Quá Khứ Hiện Tại Tương Lai Đều Là Em
Chương 1
❮tiếp ❯Năm lớp 12, tôi thích bạn của cậu út, Thẩm Duật Chu.
Anh lạnh lùng từ chối: “Em còn nhỏ quá.”
Việc đầu tiên khi về nước là lên giường với người đàn ông này.
Anh tỉ mỉ thắt cà vạt, nói: “Hôm nay em mặc đẹp một chút, chúng ta đi đăng ký kết hôn.”
Tôi cười tươi: “Ngại quá, tối qua cả hai chúng ta đều uống say, em còn nhỏ, không muốn kết hôn đâu.”
Sau đó, anh ép tôi vào tường, trước mặt tôi tháo đôi găng tay trắng xuống.
01
Ngày thứ hai sau khi về nước, cậu út luôn yêu thương tôi đã tổ chức một bữa tiệc mừng tôi tốt nghiệp đại học.
Lúc này, có mặt bạn học của tôi, cậu út, và cả bạn bè của cậu út.
Từ nhỏ tôi đã sống ở nhà bà ngoại, bạn bè của cậu út phần lớn đều là những người đã chứng kiến tôi trưởng thành, rất thân quen.
Một người bạn rất thân của cậu út, Lục Phi, vỗ vai cậu ấy: “Này, Chu Diệc Hành, Thẩm Duật Chu không đến à? Cậu ấy là người đã nhìn con bé này lớn lên từ nhỏ, không đến thì không được đâu đó!”
Cậu út trả lời: “Tôi đã gọi điện rồi, đang trên đường đến, kẹt xe.”
Trong giới đồn rằng Thẩm Duật Chu lạnh lùng quyết đoán, trong số đám bạn bè vừa giàu có vừa đẹp trai của cậu út, anh là người có ngoại hình xuất sắc nhất.
Bao nhiêu năm nay, bên cạnh anh không hề có một bóng hồng nào, anh từ chối hết cô gái này đến cô gái khác.
Năm lớp 11, tôi đã thích người đàn ông hơn mình sáu tuổi này, nhưng chỉ dám giấu kín tình cảm trong lòng.
Ngày tốt nghiệp cấp ba, tôi lấy hết can đảm tỏ tình với Thẩm Duật Chu.
Thẩm Duật Chu lạnh nhạt nói: “Xin lỗi, em không phải mẫu người tôi thích.”
Ngày hôm sau, tôi thấy bên cạnh anh xuất hiện một cô gái mặc váy xanh lam, khí chất xuất chúng.
Bao nhiêu năm nay, đây là cô gái đầu tiên xuất hiện bên cạnh Thẩm Duật Chu.
Mất mặt quá, tôi liền đặt vé máy bay ra nước ngoài ngay trong đêm.
02
Cửa phòng từ từ mở ra, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía đó.
Thẩm Duật Chu mặc vest, bước vào, ánh mắt chậm rãi dừng lại trên người tôi.
Tôi nhấp một ngụm rượu vang, lảng tránh ánh mắt sâu thẳm của anh.
Tôi cảm nhận rõ ràng ánh mắt mãnh liệt kia rời đi, anh áy náy nói: “Xin lỗi, tôi đến muộn.”
Lục Phi bưng ly rượu vang, tiến lên khoác tay Thẩm Duật Chu: “Ôi anh bạn, chỉ chờ cậu thôi đó! Mọi người còn tưởng cậu không đến chứ.”
Thẩm Duật Chu đi đến trước mặt tôi, lấy ra một hộp gấm từ trong túi: “Quà tốt nghiệp cho em.”
“Cảm ơn.”
Tôi nói cảm ơn, nhận quà rồi tiện tay ném vào đống quà mà mọi người tặng.
Ánh mắt Thẩm Duật Chu dừng lại trên đống quà, đáy mắt thoáng hiện lên vẻ mất mát khó nhận ra, rồi lại nhanh chóng thu lại ánh nhìn.
Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, tôi đứng dậy đi đến bên cạnh chú út, để anh lại một mình.
Tôi làm nũng với chú ấy: “Chú út, chú không nhớ con sao.”
Chú út cưng chiều xoa đầu tôi: “Nhớ chứ, ngày nào chú cũng nhớ tiểu công chúa của chúng ta hết.”
Từ năm tuổi, tôi đã bị bố mẹ gửi đến nhà bà ngoại, bà ngoại và cậu đã nuôi tôi khôn lớn.
Bên nhà bố tôi, anh em đông đúc, nhưng đa phần đều tranh giành tài sản đến sứt đầu mẻ trán, chẳng có chút tình thân nào.
Tôi cũng chỉ thân thiết nhất với chú út.
Cậu tôi thấy tôi thân với chú út, sắc mặt hơi lạnh xuống: “Tân Ngu, lại đây.”
Tôi bất đắc dĩ thở dài, một tay nắm tay người này, một tay nắm tay người kia, đặt chồng chúng lên nhau.
“Cậu út, chú út đối xử với con rất tốt, hai người đều là người thân của con, đừng vừa gặp nhau đã châm chọc đối phương nữa.”
Tôi bị bỏ lại nhà bà ngoại nhiều năm như vậy, cũng chỉ có chú út thường xuyên đến thăm, sau khi bố tôi có con trai, càng quên bẵng đi đứa con gái này.
Ban đầu cậu út cũng rất hoan nghênh chú út, tuổi tác họ xấp xỉ, thường xuyên ngồi trước TV chơi game, quan hệ rất tốt.
