Rung Động Bởi Thâm Tình Của Anh
Chương 3
❮ sautiếp ❯08.
Tôi không khỏi mở to mắt trừng Thẩm Tri Hành.
Nhỏ giọng: “Anh buông tay ra trước đi.”
Thẩm Tri Hành không nói gì, nhưng ngón tay thon dài lại nắm càng chặt hơn.
Trong ấn tượng của tôi, anh luôn là một đại học bá chỉ biết vùi đầu vào học hành, chẳng màng đến thất tình lục dục.
Cứ như thể bỗng nhiên từ trên bệ thờ bước xuống.
Có lẽ đàn ông khi yêu đều như nhau cả.
Học bá cũng không ngoại lệ.
Tôi bất đắc dĩ, chỉ có thể tạm thời kệ anh.
Tôi dùng vân tay mở cửa phòng.
Tiếng khóa điện tử mở cửa, Cố Kỳ Thâm nghe thấy rõ ràng.
Khi anh ta mở miệng lần nữa, giọng nói đã không còn vẻ mất bình tĩnh như vừa rồi.
Trở lại vẻ lười biếng và hờ hững thường ngày: “Vừa về nhà à?”
“Ừ.”
Tôi đẩy cửa bước vào, Thẩm Tri Hành cũng vào theo.
Tôi vừa nói chuyện điện thoại, vừa lấy dép lê cho anh.
“Muộn thế này rồi, anh tìm tôi có chuyện gì không?”
“Em cũng biết là muộn rồi cơ đấy à.”
Cố Kỳ Thâm khẽ cười một tiếng: “Sao, đến cả mấy đối tượng xem mắt xấu xí của em cũng có thể hẹn hò đến muộn thế này à?”
“Anh tìm tôi có việc gì không?”
Tôi cảm thấy nói chuyện thế này thật vô vị.
Nên chuyển chủ đề.
Nhưng không hiểu sao Cố Kỳ Thâm lại đột nhiên nổi giận.
“Tìm em thì có chuyện gì? Chỉ là xem em có ngốc đến mức bị người ta lừa tiền lừa tình không thôi.”
Điện thoại bị cúp ngay lập tức.
Tôi ngẩn người, tự giễu cười.
Trong mắt Cố Kỳ Thâm, tôi dường như luôn là một người chẳng ra gì.
Nhưng mà, những điều này cũng không còn quan trọng nữa.
Giống như lời bạn thân đã nói.
Chuyện bảy năm trước, mọi người đều đã bước tiếp.
Ngay cả Cố Kỳ Thâm cũng không hề nhắc đến.
Vậy cớ gì tôi phải mãi tự giam mình ở nguyên tại chỗ.
Cũng nên bước ra, tiến về phía trước, nhìn về phía trước.
Tôi đặt điện thoại xuống, đưa đôi dép lê nam cho Thẩm Tri Hành.
Nhưng anh lại không chịu nhận.
Tôi ngạc nhiên nhìn anh.
Thẩm Tri Hành dựa lưng vào cửa, mắt hơi cụp xuống, khóe môi nở nụ cười nhạt.
Một lúc lâu sau, anh mới chậm rãi ngước mắt, nhìn tôi rất nghiêm túc.
“Hoàn Tử, đồ người khác đi rồi anh không cần.”
09.
Lúc này tôi mới hiểu ra sự khó chịu của anh, không khỏi mím môi cười.
“Anh nghĩ gì vậy.”
“Dép mới tinh, chưa ai đi cả.”
Nói xong, tôi quay người vào bếp: “Anh muốn uống gì không?”
“Em uống gì anh uống nấy.”
Thẩm Tri Hành xỏ dép vào, bước vào phòng.
Rồi ngay lập tức nhìn thấy bức tường treo đầy ảnh.
Phần lớn là ảnh chụp chung với bạn bè, đồng nghiệp cũ.
Và trong những bức ảnh đó, phần lớn đều có Cố Kỳ Thâm và tôi.
Tôi đun nước xong đi ra, vừa thấy Thẩm Tri Hành đang đứng trước bức ảnh.
“Anh đến đúng lúc đấy, giúp em tháo mấy bức ảnh xuống đi.”
“Sao lại phải tháo?”
“Em muốn thay vài tấm ảnh khác.”
Những tấm ảnh chụp chung này phần lớn được chụp hồi trung học.
Khi đó Cố Kỳ Thâm đã cao lớn, đẹp trai ngời ngời.
Nụ cười của anh ta đặc biệt thu hút.
Còn tôi thì vẫn ngốc nghếch với mái tóc mái bằng, mặt còn bầu bĩnh.
Vì vậy mới có cái tên Hoàn Tử.
Thẩm Tri Hành không nói nhiều, gỡ từng tấm ảnh xuống.
Nhưng lại chừa một tấm.
“Sao tấm này không gỡ?”
Tôi tò mò, tiến lại xem thì chợt nhận ra.
Hóa ra tấm ảnh này không có Cố Kỳ Thâm.
Mà lại có Thẩm Tri Hành vô tình lướt qua ống kính.
