Rung Động Bởi Thâm Tình Của Anh
Chương 1
❮tiếp ❯Năm thứ bảy thích Cố Kỳ Thâm.
Tôi bỗng nhiên buông bỏ chấp niệm trong lòng.
Lần cuối cùng chia tay, anh ta nói:
“Em đừng cố chấp yêu một người như vậy, đáng sợ lắm.”
Tôi cười đáp: “Được thôi, vậy tôi sẽ thử xem sao.”
Sau chia tay, cuộc sống của Cố Kỳ Thâm vẫn như cũ.
Tháng đầu tiên, anh ta chưa từng nhắc đến tôi.
Tháng thứ hai, anh ta bắt đầu bồn chồn không yên.
Tháng thứ ba, khi anh ta thất thần đứng dưới nhà tôi vào đêm khuya.
Tôi vừa dỗ Thẩm Tri Hành ngủ xong.
Người đàn ông hết giận cố ý ôm tôi đến trước cửa sổ sát đất.
Anh hôn tôi với vẻ đầy ghen tuông: “Em xem anh ta đáng thương chưa kìa, có muốn xuống gặp anh ta không?”
01.
Khi Cố Kỳ Thâm lần thứ ba nhìn cô gái trẻ trung xinh đẹp kia.
Tôi nhìn đôi mắt đã từng khiến cả thời thiếu nữ của tôi rung động.
Bỗng nhiên buông bỏ chấp niệm trong lòng.
Anh ta nhìn cô gái nào cũng thâm tình như vậy.
Còn tôi chỉ là một người vô cùng nhỏ bé.
“Ninh Vãn.”
Cố Kỳ Thâm nghiêng người dập tắt điếu thuốc, nhìn tôi.
“Thật ra, ngày đó anh đồng ý ở bên em.”
“Chỉ là nhất thời mềm lòng thôi.”
“Nhưng anh đã cố gắng, phát hiện vẫn không được.”
Anh ta đưa tay lên, nâng mặt tôi.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua đuôi mắt ửng đỏ của tôi, động tác dịu dàng, giọng nói còn dịu dàng hơn.
“Anh không thể thích em như thích một người phụ nữ được.”
“Lần trước say rượu hôn em, chỉ là ngoài ý muốn.”
Tôi đẩy tay anh ta ra.
“Cố Kỳ Thâm, anh muốn nói gì cứ nói thẳng đi.”
Anh ta ngả người ra sau ghế sofa, vẻ mặt thờ ơ, lạnh nhạt.
“Chúng ta chỉ nên làm bạn tốt thôi.”
“Như vậy thoải mái hơn, em thấy sao?”
Tôi nhìn anh ta, cong môi cười: “Qua hôm nay được không?”
Hôm nay là một ngày đặc biệt.
Nhưng có lẽ Cố Kỳ Thâm đã quên từ lâu rồi.
Anh ta nhíu mày, miễn cưỡng đáp: “Được thôi.”
02.
Tôi trở lại từ nhà vệ sinh.
Cố Kỳ Thâm đang trao đổi WeChat với cô gái xinh đẹp kia.
Anh ta vẫn còn nhớ mình đang có bạn gái.
Dù ánh mắt nhìn cô gái kia nóng bỏng đến đâu.
Vẫn cố gắng kiềm chế, không tiến xa hơn.
Nhưng trong suốt thời gian sau đó, từng giây từng phút anh ta đều thất thần.
Thông báo WeChat cứ vài giây lại reo lên một lần.
Và anh ta luôn trả lời ngay lập tức.
Tôi nhớ lại những năm qua, lịch sử trò chuyện hiếm hoi giữa chúng tôi.
Một màu xanh lá cây bao trùm, điểm xuyết vài chấm trắng.
Lần lâu nhất, anh ta quên mất một tháng mới trả lời tôi.
Thì ra, thích và không thích khác biệt rõ ràng đến vậy.
Vừa qua nửa đêm, Cố Kỳ Thâm đã vội vã đứng lên: “Muộn rồi, giải tán thôi.”
Tôi cũng đứng dậy: “Chờ một chút.”
Bạn bè có chút tò mò, đồng loạt dừng bước.
Tôi bước đến trước mặt Có Kỳ Thâm, bình tĩnh nhìn anh ta.
“Cố Kỳ Thâm.”
“Sau này, tôi sẽ không chờ anh nữa.”
Anh ta nghe xong câu này như thể vừa nghe được chuyện gì buồn cười lắm.
Anh ta nhún vai, cười nói: “Hình như anh chưa từng bảo em chờ thì phải.”
Nói xong, anh ta nhìn mọi người: “Mọi người nói xem, có đúng không?”
03.
Đúng vậy, anh ta chưa từng nói tôi phải chờ đợi.
Chỉ là tôi luôn lẽo đẽo theo sau anh ta.
Khi anh ta yêu đương, tôi tự động tránh xa.
Khi anh ta chia tay và cần tôi, tôi luôn có mặt.