Sau đó không biết vì sao.
Cậu út bắt đầu buông lời ác ý với chú út.
03
Chú út như bị điện giật, lập tức rụt tay về, cầm ly rượu lên nhấp một ngụm.
Cậu tôi khinh thường hừ lạnh một tiếng, cầm chai rượu lên tu thẳng.
Tôi: “…”
Tôi bất đắc dĩ đứng dậy, ngẩng đầu nhìn lên đôi mắt sâu thẳm như sao trời của Thẩm Duật Chu.
Tôi lờ anh đi, đến bên cạnh bạn học.
Chơi mấy trò chơi, tôi uống chút rượu, đầu óc hơi choáng váng.
Chú út đỡ cậu út dậy, dịu dàng nói với tôi: “Tân Ngu, cậu con say rồi, chú đưa cậu ấy về trước, lát nữa sẽ quay lại đón con nhé.”
Tôi dựa vào ghế sofa, gò má ửng hồng vì hơi men, ánh mắt mơ màng nhìn chú út, khẽ gật đầu.
Một tiếng nữa trôi qua, những người trong phòng lần lượt rời đi.
Cơn say ập đến, tôi ngã vật ra sofa ngủ thiếp đi, chờ chú út đến đón.
Thẩm Duật Chu vẫn chưa đi, anh khoác lên người tôi một chiếc áo vest: “Để tôi đưa em về.”
Tôi hé mắt, thấy là Thẩm Duật Chu, liền hất tay anh ra: “Tôi không cần anh đưa!”
Thẩm Duật Chu ngồi xổm xuống trước mặt tôi, nhẹ giọng dỗ dành: “Tân Ngu, giờ này chắc chú út của em không đến đâu.”
Cơn buồn ngủ kéo đến, tôi nhắm mắt lại, gật đầu: “Sẽ đến.”
04
Khi tôi tỉnh lại lần nữa, Thẩm Duật Chu đang ôm tôi trong lòng, đi lên lầu.
Tôi đưa tay sờ mặt anh.
Khuôn mặt này đã xuất hiện trong giấc mơ của tôi rất nhiều lần.
Phiền quá, tôi lại mơ thấy anh rồi.
Anh đặt tôi lên giường, đắp chăn cho tôi, nhìn đôi mắt ngấn lệ của tôi, yết hầu anh khẽ trượt: “Em nghỉ ngơi đi.”
Tôi giận dữ mắng: “Thẩm Duật Chu, anh không phải đàn ông!”
Lần nào trong mơ cũng chỉ xuất hiện một lát rồi bỏ đi.
Không muốn ở lại lâu thì cút đi có được không!
Thẩm Duật Chu: “?”
Tôi nhào tới ôm lấy eo anh, vùi mặt vào lòng anh cọ cọ: “Em nhớ anh lắm. Lần nào anh cũng xuất hiện trong giấc mơ của em, rồi lại rời đi, anh lúc nào cũng lạnh nhạt với em, chẳng dịu dàng chút nào cả.”
Giọng Thẩm Duật Chu khàn đặc: “Tân Ngu.”
Tôi say khướt lẩm bẩm: “Anh đừng đi, đi rồi thì đừng xuất hiện trong giấc mơ của em nữa.”
Anh chiều chuộng đáp: “Ừ, không đi, nhưng ngày mai không được quỵt nợ đâu đấy.”
05
Tôi đau đầu kinh khủng, tỉnh dậy cứ như toàn thân rã rời.
Tối qua tôi… mơ một giấc mộng xuân sao?
Tôi khẽ trở mình, nhìn thấy Thẩm Duật Chu trần truồng nằm bên cạnh, tôi bỗng trợn tròn mắt, vội vàng túm chăn che đi xương quai xanh đang lộ ra.
“A…”
Thẩm Duật Chu mở mắt, giữa hai hàng lông mày lộ ra vẻ dịu dàng hiếm thấy: “Em tỉnh rồi à?”
Tôi: “…”
Sắc mặt tôi cực kỳ khó coi, quay người né tránh Thẩm Duật Chu.
Bấy nhiêu năm nay, tôi cố tình không liên lạc nhiều với Thẩm Duật Chu, trên điện thoại cả năm cũng chẳng nói được mấy câu, chính là để tránh mặt anh.
Sao lại còn dây dưa với nhau thế này!
Thẩm Duật Chu đứng dậy mặc quần áo, tỉ mỉ cài từng chiếc cúc áo: “Hôm nay em mặc đẹp một chút, chúng ta đi đăng ký kết hôn.”
“?” Tôi quay ngoắt lại, kinh ngạc nhìn Thẩm Duật Chu.
Tôi không nghe nhầm đấy chứ!
Người đàn ông này đang nói cái gì vậy!
Thẩm Duật Chu nhìn tôi, khóe miệng khẽ cong lên: “Không nhớ chuyện tối qua à?”
Tôi buồn bã cụp mắt: “Nhớ chứ.”
Tôi vẫn nhớ mình không phải gu con gái anh thích, anh mãi mãi là trưởng bối của tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh lần nữa, nở một nụ cười tươi tắn.
“Nhưng mà ngại quá, tối qua cả anh và em đều uống say, em còn nhỏ, không muốn kết hôn đâu.”
Nụ cười nhàn nhạt trên mặt Thẩm Duật Chu rõ ràng cứng đờ lại một chút.
Tôi lại đem những lời năm đó anh tặng cho tôi trả lại cho anh, nhướng mày.
“Hơn nữa, anh không phải gu của em.”