Thời học sinh, tôi và anh cứ thế mà có tấm ảnh chụp chung duy nhất.
Trong ảnh, Thẩm Tri Hành mặc chiếc áo phông trắng xanh và quần đồng phục dài màu xanh lam.
Anh vội vã đi ngang qua, cơn gió nhẹ thổi bay mái tóc trước trán.
Để lộ khuôn mặt còn vương nét non nớt của ngày ấy.
Đó là anh của bảy năm trước, khi còn học lớp 12.
Còn bảy năm sau, anh đang đứng ngay trước mặt tôi.
10.
Tôi đẩy anh đến đứng cạnh bức ảnh.
“Để em xem kỹ xem bảy năm qua anh thay đổi thế nào.”
Thẩm Tri Hành đứng yên đó, ngoan ngoãn không nhúc nhích.
“Hình như mũi cao hơn một chút.”
“Đường nét cũng góc cạnh, đẹp trai hơn.”
“Dáng người cao hơn, vạm vỡ hơn, nam tính hơn…”
Tôi còn chưa dứt lời, Thẩm Tri Hành đột nhiên cúi xuống hôn tôi.
“Hoàn Tử.”
Anh nâng mặt tôi, vén những sợi tóc mai.
Cứ nhìn tôi như vậy rồi mỉm cười.
Anh lại cúi đầu khẽ hôn: “Hoàn Tử…”
Yết hầu anh khẽ trượt lên xuống.
Nụ hôn cũng không còn dịu dàng, bao dung như trước nữa.
Mà dần trở nên cuồng nhiệt, sâu đến mức tôi khó lòng chống đỡ.
“Thẩm Tri Hành?”
Giữa những khoảng ngắt để thở, tôi muốn hỏi anh có chuyện gì.
Nhưng Thẩm Tri Hành lại giơ tay, nhẹ nhàng che mắt tôi.
“Đừng nhìn anh, Hoàn Tử.”
“Ư… Tại, tại sao?”
“Em mà nhìn nữa, tối nay anh sẽ không đi được mất.”
Anh vừa nói vừa cười.
Nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn chứa nỗi đau khổ tột cùng.
Thẩm Tri Hành ôm chặt tôi, siết mạnh đến mức như muốn nghiền tôi vào xương cốt anh.
Tôi không hiểu sao anh lại đột nhiên như vậy.
Khoảnh khắc ấy, nhìn thấy anh đau khổ, lòng tôi cũng nhói lên một cách khó tả.
Bàn tay anh ấm áp, khô ráo, áp lên đôi mí mắt mỏng manh của tôi.
Tôi bỗng dưng rơi lệ.
“Đừng khóc.”
Thẩm Tri Hành có vẻ hoảng hốt.
Anh cẩn thận lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên khóe mắt tôi.
Người khóc là tôi, nhưng vành mắt anh lại ửng đỏ.
“Thẩm Tri Hành, sao anh lại buồn?”
Anh nâng niu khuôn mặt tôi, nhẹ nhàng lau đi những giọt lệ.
“Hoàn Tử, anh chỉ là đang rất vui.”
Thẩm Tri Hành lại cười, nụ cười này cuối cùng cũng chạm đến đáy mắt.
“Vì có thể ở bên em.”
“Em không biết anh vui đến nhường nào đâu.”
11.
Hôm đó, sau khi tiễn Thẩm Tri Hành đi.
Tôi mất ngủ rất lâu.
Tôi lại lôi album ảnh thời đi học ra, lật xem từng tấm một.
Tôi, Cố Kỳ Thâm, Tống Vĩnh Chiêu, Triệu Trác và những người bạn cấp ba này vẫn luôn có tình cảm tốt đẹp với nhau.
Nguyên nhân quan trọng nhất là.
Năm tôi vừa vào cấp ba, thành phố nơi trường tôi đóng quân đã trải qua một trận động đất lớn.
Rất nhiều bạn học của chúng tôi đã mất trong trận tai họa đó.
Lúc ấy, tôi cũng bị vùi dưới đống đổ nát.
Chính Cố Kỳ Thâm đã nắm tay tôi suốt hai ngày hai đêm.
Cho đến khi đội cứu hộ đưa tôi ra khỏi đống đổ nát.
Anh ta không màng mệt mỏi, chạy theo cáng cứu thương đến bệnh viện dã chiến.
Khi tôi tỉnh lại, anh ta đang gục bên giường ngủ thiếp đi.
Tôi vừa động đậy, anh ta liền mở mắt.
Anh ta nhìn tôi với mắt đỏ hoe, đầy tơ máu.
Nhưng lại cười rạng rỡ: “Hoàn Tử, cậu mà không tỉnh lại, tớ sẽ phát điên mất.”
Đó là đôi mắt đẹp nhất tôi từng thấy trong đời.
Sao có thể không rung động?
Nhưng rung động thuở thiếu thời không đủ để tôi tiếp tục chờ đợi.
Người sai không phải anh ta.
Mà là tôi đã lẫn lộn giữa tình bạn và tình yêu.
Anh ta là một người rất tốt, rất lương thiện.
Chỉ là anh ta không thích tôi mà thôi.
