩnh Châu…”
Nhưng rất nhanh, cô ta lại nở nụ cười dịu dàng, tiến về phía chúng tôi.
Tuy tôi không thích cô ta chút nào, nhưng vì Từ Tĩnh Châu vẫn luôn ôm eo tôi, dù Lâm Bạch Lộ xuất hiện cũng không hề buông lỏng, nên tôi cũng chẳng có gì phải tức giận.
Vốn dĩ tôi là người không thích so đo, nói dễ nghe thì là vô tư vô lo, nói khó nghe thì là ngốc nghếch, bị người khác bắt nạt cũng không để bụng.
Lâm Bạch Lộ coi như tôi không tồn tại, tự nhiên nói chuyện với Từ Tĩnh Châu:
“Tĩnh Châu, mấy hôm nữa bạn đại học có buổi họp lớp, anh sẽ tham gia chứ? Nói ra thì, em cũng lâu lắm rồi không gặp lại bạn bè cũ…”
“Có lẽ không đi được.”
“Sao vậy, là do công ty bận à?”
“Dao Dao có thai rồi, anh muốn ở bên cô ấy nhiều hơn.”
Từ Tĩnh Châu cười nhạt với cô ta: “Còn chuyện gì nữa không, anh phải đưa Dao Dao đi khám thai.”
Sắc mặt Lâm Bạch Lộ trắng bệch, rõ ràng không ngờ tới chuyện này, đến mức ngây người ra một lúc lâu, không thốt nên lời.
Từ Tĩnh Châu ôm lấy tôi đi thẳng về phía phòng khám.
Lâm Bạch Lộ lại lắp bắp gọi: “Tĩnh Châu…”
“Anh, hai người không phải đã ly hôn rồi sao? Vậy Giang Dao cô ấy…”
Cô ta ấp úng, cố tình nói không rõ ràng, đúng là chiêu trò quen thuộc của cô ta.
Tôi không lên tiếng, chuyện của Lâm Bạch Lộ là do Từ Tĩnh Châu gây ra, vậy thì anh phải tự giải quyết cho xong.
“Cô muốn nói gì? Hay là theo cô, Từ Tĩnh Châu tôi ngu đến mức để người khác dắt mũi?”
Lời này của Từ Tĩnh Châu có phần nặng nề.
“Em không có ý đó, Tĩnh Châu, em chỉ lo anh bị lừa thôi…”
Lâm Bạch Lộ lại bày ra vẻ mặt như sắp khóc.
Tôi lắc đầu, chậm rãi lên tiếng: “Chồng tôi đúng là nên lo lắng về chuyện bị lừa đấy, cô nói xem có đúng không, Lâm tiểu thư?”
“Giang Dao… ý cô là sao, tôi và Tĩnh Châu có tình cảm bao nhiêu năm như vậy, sao tôi có thể lừa anh ấy chứ?”
Tôi không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn Từ Tĩnh Châu.
Mà Lâm Bạch Lộ vừa nói xong, dường như ngay lập tức nhận ra mình lỡ lời, thoáng chốc trở nên bực bội.
“Nói đi thì cũng phải nói lại, cô với Đông Hằng cũng chỉ là yêu đương thôi mà. Lúc Đông Hằng đi có dặn tôi chiếu cố cô, những năm qua tôi cũng đã tận tình tận nghĩa rồi. Cô Lâm, Dao Dao vừa mới phát hiện có thai, cần phải tĩnh dưỡng, không thể tức giận được. Xin cô sau này đừng nói những lời mập mờ như vậy trước mặt cô ấy nữa. À đúng rồi, còn nữa, bớt đăng mấy cái dòng trạng thái dễ gây hiểu lầm lên mạng xã hội đi.”
Từ Tĩnh Châu nói xong, không đợi Lâm Bạch Lộ kịp mở miệng đã ôm tôi vào phòng kiểm tra.
Đến khi chúng tôi kiểm tra xong đi ra, Lâm Bạch Lộ đã sớm rời đi.
“Sau này cô ta chắc sẽ không xuất hiện trước mặt em nữa đâu.”
Từ Tĩnh Châu chỉnh lại tóc mai cho tôi, “Giang Dao, sau này dù có chuyện gì xảy ra, em cũng phải nói chuyện với anh trước đã.”
“Nhưng trước đây… anh bận lắm, lần nào về nhà cũng khuya, sáng em tỉnh dậy thì anh đã đi làm rồi, thời gian em gặp anh ít lắm, ít ơi là ít.”
Có lẽ cũng vì vậy mà anh không biết rõ, người nhà anh có thái độ không tốt với tôi.