Đến bạn bè anh ta cũng không chịu nổi nữa.
“Hoàn Tử à, đến cả kẻ làm lốp dự phòng cũng không hèn mọn như cậu, có đáng không?”
“Anh ta chỉ coi cậu là trò tiêu khiển, lấp đầy khoảng thời gian trống trải thôi.”
Nhưng tôi cứ như thể chưa từng bị tổn thương vậy.
Chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ.
Đến nỗi bây giờ, khi tôi nghiêm túc nói rằng tôi sẽ không chờ anh ta nữa.
Thì chẳng ai tin cả.
Cố Kỳ Thâm xoa xoa đỉnh đầu tôi.
“Hoàn Tử.”
Anh ta gọi tôi bằng cái tên hồi còn là bạn tốt.
“Đáng lẽ phải thế này từ lâu rồi.”
“Yêu một người đến mù quáng như vậy, đáng sợ lắm em có biết không?”
Cố Kỳ Thâm cười, đôi mắt đa tình ngập tràn ý xuân đào liễu.
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra.
Mặt trái của sự dịu dàng, hóa ra là sự vô tình bậc nhất.
“Nhân lúc còn trẻ, em cứ yêu vài mối tình đi.”
“Em có xấu xí gì đâu, việc gì phải chết dí ở một cái cây.”
Tôi ngẫm nghĩ rồi cười gật đầu: “Được thôi, vậy tôi sẽ thử xem sao.”
Có lẽ anh ta không ngờ tôi lại đồng ý dứt khoát như vậy.
Anh ta ngẩn người một chút, rồi cũng bật cười: “Cố lên, thử thêm vài người nữa.”
04.
Cố Kỳ Thâm rất nhanh đã có bạn gái mới.
Bọn họ quấn lấy nhau vô cùng nóng bỏng, tiến triển thần tốc.
Ngày thứ ba, cô gái kia đã chuyển đến sống chung với anh ta.
Bạn bè chung của chúng tôi bất bình thay tôi.
“Kỳ Thâm cũng tuyệt tình thật đấy, khác gì bắt cá hai tay không chút chậm trễ đâu?”
“Hoàn Tử, cậu buồn thì cứ khóc đi, đừng giữ trong lòng làm gì.”
“Tớ thấy hai người họ cũng chẳng kéo dài được lâu đâu, vài hôm nữa chia tay, rồi anh ta sẽ biết cậu vẫn là người tốt nhất thôi.”
“Nhưng lần này cậu đừng vội vàng làm lành với anh ta, cứ bơ anh ta vài ngày đi.”
Tôi thở dài, nhìn những người trước mặt: “Sẽ không có chuyện làm lành đâu.”
“Đừng đùa nữa Hoàn Tử, cậu làm không được đâu.”
“Đúng đấy, cậu ở trước mặt bọn tớ không cần phải mạnh mẽ thế đâu.”
Bạn bè nhìn tôi với ánh mắt thương hại.
Tôi cười, không giải thích gì thêm.
Hôm Có Kỳ Thâm được nghỉ, tôi đến nhà anh ta một chuyến.
Người ra mở cửa là bạn gái mới của anh ta.
Cô gái nhìn tôi với vẻ mặt đầy tò mò: “Cô tìm ai thế ạ?”
“Cố Kỳ Thâm có nhà không? Tôi đến lấy chút đồ.”
“Cô muốn lấy gì thế?”
“Một cái bình đựng đồ hình Tiểu Hoàn Tử.”
“Để tôi tìm giúp cô nhé.”
“Anh vứt lâu rồi.”
Giọng Cố Kỳ Thâm đột nhiên vang lên.
Không biết anh ta xuống lầu từ lúc nào, chắc là vừa mới ngủ dậy, mặc áo ngủ, trên mặt còn mang vẻ mệt mỏi.
Cô gái cười ngọt ngào chạy đến, anh ta thuận tay ôm lấy, hôn lên má cô ta.
Lúc này mới liếc nhìn tôi, cười như không cười: “Sao thế, đồ đã cho đi rồi còn muốn lấy lại à?”
“Ném đâu rồi? Để tôi đi tìm.”
“Ai mà nhớ được chứ.”
Cố Kỳ Thâm châm một điếu thuốc: “Có lẽ là lỡ tay làm vỡ rồi.”
“Không thì anh mua cái khác đền cho em nhé?”
Tôi liếc nhìn họ, cô gái kia như thể tuyên bố chủ quyền, cả người cứ dính lấy anh ta.
Vẻ mặt Cố Kỳ Thâm có vẻ rất hưởng thụ.
“Thôi bỏ đi.”
“Cũng chẳng đáng bao nhiêu, không cần đâu.”
Tôi quay người bước ra ngoài.
“Hoàn Tử.”
Cố Kỳ Thâm đột nhiên gọi với theo.
Bước chân tôi khựng lại.
Nhưng không dừng hẳn, cũng không quay đầu.