Rung Động Bởi Thâm Tình Của Anh
Chương 5
❮ sautiếp ❯18.
Sau đêm đó, Cố Kỳ Thâm không còn gọi cho tôi nữa.
Nghe nói anh ta đã có bạn gái mới.
Một cô bé sinh viên năm nhất, non mơn mởn như trái đào.
Thậm chí còn nghiêm túc đến lạ thường, tổ chức cả một buổi cầu hôn.
Đây là lần đầu tiên anh ta thật lòng với một người con gái.
Tin tức lan truyền xôn xao.
Rất nhiều bạn bè gọi điện thoại hoặc nhắn tin Wechat cho tôi.
Ngay cả Tống Vĩnh Chiêu cũng không nhịn được: “Hoàn Tử, Kỳ Thâm tối nay cầu hôn đó.”
“Anh ta cũng đến tuổi kết hôn rồi, ổn định lại cũng tốt.”
Tôi vừa nói chuyện điện thoại, vừa trả lời tin nhắn của Thẩm Tri Hành.
Tối nay anh muốn dẫn tôi đi gặp mấy trưởng bối nhà họ Thẩm, cùng nhau ăn tối.
Còn bố mẹ anh đang ở nước ngoài, tạm thời chưa về được.
Nên sẽ sắp xếp cho chúng tôi gặp mặt sau.
Nhưng tôi đã nhận được hồng bao lớn mà họ nhờ người thân trong nước chuyển cho từ trước rồi.
Tuy rằng chuyện tôi và Thẩm Tri Hành kết hôn chưa công khai.
Nhưng các trưởng bối nhà họ Thẩm đều biết cả.
Còn bố mẹ tôi, tôi cũng chuẩn bị dẫn Thẩm Tri Hành về ra mắt.
Tống Vĩnh Chiêu có chút bất ngờ: “Hoàn Tử, cậu thật sự không để ý, hay là vẫn còn giận cậu ấy thế?”
“Nếu tớ nói tớ thật sự không để ý nữa, mọi người có tin không?”
Tống Vĩnh Chiêu một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Hoàn Tử, không hiểu sao, tớ luôn cảm thấy, Kỳ Thâm sớm muộn gì cũng sẽ hối hận.”
“Mặc dù cậu ấy luôn không chịu thừa nhận, luôn cho rằng cậu có cũng được, không có cũng chẳng sao.”
Người ta khi đối diện với chuyện tình cảm của người khác, thân là người ngoài cuộc luôn có thể nhìn rất rõ ràng.
Nhưng chuyện đến trên người mình, lại vĩnh viễn không thể lý trí.
Giống như tôi của ngày xưa.
Cố Kỳ Thâm hiện tại.
Và Tống Vĩnh Chiêu của rất lâu về sau.
Khi cậu ta từ bỏ Chu Uẩn, người đã ở bên cậu ta bảy năm, từ lúc cậu ta không có gì đến khi có trong tay cả tỷ bạc.
Khi cậu ta lại chọn ánh trăng trên cao mà khi còn trẻ hèn mọn cậu ta không dám tới gần.
Cậu ta cũng tuyệt đối không chịu thừa nhận.
Thật ra từ lúc bắt đầu buông tay, cậu ta đã hối hận rồi.
19.
Địa điểm cầu hôn được trang trí vô cùng mộng ảo và lộng lẫy.
Cố Kỳ Thâm và bạn bè đã đến từ sớm.
Chỉ chờ nữ chính hạnh phúc đến.
Lúc Tống Vĩnh Chiêu đến, Cố Kỳ Thâm không nhịn được nhìn về phía cậu ta.
Vẻ mặt anh ta có chút lạnh lùng: “Cậu gọi điện cho Ninh Vãn rồi à?”
Tống Vĩnh Chiêu không phủ nhận.
“Cậu yên tâm, cậu ấy sẽ không đến quấy rối đâu.”
Nhưng sắc mặt Cố Kỳ Thâm lại càng khó coi hơn.
“Tôi sợ cô ấy đến quấy rối sao?”
Tống Vĩnh Chiêu cười có chút cay đắng: “Đương nhiên là cậu không sợ cậu ấy đến quấy rối.”
“Mà là cậu sợ cậu ấy không đến.”
Câu nói đó tựa như mũi dao nhọn, chọc thủng lớp ngụy trang mà Cố Kỳ Thâm cố gắng dựng lên bao ngày qua.
Anh ta sa sầm mặt, vung tay lật tung chiếc bánh kem fondant tinh xảo cùng cả chiếc bàn trước mặt.
Hiện trường trở nên hỗn loạn.
Tiếng nhạc và tiếng cười nói đồng loạt im bặt.
Mọi người kinh ngạc nhìn về phía anh.
Cố Kỳ Thâm không thể phân biệt được cảm xúc đang trào dâng trong lòng mình.
Có sự tức giận vì bị vạch trần.
Nhưng hơn hết là một nỗi bất an khó tả.
Cuối cùng, anh ta buộc phải thừa nhận.
Tống Vĩnh Chiêu nói đúng.
Anh ta không sợ Ninh Vãn đến gây rối.
Anh ta sợ rằng, cô sẽ không đến.