Không thích đến nỗi, ngày cuối cùng chúng tôi chia tay.
Cũng chính là ngày anh ta nắm tay tôi trong đống đổ nát.
Nhưng anh ta lại chẳng còn nhớ gì.
12.
Vài ngày sau, vào một buổi chiều, tôi bất ngờ nhận được tin nhắn của Cố Kỳ Thâm.
[Đồ tìm được rồi, em đến lấy đi.]
[Đồ gì?]
Cố Kỳ Thâm gửi đến một tấm ảnh.
Là cái bình đựng đồ hình Tiểu Hoàn Tử mà hồi còn yêu nhau, tôi đã tặng anh ta.
Tiểu Hoàn Tử trong ảnh cười ngốc nghếch, trông hơi giống tôi hồi đi học.
Tôi không nhịn được bật cười.
Nhưng Cố Kỳ Thâm luôn thích những cô nàng xinh đẹp rực rỡ.
Tôi cũng không hiểu những năm qua, mình lấy đâu ra dũng khí lẽo đẽo theo sau anh ta, si tình chờ đợi.
[Không cần đâu.]
Nghĩ một lát, tôi nhắn lại: [Nếu vướng víu thì anh vứt đi là được.]
Lần này Cố Kỳ Thâm trả lời rất nhanh: [Vậy anh vứt nhé.]
Tôi không trả lời nữa.
Vì Thẩm Tri Hành gọi điện thoại tới.
“Hoàn Tử, lát nữa anh đến đón em nhé.”
“Vâng ạ.”
“Tối nay em muốn ăn gì? Thịt nướng hay lẩu?”
Tôi phân vân quá, vì món nào tôi cũng thèm hết trơn.
Thẩm Tri Hành khẽ cười: “Vậy mình ăn cả hai đi.”
“Em sẽ béo mất…”
“Không sao, hồi cấp ba em còn mũm mĩm hơn bây giờ mà, đáng yêu lắm.”
“Thẩm Tri Hành!”
Tôi tức đến giậm chân: “Cái đó gọi là má bánh bao, má bánh bao anh hiểu không?”
Thẩm Tri Hành ở đầu dây bên kia cười rất vui vẻ: “Hoàn Tử, tối gặp.”
Nhưng tối hôm đó tôi lỡ hẹn.
Gần tan làm, bạn chung Tống Vĩnh Chiêu đột nhiên gọi điện thoại đến.
“Hoàn Tử, cậu đến bệnh viện Nhân dân ngay đi.”
“Có chuyện gì vậy?”
“Hôm qua là sinh nhật Đông Tử, dì Tần tâm trạng không tốt, uống chút rượu, nhất thời nghĩ quẩn nên tìm đến cái chết…”
Tôi sững sờ đứng đó, nước mắt trào ra như suối.
Đông Tử hơn tôi một lớp.
Hai đứa tôi quen nhau từ mẫu giáo, còn thân hơn cả anh em ruột thịt.
Ngày động đất, cậu ấy đã không thể thoát ra được.
“Hoàn Tử, cậu có nghe tớ nói không?”
“Tớ biết rồi, tớ đến ngay đây.”
Tôi vội vàng lau nước mắt, bắt xe đến bệnh viện.
Đến nơi thì Cố Kỳ Thâm và mọi người đã ở đó rồi.
“Dì Tần sao rồi?”
Tôi nóng lòng hỏi.
“May mà cấp cứu kịp thời.”
Tống Vĩnh Chiêu vỗ vai tôi: “Đừng lo, sẽ không sao đâu.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi ngồi xuống ghế.
Cố Kỳ Thâm đứng một bên, từ đầu đến cuối không nhìn cũng chẳng để ý đến tôi.
Tôi cũng vậy.
Khi dì Tần được đưa ra khỏi phòng phẫu thuật thì trời đã tối hẳn.
Lúc này tôi mới nhớ ra Thẩm Tri Hành nói sẽ đến đón sau giờ làm.
Vội vàng lấy điện thoại trong túi ra.
Có mấy cuộc gọi nhỡ, đều là của Thẩm Tri Hành.
Tôi gọi lại ngay.
Anh bắt máy rất nhanh: “Hoàn Tử, em đang ở đâu thế?”
“Em đang ở bệnh viện, xin lỗi anh Thẩm Tri Hành, em quên nói với anh…”
“Em không khỏe ở đâu à?”
“Không phải em, là một người dì rất tốt…”
Tôi chưa kịp nói hết câu thì Cố Kỳ Thâm đột nhiên bước tới.
“Hoàn Tử, dì Tần tỉnh rồi, chúng ta qua xem sao đi.”
Tôi theo bản năng đáp lời: “Tôi đến ngay.”
Cố Kỳ Thâm cười, lại xoa đầu tôi: “Nhanh lên, còn chờ em đó.”
Tôi lập tức lùi lại một bước tránh né.
Cố Kỳ Thâm khẽ nhướng mày, nụ cười trên môi dần tắt.
Ở đầu dây bên kia, không biết từ lúc nào, Thẩm Tri Hành đã cúp máy.