Cũng may có bố chồng ở đó, nên mẹ chồng tuy không vừa ý, không thích tôi, nhưng ngoài mặt vẫn khách khí.
Từ Tĩnh Châu nhìn tôi một lúc, đột nhiên ôm tôi vào lòng:
“Anh đã cho người thu dọn xong biệt thự ở Mai Viên rồi, từ hôm nay chúng ta sẽ chuyển ra ngoài ở riêng.”
“Từ Tĩnh Châu…” Tôi không ngờ anh lại nói như vậy.
Anh là con trai một, Từ Tĩnh Huyên vừa mới ra nước ngoài, bên cạnh bố mẹ chồng chỉ còn lại mình anh.
“Trước đây là do anh không tốt, anh cưới em về, lại không bảo vệ được em, để em phải chịu ấm ức.”
Từ Tĩnh Châu giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve đuôi mắt hơi đỏ của tôi: “Dao Dao, anh xin lỗi.”
12
Nước mắt tôi trào ra ngay lập tức: “Từ Tĩnh Châu… em không trách anh, em cũng có chỗ chưa tốt, nếu em trưởng thành hơn, hiểu chuyện hơn, mẹ anh cũng sẽ thích em hơn một chút.”
“Những điều đó không quan trọng, chỉ cần anh thích là đủ rồi.”
Từ Tĩnh Châu dịu dàng lau nước mắt cho tôi, nhưng nước mắt tôi lại càng rơi nhiều hơn: “Từ Tĩnh Châu, có phải em quá trẻ con, quá ngây thơ không? Em không thể giống như những người vợ khác, vừa dịu dàng, chín chắn lại vừa có thể tự mình gánh vác mọi việc…”
“Em không cần phải như vậy, em chỉ cần là Giang Dao thôi.”
“Anh nói dễ nghe quá, anh còn không cho em nhuộm tóc, mặc quần short, váy ngắn…”
Từ Tĩnh Châu bỗng bật cười, anh hơi cúi đầu, hôn lên khóe mắt ướt đẫm của tôi, sống mũi cao khẽ chạm vào chóp mũi tôi, âu yếm cọ xát: “Ngốc ạ, em nghĩ trên đời này có người chồng nào lại muốn vợ mình ăn mặc như vậy cho người khác nhìn thấy không? Nhưng trước đây là anh không đúng, em thích mặc gì thì cứ mặc, sau này, chỉ cần em thích, anh sẽ không can thiệp.”
Huống chi, còn một lý do khác mà hiện tại Từ Tĩnh Châu không muốn cho Giang Dao biết.
Hồi đại học, Giang Dao luôn ăn mặc rất gợi cảm, Cố Hoài Sâm lại là người có tính cách rất sành điệu, rất Tây, hai người họ đứng cạnh nhau, trông rất xứng đôi.
Cho nên, sau khi hẹn hò yêu đương với Giang Dao, Từ Tĩnh Châu đã dùng chút thủ đoạn, rất nhanh đã khiến Giang Dao tự mình ngoan ngoãn thay đổi phong cách ăn mặc.
Giang Dao cứ ngỡ Từ Tĩnh Châu thích kiểu trang điểm thục nữ dịu dàng, nhưng trong mắt Từ Tĩnh Châu, anh chỉ muốn mọi dấu vết liên quan đến Cố Hoài Sâm trên người Giang Dao đều biến mất hoàn toàn.
Anh cúi đầu nhìn cô gái trong lòng, cô gái từng ôm thỏ khóc nức nở trong mưa lớn trước mộ mẹ.
Cô gái từng khiến anh mềm lòng, khiến anh nhớ mãi không quên.
Cuối cùng cũng đã trở thành vợ anh, và sắp tới, sẽ là mẹ của con anh.
Anh mong cô mãi ngây thơ, mãi như một đứa trẻ.
Anh sẽ bảo vệ tất cả những nét đẹp trong con người cô dưới bầu trời mà anh đã tạo ra.
“Vậy nên, anh đang ghen sao? Từ Tĩnh Châu, anh nói cho em biết đi, có phải anh đang ghen không?”
Tôi túm lấy cổ áo anh, lắc lắc nũng nịu.
“Còn không chịu thừa nhận anh bị sắc đẹp của em mê hoặc à? Sợ eo thon và đôi chân dài của em bị người khác nhìn thấy chứ gì, đúng không, đúng không?”
“Em chắc… bây giờ em vẫn còn eo thon à?”
Anh xoa lên bụng dưới vẫn còn phẳng lì của tôi, ghé vào tai tôi trêu chọc.
“Tại vì em có em bé đó, anh không được vì em mang thai mà chê em béo!”