Đêm đó, cô nói rằng mình đã có bạn trai.
Anh ta vẫn luôn không tin.
Nhưng sau lưng, anh ta đã mặt dày đi hỏi người bạn thân nhất của cô.
Nhưng không nhận được câu trả lời trực tiếp.
Chỉ là một câu: “Cậu gấp cái gì, hai người quen nhau bao nhiêu năm rồi, nếu Hoàn Tử thật sự kết hôn, chắc chắn sẽ gửi thiệp mời cho cậu.”
Những ngày này, trong lòng anh ta luôn cảm thấy bất an.
L
ần này khác hẳn những lần trước.
Từ khi anh ta bảo cô đi hẹn hò nhiều hơn, và cô đồng ý.
Mọi chuyện đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của anh ta.
Ninh Vãn thực sự đi xem mắt, hẹn hò.
Thậm chí, có khả năng cô đang thực sự qua lại với một người đàn ông nào đó.
Chỉ cần nghĩ đến điều này, Cố Kỳ Thâm liền cảm thấy bồn chồn không yên.
Mặc dù bạn bè khi nhắc đến Ninh Vãn đều cười nói.
“Lần này Hoàn Tử giận thật rồi.”
“Nhưng mà Kỳ Thâm, chỉ cần cậu thành khẩn một chút, Hoàn Tử sẽ tha thứ cho cậu thôi.”
“Tôi thấy hai người không chừng cuối cùng vẫn sẽ kết hôn đấy.”
“Lúc chia tay người yêu cũ, cô nàng kia đã nói gì với cậu nhỉ?”
“Hình như là nói, cậu cứ vô thức gọi cô ta là Hoàn Tử thì phải?”
“Kỳ Thâm, thật ra cậu rất thích Hoàn Tử đúng không.”
“Cậu không thấy sao? Ở bên Hoàn Tử, cậu thoải mái nhất, là chính mình nhất.”
Tống Vĩnh Chiêu nhìn cảnh này, cuối cùng không nhịn được thở dài.
“Kỳ Thâm, bây giờ cậu đi tìm Hoàn Tử, vẫn còn kịp…”
Cậu ta chưa dứt lời, bỗng có một người bạn từ ngoài cửa xông vào, lớn tiếng: “Mọi người đoán xem tôi vừa thấy ai nào?”
Cố Kỳ Thâm đột ngột ngẩng đầu.
Anh ta không biết giờ phút này trông mình.
Giống như người chết đuối vớ được cọng rơm.
20.
“Là Hoàn Tử.”
“Hầy, vừa rồi suýt chút nữa tôi không nhận ra.”
“Hình như mới có một hai tháng không gặp mà, tự nhiên xinh hẳn ra.”
Cố Kỳ Thâm đã trở lại dáng vẻ mọi chuyện đều không quan trọng thường thấy.
Anh ta gọi người đến dọn dẹp bãi chiến trường trước.
Sau đó mới nói với người bạn kia: “Sao cậu không gọi Hoàn Tử đến đây? Khoảnh khắc quan trọng thế này trong đời tôi, cô ấy không thể vắng mặt được.”
“Tôi gọi rồi, nhưng Hoàn Tử bảo cô ấy đến nhà hàng này ăn tối thôi.”
Khóe môi Cố Kỳ Thâm cong lên.
Đâu ra chuyện trùng hợp như vậy.
Tối nay anh ta cầu hôn ở đây, ai mà không biết.
Bao nhiêu nhà hàng không đến, cứ phải đến đây ăn cơm.
Trước giờ không phát hiện cô còn có mặt ngạo kiều đáng yêu như vậy.
Rõ ràng là nghe tin anh ta cầu hôn nên không nhịn được, còn cố tỏ vẻ không quan tâm.
Cố Kỳ Thâm có chút ngứa răng.
Thời gian này, anh ta bị Ninh Vãn làm cho khổ sở không ít.
Đã vậy, tối nay anh ta phải dọa cô một trận mới được.
Sau đó…
Anh ta sẽ cầu hôn cô.
Giống như đã hứa trước mặt dì Tần.
Anh ta sẽ cưới cô, sẽ đối xử tốt với cô.
Nếu không Đông Tử ở trên trời biết được, chắc chắn sẽ tìm anh ta tính sổ.
Anh ta vẫn có chút mê tín, nghĩ đến lại thấy hơi sợ.
Vậy thì kết hôn với cô cũng được thôi.
Hình như cũng không khó chấp nhận lắm.
Hình như trong lòng… còn có chút mong chờ nữa.
Tâm trạng Cố Kỳ Thâm bỗng chốc tốt lên rất nhiều.
Cố Kỳ Thâm lúc này tâm tình bỗng nhiên chuyển biến tốt đẹp rất nhiều.
“Cô ấy không đến thì thôi, kệ cô ấy.”
Nói rồi, anh ta nâng cổ tay nhìn đồng hồ: “Tôi ra đón Vi Vi.”
Anh ta bước ra khỏi phòng.
Nhưng thực chất không hề có ý định đi đón người.
Mà là châm một điếu thuốc, thong thả đi dạo trong vườn không mục đích.
Nhưng đi được một đoạn, bước chân Cố Kỳ Thâm bỗng khựng lại.